Part 7 Chap 285-Chap316
, tụi Dũng xoắn cũng chả khá hơn gì khi liên tục lầm bầm, riêng Khang mập thì thẫn thờ nói không ra hơi.
- Buồn gì, có phải lỗi của mày đâu, tụi kia chơi bẩn quá ! – Tôi vỗ vai thằng mập.
- ……… ! – Nó thở dài ngao ngán, dốc chai nước vào miệng.
Ngồi bệt ra sân, tôi đưa mắt nhìn lên trên khán đài, nơi Tiểu Mai cũng đang mỉm cười động viên tôi, và bé Trân thì xụ mặt xuống. Tụi bạn A1 thì còn thảm hơn, khí thế trôi vèo đâu hết, giờ y chang quả bóng bị xì hơi. Không lẽ lớp tôi chỉ dừng lại ở top 16 đội mạnh hay sao chứ ? Đã vậy còn ác hơn, khi mà cạnh bên Khả Vy đang lo lắng thì lại có cả con nhỏ Minh Châu khó ưa đang nhìn tôi mà cười khinh khỉnh.
- Á… được ! – Tôi nghiến răng trèo trẹo, thu nắm tay lại.
Lại một lần hội ý nữa trước khi bắt đầu hiệp hai, đội trưởng Luân khùng im lặng suốt giờ giải lao, lúc này đây vẻ như nó đã tìm ra một đối sách nào đó.
- Thằng Xung vừa kể cho tao nghe, 12A17 này năm trước đoạt á quân cũng là nhờ vô chiến thuật phòng thủ này, vì thủ môn bên đó khá cứng cựa. Tuy mình chưa có cơ hội thử xem thủ môn bên đó ra sao, nhưng nếu cứ theo chiến thuật này thì nếu gặp một đội bóng mạnh, 12A17 sẽ cố thủ để cầu hòa, sau đó dựa vào sút luân lưu mà phân thắng bại, dù gì bên đó cũng có vẻ rất tự tin về thủ môn ! – Luân khùng chép miệng phân tích.
- Vậy giờ sao ? – Thằng Quý quệt mũi hỏi.
- Tụi mình vẫn phải tấn công, đã bị dẫn hai bàn mất rồi ! – Thằng Luân đáp.
- Rồi lỡ bên đó phản công nhanh nữa thì sao ? Có khi bên mình thua trắng mắt ra luôn ! – Khang mập làu bàu bên cạnh.
- Giờ tụi mình… đổi sang chiến thuật “ gàu nước giếng “ ! – Luân đội trưởng trả lời.
- Gàu nước giếng ? - Cả đám tụi tôi cùng trố mắt.
- Ừm, là như vậy, nãy giờ tụi mình bị phản công nhanh là do cả hai cánh cùng dâng lên tấn công vì sốt ruột, thì bây giờ tụi mình vẫn tấn công, nhưng khác một chỗ là ví dụ cánh phải lên tấn công thì cánh trái sẽ lùi về sân phòng thủ và ngược lại. Làm như vậy thì dẫu bên kia có phản công nhanh từ bên cánh nào đi nữa thì tụi mình cũng có thể phòng thủ được, kiểu như tụi mình tấn công bên phải mà bị cướp banh, bên đó tổ chức phản công bên phải thì mình dễ cản phá, bên đó tổ chức tấn công bên trái thì bên trái phòng thủ, bên phải tranh thủ thời gian mà rút về hỗ trợ ! – Luân đội trưởng giải thích.
- Lỡ… bên đó tấn công chính giữa thì sao ? – Dũng xoắn nghệch mặt.
- Thì khép cả hai cánh lại, càng dễ nữa chứ sao ! - Tuấn rách hừ mũi trước sự khờ khạo của thằng bạn mình.
- Đó là phòng thủ hiệu quả, còn tấn công làm sao để tụi mình trong hiệp hai phải ghi được ba bàn nếu muốn thắng, chứ nếu đá luân lưu thì tao nghĩ Khang mập không bằng thủ môn bên đó rồi ! - Thằng Quý góp ý.
- Việc này… phải nhờ thằng Nam rồi ! – Luân khùng dè dặt.
- Tao ? – Tôi tròn mắt ngạc nhiên. – Thì nãy giờ tao vẫn đá hết sức đấy chứ !
- Tao muốn mày đá phải trên 100% sức nữa kìa, từ giờ mày phải càng nguy hiểm hơn nữa, làm sao mà mày thu hút càng nhiều người bên đó kèm mày càng tốt, để thằng Tuấn với thằng Quý có thể rảnh tay mà hộ công, cái này trông chờ vào xem mày có tỏa sáng không thôi ! – Luân đội trưởng nhìn tôi đầy tin tưởng.
Thoáng chút rùng mình xen lẫn phấn khích, tôi gật đầu ngay:
- Ừm… để xem !
- Anh em, trận này phải thắng, không thắng không về !
- Đúng, không thắng không về, không về thì ăn vạ !
- Ăn vạ, ăn vạaaaa !
Hiệp hai lại được bắt đầu, lần này 12A17 được quyền giao bóng trước, thế nhưng là một đội bóng thiên về phòng thủ thì tôi chẳng khó khăn gì lắm khi cắt bóng, giành lấy đường chuyền.
- Xem bản vương ra… chân đây ! – Tôi bẻ tay rôm rốp.
Xông thẳng vào trận địa địch với quyết tâm cao độ, tôi lại giáp mặt với hai ông trung vệ khi nãy. Không chút bối rối, tôi xoay người chạy sang cánh trái hết tốc lực quyết định không vờn bóng nữa mà để hai người này rượt theo sau. Nhận thấy không ổn khi tôi ngày càng chạy gần đến tiền đạo cắm Tuấn rách, đội bạn vội cử thêm 3 người nữa để lập ra Ngũ hành chi thuật, lại là đội hình 5 người kèm tôi.
- Chạy đâu chú em ? – Trung vệ bên đó trờ tới hỏi tôi.
- Đi chết ! – Tôi hừ mũi.
Khi cả 3 người kia vừa xuất hiện trước mặt thì tôi đã quay người bứt phá vào khoảng trống mà hai người đằng sau chưa kịp lấp vào mà chạy thẳng từ cánh trái vào hẳn trung lộ, thành thử ra lúc này có đến 5 người đang đuổi theo đằng sau lưng. Biết chắc sớm muộn gì cũng bị mất banh, tôi cố gắng dốc bóng chạy ngược sang cánh phải, thu hút thêm một hậu vệ bên đó cũng đang dợm chân chạy sang. Và chỉ chờ có thế, khi 6 cầu thủ đội bạn vừa bị tôi tạo ra một lực hấp dẫn như nam châm thì tôi đã cong chân sút ngay, và tạo thành một đường chuyền vòng cung sang cho Tuấn rách lúc này đang hoàn toàn trống trải ở bên cánh trái.
Kịp nhận ra là mình đã bị lừa, thủ môn đội bạn hét lên :
- Kèm số 7 lại kìa !
Nhưng đã quá muộn, Tuấn rách đang một mình một bóng và mặt đối mặt với thủ môn, thằng này co chân sút ngay, thủ môn bên đó dũng cảm lao ra cướp bóng. Đã được thông báo trước là thủ môn 12A17 rất có nghề, Tuấn rách gặt qua một bên làm động tác giả sút bóng rồi khẩy nhẹ sang phải cho thằng Quý, và thằng này chỉ việc tâng bóng nhẹ nhàng vào lưới.
- Vào rồi, tỉ số được rút ngắn còn lại 1- 2 cho 11A1 ! - Cả khán đài dậy lên những tràng hò reo vỗ tay vang dội vì pha phối hợp tuyệt đẹp vừa rồi.
Tôi quệt mồ hôi ngồi dậy, vừa mới vào đầu hiệp hai mà cảm giác chân mình đã bắt đầu nặng như đeo chì.
- Thành công rồi bây ơi ! - Thằng Quý vỗ vai tôi bôm bốp.
Ở bên kia sân nhà, Luân khùng cũng gật đầu ý bảo cứ thế mà triển. Bóng lại được phát lên từ giữa sân, và vẻ như đội bạn 12A17 vẫn chẳng rút ra được kinh nghiệm gì đáng kể sau bàn thua vừa rồi mà tiếp tục kéo về đổ bê tông phòng thủ sau đường chuyền dài vượt tuyến không địa chỉ. Dũng xoắn nhận bóng, nó chuyền lên cho Luân đội trưởng, thằng này chuyền sang cho tôi, và vẫn như trước, tôi tiếp tục thể hiện mình là một mũi nhọn cực kì nguy hiểm dựa vào kĩ thuật cá nhân kiệt xuất của mình.
- Kèm số 10 lại, lùi về nữa đi ! – Bên đó hét lên.
Lần này, tôi vẫn không vờn bóng mà tiếp tục chạy lăng xăng hết cánh phải rồi lại sang cánh trái, đến mức hậu vệ đối phương không nhịn nổi phải chuồi bóng trong chân. Và tôi chỉ việc tung bóng nhảy lên rồi lại tiếp tục chạy, vừa chạy vừa thở như trâu, cảm giác như mình đã đuối sức. Khi đã lại một lần nữa thu hút dàn cầu thủ bên địch, nhận thấy đã đến lúc thì tôi đột ngột xoay người lại quay lưng về hướng khung thành đối phương.
- Gì… ? – Quá bất ngờ trước hành động của tôi, trung vệ bên đó sửng sốt.
Ngay lập tức, tranh thủ khi dàn ngũ hành trận bên đó còn đang ngạc nhiên thì tôi đã xỏ kim nhanh chóng thoát người rồi tạt ngang sang cho thằng Quý đang chạy băng xuống như ngựa.
- Số 5, kèm nó, mau….. !
Thằng Quý cố sức chạy thêm một quãng dài nữa, đến gần góc sân thì nó bất thình lình chuyền sang hẳn bên cánh phải cho Tuấn rách, và lúc này thằng Tuấn tung ngay một cú sút trái phá vào khoảng trống trước mặt.
- Viu…ầm….. ! – Bóng bị thủ môn cản phá, dội vào xà ngang khung thành rồi bật ra, nẩy lên từng hồi.
Như hiểu ý nhau, tôi vội chạy vòng ra sau lưng thủ môn, đội bạn còn chưa kịp hoàn hồn nên chỉ biết chạy theo tôi trong vô thức, và kết quả bị Luân khùng từ bên dưới phóng lên, thằng này co chân sút thật mạnh.
- Viu…. bịch… ! - Lưới của đội bạn lại rung lên khi hiệp hai vừa trôi qua một nửa thời gian.
- Hoét… tỉ số được san bằng hai đều cho cả hai bên ! - Cầu trường lại một lần nữa dội vang những tiếng hò reo inh ỏi.
- Kì tích, kì tích rồi !
- Nhanh quá, 11A1 đá đẹp quá !
Luân khùng bước đến chỗ tôi đang ngồi phịch dưới đất mà kéo tay tôi dậy:
- Còn nổi không mầy ?
- Nổi sao không, chú nghĩ anh là ai ! – Tôi gượng đứng lên.
- Ờ, ráng đi, giờ bên đó thủ chặt hơn đó, quyết đến luân lưu đây mà ! – Nó cười đáp.
Thật vậy, vào những phút cuối của trận đấu, khi mà đã bị san bằng tỉ số thì vẻ như 12A17 vẫn chẳng có hề gì như muốn tấn công, mà lại càng phòng thủ chặt hơn nữa, hòng đưa trận đấu đến đợt sút luân lưu phân thắng bại. Nhưng như một sự thật, đội hình nào, chiến thuật nào cũng có sơ hở, chỉ cần tìm ra sơ hở đó thì có thể phá vỡ trong chốc lát. Đúng vậy, chiến thuật đổ bê tông phòng thủ của quán quân mùa trước đã bị Luân khùng, tuy khùng mà giỏi, một nhà chiến lược đại tài đã tìm ra cách phá giải bằng một chiến thuật cũng có cái tên oai hùng không kém, đó là… gàu nước giếng.
Vẫn là tôi đang dẫn bóng, và tôi vẫn đang nhờ vào kĩ thuật cá nhân của mình mà gây náo loạn hàng phòng thủ của đối phương. Có những lúc tôi chúi nhủi loạng choạng mém té vì kiệt sức, nhưng nghĩ đến một bàn thắng đang chờ mình phía trước, tôi lại cắm đầu chạy tiếp. Đảo người thoát ly, xỏ kim xỏ chỉ, những gì có thể làm thì tôi cũng đã làm, lại một lần nữa thu hút hàng hậu vệ của đối phương. Chỉ khác là lần này dường như may mắn phù trợ, cơ duyên xảo hợp sao đó mà một mình tôi cân cả đội hình bên đó khi mà dẫn bóng chạy thẳng luôn một mạch đến khung thành, mặt đối mặt với thủ môn.
Trước mắt tôi là khung thành chỉ còn lại hai chướng ngại vật, đó là anh hậu vệ cứng cựa và một thủ môn đang căng mắt quan sát nhất cử nhất động của tôi.
- Nó sút đó, coi chừng......... !
Phải nói là lúc đó tình hình nguy cấp thập phần hung hiểm, nhưng tôi chợt phì cười, bởi vì ...
- " Sai rồi các ông ơi, tui không biết sút ! "
Lật tréo cẳng lại, thay vì tung cú sút như một động tác bình thường thì tôi rướn thêm môt bước chân nữa, và dùng má trong chân phải thực hiện ngay một cú tạt bóng hiểm hóc sang bên cánh trái, nơi Tuấn rách đang phóng xuống như một mũi tên.
- Binh… ! - Tuấn rách tung chân sút, và mành lưới lại rung lên một lần nữa.
- Hoét…hoét…3-2 cho 11A1 ! - Tiếng còi của trọng tài vang lên công nhận bàn thắng thứ ba của 11A1, cũng đồng thời là tiếng còi báo hiệu kết thúc trận đấu. Toàn bộ khán đài vang lên những tràng vỗ tay như sấm động, tiếng hò reo inh ỏi từ khắp các hướng.
Đây quả đúng là một trận bóng lội ngược dòng ngoạn mục không bàn cãi gì được, ghi 3 bàn thắng chỉ trong một hiệp đấu, chiến thắng của bọn tôi quả là xứng đáng với công sức bỏ ra. Tôi nằm vật ra sân, thở phì phò như cá thiếu nước, mồ hôi mồ kê chảy đầm đìa. Ít phút sau, khi đã gượng đứng dậy, tôi trông thấy nét mặt thẫn thờ của các cầu thủ 12A17, dường như họ vẫn còn chưa tin được mà mình lại bị thua ngược nhanh như vậy, dường như họ không thể tin đường đường là á quân mùa trước mà giờ lại bị một đội bóng vô danh tiểu tốt hạ gục. Trên hết, họ nhìn tôi bằng một ánh mắt khác thường.
Đi về chung vui cùng với phần khán đài của lớp, tôi nhẹ nói với ông anh trung vệ bên 12A17:
- Một đội bóng mà ngay từ đầu đã muốn phòng thủ thì không thể có chiến thắng đâu ! - Rồi tôi quay lưng bỏ đi.
Đón chờ tôi là Dũng xoắn đầu tiên, nó nhào đến bá vai ngay:
- Thánh ơi là thánh, hiển linh rồi !
- Mày thành siêu sao rồi, đảm bảo ngày mai nổi tiếng cho xem ! Luân khùng cười tươi.
- Hê, không nhờ chiến thuật của mày thì lấy gì mà thắng ! – Tôi nhún vai.
- Mày xem, bên đó phản công nhanh được có một đợt mà đã bị chặn đứng, thiệt là đã quá đi ! – Khang mập vỗ tay bôm bốp.
Từ trên khán đài, cả lớp tôi ùa xuống đầy phấn khích, vỗ tay khen ngợi chúc tụng đủ điều vì từ giờ 11A1 đã lọt vào tứ kết với thành tích bất bại. Khả Vy vui vẻ chìa nước cho các cầu thủ đang phì phò như trâu, riêng Minh Châu thì chẳng nói gì, thỉnh thoảng có nhìn tôi bằng ánh mắt đầy ngạc nhiên.
- Thầy ơi, thầy giỏi quá đi ! – Bé Trân chạy ngay đến chỗ tôi.
- Hì, chị Mai đâu ? – Tôi thắc mắc.
- Chị còn ngồi ở trên đó ! – Bé Trân chỉ tay lên phía khán đài.
Đi bộ lên theo những bậc thang, tôi ngồi xuống cạnh Tiểu Mai:
- Sao em không xuống dưới ?
- Hì… em hơi mệt ! – Nàng nhẹ lắc đầu.
- Sao mà mệt ? Em lại đau đầu à ? – Tôi sửng sốt, quên hẳn luôn là mình cũng thở không ra hơi.
- Không sao đâu, hôm nay anh tuyệt lắm. Có mệt lắm không ? - Tiểu Mai mỉm cười nhìn tôi bằng ánh mắt rất đỗi tự hào.
- Anh khỏe mà, để tí nữa anh chở em về, rồi mình đi ăn mừng với lớp hen ! – Tôi đề nghị.
Và Tiểu Mai lắc đầu, nàng từ chối ngay:
- Thôi, anh đi trước đi, em về nhà !
Tôi tròn mắt ngạc nhiên không để đâu cho hết :
- Sao thế ? Anh có mệt gì đâu, để chở về cho mà !
Tiểu Mai mỉm cười nhợt nhạt, nàng khẽ đáp :
- Anh về nhà trước đi, Trân chở em về cũng được !
- Sao về sớm vậy ? Lớp mình còn ăn mừng nữa mà ! - Tôi sửng sốt.
Nhưng nàng không trả lời tôi thêm nữa, chỉ thoáng cười rồi nhẹ gât đầu và lẳng lặng bước ra ngoài cổng sân vận động. Và ngày một rõ hơn, tôi biết chắc Tiểu Mai đang giấu tôi một điều gì đó, có liên quan đến sức khỏe hoặc gia đình nàng.
Đưa mắt nhìn bé Trân đầy ngạc nhiên, tôi mấp máy môi muốn hỏi nhưng con bé chỉ cười xin lỗi rồi vội dắt xe ra ngoài đi theo Tiểu Mai.
- Làm gì thế siêu sao ? Đi ăn mừng nào ! – Khang mập vỗ vai tôi.
- Ờ… ừ…! – Tôi thẫn thờ gật đầu.
- Rồi, vậy giờ mọi người về nhà tắm rửa, đúng 5 giờ 30 tập trung lại ở cổng trường, hôm nay ăn mừng hoành tráng vì thắng lớn, hà hà ! – Luân khùng vung tay thông báo.
Suốt từ lúc đó đến khi về đến nhà, tôi vẫn ôm một bụng đầy thắc mắc không biết Tiểu Mai đang có chuyện gì mà mấy hôm nay nàng rất lạ lùng.
Không lẽ nàng có một căn bệnh nào đó, liên quan đến triệu chứng nhức đầu hay sao ?
Đang định gọi điện hỏi ông anh học bác sĩ trong Sài Gòn thì tôi chợt ngừng lại, quyết định tắm rửa xong sẽ chạy luôn sang nhà Tiểu Mai chứ không đi ăn mừng với lớp nữa. Đúng vậy, ăn mừng chiến thắng thì còn hoài, nhưng sức khỏe của Tiểu Mai mới là điều quan trọng nhất đối với tôi.
- “Lần này phải hỏi cho ra lẽ mới được ! “ – Tôi kiên quyết nghĩ thầm.
Tắm rửa xong xuôi sau trận bóng đầy vất vả, tôi vội dắt xe ra ngoài, thế nhưng còn chưa kịp đóng cổng lại thì đã nghe tiếng chuông điện thoại vang lên.
- Nghe điện thoại giùm mẹ đi Nam, đang nấu ăn ! - Mẹ tôi gọi giật lại.
- Dạ…. ! – Gạt tó xe xuống, tôi đi ngược lại vào nhà.
Đưa tay nhấc ống nghe lên, trong bụng thầm làu bàu đang vội mà ai lại đi gọi điện lúc này không biết.
- A nô !
- Anh Nam...... !
- Gì vậy ?
- Em... nói cho anh điều này, nhưng... anh phải bình tĩnh nha..... !
- Là gì ế ?
- .......... !
- .................. !
Tôi gần như không thể tin vào những gì mình vừa nghe được, buông thõng ống nghe điện thoại rơi độp xuống sàn nhà, lạnh tanh và trống rỗng.
Không thể suy nghĩ được gì, không thể nói được bất cứ gì, tôi chỉ biết phóng xe chạy thật nhanh trong vô vọng... vì biết, đó đã là tuyệt vọng...
Tại sao vậy ? Chắc chỉ là nhầm người thôi mà, đúng không ?
Hai đứa vẫn còn nhiều dự định chưa thực hiện được cơ mà ?
Sao lại vậy chứ ? .......
Hôm ấy là môt ngày trời trong xanh quang đãng, nắng đẹp và gió nhẹ, phố biển rất đỗi hiền hòa, nhưng với tôi trước mắt thì chỉ không hơn không kém một màu âm u, xám xịt, và như có sấm sét nổ đì đoàng bên tai của mình.
Hôm ấy.... tôi chạy xe bạt mạng không chú ý bất cứ điều gì...
Hôm ấy....
Buổi chiều hôm ấy .....
Khi tôi đến nơi thì đã biết rằng quá muộn, quả thật đã quá muộn màng…
Tạo hóa đôc ác trêu ngươi, nỡ sắp xếp một cách khắc nghiệt đến vô tình cho những gì đã trải qua nhiều kỉ niệm cùng nhau, và cho tất cả…
Suốt cuộc đời này, mãi mãi tôi sẽ không thể nào quên được cảnh tượng của buổi chiều hôm ấy….
Nhân ảnh nằm đó, gương mặt mỉm cười như đang ngủ, rất đỗi thanh thản và bình yên.
Khi mất, gương mặt của ai cũng như vậy cả hay sao…. ?
Chapter 303 :
Đó là một ngày của sáu năm trước…
Lần đầu tiên tôi gặp Sơn đen là một buổi chiều mùa hè nắng gắt, bầu trời xanh trong không một gợn mây. Hôm đó, tôi chính thức kết thúc bậc tiểu học và hoàn thành tốt kì thi chuyển cấp, không đợi mẹ đồng ý, tôi nhào đầu ra đường để chơi cho thỏa thích những tháng ngày học tập.
Nghe thằng Nhí hàng xóm bảo rằng ở bên xóm nhà Lạc Đạo chiều nào cũng có đá banh tại sân nhà thờ, vừa rộng lại vừa đông người, tôi khoái lắm. Nên vừa được chính thức nghỉ hè là tôi vội nhắm ngay địa điểm hấp dẫn đó làm nơi đầu tiên trong hè mà tôi phải đến. Vừa chạy vừa tưởng tượng đủ điều thích thú, chẳng mấy chốc trước mắt tôi đã là nhà thờ Lạc Đạo, và quả nhiên lúc ấy đã có khá nhiều đứa con trai đang quần thảo quanh quả bóng tròn, lớn có, nhỏ có, con nít đủ cả. Tôi thì chỉ vừa mới học xong lớp 5, nên cũng tự biết thân mình là thuộc hàng con nít, vậy nên tôi liền lảng sang phần sân nhỏ hơn, nơi có mấy ông nhóc tì tầm cỡ tôi đang chạy lon ton theo bóng. Nhìn mà thiệt tức cười hết sức, vì tụi nó đá dở ẹc, ai đời dẫn bóng lại đi gặp bóng đến chân là sút, thế thì bị cướp mất là phải rồi.
Nghĩ bụng ức không chịu được, thế là tôi liền phóng tới giành bóng ngay. Tuy là còn nhỏ nhưng tài không đợi tuổi, từ bé tôi đã lộ ra là một cầu thủ loi choi có đôi chân tiềm năng rồi, nên việc cướp bóng từ trong chân mấy thằng nhóc còn thò lò mũi xanh kia là chuyện dễ như ăn cháo.
- Ê… sao bạn cướp banh của mình ? - Một thằng nhóc ngơ ngác hỏi.
- Tao thích, tụi bây đá dở ẹc hà, coi tao đá còn hơn ! – Tôi vênh mặt làm phách.
- Không… trả banh cho bạn đi, bạn này muốn đá thì chút nữa đã ! - Thằng nhóc khác chen vào.
- Muốn trả thì lại lấy banh của tao nè, hi hi ! – Tôi cười khoái chí, liên tục đảo bóng vẽ mấy đường trong sân khiến tụi nhóc tì chạy theo cuống quýt.
Đang lừa bóng điên cuồng, vừa vờn vừa cù nhây với mấy đứa nhóc loi choi này thì tôi chợt vấp chân té cái oạch. Lồm cồm bò dậy, nhăn nhó xuýt xoa chỗ đau thì tôi mới phát hiện ra mình té là do bị ngáng chân, và cái thằng ngáng chân tôi là một thằng cao to hơn hết thảy cả đám đang có trong sân “dành cho trẻ em “ lúc này. Thằng con trai đó nước da rám nắng, cởi trần quấn áo quanh bụng, khoanh tay ra dáng một đại ca giang hồ xuất thiếu niên, bằng chứng là nó vừa xuất hiện thì mấy thằng nhóc kia chạy lại núp ngay sau nó, và mồm mép bắt đầu líu lo:
- Anh Sơn, nó giựt banh của tụi em đó ! - Thằng nhóc tì chun mũi chỉ tay về phía tôi.
- Không sao, để anh lấy lại cho cu Rế nhá ! - Thằng đại ca xoa đầu nó.
Tôi, là anh hùng mà, dám làm dám nhận, bèn đứng dậy phủi bụi rồi cũng vênh mặt thách thức:
- Tao giành banh là muốn được đá chung với tụi mày, bộ hông được sao?
Thằng đại ca đen thui này mới hất hàm :
- Được thì được, còn xem mày có đủ tư cách không đã !
- Tư cách gì ? – Tôi thắc mắc.
- Muốn đá thì xì tiền ra đây ! – Nó cười cười.
- Xì cái… mông tao nè, ngửi không ? – Tôi vừa nói vừa trề môi, quay mông về phía nó mà vỗ bôm bốp ra chiều miệt thị.
- Á cha… thằng này được ! – Nó bẻ tay răng rắc, cười gằn bước tới.
- Tao sợ mày hả ? Chơi mày luôn ! – Tôi hổ báo cũng bật lại ngay.
Dù thằng kia có to cao hơn tôi nhưng quả tình là lúc đó tôi chả có ngán nó tí ti ông cụ nào, vì nghé mới sinh không sợ hổ, với cả tôi đã học Vịnh Xuân một năm rồi cơ mà, thế là bay vào quất ngay. Vừa nhập cuộc, tôi đã lừa thế vả chan chát vào mặt nó:
- Này thì xì hả con ? Hả mậy ? Xì nè… xì nè…. ! – Tôi đấm đá nó túi bụi mặc dù chả ra cái võ vẽ gì ráo.
Thằng kia to con hơn tôi, nên mặc dù bị đánh đến tối tăm mặt mày, nó vẫn lì đòn cố thủ, đợi đến khi tôi đuối sức do thể lực yếu thì nó mới hất chân nhảy đè lên người tôi mà trả đũa :
- Cái thằng ròm này…. Mày tưởng mày ngon hả… Này thì…. bốp !
- Ái… ui da…chơi …chơi đè mậy… ui da… ! – Tôi la oai oái.
Bọn nhóc con xung quanh thừa thắng la lên tíu tít :
- Cố lên đại ca, quất nó đi, quất nó đi, ya…hu…. !
Nghe thế thì tôi lại càng nóng gáy, dù bị đánh đến chả còn thấy trời trăng mây gió gì, tôi cũng dùng hết sức bình sinh mà… sử dụng võ cắn, há mồm táp ngay một phát vô nắm tay thằng oắt đang đè lên người mình:
- Au..daaaaa…. ! – Nó đau đớn bật ngược người ra rồi ôm tay nhảy lò cò.
- Hê…. ! – Tôi ngồi dậy, đưa tay vuốt mặt mình, nhổ toẹt một bãi ra đất.
- Chơi… chơi mất dạy mậy… con trai mà chơi… chơi cắn.. ! - Thằng đó la lên.
- Kệ tao… ai kêu mày chơi… núm tóc, đồ con gái ! – Tôi bặm môi cự ngay.
Thằng đen thui kia vẻ như đau quá nên nó hết ham đánh nữa, mếu máo bỏ đi, kéo theo sau là nguyên dàn đệ tử của nó:
- Mày nhớ nha con… chiều mai ngon tới đây coi tao ! – Nó đe dọa.
- Tao sợ mày hả… ha ha, thằng con gái, thằng bỏ chạy ! – Tôi nhảy đổng lên khích đểu.
- Chiều mai nha con… mày coi đó ! – Nó chỉ tay vô mặt tôi.
- Ờ… mai tao không quất mày ra bã, tao bị kiến cắn sưng mông ! – Tôi cũng chỉ vô mặt nó.
- Đợi đó ! – Nó lừ mắt.
- Hê hê, đừng có nhầy với cu Nam ! – Tôi cười vênh váo.
Thế là ngay hôm đầu xuất trận, tôi đã chiến thẳng vẻ vang trở về nhà, mặc dù đón tôi là bộ mặt hầm hầm như rồng phun lửa của ba, và những câu hỏi lo lắng của mẹ. Tối hôm đó, tôi nằm trên giường đưa tay xoa xoa cái mông ê ẩm của mình vì vừa bị ba tọng cho mấy roi, nhưng cũng bật cười vì nhớ lại trận chiến hồi chiều. Không biết tại vì lí do làm sao, nhưng cứ nghĩ về nó là tôi lại thấy mắc cười đến vậy.
Chiều hôm sau, y hẹn lại đến, tôi đứng nghênh ngang trước mặt thằng đen thui đó:
- Dzô mày, bữa nay tao đập mày nát bét !
- Cấm chơi cắn nha con ! – Nó giao hẹn trước.
- Vậy cấm mày chơi núm tóc ! – Tôi cũng tranh thủ đặt luật ngay.
- Quất đi… quất đi… ! - Mấy ông mãnh lóc chóc hò hét um sùm, đứng tụm lại xung quanh thành một vòng tròn nhỏ, trong vòng tròn đó có thằng đại ca đen thui to cao của tụi nó, và một thằng oắt cỏm rỏm còm ròm như que tăm là tôi.
Chiều nay vẫn như chiều hôm qua, khởi trận tôi đánh thằng đó như cha đánh con, tí nữa tôi đuối sức, nó đánh lại tôi như ông nội đánh cha.
- Tổ… sư mày… chơi mà.. ha ha ha… thọc…lét… ha ha ha…. thả ra… ! - Thằng đại ca cười như điên, nó đè lên người tôi không nổi nữa mà lăn đùng sang một bên.
- Ặc… mày… mày đâu có cấm… thọc lét… ! – Tôi nhăn nhó ôm cổ thở phì phò.
- Thằng tráo trở… ma lanh….. ! – Nó thở hổn hển, ôm bụng sau trận cười điên dại vừa rồi.
- Thằng… thằng… đen thui…. ! – Tôi chống chế.
Rồi tôi phủi quần ngồi dậy, nhìn nó cũng lồm cồm đứng lên:
- Không quất tiếp à ? – Tôi ngạc nhiên hỏi.
- Hông, bữa nay tao về sớm phụ mẹ tao ! – Nó nhún vai đáp, với tay lụm lại cái áo trên sân cát.
- Phụ gì, đánh lộn hông vui hơn à ? – Tôi ngẩn mặt ra.
- Chiều mai mày có gan, thì tới đây, cấm cắn, cấm thọc lét ! – Nó hừ mũi.
- Được, ngày mai tao lại tới ! – Tôi gật đầu cái rụp rồi cũng bỏ về khi sân bóng chỉ còn lại một mình mình.
Nhưng lúc nào cũng vậy, bao nhiêu trận đánh nhau là bao nhiêu trận thằng đó đều phải bỏ giữa chừng mà la quang quác như gà mắc đẻ, vì tôi lúc nào cũng tìm ra cách phá luật, không thọc lét thì cũng phun nước dãi, không chơi dơ nữa thì tôi chuyển sang hét vào tai nó, không cho phá bằng sóng âm thì tôi… đá vô giữa hai chân nó. Lúc nào cũng vậy, tôi luôn là thằng oắt con lém lỉnh hay pha trò, nó luôn là thằng đại ca bỏ dở trận đấu với lí do về phụ mẹ.
Cứ thế, hai đứa tôi mỗi buổi chiều nào cũng gặp mặt nhau chỉ để so tài cao thấp trước sự chứng kiến của cả một lô mấy đứa nhóc tì toàn phường Lạc Đạo. Dần dà, trong mắt những đứa nhóc đó, tôi cũng đã trở thành một thành viên không thể thiếu được của băng, vì thiếu tôi, tụi nó sẽ thiếu những trận cười nắc nẻ đến đau ruột, thiếu tôi, thằng đại ca đen thui của tụi nó cũng không biết phải đánh nhau với ai. Và tôi, nếu thiếu nó, cũng chẳng biết phải làm gì cho hết ba tháng hè vô vị mà dài đằng đẵng thế này.
Buổi chiều của một tháng sau, khi đã đập nhau mệt mỏi và ngồi tựa vào gốc cây thở hổn hển, tôi đưa mắt nhìn bầu trời đỏ rực của ráng chiều, quay sang nhìn nó mà hỏi:
- Ê, tụi mình lập băng đi !
- Băng gì ? – Nó cũng quay lại hỏi tôi.
- Ngu quá, thì lập băng đi đánh lộn mấy xóm khác, chứ tao với mầy đánh mãi chán rồi ! – Tôi nhăn mặt.
- Ừ, được đó ! – Nó đồng ý ngay, mắt sáng rỡ.
- Tên băng là… “ trẻ ranh đường phố “ nha, hê hê ! – Tôi nhấn nhá, nhủ thầm vừa may mình mới nghe ba nhắc đến trong bữa cơm hôm qua, cái gì mà “ trẻ em đường phố “ gì đó.
- Hay á ! – Nó cười tít mắt.
- Thế ai làm đại ca ? – Tôi nheo mắt nhìn nó.
- Thì… mày làm đi, tao làm phó tướng cho, mày đánh giỏi quá chừng mà, lại có võ nữa ! – Nó gãi đầu.
Trước lời tán dương của một đứa mà trước đó vài tiếng đồng hồ còn là địch thủ của mình, tôi nghe như nở từng khúc ruột, vui sướng toét miệng cười, nhưng vẫn cố ra vẻ đạo mạo:
- Không, mày làm đại ca đi, mày có uy hơn tao, tao sẽ làm… sát thủ bịt mặt, vậy oai hơn, he he !
- Cũng.. được… ! – Nó nhìn tôi thắc mắc vì chả hiểu sao tôi lại từ chối cái vị trí vinh dự này.
- Mà bữa nay mày không về phụ mẹ à ? – Tôi thắc mắc.
- Chết… tao quên, về lẹ… ! - Giật thót người, nó cuống cuồng bật dậy tìm dép. – Thôi tao về nha, chiều mai gặp lại !
Sực nhớ ra, tôi vội gọi với theo khi nó đã tháo chạy được một đoạn :
- Ê…ê…. Mày tên gì…. ?
- Tao tên Sơn ! – Nó đứng lại hét lên.
- Vậy tao kêu mày Sơn đen nha… thằng đen thuiiiiiiii…. ! – Tôi rống lên.
- Âu kê….. còn mày tên gì ? – Nó cũng rống ngược lại.
- Tao tên Nam…… ! – Tôi la to hết cỡ.
- Tao về đây, thằng Nam, mai gặp….. !
- Về đi con… coi chừng má mày oánh…. Ha ha !
Tôi hét theo, vừa hét vừa cười, nhìn thằng Sơn đen đang cuống cuồng chạy cho kịp giờ về nhà phụ mẹ nó. Chiều hôm ấy, hai đứa tôi chính thức biết tên nhau, chính thức là bạn bè. Chiều hôm ấy là một buổi chiều tà, ráng trời ửng đỏ thật đẹp của buổi hoàng hôn nơi phố biển, có hai thằng nhóc tì đang ôm giấc mộng lập băng đảng “ trẻ ranh đường phố “.
Một năm sau, Sơn đen không còn là đối thủ của tôi nữa, vì tôi đã được sư phụ dạy Vịnh Xuân đến nơi đến chốn. Thế nhưng thay vào đó, hai thằng tôi thống lãnh băng “trẻ ranh đường phố “ của xóm Lạc Đạo đánh đông dẹp bắc suốt mấy tháng trời, không trẻ con xóm nào là không biết tiếng tụi tôi.
- Ha ha, chạy đi mấy đứa, nhớ chưa… đừng có nhầy với cu Nam ! – Tôi chống nạnh cười ha hả, nhìn mấy thằng bại trận của xóm khác lóp ngóp bỏ chạy.
- Nhớ cái mặt tao nè, hê hê ! – Sơn đen cũng cười thống khoái.
- Lại thắng rồi hai anh ơi….. ! - Thằng Rế lon ton chạy theo, sau lưng nó là thằng Bờm với thằng Đóm, và nguyên băng trẻ ranh lóc chóc.
- Chứ sao, chỉ cần còn tao với thằng Sơn thì tụi mình là vô địch thiên hạ ! – Tôi vỗ vai nó, cười cười mặc dù cái miệng tôi đang sưng chù vù một bên.
- Chuyện, giờ mình đã là vô địch rồi, thôi đi uống nước mía đê… ! – Sơn đen hỉnh mũi phấn khích, tôi trông nó cũng bị u một cục ngay trán.
Một năm sau đó, đội bóng “trẻ ranh đường phố “ được tách ra từ băng đảng cùng tên, đã gây náo động cả làng bóng đá thiếu niên khi mà hết vô địch ở các phường, lại chuyển sang đá tanh bành té bứa tụi ở khu 36 hecta. Vẫn là bộ đôi Sơn đen- công thủ toàn diện và cu Nam- kĩ thuật thần sầu đã gây khiếp vía biết bao nhiêu tụi con nít.
Hai năm sau, Sơn đen và tôi ngồi ôm trái banh trên bờ biển, nó bùi ngùi nhìn sóng vỗ rì rào rồi chép miệng nói:
- Chắc thi xong cấp hai, tao nghỉ học mày à !
- Gì ? Sao nghỉ ? – Tôi chưng hửng.
- Tao ở nhà phụ gia đình, ba tao chạy xe hàng quanh năm suốt tháng, mẹ tao thì mới vay mượn tùm lum mở được một tiệm trò chơi nhỏ. Tao nghỉ học để ở nhà trông cái xe nước mía đằng trước ! – Nó rầu rĩ nói.
- Điên, thì cứ đi học đi, rảnh về nhà phụ, cùng lắm là không đi chơi nữa ! – Tôi sửng sốt nói.
- Thôi, một mình mẹ tao làm không nổi đâu ! – Nó lắc đầu đáp.
- Bét quá tao qua phụ mẹ mày, tao với mày học về cùng phụ, được hông? Tao cũng không đi chơi nữa, vừa phụ vừa uống nước ủng hộ nhà mày !
- Thằng điên, ngày nào cũng uống nước mía bể bụng chết nha con !
- Kệ, chứ mày nghỉ học rồi tao chơi với ai ?
- Thì mày học về lại qua tao chơi, vẫn vậy thôi !
- ……. !
Trông thấy vẻ mặt cương quyết của nó, tôi đâm ra tắc tị không biết phải nói gì, bởi lẽ trong mắt một thằng con nít như tôi lúc ấy, việc nghỉ học là một chuyện động trời kinh khủng ghê lắm. Tôi đâu biết trong khi tôi ăn sung mặc sướng, cơm ngày ba bữa thì nhà thằng Sơn đen lại khổ hơn tôi nhiều. Ba nó vì gia cảnh phải chạy xe hàng suốt ngày đêm, mẹ nó lúc đầu quẩy gánh bán rau ngoài chợ, sau vì mắc bệnh đau lưng nên phải về nhà, vay mượn tiền mọi người để mở một tiệm game xẻng nhỏ, thêm xe nước mía đằng trước.
Sơn đen tặc lưỡi:
- Tao nghỉ học phụ mẹ, cho thằng em tao đi học tử tế, vậy cũng được rồi !
- Ừm….. ! – Tôi ủ rũ gật đầu.
- Hề, mày buồn cái gì, học xong lại qua nhà tao chơi, có gì đâu ! – Nó vỗ vai tôi cười cười.
- Ừ… có gì học xong, tao qua rủ mày đi đá banh ! – Tôi lúng búng nói.
- Thế nhé, anh em tao mày còn chơi nhau tới già mà, lo gì chứ ! – Sơn đen an ủi tôi.
Lạ lùng, trong khi nó là thằng phải hi sinh nghỉ học ở nhà giúp đỡ gia đình thì tôi mới phải là thằng đi an ủi nó mới đúng, đằng này nó lại vỗ vai an ủi tôi.
Ôm trái banh, tôi vỗ mân mê vào đó, đưa mắt nhìn ra đại dương mênh mông phía trước, gió thổi mát lồng lộng, mặt trời đỏ rực dần khuất sau đường chân trời, hắt cả những tia nắng vàng vọt cuối ngày lên khuôn mặt Sơn đen. Đó là lần đầu tiên tôi thấy thằng bạn chí cốt của mình… ra dáng trưởng thành đến như vậy, dù cùng tuổi nhưng so với nó, mãi mãi tôi chỉ là một thằng oắt con vô lo mà thôi.
Mùa hè năm đó, khi tôi trở về từ quê nội Phan Rang, đang nghĩ ngợi vẩn vơ về lời hẹn quyết đấu với A Lý thì Sơn đen ôm banh đạp xe phóng đến trước cửa nhà và réo lên inh ỏi. Chính nhờ nó, mà tôi mới gặp được Tiểu Mai, người yêu xinh đẹp của tôi hiện giờ.
Giáng Sinh của một năm sau, tôi dẫn Tiểu Mai đến ra mắt nó, và nó nhìn tôi bằng ánh mắt ngưỡng mộ vì thằng bạn mình giờ đã biết yêu, biết đến tình cảm trai gái lứa đôi. Nhưng tôi biết, nó cũng buồn, vì nó đầu tắt mặt tối phụ gia đình cả ngày, thì lấy đâu ra thời gian mà tìm kiếm bạn gái. Và, liệu có nhỏ con gái nào đồng ý làm bạn với một thằng con trai đã nghỉ học hay không ? Dù cho nó rất tốt, và tôi biết điều đó !
Lại một năm sau nữa, khi tôi đang suy sụp vì bị Khả Vy bỏ rơi, thì cũng chính Sơn đen đã bước đến vực tôi đứng dậy sau cú ngã quỵ tinh thần nặng nề đó. Nó cho tôi biết đâu là tình yêu đích thực của tôi, nó giúp tôi đến với Tiểu Mai. Nó là người quan trọng nhất, nó không ngần ngại gì khi chấp nhận làm “viên đạn bạc “ trong chiến dịch tiễu trừ Minh Huy.
Để rồi khi thằng Minh Huy sợ mất mật mà trốn biệt sang Mỹ, thì Sơn đen mới gặp bé Trân tại buổi tiệc mừng ở nhà Tiểu Mai. Tôi biết nó thích Trân chứ, cái cách nó tiếp cận, làm trò khôi hài rồi trò chuyện, tôi biết thằng bạn của mình rồi cũng đã tìm được nửa kia của mình. Và tôi rất vui vẻ khi làm tay trong giúp nó tiếp cận bé Trân, liên tục tuồn thông tin tình báo về sở thích của Trân cho nó, giúp nó sắp đặt những cuộc hẹn mà chỉ có thể xảy ra vào những ngày mà nó và bé Trân đều rảnh.
Hai thằng tôi đã chơi với nhau được hơn 6 năm trời, bao nhiêu buồn vui giận hờn đều có, lớn lên cùng nhau, tình như thủ túc. Tôi đi học, nó đi làm, tôi đá bóng, nó yểm trợ, tôi có bạn gái, nó đi làm, tôi đi chơi với bạn gái, nó đi làm…. Đến lúc nó đã sắp có được bạn gái thì…. Tôi lại đứng ở đây, nhìn nó… chỉ biết nhìn….
Vài ngày trước, nó còn hứa với tôi, và tôi cũng hứa với nó, nhiều, rất nhiều…
Ê Nam, ráng đá thắng đi, rồi tao dạy mày sút “lá vàng rơi “, đảm bảo cực kì chất chơi, hê hê !
Ê Nam, tối nay tao rảnh, mày rủ bé Trân dùm tao đi !
À, vậy là cả 3 đứa cùng đi, xong mày giả vờ là em Trúc Mai của mày gọi gấp nên bỏ về giữa chừng, để tao ở lại với Trân hả ? He he, bạn tốt, bạn tốt !
Nam, giờ nhé, mày thử tưởng tượng là đồng đội mày ở trong khung thành đối phương đi, cứ chuyền vào là sẽ thành sút thôi ! Không thì mày tưởng tượng tao đang ở trong đó cũng được mà, hê hê !
Ê Nam, chiều mai nhớ đá thắng nha mậy, vô tứ kết lận đó!
Tao hả ? Tao đi Mũi Né lấy đá về kết vòng cho bé Trân, đảm bảo em thích mê ly luôn !
Ok, có gì tối mai gặp lại nha, ê mà mày phải thắng trận thì mới gặp được tao chứ, he he !
Chứ còn sao nữa, vài bữa tao với Trân thành cặp rồi, lúc đó mày muốn gặp tao đâu có dễ mậy Nam, sợ còn khó hơn lên trời nữa ấy chứ !
………………..
Ừ, đúng vậy, bây giờ gặp mày đối với tao, còn khó hơn lên trời nữa, Sơn à !
Mày còn trẻ mà…. Sơn ơi…… !
……………….
Tôi đứng đó, nhìn Sơn đen nằm bất động trên giường. Gương mặt mỉm cười như đang ngủ, không hề có một vết xước hay xây xát nào, tôi còn nghĩ là nó đang ngủ ấy chứ !
Tôi có thể sẽ vẫn còn nghĩ là nó đang ngủ nướng, làm biếng không chịu dậy phụ gia đình ấy chứ, tôi muốn đến đá đầu nó dậy như mọi khi lắm….
Tôi muốn nó sẽ vươn vai ngồi dậy, rồi ngáp dài ngớ người sực nhớ ra là nó còn phụ mẹ…
Tôi cứ tưởng là nó đang ngủ thật kìa, chỉ là ngủ thôi…
Và tôi sẽ vẫn nghĩ là như vậy, nếu không có tấm giấy cáo phó ngoài kia, và những vòng hoa tang trắng xóa, bi thương và đầy ảm đạm….
Bạn thân nhất của tôi, đã chết thật rồi……. !
Chapter 304 :
Không biết tôi đã đứng lặng tại đó đã bao lâu rồi, mãi đến khi ba của Sơn đen bước đến đặt tay lên vai tôi, nhẹ nhàng nói:
- Con vào trong… nghỉ đi, được rồi !
Đưa mắt nhìn bác trai, tôi biết thẳm sâu trong ánh mắt cương nghị vững chãi của một người đàn ông đã lăn lộn với cuộc đời để kiếm sống cho gia đình kia, là một nỗi đau xé lòng đến điên dại của một người cha mất con. Nhưng trước tình cảnh này thì ông lại càng phải cứng cỏi hơn nữa, để là chỗ dựa tinh thần cho người vợ, người mẹ mất con và đứa út còn lại, đứa em mất đi anh hai của mình.
- Dạ…. !
Tôi khẽ gật đầu rồi đi lững thững vào gian sau ngôi nhà, để lại trong ánh nhìn của tôi là một người mẹ đầu tóc rũ rượi, vô hồn đến mức khóc không thành tiếng. Bà lặng nhìn di thể con trai mình, tưởng như một cái nhìn mãi mãi. Em trai Sơn đen còn nhỏ, nó hãy còn chưa hiểu chuyện, cứ ngồi gãi đầu hỏi ba nó:
- Ba, vậy sau này anh hai không chơi với con nữa hở ha ?
Người cha không biết làm gì khác, đành gượng cười gật đầu ôm nó vào lòng, vỗ về dỗ dành như tự dành cho chính mình. Tôi không biết làm gì hơn ngoài việc lặng bước vào trong, dù rất muốn hỏi nhiều điều.
Nhưng hỏi làm gì nữa, khi tang gia đang bối rối ?
Nhấc máy điện thoại, tôi gọi về nhà để báo sơ qua tình hình cho mẹ, gật đầu một cách vội vàng những câu hỏi sửng sờ của mẹ rồi tôi cúp máy.
Bước vào phòng Sơn đen, gọi là phòng chứ chỉ là một gian nhà khác được ngăn với phía trước bằng một vách tường nhỏ. Nhìn trên bàn, tôi thấy hãy còn một chuỗi đá đủ màu sắc sặc sỡ, lấp lánh như ngọc hãy còn đang xâu dở. Không biết Sơn đen bỏ đi giữa chừng vì điều gì, nhưng tôi biết chắc chắn rằng chuỗi đá này nó làm tặng Trân, và khi đang xâu từng viên đá nhỏ vào sợi dây mảnh thì nó đã ra đi mãi mãi.
Tôi đưa tay vào chuỗi đá, định thay Sơn đen xâu nốt phần còn lại và đem về đưa cho bé Trân, nhưng không biết nghĩ sao, tôi lại để y nguyên như vậy. Chuỗi đá thật đẹp, nhưng hãy còn dở dang chưa thành.
Ít phút sau, thằng Rế bước vào, nó buồn bã ngồi xuống ghế cạnh tôi:
- Lúc em gọi điện là anh chuẩn bị đi à ?
- Ừm…. anh định qua nhà bạn ! – Tôi khẽ gật đầu.
- Buổi chiều… em còn đi với anh Sơn… ! – Nó mấp máy môi nói được vài câu rồi ngưng bặt.
Phải mất đến vài phút sau để lấy lại bình tĩnh, nó mới quệt nước mắt mà kể lại hết ngọn ngành sự việc cho tôi nghe.
Theo như lời thằng Rế kể thì cùng thời gian lớp tôi chuẩn bị bước vào hiệp một với 12A17, ở cách đó vài đoạn đường thì Sơn đen từ Mũi Né trở về. Nó vui vẻ vì tìm được số đá mình cần, rồi nhảy ngay vào bàn, một cách tỉ mỉ và cẩn thận, nó xâu từng viên đá một qua sợi dây đã chuẩn bị sẵn. Thằng Rế ngồi say sưa nhìn ngắm cạnh bên, luôn mồm hỏi chí chóe mà Sơn đen không trả lời. Rồi sực nhớ ra là quên mua viết dạ quang, Sơn đen vội lôi đầu thằng Rế đi mua cùng mình.
- Anh mua bút dạ để làm gì vậy ? - Thằng Rế thắc mắc.
- Khắc tên lên trên sợi dây chứ chi mậy ! – Sơn đen đáp tỉnh bơ.
- Thì lấy bút thường được rồi, cần gì bút dạ đâu ! - Thằng Rế lại hỏi.
- Mày không biết gì cả, tụi con gái thích màu mè lắm, tao mua bút dạ về viết lên, tụi nó sẽ thích hơn ! – Son đen thật thà nói.
Và rồi khi hai đứa nó đi bộ qua một đoạn đường vắng để chuẩn bị đến tiệm tạp hóa trong xóm, vừa đi vừa nói chuyện thì bất thần từ bên trái, một chiếc xe máy phóng vụt tới thật nhanh. Dù là vẫn còn đèn đỏ tầm khoảng 3 giây, nhưng chiếc xe kia vì thấy đường vắng nên bất chấp phóng qua mà không kịp nhìn ra có hai người đang đi bộ sang bên kia đường.
Người điều khiển xe vội vã thắng gấp lại nhưng đã muộn, phần bánh xe trước chèn ngay vào chân Sơn đen. Hành động cuối cùng của Sơn đen là nhanh tay đẩy thằng Rế ngã lăn sang bên để rồi cuối cùng nó mất đà, loạng choạng té đập đầu xuống mặt đường.
Thằng Rế hốt hoảng lồm cồm bò dậy, nó chạy đến chỗ Sơn đen đang nằm, và thở phào khi thấy……
- Mày… có sao không ? – Sơn đen mở mắt hỏi.
- Không… đại ca có bị đau ở đâu không ? – Thằng Rế cuống quýt hỏi.
- Chắc… không, tao… còn ngồi dậy được…. ! – Sơn đen cười rồi chống tay ngồi dậy.
Nhưng ngay sau đó….
- Tao… chóng mặt quá… mày ơi… !
- Anh……. !
- Hực…. !
Và Sơn đen ngã xuống tại chỗ, nó nằm yên mặc kệ thằng Rế lay thế nào cũng không dậy, vĩnh viễn từ giã cõi đời ở tuổi mười bảy, tuổi ăn tuổi chơi của mình.
Đứa bạn chí thân của tôi đã ra đi như thế đấy, chết mà không biết vì sao mình lại chết !
Trang:
[<] 1,
6,
7,[8],
9,
10,
11 [>]Đến trang: