Part 6 Chap 237-284
máu, thằng Huy dựa hẳn người vào cột khung thành, nó thều thào :
- Mày… thì có khác gì tao chứ ?
Nhẹ lắc đầu, tôi đưa mắt nhìn nó đáp :
- Khác một điểm, tao không phải là mày !
Rồi tôi đứng dậy sau khi để chai nước lại cho nó, cùng cả đám dắt xe ra về :
- Anh em… thắng rồi đấy… chuyện gì để sau hãy nói, giờ tao về nha ! – Tôi gượng cười vì bả vai đau điếng.
- Ừ… mà… trưa giờ học về mày không về nhà luôn à ? – Khang mập hỏi.
- Ừm… nên giờ tao về lẹ nè, bye nha, tụi mình sẽ tận hưởng chiến thắng sau ! – Tôi cười cười rồi lên xe đạp về trước.
Dọc đường về, tôi thở phào nhẹ nhõm vì gánh nặng trong lòng bấy lâu nay đã được dỡ bỏ đi, tất cả mọi ân oán thù hằn xem như tạm giải quyết xong. Mối lo trước mắt bây giờ chính là… việc trưa giờ học về mà tôi quên không gọi điện báo về nhà, chắc mẹ tôi đang lo lắm đây.
- “ Chậc.. còn cả mớ vết thương này nữa… chắc bịa là mình đá banh bị chơi xấu thôi ! “ – Tôi nghĩ bụng rồi đạp về nhà.
Suy nghĩ là một chuyện, hiện thực là một chuyện khác, khi mà tôi vừa dắt xe vào tới sân nhà, bước vào phòng khách là đã đứng chết điếng vì trước mắt tôi lúc này là cả gia đình tôi gồm ba, mẹ, ông anh bá đạo và còn có cả Tiểu Mai đang ngồi ở phòng khách, gương mặt ai nấy lộ vẻ lo lắng. Trông thấy tôi đầu tiên là mẹ, bà vội đứng bật dậy đi tới thật nhanh :
- Trời… Nam… con bị gì vậy ? Sao đi học xong mà không về nhà…..??
- Con….. ! – Tôi định bịa ra như trước là mình đá banh bị té.
Thế nhưng trước tình cảnh nghiêm trọng như thế này, ba tôi nghiêm mặt nhìn thẳng vào tôi, ông anh thì chả buồn nói gì, chỉ ôm trán thiểu não, và Tiểu Mai thì cắn môi lo lắng :
- Để cho nó nói ! – Ba tôi ngắt lời mẹ.
- Dạ…con…con…… ! – Tôi lắp bắp, quên cả cơn đau bên vai.
- ……… !
- ……………… !
Chừng như thấy tôi đang ngắc ngứ, ba tôi mới hừ giọng :
- Ba cho mày học võ để mày đi đánh nhau à ? Mày giải thích sao đây hả ?
- ……… ! – Tôi điếng hồn, hoá ra gia đình tôi đã biết tất cả.
- Học xong không về nhà, cũng không gọi điện báo một tiếng, mày không biết cả nhà lo thế nào à ? Mày có còn là con trai nhà này không ? Không có bạn mày đến đây thì chắc giờ cái nhà này đã đăng tin tìm mày rồi ! – Ba tôi quát.
- ………. !
- Mày không tự biết gia đình này thế nào à ? Rồi lỡ mọi người biết nhà này có thằng con đi đánh nhau, họ nhìn vào ba, vào mẹ mày mà đánh giá sao đây ? Hả ?
- …………… !
Mẹ tôi im lặng đứng cạnh bên không nói, vẻ chừng như bà đang lo lắng cho những vết bầm trên người của tôi hơn. Mỗi ông anh là tặc lưỡi lắc đầu nhìn tôi ra chiều thông cảm, riêng Tiểu Mai thì nàng cứ cúi gằm mặt mỗi khi tôi đưa mắt nhìn nàng.
- Mày dắt xe ra ngoài, đưa bạn mày về lại nhà, rồi mày về đây, ba xem mày ăn nói gì đây ! – Ba tôi nói rồi chỉ tay ra ngoài.
Tiểu Mai ấp úng thưa chuyện ngay :
- Dạ… thôi bác, con tự về được mà… Nam đang bị đau… !
- Con cứ để nó đưa về, bạn nó thì nó đưa, có sức đánh nhau mà không có sức đạp xe à ! – Ba tôi ngắt lời.
Tôi không dám hó hé chút gì, vì ba tôi đã nói là cấm có cãi, chỉ lủi thủi dắt xe ra ngoài :
- Chạy xe cẩn thận đấy… con trông nó dùm bác… ! – Mẹ tôi thì thào như không muốn để ba tôi nghe thấy.
- Dạ… ! – Tiểu Mai ngần ngừ gật đầu.
- Chở được không…. Nam… ? Hay để mình…. ? – Tiểu Mai ái ngại.
- Lên đi ! – Tôi lạnh lùng nói.
Tiểu Mai líu ríu ngồi sau yên xe, rồi tôi uất ức đạp xe đi, quên cả cơn đau của những vết thương lúc này trên người mà chỉ mong được tránh mặt ba tôi càng xa càng tốt. Dọc đường đi, tôi chẳng nói với Tiểu Mai câu nào, chỉ lầm lũi đạp xe mà cũng chẳng thèm để ý rằng mình đang đi đâu, chỉ nghe những câu nói lúc này đang dội vang trong đầu.
- “ Mình đánh nhau vì bạn bè mà… mình có phải là thằng côn đồ đâu chứ…! “
- “ Tiểu Mai lại không biết điều đó, lại đi nói hết cho nhà mình biết, có cần thiết phải vậy không ? Có gì to tát đâu chứ, nói ra chỉ để người lớn họ lo thêm ! “
- “ Mình ức là vì không phải bị ba chửi, ừ ba chửi đúng mà, nhưng….. ! “
Nhưng tôi uất ức là vì… tôi không muốn mình bị mắng trước mặt người con gái mình thích, tôi không muốn Tiểu Mai thấy hình ảnh tôi bị ăn chửi như tát nước vừa nãy….!
Tôi đánh nhau là vì bạn bè… vì Tiểu Mai mà… sao nàng lại…..!
Còn chưa kịp tận hưởng chiến thắng thì đã vậy… sao cái số mình… sao không lúc nào được trọn vẹn vậy chứ…….!
Trong cơn phẫn uất, tôi cắm đầu cắm cổ đạp xe chạy thẳng luôn ra bờ biển Đồi Dương, mãi khi dừng xe lại thì tôi mới nhận ra mình đã đứng ở bãi gửi xe :
- Sao vậy….nhà mình….. ! – Tiểu Mai ngập ngừng không dám nói hết câu.
Nhưng tôi không buồn trả lời, dắt xe vô bãi gửi rồi hầm hầm đi theo hướng thẳng ra ngoài bờ cỏ Novotel ở bãi biển. Dọc lối đi, tôi trông thấy có một người đang leo lên mái hiên của quán coffee bãi biển mà kéo một cành mai vàng vẻ như nở quá sớm lên trên nóc nhà lợp cỏ rơm làm những cánh mai vàng rơi lả tả trong gió, sẵn tâm trạng đang uất ức, tôi đâm ra giận dữ một cách vô cớ mà nghĩ thầm ….chửi đổng :
- “ Có cây mai Tết để trồng cũng không biết chăm sóc, giờ nó nở ra tét lét thế này thì Tết ngắm lá xanh à ? Lại còn kéo lên nóc, gió nó không thổi bay luôn cái cây là may, đồ… đần… ! “
Ra đến bờ cỏ, tôi dừng lại nhìn xa xăm về phía biển, lòng chỉ muốn hét lên thật to cho vơi đi nỗi hụt hẫng và uất ức lúc này, thế nhưng Tiểu Mai lại cứ luôn đi sát bên cạnh. Tôi tức tối nói gằn giọng hỏi :
- Đứng đây làm gì ?
- Thì… Nam chở ra đây mà… ! – Tiểu Mai bối rối.
- Vậy đến nhà tôi làm gì ? Mách cả nhà biết là tôi đi đánh lộn à ? Tôi đánh nhau vì ai, có biết không ? Hả ? – Tôi được nước lấn tới.
- Mình… là… bác gái hỏi… mình …. ! – Nàng khổ sở lắc đầu.
- Biết thì phải nói cho người khác biết theo à ? Không giữ im được sao ?
- ……. !
- Giờ nói ra rồi đấy, thấy có ích gì không ? Hay vui vì tôi bị mắng ?
- Không…mà…. !
- Thế sao phải nói ? Nãy ở nhà chắc kể tội dữ lắm hả ? Sao giờ không nói được gì thế ?
- ……… !
Trong cơn uất ức, tôi tức giận nói như quát :
- Về đi !
Tiểu Mai như không còn tin được những gì đang nghe thấy, nàng sửng sốt một thoáng lặng nhìn tôi đầy bất nhẫn, đôi bờ vai run lên :
- Tôi… có điểm nào không tốt ?.... Mọi việc tôi làm đều vì anh……!
- ……….. !
Nàng nấc nghẹn không thành tiếng :
- Ngày… hôm ấy, tôi buông tay anh ra là vì tôi muốn… tôi muốn để anh lựa chọn… nhưng cuối cùng… tại sao lúc nào tôi cũng luôn là người chỉ biết nhìn anh từ đằng sau… nhìn anh quay đi vì người khác chứ….. !
Tôi chết lặng đứng thừ người ra mà không thể nói được lời nào.
Rồi bằng một nỗ lực dường như kìm lại cơn xúc động đang chực bật oà ra, Tiểu Mai đưa ánh nhìn phẫn uất về phía tôi :
- Ngày hôm nay… anh đuổi tôi… thì từ nay về sau… ta không gặp lại nhau nữa… tôi… tôi cũng sẽ không bao giờ xuất hiện trước mặt anh nữa… Vĩnh biệt !
Và Tiểu Mai quay đi thật nhanh, nàng khó nhọc đưa từng bước đi trên thảm cỏ xanh mướt và hiền hoà ngày nào, nay chỉ còn lại những cơn gió vô tâm vì một phút giây bốc đồng mà thổi bùng lên ngọn lửa giận hờn không đáng có.
Còn mỗi tôi lúc này đang bất động tại chỗ nhìn hình bóng người con gái mảnh mai đang buồn bã bước đi… thế nhưng…..
Tôi…vừa rồi là giận quá hoá ngu mất rồi…..
Tôi…… sao cứ phải tự đánh mất đi điều quan trọng nhất mà tôi luôn muốn thuộc về chứ….
…. “ Cảm giác của người ở lại… không dễ chịu chút nào đâu….! “
Cái buông tay của Tiểu Mai ngày ấy….
Không còn phải suy nghĩ gì thêm nữa, không thể chậm thêm một phút giây nào nữa, tôi như người chợt bừng tỉnh mộng mà chạy vụt lên khỏi bờ cỏ, mặc kệ những cơn đau khắp người lúc này, tôi chạy như chưa từng được chạy… tôi phải níu giữ lại hạnh phúc của mình… tình yêu của mình…
Tôi chạy thật nhanh đến nơi Tiểu Mai đang bước đi rồi nắm tay nàng và kéo lại :
- Tiểu Mai……xin lỗi….!
Thế nhưng cùng lúc với cái kéo tay của tôi là Tiểu Mai quay vụt lại và giáng một cái tát thẳng vào mặt tôi…
Cái tát không quá nhanh, tôi có thể né được…. chỉ cần lách người một chút là né được, rất đơn giản.… thế nhưng…
- Chát…… ! – Âm thanh của cái tát chát chúa vang vọng giữa rừng dương, tôi đau điếng bật mặt luôn sang bên.
Tiểu Mai sửng sốt nhìn khoé môi tôi rỉ máu ra, nàng thẫn thờ :
- Sao…….. !
Quên cả đau, tôi giữ chặt tay Tiểu Mai, nhìn thẳng vào đôi mắt đã ngấn lệ của nàng :
- Tát rồi… huề nhé…… !
- Kh… o……!
Rồi không kịp để Tiểu Mai nói dứt từ “ Không “, tôi ôm chầm lấy nàng thật chặt, nhưng lại nhẹ nhàng thì thầm kề tai :
- Xin lỗi… em…. là anh ngu ngốc….!
- ………… !
- Là anh ngu ngốc… ngộ nhận tình cảm của mình suốt hơn một năm nay rồi….. anh xin lỗi… !
- ……………….. !
- Để em đợi, để em buồn… là tất cả những sai lầm của anh… tụi mình không huề nữa, mà là anh nợ… nhé… anh nợ em…. !
- ………. !
- ….Nhé…. ?...!
Và Tiểu Mai thì thầm vào lòng tôi, thật nhỏ, nhỏ thật nhỏ, phải cố lắm tôi mới nghe được :
- Ngốc…ngốc lắm…… !
- Ừ… anh ngốc nên mới để em đợi lâu đến vậy…nhưng giờ…… !
- …Giờ sao… chứ… ?
- Giờ… anh khôn… ra rồi…. !
- …Hức.. hi..….ngốc…. !
Trong ánh chiều tà của buổi hoàng hôn tại biển Đồi Dương ngày ấy, trong cánh rừng dương của thảm cỏ xanh rì, của những cánh mai vàng đang rơi lả tả theo từng làn gió đang lả lướt lúc này… Tôi ôm lấy người con gái tôi yêu….
Như lần đầu tiên biết nói… như những ngôn từ duy nhất có thể được tạo ra trong phút giây tĩnh lặng và thăng hoa này…..
- ……. !
- …………. !
- Tiểu Mai…… !
- Hở.….. ?
- Anh… yêu em đấy…. !
- ………….. !
Cảm nhận làn tóc mai nhẹ nhàng thơm ngát hương hoa bí mật, cảm nhận hơi ấm khẽ khàng của người con gái mảnh mai như chính tên nàng vậy, cảm nhận cái tựa đầu trìu mến trên vai mình lúc này…..
Tôi … đã nói lời yêu !
Chap 257
Trong ánh tà dương nơi phố biển, tôi nắm tay Tiểu Mai đi giữa rừng dương, dạo bước trên thảm cỏ xanh mướt ngọc ngà. Hơn bao giờ hết, tôi cảm nhận được niềm hạnh phúc đang lâng lâng trong tim lúc này là hạnh phúc bất tận, mà cả hai đứa đều đã trải qua những khoảnh khắc, những khoảng thời gian khó khăn nhất để có thể đến được với nhau như bây giờ.
Hơn một năm trước…
Là lúc tôi hãy còn mơ tưởng về Tiểu Mai, một tiểu thư ném bóng vào mặt tôi rồi quay lưng đi, cười khúc khích bỏ lại gương mặt ngẩn ngơ của một tên con trai quậy phá.
Là lúc tôi đứng bật dậy giữa lớp khi sững sờ nhận ra cô tiểu thư này bước vào phòng học mà chính tôi đang ngồi.
Là lúc tôi đưa nàng về cùng bản nhạc A Love For Life, là lúc tôi nghe nàng chơi dương cầm.
Cũng là lúc tôi ngộ nhận tình cảm rằng Tiểu Mai chẳng đoái hoài gì đến mình, để rồi ít lâu sau đó tôi quay bước đi trong những cơn mưa buồn bã, đằng sau là những giọt nước mắt lăn dài trên đôi gò má cao kiêu hãnh.
Và giờ đây…
Tôi nhẹ siết tay Tiểu Mai, tự hứa với lòng rằng tôi sẽ làm tất cả để bù đắp cho nàng, vì chỉ ít phút trước đó, tôi đã cảm nhận được sức nặng của cái tựa đầu, cảm nhận được bờ vai mình từ đây sẽ là nơi để một người tựa vào, cùng cảm thông và chia sẻ mọi thứ.
- Au… anh trả thù em ! – Tiểu Mai khẽ nhăn mặt.
- Hả ? Trả thù gì ? – Tôi giật thót người.
- Nắm tay chặt quá, hì ! – Nàng phì cười, đập vai tôi.
- À… anh… sơ ý quá ! – Tôi lóng ngóng buông tay nàng ra.
Thế nhưng tôi còn chưa rời tay thì Tiểu Mai đã lại choàng vào khoác tay tôi, cười lỏn lẻn :
- Ngốc, không cho đi đâu cả !
- Ừ... hẳn rồi ! – Tôi gật đầu mỉm cười.
Mặt trời dần khuất sau đường chân trời, chúng tôi bước đi trên lối ra của những gờ đá hoa cương, để lại sau lưng một hoàng hôn rực rỡ đầy lời chúc phúc của đại dương. Tôi thoáng nhìn Tiểu Mai, bên trên nụ cười xinh xắn thì gò má nàng như có những giọt nắng cuối cùng đang nhảy nhót, tạo thành một màu đỏ hồng rạng ngời. Bất giác tôi cũng nóng bừng mặt, vì lại thêm một lần nữa tôi nhận ra cũng lại một vấn đề tuy cũ mà mỗi lần nghĩ đến, tôi vẫn thấy mới như thuở nào.
Đó là, Tiểu Mai quá đỗi xinh đẹp, dù nàng có cười hay khóc, có tức giận hay đang mỉm cười hạnh phúc như lúc này, thì với tôi, người con gái đang đi cạnh bên lúc này luôn mang nét đẹp thuần khiết và quý phái nhất mà tôi đồ rằng suốt đời này mình cũng chẳng thể nào tìm thấy được ở bất kì đâu một vẻ đẹp tương tự.
Hoặc giả, khi yêu thì người ấy luôn là đẹp nhất trong mắt bạn !
- Hì ! – Tôi nhẹ cười.
- Gì vậy ? – Tiểu Mai nghiêng mái đầu thắc mắc.
- Tự nhiên anh nhớ ra một chuyện ! – Tôi tủm tỉm.
- Hở ? – Nàng tròn mắt nhìn tôi.
- Là tụi mình đã xưng anh và em từ lâu lắm rồi !
- A…. hi, em còn tưởng anh quên rồi chứ !
- Sao quên được ? N & M, ha ?
- Ừm…. !
Có khi nào, chúng tôi đã yêu nhau được 1 năm rồi không nhỉ ? Bởi tôi là “ anh “, và nàng là “ em “, không một chút ngại ngần hay ngượng ngập.
- Đỏ mặt rồi kìa, tiểu thư ! – Tôi phá ra cười trêu chọc vì khi nhắc lại kỉ niệm “ N & M “, đôi gò má Tiểu Mai lại đỏ hồng rạng rỡ.
- Không có… ! – Nàng phụng phịu.
- Thế này tí nữa ra về, ai nhìn thấy lại tưởng…. ! – Tôi nheo mắt.
- Không có, tối rồi… ai mà sức mấy thấy được ! – Tiểu Mai lắc đầu bướng bỉnh.
- Rồi em xem, họ sẽ rằng tại sao đôi má em đỏ, tại sao môi em hồng… hề hề ! – Tôi cười đểu, vừa lạng người ra để tránh đòn véo hông bất hủ đau có tiếng của Tiểu Mai đang chực chờ vượt đến cạnh bên.
Và đúng là như vậy, dẫu có tối trời nhưng ai cũng có thể thấy được màu đỏ trên đôi gò má… thế nhưng là gò má trên mặt tôi. Bởi khi hai đứa ra đến bãi gửi xe thì hầu hết mọi người đều nhìn tôi mà tủm tỉm cười rồi “ tế nhị “ bàn tán sau lưng. Mất ít phút định thần suy nghĩ lại cộng thêm tiếp thu thông tin từ xung quanh, tôi mới điếng người nhận ra rằng… trên mặt mình hoá ra nãy giờ đã hằn đỏ năm dấu ngón tay của Tiểu Mai, năm dấu ngón tay của… Như Lai thần chưởng.
- Em… tát cũng mạnh quá he ! – Tôi càu nhàu… trong hạnh phúc.
- …… ! – Tiểu Mai ngồi sau xe, nàng không nói gì, âu sầu ra vẻ biết lỗi.
- Sướng tay không, nàng ? – Tôi được thể, nheo mắt trêu chọc.
- Đáng lắm, trả hết một năm nay đó ! – Nàng bĩu môi nguýt dài.
- Thôi mờ, anh nợ em mà, trả gì hết !
- Hi, là anh nói đó nhé !
- Chứ sao, để bắt đầu kế hoạch trả nợ, mời tiểu thư lên xe, tại hạ đưa về đến tận nhà !
- Rồi, ái khanh cẩn thận, bản nương đang ngồi đằng sau đó nghe !
- Hì hì, về nhé ! – Tôi phì cười.
- Ừa, mà anh về nhà em trước ! – Tiểu Mai gật đầu đáp.
- Thì về nhà em mà ? Sau đó anh mới về nhà anh chứ ! – Tôi ngơ ngác.
Tiểu Mai mỉm cười, nàng nhẹ đưa ngón tay lên khoé môi đang bầm tím của tôi lúc này :
- Chữa thương đã, rồi hẵng về… trầy xước khắp người kia kìa !
Tôi lúng búng cười rồi quay xe đạp về, trong đầu chỉ thầm nghĩ đến một câu duy nhất :
- “ Sau này có chết cũng phải cưới Tiểu Mai làm vợ mới được ! “
Thành phố dần lên đèn, tôi bon bon đạp xe chở Tiểu Mai trên cung đường biển vốn quen thuộc nay lại càng đầm ấm hơn bao giờ hết. Những hàng cây cảnh dọc dài trên đường cùng khuôn viên cây xanh bên cạnh của những ngày tôi còn tò tò dạo bộ theo Tiểu Mai, nay đã trở thành nhân chứng sống cho cặp đôi hạnh phúc nhất nhân thế lúc này.
Những cảm xúc bất tận cứ dâng trào nối tiếp nhau trong tôi như những cơn gió mát đang nhẹ thoảng từng đợt khiến hàng cây lá rơi xì xào, không khí của những ngày giáp Tết như càng thêm thanh bình và yên tĩnh, hứa hẹn một kỳ nghỉ ngắn đầy yêu thương trọn vẹn.
Ít phút sau, tôi dừng xe trước nhà Tiểu Mai, đưa mắt nhìn cánh cổng sắt màu đen quen thuộc mà lòng ngập ngừng, nửa muốn bước vào, nửa lại muốn không.
- Sao thế ? – Tiểu Mai ngạc nhiên hỏi.
- À…. anh hơi ngại ! – Tôi bối rối đáp.
- Ngại ? Em không hiểu ! – Nàng thắc mắc.
- Ừ… là trước đó, anh đã gần như nghĩ là… sẽ không bao giờ bước vào đây nữa… rồi em… nên giờ cứ thấy… sao ấy ! – Tôi ngắc ngứ nói.
Quả thật là vậy, ngày trước khi tôi bước vào nhà Tiểu Mai bằng chìa khoá dự phòng, giây phút tôi đặt lại quyển Guitar bí kíp lên bàn và quay trở ra khoá cổng lại, tôi đã đinh ninh trong đầu rằng mình đã dứt khoát với Tiểu Mai rồi, và sẽ không bao giờ quay trở lại nhà nàng nữa. Thế nên bây giờ, khi biết mình sắp lại bước chân qua cánh cổng màu đen ấy, tôi đâm ra ngại ngùng và xấu hổ, vì thế này chả khác nào mình đang tự vả vào miệng mình.
Tiểu Mai nghiêng mái đầu nhìn tôi tinh nghịch :
- Vậy….. !
Rồi nàng mở cổng, bước một bước vào sân nhà và đứng quay trở ra, bằng một động tác khẽ nhón chân cúi chào khiêm nhường, Tiểu Mai nhẹ nói :
- Mừng anh trở về !
Như vậy đấy, một người con gái mời mình vào nhà trong ánh hoàng hôn, cứ như đã đợi mình từ lâu lắm rồi, chỉ là như vậy, Tiểu Mai đã xoá đi những cảm giác ngại ngần của tôi, bất giác khiến tôi tưởng chừng như đây là ngôi nhà thứ hai của mình.
Và tôi gật đầu bước vào nhà, mỉm cười thanh thản :
- Ừm….. !
Thế này khác gì vả vào miệng mình ư ? Ok, vả vài trăm cái vẫn được, chả sao cả, hề hề !
Nhà Tiểu Mai vẫn vậy, hệt như khung cảnh ngày trước chẳng có gì thay đổi, vẫn bộ bàn ghế ở giữa, dương cầm đặt bên cửa sổ, cạnh đó là cây guitar Lakewood đang chễm chệ dựa trên giá đàn, lối đi lên ở tay vịn cầu thang có đặt thêm những chậu hoa hồng nhỏ, và mỗi góc nhà đều có một thanh trúc nhỏ xinh hệt như ngày Tết năm trước tôi đã từng thấy. Đặc biệt hơn, tôi nhận ra dường như hương hoa mà Tiểu Mai hay dùng giờ đang phảng phất trong phòng khách trang nhã ấm cúng lúc này.
- Anh đợi chút ha, em lấy thuốc ! – Tiểu Mai nói rồi quay vào trong.
- Ừ… mà thuốc gì đấy ? – Tôi ngồi phịch xuống ghế.
- Thì thuốc, hỏi lạ ! – Nàng nói vọng từ đằng sau.
Tôi khoái chí tựa người ra chiếc ghế bành, thư thái tận hưởng cảm giác thoải mái êm dịu lúc này, hệt như vài giờ đồng hồ trước đó tôi còn chưa có một trận thư hùng đánh nhau nào vậy. Nhìn sang cây Lakewood quen thuộc, tôi tự dưng với tay sang muốn chạm vào nó.
- Làm gì vậy ? Ngồi xuống đi, em băng bó cho nè ! – Tiểu Mai bước ra từ nhà sau.
- À…ừ… ! – Tôi giật thót người vội ngồi xuống.
Tiểu Mai lần tay giở hộp dụng cụ y tế ra, trong đó tôi nhìn vào mà ớn lạnh với mớ băng gạc trắng toát cùng thuốc men các thứ, vừa mới chìa tay ra tôi đã rụt lại :
- Uầy…… !
- Sao nữa ? – Tiểu Mai nhíu mày.
- Sao có kéo trong đó ? Kéo gì cong cong ghê vậy ? – Tôi khiếp vía.
- Ơ hay, kéo cắt gạc chứ, ai ăn thịt anh mà sợ ? – Nàng tròn mắt ngạc nhiên.
- Ừm….. nhẹ tay thôi…. !
- Lạ chưa, đánh nhau thì không sợ, giờ lại sợ !
- Lúc đó khác….. !
- Thôi ông tướng, không có đau gì đâu, đưa tay ra xem nào !
Trước ánh mắt nửa nghiêm nghị nửa châm chọc của Tiểu Mai, tôi đành phải chìa đôi bàn tay đã trầy xước hết cả hai nắm đấm và thâm tím vài chỗ lên cả cánh tay. Nhìn Tiểu Mai thấm o-xy già lên miếng gạc tôi đã toát mồ hôi hột :
- Thôi, rửa nước lạnh được mà, rát chịu gì nổi !
- Nhà em hết nước rồi, còn cồn sát thương thôi ! – Tiểu Mai nói rồi đưa tay lắc lắc chai o-xy già.
- Xạo ! – Tôi nhăn nhó.
- Hi, rát một chút thôi ! – Nàng nhìn tôi cười rồi nhẹ nắm tay.
Một nụ cười bằng mười thang thuốc bổ, một ánh mắt bằng cả vạn thần đan, tôi nhìn Tiểu Mai cười mà đờ người đi vì đê mê ngây ngất, tự động chìa tay ra trong vô thức, và rồi Tiểu Mai… thấm miếng gạc vào tay tôi, đầu tiên là một cảm giác lành lạnh, sau đó là…ran rát, và….
- Au…da..aaaaaa….. ! – Tôi rú lên khiếp đảm vì vết thương bị oxy già thấm vào rát điếng người.
- Anh cựa quậy nữa thì em treo cổ ! – Tiểu Mai lạnh lùng nói rồi tiếp tục “ sơ cứu “.
Đến đây thì tôi đâm ra hú vía, cắn răng ngoan ngoãn ngồi im ngay tắp lự, gì chứ thà chịu đau tí chứ không chịu để bị… treo cổ. Mất gần 20 phút để Tiểu Mai tạm sơ cứu hết hai cánh tay tôi, sau đó nàng đưa mắt nhìn :
- Trên người có bị thương không ?
- Hả ? – Tôi thừ người ra.
- Là có bị… trong người không ? – Tiểu Mai thoáng ngượng ngập hỏi.
- Không… không… ! – Tôi quíu lên nói nháo nhào, vội gài cái nút áo nãy giờ vẫn bung trở lại.
- Hi, đừng có tưởng bở, về nhà tự xử nghen ! – Nàng phì cười.
Quả thật là… vừa rồi tôi có hơi tưởng bở thật… xấu hổ chết được !
Nhìn Tiểu Mai sắp xếp lại mớ thuốc thang lỉnh kỉnh trong hộp, tôi lại nhớ đến hồi học quân sự, cũng y như lúc này vậy, nàng vẫn băng bó cho tôi :
- Chà, hoá ra là có điềm !
- Điềm ? – Nàng thắc mắc.
- Thì hồi quân sự em băng tay cho anh, giờ băng thật luôn nè ! – Tôi cười toe nhắc lại.
- Ừm…. ! – Tiểu Mai thoáng nhìn tôi rồi gật đầu.
- Nào, tiếp ! – Nàng tay lại cầm miếng gạc thấm thuốc o-xy.
- Hả ? Xong rồi mà ? – Tôi hoảng vía giật thót người.
- Ngốc ơi, còn trên mặt nè ! – Tiểu Mai nhíu mày kiên nhẫn.
- À….. ! – Tôi tỉnh hồn sực nhớ ra là… vừa nãy mới ăn tát.
Tiểu Mai thật nhẹ nhàng hết mức có thể, nàng chấm miếng gạc vào từng điểm trên khoé môi rỉ máu, sau đó lại dùng khăn lau bên má phải bị sưng vù của tôi. Khoảnh khắc ấy tôi tự dưng không biết phải nói gì, chỉ im lặng nhìn Tiểu Mai đang chăm sóc mình, nhìn nàng cứ như đang gần thật gần với mình. Và bất chợt ánh mắt hai đứa chạm nhau, một khoảng lặng thoáng qua :
- ………. !
- …………… !
- Em… không cố ý tát anh đâu... xin lỗi !
- Uầy… không cố ý mà đã vậy, nếu em thật sự tát thì chắc anh lệch hàm đấy nhỉ ?
- Không… không có vậy nữa !
- Ngốc, anh bị người khác trăm lần đánh không bằng một cái tát của em !
- Thật hở ?
- Ừ, anh đáng bị vậy mà, phụ lòng em nhiều rồi…. !
- Cũng biết vậy nữa, sau này đền lại đó nhé !
- Dĩ nhiên, hứa đấy !
- Không tin ! – Tiểu Mai nguýt dài.
- Thật, anh hứa là làm mà ! – Tôi vội vàng nói.
- Anh từng hứa với em một chuyện, nhưng lại quên đấy thôi ! – Nàng bĩu môi.
- Hả ? – Tôi đần mặt ra.
- Đấy, biết quên rồi mà !
- Không… thì anh hứa… thì anh tỏ tình rồi đó, bữa Noel đến giờ đâu có lâu !
- Đâu phải chuyện đó, hứ !
- Chứ gì ?
- Anh tự nhớ đi !
- …… !
- ………. !
- Hứa là… đưa em đi chơi ?
- Chưa hề !
- Hứa… xin lỗi em !
- Vớ vẩn !
- Chở em đi học ?
- Không phải !
- Vậy… núp mưa với em tiếp ?
- Vô duyên !
Đến đây thì trong đầu tôi cũng đã bắt đầu ngờ ngợ rằng trước đây mình nhớ là đã có hứa với Tiểu Mai một chuyện, mà lại rất quan trọng.
- ……… !
- …………… !
- Hứa… sẽ không bỏ tập Guitar dù có bất cứ chuyện gì ?
- Ừa, may là không quên đấy nhé !
- Anh… đâu có bỏ tập, vẫn lẩm nhẩm… tự học lí thuyết mà !
- Xạo, học đàn mà như anh thì người ta mua đàn chi nữa !
- Nhưng suy nghĩ trong đầu cũng vẫn là tập chứ, không thì sao anh đệm bài Mouse Love Rice như hồi bữa được !
- Hứ, em không cần biết, anh tập sao em cũng không quan tâm, còn không tập với em thì xem như… bỏ tập !
- Gì… kì vậy trời !
- Hơ, em kì cục nên mới nhận lời dạy anh đấy !
- Ừm….. !
- Vậy…….. ! – Tôi ấp úng.
- Từ giờ về sau, anh lại sang nhà em tập Guitar nhé ? – Tiểu Mai hỏi thay tôi.
- Ừ, vậy thì còn gì bằng ! – Tôi bối rối gãi đầu.
- Trông có vẻ miễn cưỡng quá, thôi, không ép nữa ! – Nàng lắc đầu hờn dỗi.
- Không… đâu có… anh thích mà, muốn lắm chứ, học Guitar với em là nhất đấy ! – Tôi nói nhanh như máy.
- Thật à ? – Nàng đưa mắt cười nhìn tôi.
- Ừ, thật một trăm phần trăm công lực ! – Tôi gật đầu quả quyết.
- Hi, vậy được rồi ! – Tiểu Mai phì cười đứng dậy.
Và bước đến chỗ giá đàn guitar, Tiểu Mai nhấc cây Lakewood lên, đi về phía tôi và chìa ra :
- Vậy Lakewood, vật quy nguyên chủ nè !
- Là…sao ? – Tôi ngơ ngác.
- Là em tặng anh đấy ! – Nàng mỉm cười.
- Thật… thật à… ? – Tôi lắp bắp nhận lấy, run rẩy cầm trên tay cây đàn giá trị cả ngàn dollar.
Đưa tay nhẹ rải khắp 6 dây đàn, thanh âm Lakewood vang lên vẫn thanh thoát dịu mát như ngày nào, từng dây đàn rung lên như tiếng nhạc cười khúc khích, như tôi đang chào người bạn cũ của mình vậy.
Tiểu Mai ngồi xuống ghế, tựa đầu vào vai tôi thỏ thẻ :
- Tập tốt nhé, còn River Flows In You nữa !
- Ừ… anh không phụ lòng em đâu ! – Tôi ngẩn ngơ đáp.
- Hi, không chơi được bản đó là không cho tốt nghiệp đâu nhé ! – Nàng khúc khích cười hạnh phúc.
Giây phút này đây, nhìn Tiểu Mai tựa vai mình thì thầm rạng rỡ, tôi chỉ biết nói với nàng rằng, nếu trên thế giới này có một nhạc viện hai người, một cô giáo Tiểu Mai, một học trò là tôi, thì….
- Em à, anh thà rằng cả đời này sẽ không tốt nghiệp để mà ở lại lớp với cô giáo hoài hoài thôi, hì hì !
Chap 258 :
Tạm gác qua những giây phút ngọt ngào sang một bên, ít phút sau theo lời Tiểu Mai, tôi nhăn nhó ngồi kể lại hết toàn bộ vụ thằng Minh Huy từ đầu đến cuối cho nàng biết. Tôi kể cứ kể, Tiểu Mai nghe cứ nghe, thỉnh thoảng nàng nhíu mày nghi hoặc, thỉnh thoảng lại thản nhiên như không. Đến lúc tôi kể xong xuôi hết thì cũng đã rã họng, ngồi phịch ra ngửa mặt thở dốc.
- Phù, là vậy đó !
- Ưm….. ! – Tiểu Mai gật đầu trầm tư.
- Sao thế ? – Tôi nhìn nàng thắc mắc.
- Chỉ là… không ngờ anh nghĩ ra một kế hoạch… đến vậy ! – Nàng ngập ngừng nói..
- Ừm, ban đầu là vì anh, vì em, sau là vì cả đám tụi thằng Khang nữa !
- Em biết, nhưng mà chẳng đoán ra là bên trong rắc rối đến vậy !
- Hả ? Em biết cái gì cơ ?
- Một phần thôi, không nhiều !
- Ai nói em biết chứ ? Mà biết gì ?
- Em đoán thôi, từ lúc anh bắt đầu xích mích với Huy là em có hơi lưu tâm rồi !
- Lưu tâm vụ gì ?
- Thì từ sau chuyện anh nhường lại cán sự Toán cho Huy ấy, em hiểu chuyện nhưng lại thắc mắc lí do rằng không hiểu vì sao. Rồi từ lúc Quý bị tạt nước, khi đi vào lớp ấy, em hơi nghi ngờ rồi !
- Em nghi chuyện gì ?
- Thì ngờ là cả Quý và Chiến đều có liên quan đến nhau, bởi lúc Quý vô lớp, em thấy Huy cười ở bàn trên !
- Em biết cả chuyện thằng Chiến bị tụi thằng Huy đạp xe à ?
- Không, lúc đầu em chỉ tưởng Chiến bị té xe thôi, em thấy anh đến hỏi han mà, nhưng từ lúc Huy nhìn Quý bị tạt nước mà cười thì em cũng có phần lo lắng !
- Có thể thằng Huy cười đại cũng được mà ? Ai nhìn bộ dạng của thằng Quý lúc đó lại chẳng cười ?
- Nhưng… em linh cảm sao đó, là có liên quan đến Huy, không giải thích được nữa !
- Rồi sau đó ?
- Thì mấy ngày sau, đến lượt anh… bảo là hạn chế gặp em, lại còn không qua nhà bé Trân học thêm nữa, nên em mới nghĩ là chuyện này có liên quan đến nhiều người, mà quy về một mối là họ đều có quen thân với anh. Mà anh thì lại hạn chế gặp, thế nên em nghĩ người đang có thù hằn xích mích với anh gây khó dễ cho họ, mà người đó thì… là Huy rồi !
- Khoan… từ từ, sao em biết anh qua nhà Trân học tiếng Anh ?
- Hi, là anh vừa tự nói đấy nhé !
- Không đùa nữa, nói anh nghe xem nào !
Rồi trước ánh mắt ngạc nhiên của tôi, Tiểu Mai thở hắt ra, nàng ngập ngừng nói :
- Trân… là do em nhờ bé Trân dạy kèm anh English đấy !
- Cái….gì…. ? – Tôi điếng hồn.
- Cũng không có gì đâu… hồi trước chị Diễm với bé Trân thường qua nhà em chơi, mà giờ chị Diễm học đại học rồi, nên thỉnh thoảng bé Trân có sang, rồi… chị em nói chuyện, nên em mới biết là anh muốn học thêm Anh ngữ !
- Ra vậy…. ! – Tôi ngớ người mất vài giây.
- Hi, em xem Trân như em gái mình vậy, nhờ con bé mà thỉnh thoảng cũng vui hơn !
- Thế… anh nói gì với Trân thì… em cũng biết hết luôn à ?
- Chứ sao, anh hỏi bé Trân cách tỏ tình nè, đúng hôn ?
- Ừm…. !
- Hi, hai chị em cười suốt đoạn đó, anh ngốc ghê !
Đến đây thì tôi toát mồ hôi hột, bởi ngoài mình cắm một viên đạn bạc vào bè lũ Minh Huy thì còn có cả Tiểu Mai đã cài điệp viên hai mang bé Trân kề cạnh bên tôi.
- Thế… chuyện Trân đến cổng trường đợi anh, là em cũng biết luôn à ?
- Ừa, thì anh bảo tụi mình hạn chế gặp nhau, nên em nghĩ chắc có chuyện gì nghiêm trọng liên quan giữa anh với Huy, nên… em mới nhờ Trân đến trường đợi anh, rồi em giả vờ giận ngay trước mặt Huy !
- Sao em biết là phải làm như vậy ?
- Vì… em nghĩ mâu thuẫn giữa anh với Huy, là từ em mà ra… !
- Ừm, sau đó thì sao ?
- Thì bữa anh đánh nhau với bạn của Huy ở A6 ấy, em nghe anh bảo phá xe gì đó… tự nhiên cảm thấy có điều trùng hợp là… có khi nào xe em bị phá để Huy đến sửa như lúc đầu năm hay không ?
- Đúng là vậy đó, nó sai người phá xe em, anh bắt quả tang thế là múc luôn hai thằng kia !
- Anh… nóng tính thật, đến giờ ra về em lại nhờ bé Trân đến cổng trường lần hai, rồi hai đứa cũng diễn y chang như vậy !
- Thế… chuyện anh nhờ Trân chuyển lời tới em, thì em cũng biết luôn à ?
- Hi, dĩ nhiên rồi, nên em mới bảo anh… đi chết, hì !
- Em… không sợ thằng Huy làm hại Trân để gây áp lực với anh à ?
- Chỉ cần anh thất thế, và em giận anh ra mặt, thì Huy không có lí do nào lại đi mạo hiểm gây sự chú ý thêm nữa !
- Nên… đó là lí do em giận anh suốt mấy ngày liền ?
- Ừa… anh cũng bảo là hạn chế gặp nhau còn gì !
- Ghê, giận đến nỗi anh dẫn em xuống phòng y tế cũng mắng cho được !
- Hi, xin lỗi mà, diễn thì phải tròn vai chứ, anh !
Nhìn Tiểu Mai đập vai mình cười lỏn lẻn, bất giác tôi chợt cảm thấy nửa tự hào và nửa rùng mình, bởi người yêu tôi thông minh quá đỗi cần thiết… có khi nào sau này chính sự thông minh đó sẽ gây ra chuyện gì khó lường không nhỉ ?
- Rồi em còn biết gì nữa ?
- Thì… chỉ đoán chung chung vậy thôi, em nghĩ chắc anh cũng có kế hoạch của anh, nên sợ em liên quan vào lại làm hỏng, vì thế em chỉ giúp được gì em giúp thôi !
- Là tạo khoảng cách giữa anh và em trước mặt thằng Huy à ?
- Ừa, nhưng đêm Noel thì Huy không có đi, nên… hi hi ! – Tiểu Mai cười khúc khích.
- À, sao tối Noel em lại qua nhà thằng Huy chứ ? – Tôi thắc mắc hỏi.
- Anh cũng biết à ? – Nàng sửng sốt.
- Ừm, trả lời anh đi ! – Tôi nóng ruột đáp.
- Cũng không có gì quan trọng đâu !
- Hay là… em biết chuyện vậy nên đến nhà khuyên nhủ thằng Huy à ?
- Không… chỉ là có một bữa em đi chợ thì gặp Huy với mẹ hắn cũng đi chung, rồi làm quen giới thiệu, rồi mẹ của Huy chắc cũng… thích em, nên có mời qua nhà ăn tối. Em cứ nói là bận hoài, đến Noel thì không tránh được, đành phải qua chơi chút rồi mới về được !
- Ừm…. !
Tiểu Mai nói đến đây thì tôi hoàn toàn tin là sự thật, bởi không riêng gì mẹ thằng Huy mà đến cả mẹ tôi cũng rất thích Tiểu Mai, chắc có lẽ bà mẹ nào trên trái đất này cũng đều muốn có cô con dâu xinh đẹp đảm đang như nàng hay sao ấy.
- Nhưng… từ sau Noel thì em thấy lo hơn rồi, mà lại chẳng biết chuyện gì xảy ra hết !
- Biết nhiều cũng tổ lo hơn thôi !
- Anh không nói với em gì cả, buổi sáng kia em thấy anh trầy xước tùm lum, gọi qua hỏi mà anh chỉ bảo là té xe !
- Thì… té xe thiệt mà, chỉ là bị lính thằng Huy đạp té !
- Vậy cũng giấu nữa, hứ !
- Thì chẳng phải em cũng biết mọi chuyện đó sao ?
- Em.. chỉ đoán thôi chứ có biết gì đâu, lo cho anh thật đấy chứ, đến cả sinh nhật của Huy là em lại càng lo hơn nữa !
- Em lo gì ? Bữa đó anh lo thì có, nó tỏ tình em trước mặt đám đông, anh hết hồn suýt nữa là quýnh quáng cả lên rồi, may mà em… từ chối nó, không thì….!
- Không thì sao cơ ?
- Anh đấm vô mặt nó chứ sao !
- Anh này, lúc nào cũng đánh đấm !
- Thôi… mà bữa sinh nhật đó em lo là bị nó tỏ tình à ?
- Không, Huy làm em bất ngờ đấy chứ, chỉ là em lo vì… em thấy Sơn bạn anh, lại ngồi chung với bạn của Huy, rồi sau em thấy anh với Sơn nói chuyện kiểu như chưa hề quen biết ấy, là em đã thấy… chuyện này lớn hơn em nghĩ nhiều. Đến khi anh đội nón lên cho Sơn trước mặt Huy là em hết hiểu gì luôn !
- Em thấy hết à ? Anh tưởng lúc đó đông người nên không chú ý chứ ?
- Ngốc… em dõi theo anh mà !
- Rồi sao nữa ?
- Thì lúc anh với Sơn tự nhiên rủ nhau ra về, em thấy Huy tức lắm, mọi người ai cũng thấy hết, tối đó về nhà em lo lắm, muốn gọi điện hỏi mà nghĩ chắc anh cũng sẽ không nói !
- Ừ… anh sợ em lo mà !
- Đến sáng đi học thì em thấy cả anh với nhóm Luân và Khang đều lo lắng là em ngờ ngợ có gì vừa xảy ra tối qua rồi, mà giờ ra về chuông vừa reo là anh chạy ngay ra khỏi phòng… !
- Cho nên em biết là anh đi đánh nhau, rồi sang nhà anh nói cho ba mẹ anh biết hết ?
- Không… em đâu có biết anh đi đánh nhau chứ ! – Tiểu Mai lắc đầu đáp.
- Chứ sao ba mẹ anh biết ? – Tôi ngớ người ra.
- Tự anh nhận đấy chứ, trước khi anh về thì cả nhà anh với em đều không ai biết là anh học về đi đâu cả ! – Nàng ngại ngần nói.
- Anh… có nói gì đâu mà tự nhận ? – Tôi đần mặt hỏi.
- Thì… không nói tức là đồng ý rồi đó, ba anh hỏi anh đi đánh nhau phải không, mà anh chỉ im lặng cúi đầu, rồi nhìn vào vết thương trên người, quần áo xộc xệch là ai cũng biết cả thôi ! – Nàng thở hắt ra trả lời.
- Khoan, em giải thích lại từ đầu xem nào, sao mà em lại tới nhà anh ?
- Lúc đầu là buổi trưa em học về thì mẹ anh qua nhà em, trước là mời em ăn tối, sau là cả hai cùng đi chợ chuẩn bị bữa cơm mừng anh Phúc về quê nghỉ Tết, nên mẹ anh mới chở em qua, rồi định là tối về sẽ bảo anh chở em !
- Ừm… ra vậy !
- Nhưng mọi người đợi mãi hết buổi trưa mà không thấy anh về, rồi mẹ anh mới gặng hỏi, thì em chỉ kể sơ qua chuyện trên lớp của anh với Huy thôi, chỉ có lúc anh về nhà trông… tả tơi, rồi trầy trụa từa lưa thì ba anh mới hỏi… rồi anh im luôn… rồi giờ vậy đó !
- Chà… dở ghê, biết vậy anh đừng nhát gan mà nói là đi đá banh té ngã được rồi !
- Cấm nha, em không thích anh nói dối !
- Èo…rồi, vậy là nhờ em mà tí về nhà chắc anh bị ba tẩn cho một trận rồi !
- Tẩn là sao ?
- Là… cầm roi mà rượt anh chạy khắp nhà như hồi nhỏ ấy !
- Giờ… anh lớn rồi mà, không có đâu ! – Tiểu Mai phì cười.
- Anh không đùa đâu, có thể tí bị đánh thật đấy ! – Tôi thở dài ngao ngán.
- Sao chứ…. ? Nghiêm trọng vậy…. ? – Nàng bối rối nói.
- Ừm, đang lo nãy giờ nè ! – Tôi ủ rũ cúi gằm mặt.
- Không có đâu… anh bị thương khắp người, rồi bị đòn nữa thì chịu gì nổi chứ ? – Đến đây thì Tiểu Mai xem chừng đã mếu đến nơi.
- Nên tí phải nghĩ cách nói sao cho phải đây, thú thật thì ốm đòn là chắc, mà nói dối thì cũng muộn rồi ! – Tôi gãi đầu ngắc ngứ.
- Em… về nhà anh lại nha, em nói giúp cho ! – Nàng lắc vai tôi nài nỉ.
- Vô ích thôi, ba anh nghiêm lắm !
- Hay em nhờ mẹ anh ? Bác gái hiền lắm mà, nha anh ?
- Cũng có thể… mà ngại ông anh đứng ngoài bơm đểu thôi !
- Chắc không đâu, lúc trưa anh Phúc cũng nói đỡ cho anh vài câu mà !
- Ấy cha, chuyện lạ nha, lão mà cũng vậy à ?
- Thật, lúc đó……!
Thế nhưng Tiểu Mai chưa dứt câu thì chuông điện thoại đầu bàn đã reo lên :
- Reng…..reng…. !
Cả hai đứa tôi không hẹn mà run, cùng nhìn điện thoại rồi quay sang nhìn nhau :
- Chắc ba anh gọi đó, thấy lâu không về nè ! – Tôi toát mồ hôi hột.
- Em nghe máy nha…. ! – Tiểu Mai thấp thỏm.
- Ừ… ! – Tôi hồi hộp gật đầu.
Và Tiểu Mai nhấc máy điện thoại trong tiếng tim đập binh binh muốn nhảy tung khỏi lồng ngực của tôi :
- Dạ…con chào bác !
- ………. !
- Dạ… Nam sắp về rồi bác….dạ… ! Dạ… con nhớ rồi… !
Rồi Tiểu Mai chuyển máy sang cho tôi, nàng nhìn tôi đầy… thương hại :
- Ba anh…hả ? – Tôi thì thầm hỏi.
- Ừ….. anh nghe đi… ! – Nàng gật đầu lí nhí.
Tôi nhận điện thoại từ tay Tiểu Mai mà tim đập chân run, hồi hộp áp ống nghe vào tai :
- Dạ…con nè !
- Mày định ở ngoài đường luôn à ? – Giọng ba tôi từ bên kia đầu dây.
- Dạ không… giờ con về liền…. ! – Tôi sợ nháo nhào.
- Cho mày 20 phút thu xếp về đây, với cả mẹ mày dặn chở bé Mai bạn mày về lại nhà mình ăn tối ! – Ông gằn giọng tiếp lời.
- Dạ…. ! – Tôi hoảng vía đáp.
- Cộp…tút…tút…. ! - Nói rồi ba tôi dập máy ngay tắp lự.
Quay sang nhìn Tiểu Mai đang lo lắng cắn môi bên cạnh, đôi bàn tay nàng đã đan vào nhau tự bao giờ, tôi chợt nắm lấy tay nàng nói khẽ :
- Từ giờ khỏi đan tay nữa, nắm tay anh nè !
- Hở ? Lúc này… còn giỡn nữa ! – Tiểu Mai sửng sốt.
- Giỡn gì, em qua nhà anh ăn cơm, giờ đi liền ! – Tôi nhún vai đáp.
- Rồi… anh có bị gì không ? – Nàng vội hỏi.
- Chưa biết… thôi về nhà rồi tính, ba gọi rồi ! – Tôi thở dài rồi kéo tay nàng ra ngoài sân.
Ba tôi cho tôi 20 phút âu cũng là thong thả lắm rồi, bởi đúng giờ vốn là truyền thống cha con nhà tôi, sai vài phút cũng là có chuyện lớn, mà từ nhà Tiểu Mai về nhà tôi thì mất tầm 15 phút là cao, thế nên chắc ba tôi cho hai đứa thêm… 5 phút để cù cưa tình cảm hoặc an ủi lẫn nhau cũng chưa biết chừng.
Thế là vừa nãy còn đạp xe đưa Tiểu Mai về nhà, bây giờ tôi lại ngược đường chở nàng tới lại nhà mình, tình huống hệt như trước. Chỉ khác là bây giờ người tôi đầy bông băng thuốc men, và sau xe tôi là một cô nàng cứ chốc chốc lại nghiêng mái đầu nhìn tôi trấn an liên tục :
- Chắc… không sao đâu, anh bình tĩnh nha…. !
Hồi sau tôi tự dưng muốn phá ra cười mà quay lại nói với nàng rằng :
- Chả sao đâu Tiểu Mai, có em bên cạnh thì dù có lên núi đao xuống biển lửa anh cũng chả chối từ, hà huống là chỉ về nhà thôi mà, xem như em ra mắt gia đình anh vậy !
Thế nhưng giây lát sau tôi đã thôi ngay ý định làm màu làm bộ anh hùng đó trước mặt Tiểu Mai bởi nghĩ đến cảnh ba tôi đang cầm roi mây chắp tay đi đi lại lại trong nhà là tôi lại đâm ra khiếp vía, đành ngậm tăm câm nín mà cắm đầu đạp xe về nhà cho kịp thời hạn 20 phút, chỉ thương cho Tiểu Mai, trông thấy tôi vẻ như đang cực kì căng thẳng lại chuyển sang đạp xe nhanh hơn, nàng vội đập vai tôi an ủi :
- Thôi mà… em sẽ năn nỉ giúp, thật đó… anh chạy xe chậm thôi !
Chapter 259 :
Một lát sau, điều gì đến cũng đến, căn nhà tôi ở từ nhỏ đến giờ đã xuất hiện trong tầm mắt :
- Không muốn về nhà…! – Tôi rùng mình chùn tay lái.
- Nữa, nhà anh mà nói lạ chưa ! –
Trang:
[<] 1,
7,
8,[9],
10,
11,
15 [>]Đến trang: