Part 8Chap 317-Chap mới nhất
u làm liều mà chấp nhận luôn lời thách đấu này, vì dù gì hôm nay tôi cũng đang thắng thế so với con nhỏ kia mà. Thế nhưng vì vướng phải chuyện không mấy vui vẻ với Tiểu Mai khi nãy nên giờ nghe con nhỏ rủ rê chơi thêm nữa mà tôi đâm ra lại… chán gì đâu. Hứng khởi một chốc rồi buồn trở lại, bây giờ tôi chỉ muốn được yên tĩnh, và dĩ nhiên nơi tôi tìm về với yên tĩnh không đâu khác ngoài biển Đồi Dương.
Vậy là tôi lại lắc đầu từ chối:
- Thôi khi khác, giờ có việc phải làm !
- Chán vậy… ông bận gì ế ? – Con nhỏ thoáng xụ mặt xuống rồi lại đưa đôi mắt xanh nhìn tôi đầy tò mò.
- Thì… bận chứ là bận gì, bà hỏi làm chi ? – Tôi khẽ nhăn mặt.
- Bận lí do chính đáng thì tui cho đi, không thì ngồi đây thêm vài phút, phân rõ chị em xong mới để ông đi ! – Con nhỏ cười cười nhưng vẻ như là đang nói thật.
Thế là tôi lại trớ ra ngay một lí do mà đoán chắc rằng khi nghe nói tới, bất kì đứa con gái nào cũng sẽ chán ngán ngay tắp lự:
- Tui… đi tập đá bóng rồi !
Và đó là sai lầm của tôi, bởi ngay khi tôi vừa nói ra thì con nhỏ đã mắt sáng rỡ:
- Là soccer ấy hả ? Tui chơi với !
- Không… là football mà ! – Tôi chưng hửng.
- Mặc kệ, sao cũng được, cho tui chơi với, tui tập với ông nhá !- Con nhỏ lúc lắc đầu.
- Bà… con gái mà, đá banh gì được ! – Tôi sửng sốt, ngờ ngợ là mình vừa phạm sai lầm.
Nào ngờ con nhỏ chỉ buông một câu gọn lỏn:
- Okie, let’s see !
Và nhỏ này đứng dậy ngay lập tức, bước đến chỗ ông chủ quán đang ngồi và trả luôn tiền cho cả hai máy của hai đứa, không kịp để cho tôi có ý kiến gì sất. Xong xuôi đâu đó, mặc kệ cho tôi đang lớ ngớ chưa biết làm sao cho phải phép thì con nhỏ đã lại búng tai tôi rồi nói:
- Xe đâu ? Chở đi, tập ở đâu ?
- Ơ… tập ở… ngoài biển.. ! – Tôi lắp bắp, đầu óc đang hoang mang tợn.
- Rồi, biển Đồi Dương tui ra hoài, dắt xe đi ! – Nhỏ nói như ra lệnh.
Cứ thế, quãng đường vài bước chân từ quán ra đến chỗ để xe mà tôi cứ luôn mồm hỏi:
- Chứ xe bà đâu ?
- Ba tui chở tới mà, đi xe ông đi !
- Rồi tí… ba bà tới rồi sao ?
- Tui nhắn tin rồi, no problem, tí tui đi taxi về nhà cũng được !
Để rồi đến lượt con nhỏ hỏi lại:
- Ông nói đi tập bóng, mà bóng đâu ?
Dĩ nhiên là tôi làm gì có đem trái banh nào theo chứ, cãi nhau với Tiểu Mai xong là tôi tót luôn ra quán net thì sao có thời gian banh với chả bóng, thế là bất đắc dĩ lại nói dối:
- À… để ở nhà, giờ về lấy !
- Thôi khỏi, dưới đường biển có tiệm thể thao mà, ra mua luôn ! – Con nhỏ phất tay phớt lờ đi, làm như nó biết là tôi đang nói dối ấy.
- Mua ? Chơi sang vậy ! – Tôi trố mắt ra vì ngạc nhiên quá xá cỡ.
- Ôi dào, trái bóng có nhiêu tiền đâu mà, mua về chơi dài dài, lo gì ! - Nhỏ nhún vai nói tỉnh khô, lại còn có ý định “chơi dài dài”.
Và lúc này thì tôi mới lại nhận ra rằng con nhỏ này dường như có phong cách ăn mặc “mát mẻ “ hay sao ấy, gặp nhau hai lần thì hết hai lần tôi thấy nó mặc quần short khoe đôi chân trắng trẻo ra ngoài cho thiên hạ nhìn. Nhưng tôi không vì thế mà lấy làm thắc mắc đến nỗi đem ra hỏi, bởi qua cách nói chuyện thì tôi đoán nhỏ này sống ở nước ngoài, thế nên bị nhiễm lối sống tự do của phương Tây cũng không có gì là lạ.
Biển Đồi Dương hôm nay vắng người, có lẽ một buổi chiều giữa tuần với mây đen vần vũ trên bầu trời không làm người ta có ý định ra biển chơi. Ngoại trừ vài cặp đôi lúc này đang nắm tay đi dạo hay ngồi bờ cát tán dóc thì tôi và con nhỏ mắt xanh là hai đứa duy nhất lúc này đứng ôm bóng trên tay.
Con nhỏ quay sang hỏi tôi:
- Ông tập thế nào đấy ?
- HẢ ? – Tôi lơ ngơ hỏi.
Quả tình là tâm trạng tôi bây giờ thập phần hỗn loạn, bị đan xen giữa cuộc cãi nhau “nho nhỏ “ với Tiểu Mai khi nãy, sau đó còn chưa hết ngạc nhiên và mừng khi tôi hạ sát ván con nhỏ CS, giờ định ra biển ngồi chơi thì phải đèo thêm nhỏ này ra… đá bóng cùng. Vậy nên tôi nhất thời chưa định hình được mình nên làm gì trong lúc này.
- Khổ, bình thường ông tập bóng như nào ? How ? – Con nhỏ đá vào chân tôi.
- Ấy… từ từ nói ! – Tôi kêu lên the thé, con nhỏ đá không đau, nhưng chân nó dính cát biển nên làm chân tôi như bị tóe lửa.
Thông thường, tôi ít khi tập bóng một mình, sự thật là như vậy. Bởi từ nhỏ, có tập thì tôi tập với Sơn đen, không thì sau này tập với hội bàn tròn. Chứ tập một mình thì tôi chỉ có tập dốc bóng theo hình zic zac để luyện “xỏ kim “, hoặc vừa chạy vừa sút bóng vào bờ đê bên cạnh để tập nhận bóng và rẽ bóng.
Vì vậy, sau khi ậm ừ gật đầu giải thích với con nhỏ một hồi thì tôi bắt đầu màn tự tập của mình. Tôi đặt bóng xuống bờ biển, chầm chậm dốc bóng rồi sút bóng vào phần tường bên trái mình, sau đó bóng dội ra thì tôi lại nhận bóng, cứ thế tôi vừa chạy vừa sút, thoắt cái đã cách xa nơi con nhỏ đang đứng cả một quãng dài.
- Chán phèo, tập thế vô ích ! – Con nhỏ kêu lên như hét ở phía bên kia.
- HẢ ? -Tôi giật thót người.
Con nhỏ không trả lời mà chạy đến chỗ tôi, nhanh chóng giành bóng từ trong chân rồi nó dậm bóng xuống cát, hai tay chống hông cười thách thức:
- Tập vậy chán lắm, biết tranh bóng đối kháng không ?
- Biết ! –Tôi tự tin gật đầu, tưởng gì chứ lừa bóng là sở trường của “Tia chớp vàng”.
- Thế tui tập với ông, okie come on baby ! – Con nhỏ đập hai tay vào nhau ra hiệu.
Không biết tại sao chứ nói thật là cái kiểu tự tin thái quá có phần vênh váo như vậy của con nhỏ lại khiến tôi… như bị rung động, tim đập binh binh với một cảm giác tò mò, thích thú. Chẳng cần thắc mắc thêm cái quái gì nữa, tôi quyết định nhập cuộc chiến luôn, dẫu sao tôi cũng là ‘Tia chớp vàng “ trứ danh toàn trường cơ mà, có lí nào lại chịu thúc thủ trước con nhỏ lai Tây này cơ chứ.
Chapter 320 :
Sự thật là từ trước đến nay, tính trên tất cả các đối thủ và đội bóng tôi từng gặp thì chưa từng có ai khả dĩ vượt qua tôi được cái khoản lừa bóng. Thoắt đi thoắt lại là tôi đã qua mặt được hầu hết các tiền đạo lẫn hậu vệ, chính vì vậy nên tôi rất tự tin vào kĩ thuật đi bóng của mình. Nhưng hôm nay, niềm tin đó đã bị đánh sập không thương tiếc và bằng một cách dở khóc dở cười nhất, tôi mới biết được rằng “thiên ngoại hữu thiên, nhân ngoại hữu nhân”.
Con nhỏ mắt xanh mà tôi vốn có ý định liệt nó vào hàng “con-gái-thì-ghét-bóng-đá”đó đã khiến tôi phải trố mắt ra mà nhìn nó biểu diễn những kĩ thuật đi bóng tôi trước giờ chỉ thấy trên… tivi.
-Sao ? Cái này gọi là tâng bóng qua đầu nè, hê hê coi cái đầu bum ngó theo kìa…hi hi, bóng còn trong chân mà, đồ khờ !
-Tưởng gì chứ xỏ kim tui cũng biết !
-Qua đây nè baby, chị ở đây nè !
Phải nói là nóng máu hết sức, con nhỏ kĩ thuật đi bóng không biết học từ ai hay do thiên tài bẩm sinh mà nó quần tôi hết đợt này đến đợt khác đến chóng cả mặt. Nhưng “Tia chớp vàng” không hẳn là hư danh, tôi cũng gây khó dễ cho con nhỏ không ít, chỉ có điều là thế trận có vẻ nhỉnh hơn một chút nghiêng về phía nó. Rất đơn giản, nó là con gái, thế nên tôi đâu thể nào tranh bóng với nó như một thằng con trai được, vồ vập lao vào lại chẳng ăn tát hay sao.
Con nhỏ không biết điều đó, cứ vô tư lừa bóng mà luôn mồm bảo tôi đến giành bóng, nhưng giành thế quái nào được khi mà… nó càng chơi bóng càng toát mồ hôi, và chiếc áo phông trắng đã thấm ướt lúc này liên tục đập vào mặt tôi như ý muốn bảorằng:
-“Con gái… đó là con gái….. ! “
-Sao thế ? Đá gì dở ẹc vậy baby ?
-Tưởng giỏi lắm chứ ta…. !
Thấy tôi không tranh bóng hết sức, con nhỏ lâu dần đâm ra bực mà tung luôn cú sút trái phá:
-Vỡ mặt này…. !
-Víu…….. bịch….lịch bịch….. !
-Ha… ah ha ha…… !
-Cười cái gì…. ? Hứ, nghỉ không chơi !
-Bà không biết sút hả ?
-Ừ đấy, rồi sao !
Dường như có một nghịch lí trên đời, đó là những cầu thủ có kĩ thuật đi bóng giỏi giang thì lại chẳng thể dứt điểm được bởi đôi chân họ vẽ trên sân cỏ những đường nét đầy nghệ sĩ, nên khó lòng mà tung ra được một cú sút thẳng đuột đi vào khung thành. Có thể là do tôi tự nghĩ vậy chứ cầu thủ trên thế giới ai mà chẳng biết sút, nhưng ít nhất là cái suy nghĩ này lại đúng với tôi và con nhỏ này.
Quả thật là cú sút vừa nãy con nhỏ định sút vào tôi, ấy thế quái nào mà nó lại sút trật đường rày bay thẳng luôn vào khu vực sân golf của khách sạn Novotel. Vậy là xong, vào đây là hết đường lấy lại bóng, bởi có muốn tự sát thì mới dám leo tường để nhảy vào sân golf, nguyên dàn chó săn cảnh vệ lúc nào cũng túc trực thì có cho vàng tôi cũng không dại gì liều mạng vì một trái banh.
Nhìn cái dáng không thể chuẩn hơn của con nhỏ đi ỉu xìu trên cát, tôi phải ngó lơ ra biển để “giữ gìn đức hạnh”, không dám ngoại tình tư tưởng thêm giây phút nào nữa.
Hai đứa ngồi phịch xuống bờ biển, con nhỏ vô tư tựa hẳn người ra bãi cát mà thở hổn hển:
-Chán ghê vậy đó !
-Sao chán ? – Tôi chưng hửng.
-Tui mà là con trai thì nãy giờ chơi vui hơn rồi, không đúng sao ? – Nó vừa nói, vừa nhìn tôi qua khóe mắt.
-………. ! – Tôi chỉ im lặng gật đầu không nói, cảm giác như con nhỏ cũng biết tôi ngại nó là con gái nên đã không chơi thật tình.
-Bà… học đá banh ở đâu mà giỏi vậy ?
-Tui giỏi sẵn rồi, thiên tài mà !
-Ha, đừng xạo, cũng phải có người dạy chứ !
-Ờ, chú tui bày, nhưng tui không có thích đá bóng lắm, nên không tập nhiều !
-Chứ bà thích gì ?
Vừa hỏi mà tôi lại vừa cảm thấy lạnh gáy, bởi “không tập nhiều “ của con nhỏ này lại bằng cả một quá trình tập bóng miệt mài từ nhỏ đến lớn của tôi.
-Tui thích chơi bi-da, ông thích hông ?
-Uầy… không !
-Dở, bi-da chơi hay lắm, vừa suy nghĩ vừa luyện cảm giác !
-Nhà tui không cho chơi trò đó, bảo hư người !
Quả thật vậy, ba mẹ tôi mà biết tôi đi chơi bi-da là chắc chắn một trăm phần trăm, hai người sẽ chẳng ngần ngại gì tóm đầu tôi mà quăng luôn ra đường.
-Hư gì ? Do cách ông sống ra sao thôi chứ, bi-da là môn thể thao quốc tế cơ mà,trí tuệ lắm !
-Vậy… ngoài đá banh, bi-da ra, bà còn chơi gì nữa ?
-Ưm… bóng bàn, bóng rổ, ten-nis, bơi lội, … nhiều lắm, gì tui cũng chơi hết !
-Ghê… chơi nhiều vậy không đi học à ?
-Tui… học văn hóa dở lắm, học mãi mà chẳng vô được chữ gì !
-Hê hê, bà thua tui rồi, tui học “xiện” lắm !
Nhắc tới việc học, con nhỏ chợt xụ mặt xuống một đống rồi thở dài não nề:
-Ờ…. Haizzz !
Vậy là bỗng chốc không khí giữa hai đứa trở nên yên lặng, chỉ còn tiếng sóng biển rì rào đưa dần từ ngoài khơi vào bờ, gió nhè nhẹ thổi làm tóc con nhỏ bay bồng bềnh hệt như những đám mây đang trôi lãng đãng trên bầu trời vậy.
Con nhỏ ngồi dậy, nó lôi từ trong túi ra một cái kẹp tóc nhỏ rồi túm lại, buộc một hồi cũng xong, mái tóc thả dài bồng bềnh giờ đã được cột gọn gàng theo kiểu bình dân.
-Bà ở nước ngoài à ? – Tôi dè dặt hỏi.
-Ừm, ở Anh ! – Con nhỏ đáp.
-Thế sao về đây chơi ? – Tôi lại hỏi.
Sau câu hỏi của tôi, con nhỏ lại lặng im thêm một hồi lâu nữa, lâu đến mức tôi có cảm giác như tiếng sóng biển đã khiến con nhỏ không nghe thấy câu tôi hỏi. Đến khi tôi đang nhìn vu vơ ra biển xanh trước mặt thì con nhỏ lại lên tiếng:
-Mẹ tui vừa mất, ba tui cho tui về quê hương chơi.. để đỡ nhớ…. !
Sững sờ quay sang nhìn con nhỏ đang nói một cách tỉnh bơ, tôi chợt biết là mình vừa dại mồm hỏi chuyện không nên hỏi.
-Tui… tui không biết.. xin lỗi !
-Không sao, hông biết hổng có tội, hì !
-……… !
-Quê mình đẹp ha, ông ha…. !
-Bà… cũng ở Phan Thiết à ?
-Ừa, mẹ tui cũng là người ở đây mà… bà sinh tui ra, rồi ba tui mới đưa cả nhà qua Anh định cư, được vài năm thì…. Vậy đó, mẹ tui mất, tui buồn, muốn về chơi!
-……… !
-Nè… !
-Hả ?
-Ông được sống ở quê hương là tốt lắm rồi đó, hông có như tui… !
-Ờ… nhưng tui cũng thích đi nước ngoài !
Con nhỏ quay sang thắc mắc:
-Tại sao ?
Tôi toét miệng cười, nói tự tin, nửa đùa nửa thật:
-Tui tài năng kinh thế, không muốn chôn vùi mình ở một cái xứ sở nhỏ bé vậy đâu, đời người chỉ sống một lần, phải đi đây đi đó cho biết thiên hạ rộng lớn ra sao chứ !
-Ừm… mỗi người mỗi khác, có khi ông đi rồi mới biết nhớ quê hương như thế nào !
Nhìn ánh mắt trầm buồn của con nhỏ, tôi chợt cảm thấy hai tiếng “quê hương “ của con nhỏ thốt ra nghe sao mà thiêng liêng, ý nghĩa quá thể.
-Bà… cũng có quê hương trong bà đấy thôi !
-Hở ? – Con nhỏ ngơ ngác nhìn tôi.
Nhưng không hiểu sao tôi laị không thể nào nói ra được rằng màu mắt xanh của con nhỏ đã là cả một đại dương trong nó rồi… Một vùng biển xanh hiền hòa, trong trẻo, đẹp tựa như đôi mắt của nó vậy…
-Ông tên gì ?
-Tui hả ? Nam, Trí Nam… còn bà ?
-Uyển Nhi !
-Tên đẹp vậy… !
-Hì… cảm ơn !
Biển xanh, gió mát, con nhỏ vẫn ngồi đó yên lặng không nói, tôi đoán rằng có thể nó đang nhớ về người mẹ đã mất của nó, hoặc cũng có thể nó đang chìm đắm tâm tư vào biển cả mênh mông, cũng hệt như tôi vậy.
Hôm ấy, tôi đứng đợi đến khi Uyển Nhi đón được taxi rồi thì mới lững thững đạp xe về nhà, lòng dậy lên một cảm giác khó tả như vừa gặp lại một người bạn thời thơ ấu vậy, dù rằng đến giờ tôi vẫn chẳng biết được điều đó có thật hay là không. Chỉ biết rằng tôi lại vừa có thêm một lời hứa nữa:
-“ Nhớ nha, ngày mốt ông bày tui bắn Snap đó ! “
-“ Ừ, taxi kìa, lẹ đi !”
-“ Hì hì, bye baby, chị về nghen ! “
-“ Baby con khỉ…. ! “
Buổi tối, vừa mò mặt về nhà là tôi đã thấy ngay bé Trân đứng nhìn tôi bằng ánh mắt hình viên đạn:
-Hay quá ha !
-Gì nữa ? – Tôi chột dạ dắt xe vào.
-Anh vừa cãi nhau với chị Mai chứ gì ? – Con bé nói giọng bực bội.
Nghe nhắc đến Tiểu Mai, tôi vội hỏi ngay:
-Sao… ? Mai sao rồi ?
-Không sao hết, chưa véo anh là may ! – Trân nhún vai đáp rồi bỏ đi, không quên buông lại một câu đe dọa. – Liệu hồn anh đấy, cái tốt thì không biết giữ !
Thở phào nhẹ nhõm vì được Trân cho biết là Tiểu Mai vẫn bình thường, hay ít nhất là tôi lúc này chỉ có thể tin được mỗi Trân, tôi bỏ lên phòng ngồi học bài, quên bẵng luôn những gì xảy ra giữa mình và Uyển Nhi vừa nãy.
Sáng hôm sau, là một buổi sáng đầu tiên mà tôi đi học không có Tiểu Mai bên cạnh, khi tôi lò dò xách cặp đến lớp thì đã thấy Tiểu Mai ngồi ở bàn của nàng tự lúc nào. Và… chiến tranh lạnh đã bắt đầu như thế đấy, hai đứa đều không thèm nhìn mặt lẫn nhau. Tiểu Mai đang giận tôi thì không nói gì đã đành, nhưng tôi giận Tiểu Mai vì điều gì thì… tôi cũng chả biết, vì kỳ thực tôi có giận gì nàng đâu chứ, chỉ là hôm đó giọt nước tràn ly, thằng con trai nào trong tình huống ấy mà chả giận.
Nhưng lạ lùng một chỗ là ở trên lớp, những khi truy bài hay việc gì đó mà bắt buộc Tiểu Mai phải lấy danh nghĩa cán sự ra làm việc với tôi thì nàng vẫn nói chuyện rất đỗi bình thường:
-Nam, đến truy bài Toán rồi kìa !
-Luân nhờ Nam lấy sổ đầu bài đấy, mình về trước !
Và khi tan học thì mỗi đứa mỗi hướng, Tiểu Mai chạy martin màu bạc của nàng về nhà, tôi lết thân với cái xe màu đen khốn khổ của mình ra cổng trường. Duy chỉ có một hôm, khi mà tôi đang lững thững dắt xe ra về thì Minh Châu ở đâu như đã đợi sẵn, cô nàng lại gần hỏi:
-Hôm giờ… Nam với Mai có chuyện gì à ?
-Không… đâu có gì ! – Tôi đáp bừa theo phản xạ, trố mắt ngạc nhiên vì Minh Châu hôm nay lại chủ động bắt chuyện với mình.
-Ừ… vậy thì tốt, về nhé ! – Cô nàng nhoẻn miệng cười.
-Ừm… bye…. !
Lại không hiểu lí do tại làm sao mà khi Minh Châu dắt xe đi trước, tôi đi sau mà cứ chốc chốc lại thấy cô nàng ngoái đầu lại khẽ nhìn mình rồi lại ngượng ngùng quay đi khi biết tôi cũng đang nhìn cô nàng.
Buổi chiều, hôm nào tôi không kẹt tập bóng với tụi bàn tròn thì lại đi dạy Snap cho Uyển Nhi, cũng có lúc nhỏ đòi tôi chở đi ăn, và quả đúng thật là nhỏ này đã từng sống ở Phan Thiết nên có nhiều chỗ con nhỏ còn rành hơn cả tôi. Và cũng duy nhất có một hôm, con nhỏ làm tôi giật cả mình suýt nữa là té luôn xe ra đường.
-Nè, nhà bạn gái ông trên đường Tuyên Quang à ? – Uyển Nhi đập vai tôi hỏi.
-HẢ ? – Tôi chưng hửng.
-Thì đường Tuyên Quang là khu ẩm thực Phan Thiết mà tui rủ hoài ông không ra ăn, toàn dẫn đi đâu đâu, nhà ông thì ở bên kia cầu, chỉ có nhà bạn gái ông gần đây thôi chứ gì ! – Nhỏ nói tỉnh bơ, đoán bậy bạ mà trúng tùm lum.
-……… ! – Tôi toát cả mồ hồi vì sợ cái xu hướng xui xẻo kia nó sẽ xảy ra, biết đâu Tiểu Mai lại chợt nổi hứng bất tử chạy xe ra trước mặt hai đứa không chừng.
Uyển Nhi không biết điều đó, nhỏ vô tư cười khi thấy tôi tự dưng im ru:
-Hihi, tui biết tui vừa đẹp lại vừa thông minh, ông không cần tán thưởng tui trong im lặng đâu !
Như vậy là sao? Sao tự dưng tâm tư tôi lại hỗn loạn đến như thế chứ ? Tôi có phải đang… ngoại tình hay không ? Tôi giúp Minh Châu, sau đó lại chở Uyển Nhi đi chơi dù chỉ là mới quen ? Tôi đang làm gì vậy ?
Nhưng…chính Tiểu Mai đang giận tôi một cách vô lí cơ mà ? Nàng ghen vì tôi đã giúp Minh Châu, vậy giúp người là sai hay sao ? Giúp một người mà tôi còn nợ người ta một lời hứa là không đúng hay sao ?
Và một buổi tối cách trận chung kết chỉ 3 ngày, tôi đã biết được câu trả lời là như thế nào. Hôm đó, mẹ tôi bắt tôi phải đem mớ trái cây bà vừa mua ngoài chợ về sang nhà Tiểu Mai:
-Mày đem qua nhà bé Mai, nói là mẹ cho, rồi vài hôm nữa bảo con bé sang nhà mình có chuyện nhé ! – Mẹ tôi dặn.
-Nhưng… con đang học ! – Tôi thoáng ngần ngại khi nghĩ đến chuyện phải gặp nàng tận mặt.
-Nghỉ tí đi, trái cây mẹ để tủ lạnh, giờ mày để lâu là không ngon nữa, đem nhanh ! – Bà nhăn mặt rồi đẩy tôi đi.
Thế là tôi lại đạp xe đến nhà Tiểu Mai sau gần 1 tuần giận nhau không thèm nhìn mặt, vừa đi vừa tự nhủ thầm rằng thôi đằng nào mình cũng là đàn ông con trai, lần này bỏ qua cho nàng vậy. Cứ xuống nước năn nỉ làm hòa cho xong, chứ tình trạng cứ như thế này thì không ổn chút nào.
-Kính coong… ! – Tôi đưa tay nhấn chuông cửa mà nghe tim mình như chợt nhảy xổ ra lồng ngực.
Ít phút sau, tiếng dép loạt soạt quen thuộc từ trong nhà bước ra, và kế sau đó tôi nghe có tiếng meo meo của con mèo đần kia cũng vang lên cùng lúc. Qua song sắt cánh cửa, tôi biết chắc chắn rằng Tiểu Mai cũng nhận ra rằng người đang đứng trước nhà là tôi.
-Mẹ gửi, bảo là tặng em, vài hôm nữa sang nhà mẹ có việc ! – Tôi nói trống không rồi chìa giỏ trái cây ra khi Tiểu Mai mở cổng.
-…… ! - Nàng vẫn nhất mực giữ nguyên thái độ im lặng, nhận lấy giỏ trái cây từ tay tôi.
Và lúc này, tôi muốn làm lành với nàng kia mà, nên phải mở lời trước, thế nhưng mở lời bằng cách nào khi tôi vốn là thằng dở ăn dở nói. Chính vì vậy, lại một lần nữa miệng tôi nói mà não tôi không kịp chỉ huy:
-Yêu đương kiểu quái gì toàn… !
Vốn dĩ tôi chỉ định nói câu này rồi làm tính chất bắc cầu “yêu thế thì mệt lắm,mình làm hòa nha “, thế nhưng Tiểu Mai không nghĩ vậy, lần đầu tiên sau mấy ngày im lặng dài đằng đẵng vừa qua, nàng nhìn thẳng vào mắt tôi:
-Anh nói gì ?
-Nói… yêu kiểu gì mà cứ chơi trò im lặng, bộ hay lắm sao ? – Lỡ đâm lao đành phải theo lao, tôi bấm bụng nói cứng.
-Vì ai mà em im lặng ? Anh đến giờ còn không hiểu ? – Tiểu Mai nhìn tôi qua khóe mắt lạnh như băng.
-Hiểu gì ? Ừ thì anh sai, anh xin lỗi rồi còn gì ? Sao em cố chấp vậy ? – Tôi cự lại gay gắt.
-Anh sai điều gì ?
-Anh sai vì anh giúp Minh Châu, nhưng em cũng sai, vì em lại đi ghen với người ta, anh giúp người khác là sai hay sao chứ ?
-Em mà lại đi ghen ? Anh giúp người khác là tốt, em không phản đối gì, chính em là người đề nghị anh dẫn Minh Châu đi chơi để hoàn thành lời hứa, anh quên rồi sao ? Nếu vậy thì em ghen để làm gì ? Anh giúp được Minh Châu, làm hòa với người ta em vui mừng còn chưa hết, em giận để làm gì ?
-Thế tại vì sao em giận ? Giận vô cớ à ?
Liền ngay sau đó, lần đầu tiên tôi thấy Tiểu Mai giận lên như vậy, nàng gay gắt đưa ánh nhìn như đâm thẳng vào tim tôi, nói rít qua kẽ răng:
-Em không bao giờ giận vô cớ cả, anh không biết nghĩ hay sao ? Em một lòng tin tưởng anh vô điều kiện, anh bảo đó là xe của em họ anh, ừ thì em tin, rốt cuộc vậy đó là xe của ai ? Anh cứ nói thật với em là anh giúp Minh Châu thì được rồi, em có trách gì chứ ! Em từng nói với anh là sau này có chuyện gì thì cùng nói ra cả hai đứa sẽ tìm cách giải quyết cơ mà, sao anh lại giấu em ? Lại nói dối em ?
-………… !
-Chuyện nhỏ như vậy mà anh đã nói dối như phản xạ, vậy thì sau này có chuyện lớn hơn, mình sẽ đối mặt như thế nào ? Em hoàn toàn tin tưởng anh, nhưng anh như vậy, có phải là có ý gì với người ta không ?
-Anh… không có gì với Minh Châu cả !
-Vậy sao lại dối em ? Suy nghĩ của anh không có, nhưng biểu hiện của anh lại nói lên là có, anh không biết à ?
-…….. !
-Em biết anh ghen với con mèo Leo, nhưng anh thử nghĩ đi, anh có bao giờ nghĩ đến cảm nhận của em không ? Anh muốn em sẽ ở nhà lủi thủi một mình những khi anh đi chơi với bạn bè, những khi anh tập bóng hay sao ? Em muốn nuôi một con mèo để bầu bạn, vậy là sai ?
-…………. !
-Thời gian em ở cạnh anh không bao giờ là đủ, anh nào biết chứ, anh chỉ biết mình lúc nào cũng được mấy cô gái khác ngưỡng mộ, còn em….. !
Đến đây thì cả hai đứa chợt im lặng, tôi im lặng vì cuối cùng tôi đã biết mình sai điều gì, còn Tiểu Mai im lặng vì nàng… đang cố kềm nén cơn nấc lên vì xúc động.
-Em biết anh trọng sĩ diện, những ngày ở lớp em vẫn cư xử với anh bình thường để anh khỏi khó xử với bạn bè, em đặt mình vào cảm nhận của anh. Còn anh, có bao giờ đặt anh là em chưa ? Anh có biết cảm giác một người tin anh hoàn toàn, tin anh tuyệt đối rồi ít giây sau đó lại biết anh vừa nói dối người ta một cách trắng trợn không ?
-…….. !
-Anh về đi, em… em giận lắm !
Và Tiểu Mai đóng sầm cửa lại, mặc cho tôi nhìn nàng trân trân không nói được một lời nào. Còn lại một mình tôi đứng trước cổng nhà, não bộ dường như ngừng hoạt động mà đóng băng lại, đông cứng những lời nói tận chân tâm của Tiểu Mai.
Ôi…tôi cuối cùng cũng hiểu là mình đã sai ở chỗ nào rồi, tôi sai mà lại không biết mình sai, để người con gái tôi yêu một lần nữa phải buồn khổ vì một cơ sự không đáng có…
Vậy đấy, hôm đó là lần đầu tiên kể từ sau khi yêu nhau, hai đứa chúng tôi đã chính thức giận nhau lần đầu tiên và to tiếng với nhau đến nỗi, tim người này đau mà người kia cũng biết. Nhưng phải làm sao để chữa lành thì điều đó hoàn toàn phụ thuộc vào tôi, chỉ một mình tôi mà thôi !
Chiều buồn bã, mây xám lững lờ trôi…
Anh sai thật rồi… Tiểu Mai… !
Chapter 331:
“ Ngày… tháng… năm…
Vậy là hôm nay mình đã giận anh thật rồi, trách anh thì vừa mới đó, nhưng sao bây giờ lại muốn giá như mình đã không như vậy. Mình có nhẫn tâm quá không? Ngày thi cũng gần rồi, còn trận chung kết bóng đá nữa, lí ra mình đừng nên để anh phải thêm lo lắng… Anh ơi, đến được hôm nay đã khó, nhưng sao em cảm thấy tình yêu này sẽ còn khó khăn hơn nhiều nữa !
Em có quyền giận anh mà, đúng chứ? Chàng trai của em thật ngốc, nhưng cũng thật kì diệu, anh có phép màu khiến em càng giận càng yêu, anh có biết không ? “
**********
Lần đầu tiên giận nhau của hai đứa đã diễn ra nhưthế, không phải là giận hờn vu vơ của tình yêu tuổi học trò, cũng không đến nỗicãi nhau gay gắt như người lớn. Mà là chút gì đó như thêm vào hương vị tìnhyêu, ngọt ngào đã có, thì giờ phải đến mặn đắng. Nhưng đối với những người trẻtuổi lần đầu chập chững bước vào tình cảm như tôi và Tiểu Mai, thì hương vị lầnnày có phải là hơi quá tay không?
Có lẽ là không, bởi điều đó cũng giống như khi tacòn bé, lần đầu tiên ăn kẹo, sẽ bảo sao ngọt thế, lần đầu tiên nếm nước biển, sẽphải thốt lên ôi sao mặn quá. Chính vì vậy mà lần đầu tiên trải qua cảm giác mớimẻ, ta luôn thấy sốc và hoang mang không biết phải làm sao. Thích thú, giận dữhay im lặng, điều đó hoàn toàn phụ thuộc vào cách ta tiếp nhận những nốt thăngtrầm này như thế nào.
Với tôi, một thằng con trai không hiểu rõ tâm lícon gái là như thế nào thì tôi tiếp nhận điều này theo cách hoàn toàn bị động.Nghĩa là tôi ngu ra, rồi buồn bã mà không hề tự hỏi xem là làm thế nào để TiểuMai hết giận. Lần đầu tiên bị nàng mắng, tôi chỉ cảm thấy mình sai sạch sànhsanh đã đành, lại còn trời đất xung quanh như sụp đổ, vừa nhục vừa thấy mìnhngu không để đâu cho hết. Tôi ngu vì không nhận ra Tiểu Mai giận chỉ vì tôi nóidối, chứ thật sự nàng hoàn toàn ủng hộ chuyện tôi giúp Minh Châu. Nhưng tôikhông biết, lại càng làm to chuyện lên bằng cách nói hờn nói dỗi như trẻ con, đểkết quả là bị ăn mắng một chập, và giờ đây tôi đang ngồi thẩn thơ ở bờ biển,đưa mắt nhìn lơ đãng ra đại dương mênh mông phía trước, tai nghe tiếng sóng vỗrì rào hòa cùng những cơn gió thổi qua rừng dương, khiến tôi rùng mình vì lạnh,vì những đám mây màu xám đặc trưng của mùa mưa đến gần.
- Binh…. ! – Quả bóng văng vào lưng tôi đánh ầm mộtphát từ đằng sau.
- Đau quá đấy… chơi gì kỳ ! – Tôi nhăn nhó, tay quẳngluôn trái banh ra chỗ khác.
- Ối chao, cũng biết đau nữa, tui tưởng ông hóa đáluôn rồi chứ !
Nói rồi Uyển Nhi cười nắc nẻ, chạy đến chỗ có quảbóng, chực sút tiếp:
- Thôi… không biết sút còn bày đặt, vô mặt tui nữabây giờ ! – Tôi hoảng hồn.
- Thì vậy mà, tui muốn sút trúng ông là phải nhắmsang hướng khác, như hồi nãy vậy đó, trúng y phóc luôn ! – Nhỏ nháy mắt ranhmãnh.
Nếu là lúc bình thường, tôi đã ôm đầu bỏ chạy tékhói rồi, gì chứ ăn nguyên trái banh vô mặt thì có nước bể mũi chứ chẳng chơi.Nhưng đang rầu rĩ về thảm cảnh bị bạn gái giận của mình, tôi hết ham chống đỡ,cứ ngồi chường mặt ra sao thì ra.
Trông thấy tôi vật vờ như thằng chết trôi đến vậy,Uyển Nhi cũng bỏ luôn ý định cù nhây mà lắc đầu thở dài thương hại, tung chânsút luôn quả bóng ra biển lớn, mặc cho nó trôi lềnh bềnh giữa đại dương mênhmông.
- Phí vậy ? – Tôi chưng hửng.
- Ờ, giữ lại làm gì, chơi một mình chán chết ! –Uyển Nhi nhún vai đáp.
Một trái banh thời đó cũng vài chục gần một trămngàn chứ ít ỏi gì, tôi mặc dù hơi thấy tiếc nhưng cũng không để lộ ngoài mặt,hay đúng hơn là cái bản mặt lúc này của tôi đang chảy dài ra như trái dưa leo,thảm không thể hơn được.
Bước lại gần tôi, Uyển Nhi ngồi xuống cạnh bên thởhắt ra:
- Ông sao đây? Dạy bắn Snap thì toàn chỉ bậy bạ,giờ ra tập bóng thì ngồi ngó đằng đâu, rốt cuộc bữa nay bị gì mà buồn dữ vậy?Why you so sad, baby?
- Không có gì… ! – Tôi trả lời cho qua chuyện.
- Thôi, nhìn là biết ông có chuyện rồi, kể tuinghe đi, chia buồn giúp ông ! – Nhỏ vô tư nói.
- …… !
Nói ra làm sao được khi đây là chuyện tình cảm củariêng tôi cơ chứ, nhất là đem kể với một con nhỏ chỉ mới quen có mấy ngày thìtôi thấy không ổn cho lắm. Với cả tôi có cảm giác không thể giải thích tại saorằng nếu tôi đem kể chuyện mình với Tiểu Mai ra thì sẽ có lỗi với Uyển Nhi.
Không thể khai thác được gì thêm từ thằng con traicâm như hến cạnh bên, Uyển Nhi bực dọc nguýt dài rồi quay mặt nhìn sang hướngkhác. Nhỏ đưa đôi mắt xanh đại dương ngắm nhìn những đứa trẻ đang rượt nhau chạydài trên bờ biển, thỉnh thoảng phì cười rất đỗi hiền hòa. Nhưng chỉ được mộtlúc, dường như Uyển Nhi không thể chịu yên một chỗ, nhỏ bắt đầu duỗi chân duỗitay, rồi nhặt mấy trái dương rụng trên cát mà ném tứ tung. Sau đó lại quay sangnhìn tôi, hết nhìn người rồi nhìn biển, nhìn biển chán lại quay sang nhìn người.
Một hồi sao, Uyển Nhi chợt nói:
- Ông bị bạn gái giận rồi, phải không?
- HẢ ? – Tôi giật thót người.
- Mệt ghê, nói nghe mà cứ “hả hả” hoài, ông bị bạngái giận chứ gì ? – Nhỏ bĩu môi.
- Đâu có, sao mà giận… ? – Tôi chối theo phản xạdù chả hiểu sao mình lại không thừa nhận sự thật trước Uyển Nhi.
- Bình thường là giờ này ông phóng về nhà trước cảtui rồi, hôm nay ngày nghỉ, gần tối mà ông cũng còn ngồi ở đây, không bị giậnthì là gì ?
- Toàn đoán mò, suy luận chả liên quan !
- Không có !
- Có !
Bực mình vì cãi không được, Uyển Nhi hứ một tiếngrồi làm mặt lơ, đưa tay ném mấy trái dương nhỏ xíu trong tay đầy tức tối.
- “Con gái là chúa tò mò, hay đoán bậy bạ mà lại trúngtùm lum ! “ – Tôi ớn lạnh nghĩ thầm trong bụng.
Bất thần Uyển Nhi lại quay sang, nói một câu màtôi chỉ muốn thót cả tim ra ngoài:
- Mình như vầy, có tính là đang ngoại tình khôngta ?
- HẢ ? – Tôi há hốc mồm rồi xua tay phân bua. –Làm gì có… không có !
- Tui thấy giống ghê, trong mấy phim thường hay vậyá, ông có bạn gái, bị người ta giận, rồi giờ đi chơi với tui, cuối cùng bị bạngái bắt gặp, hai người chia tay ! – Nhỏ nói tỉnh queo.
Uyển Nhi nói nhẹ nhàng mà tôi nghe như sấm độngnam bang, biển xanh trước mặt như dậy sóng đập ầm ầm vào bờ cát. Quả thật làhôm giờ tôi chỉ thực hiện lời hứa của mình với Uyển Nhi là bày nhỏ kĩ thuậtSnap trong game CS, sau đó thì rảnh rang ra biển đá bóng qua lại chơi vui chứthật sự là hai đứa chẳng có ý gì với nhau cả. Thế mà bây giờ nghe Uyển Nhi nói,tôi mới giật mình nhận ra rằng dù thâm tâm tôi không nghĩ gì xa xôi với con nhỏmắt xanh này thật nhưng những gì mà hôm giờ tôi làm thì chẳng khác nào “ngoạitình “.
Và lời nói trách cứ của Tiểu Mai hôm trước lại nhưhiển hiện trong đầu tôi:
- “Nói là không có, nhưng biểu hiện của anh lại chứngminh là có, anh không biết sao ? “
Toát mồ hôi hột vì chấn động kinh tâm, đích thựclà tình hình hiện tại thập phần hung hiểm. Tôi đã và đang bị Tiểu Mai giận, lỡmà bị nàng bắt gặp đang đi chơi với Uyển Nhi thì chỉ có nước ôm hận mà chết,lâm vào tình cảnh vạn kiếp bất phục, vĩnh bất siêu sinh.
- Bà…bà lậm phim quá rồi, làm gì có ! – Tôi lắp bắpnói.
- Ờ nói thế thôi, tui cũng không phải loại con gáiđi phá hoại tình cảm của người khác ! – Uyển Nhi cười cười.
- Thế… thế tui về đây, cũng trễ rồi ! – Tim đậpbình bịch, tôi vội đứng dậy.
Chỉ chờ có thể, Uyển Nhi chớp ngay cơ hội mà bắtthóp tôi:
- Bingo, tui mới thử chút ông đã tự nhận rồi, rõlà đang bị bạn gái giận, ha ha !
- Ừm… ! – Tôi lủi thủi gật đầu vì trót sa chân vàobẫy gài không thể rút ra.
- Sao bị giận ế? Có phải tại tui không ? – Nhỏ hỏithì thào có vài phần lo lắng.
- Không có gì đâu, bà không dính dáng gì hết ! –Tôi rầu rĩ đáp.
Thở phào nhẹ nhõm, Uyển Nhi khẽ vỗ tay reo vui rồilại tò mò hỏi:
- Hì, thế lí do tại làm sao ? Kể đi, tui giúp gỡ rốicho !
Nhìn vẻ tự tin của Uyển Nhi, tôi bất giác dậy lêntrong lòng một cảm giác quen thuộc cố hữu tự hôm giờ mà vẫn không thể cắt nghĩađược nó từ đâu ra. Nhỏ đưa đôi mắt xanh đẹp đẽ nhìn tôi như trông chờ rằng tôisẽ vì vậy mà đem mọi việc kể hết ra cho nhỏ nghe. Nhưng Uyển Nhi đâu biết làtôi hãy còn đang nghi ngờ ghê lắm, không phải tôi không tin tưởng Uyển Nhi, màlà vì tôi thấy đem chuyện trong nhà ra kể với người ngoài thì chả có hay ho gìlắm. Với cả cũng chưa chắc gì nhỏ này sẽ giúp được tôi, bởi suy nghĩ của TiểuMai rất khó nắm bắt. Cả Khả Vy, Minh Châu với thêm bé Trân còn chịu lép vế trướcTiểu Mai thì có lí nào Uyển Nhi lại hơn được các vị nữ nhân “tiền bối” kia chứ.
Khi còn đang phân vân chưa biết có nên kể hết mọichuyện ra không thì bất chợt tôi bắt gặp ở hướng đi ngược lại, trên lối mòn látđá hoa cương xuyên giữa rừng dương là Khả Vy đang cùng Vũ dạo bộ với nhau.Không quá xa tính từ nơi tôi đứng, vậy nên cũng không lấy làm khó khăn gì khi…hai đứa trông thấy nhau.
Tôi thoáng nhìn Vũ vì dù gì tôi cũng có ác cảm vớitên này từ lâu rồi, còn lại bối rối nhìn Vy một chút rồi vội ngó lơ. Khả Vycũng vậy, em ấy trông thấy tôi đứng cùng với một cô gái mắt xanh xinh xắn thì hếtsức ngạc nhiên, nhưng biết tôi đang giả vờ không thấy nhau thì cũng hiểu ra tôicó gì đó khó nói, vậy nên hai người bọn họ sau phút giây đứng sững đột ngột thìlại quay đi.
- “ Bỏ xừ rồi ! “ – Tôi bối rối nghĩ thầm trong đầu,gặp lúc nào không gặp lại ngay lúc này, như vậy thì khác nào trong mắt Vy lúcnày, tôi là một thằng sở khanh đâu chứ. Hồi thì Minh Châu, giờ thì lại UyểnNhi, có khi nào Vy vì chuyện này mà đem ra kể cho Tiểu Mai không trời? Nếu mà vậythì tôi tiêu tán đường ngay tắp lự mất.
Trong lúc tôi bận vật lộn với mớ suy nghĩ hỗn độntrong đầu mình thì Uyển Nhi lại châm dầu vô lửa hoàn toàn tự nhiên:
- Gặp bạn gái cũ, đờ đẫn hết cả người, haha !
Liền ngay sau câu nói của Uyển Nhi, tôi giật thótngười, kinh ngạc hỏi:
- Sao… sao biết ?
- Dễ thôi, hai người kia tự dưng nhìn ông với tui,mà tui thì vừa về Việt Nam, nên chắc chắn hai người họ quen biết ông rồi. Với lạiông nhìn tên con trai kia một, nhìn nhỏ kia đến mười, xong hai người chả ai nóigì vội quay đi. Cái này không phải là gặp bạn gái cũ đi với tình địch thì là gì? – Uyển Nhi nhún vai đáp bằng một giọng cho đó là chuyện hết sức bình thường.
- Ghê…. ! – Tôi thập phần rúng động vì sự thôngminh hơi bị thái quá của nhỏ này.
- Thêm nữa là để cho chắc chắn, tui vừa hỏi mồi cótí thì ông đã hỏi “sao biết”, hây dà, nhìn mặt ông lúc đó là biết hết trơn rồi! – Nhỏ bổ sung vào màn phân tích tâm lí cực kì xuất sắc của mình như thêm phầnchặt chẽ.
Và bây giờ đây, tôi đã biết đích xác kể từ lúc nàymình phải nhìn Uyển Nhi bằng ánh mắt khác, ánh mắt của một người ngưỡng mộ vàghen tị đối với một người thông minh hơn mình. Phải nói là con nhỏ này cực kìcó khiếu trong việc phân tích tâm lí người khác, chỉ quen nhau vài ngày mà giờtôi có cảm giác như Uyển Nhi đã nắm rõ đường đi nước bước, cách hành sự lẫn ănnói của mình mất rồi. Tuy không được sắc sảo như Tiểu Mai ở chỗ nói ít tác dụngnhiều, nhưng được như Uyển Nhi thì phải nói là hiếm ai bằng rồi. Đem so với KhảVy vui tươi, Minh Châu trầm tính, bé Trân lém lỉnh thì rõ ràng Uyển Nhi vượt trộihơn hẳn về nhiều mặt. Vẫn biết mỗi người mỗi khác, đem so sánh thế này chẳnghay ho gì nhưng thực tình là nói theo suy nghĩ chủ quan của riêng tôi, dù chỉquen Uyển Nhi có vài ngày mà tôi cảm thấy như Vy, Châu hay Trân chẳng thể nàosánh bằng nhỏ này được. Nói dại mồm chứ có khi Uyển Nhi cũng ngang ngửa với TiểuMai chứ chẳng chơi.
- Sao rồi? Lại đơ người nữa hở? Tui biết tui vừathông minh lại vừa xinh đẹp, ông đâu cần phải sững sờ như vậy chứ. Chịu kể chuyệnchưa nè ?! – Uyển Nhi cười hi hi, nhanh nhảu nhắc lại câu nói cũ để trêu tôi.
Bị chinh phục bởi sự thông minh và duyên dáng tuyệtvời ấy, tôi như bị mê hoặc mà đồng ý ngồi lại xuống đất và đem hết mọi chuyện kểsạch cho Uyển Nhi biết. Không chỉ là chuyện bị giận, mà là kể hết tất tần tật từđầu đến cuối, tôi quen Vy ra sao, bị bỏ thế nào, gặp Tiểu Mai rồi yêu như thếnào, khó khăn có gì tôi đem ra nói hết. Như tìm được bạn tri giao thay thế đượcSơn đen, tôi kể không chút ngại ngần và giấu diếm, từng câu nói cứ tuôn ra màchẳng e dè, cả nể.
Hôm ấy, trước ánh mắt tò mò, rồi hồi hộp, pha lẫnnể nang, cuối cùng là ồ lên vì bất ngờ của Uyển Nhi, tôi lần đầu tiên hoànthành xong một buổi kể lại thiên tình sử đầu đời của mình với tình trạng khôrát cổ họng.
- Woa… như trong phim… không, như tiểu thuyết lãngmạn ấy nhỉ, tui muốn gặp bạn gái ông ghê, người đâu vừa xinh vừa giỏi, con nhàdanh giá nữa chứ ! – Uyển Nhi tấm tắc khen.
- Có… cơ hội sẽ gặp ! – Tôi nói dè chừng, thầm tưởngtượng cái ngày mà Uyển Nhi gặp Tiểu Mai thì sẽ ra sao.
- Mà… vậy Khả Vy có còn thích ông không nhỉ ? – UyểnNhi thắc mắc.
- Dĩ nhiên là không, nãy không thấy đi chung với bạntrai à ?! – Tôi nhún vai đáp.
- Cũng tùy, tui có cảm giác như vậy thôi, vì tìnhđầu thì khó mà quên được, đằng này Vy lại chủ động rút lui nữa ! – Nhỏ gật gùnói.
- Ừm… ! – Tôi tần ngần một thoáng rồi cũng đồng ý,nghe lòng bồi hồi đến lạ.
- Số ông cũng đào hoa nhỉ, đúng là nhìn vậy màkhông phải vậy ha !
- Nói gì đó ? Nhìn gì ?
- Hì hì, nhưng tui thấy ông đối với Trúc Mai, tìnhyêu là được sinh ra từ lòng ngưỡng mộ chứ không như đối với Vy, là do thích lẫnnhau mà đến !
- Thì… có làm sao ?
- Vì nếu một ngày ông không còn ngưỡng mộ người tanữa, thì tình yêu này cũng theo đó mà tàn phai thôi !
- …………. !
- Nhưng nói gì thì nói, nhìn cách nào đi nữa thìông với Trúc Mai cũng yêu nhau ngay từ cái nhìn đầu tiên rồi !
Không biết có phải do duyên số hay không mà UyểnNhi vô tình lặp lại đúng câu nói ngày trước của Khả Vy khi giải thích cho tôibiết lí do chủ động chia tay. Ngày hôm ấy, mãi đến khi Uyển Nhi lên taxi về rồimà lòng tôi vẫn còn nhiều suy nghĩ lo lắng chưa thành hình, bởi nếu đúng thật nhưlời Uyển Nhi đã nói, một ngày nào đó tôi không còn nảy sinh cảm giác ngưỡng mộđối với Tiểu Mai nữa, thì liệu tôi có hết yêu nàng không ?
Nhưng tôi cũng gần như khẳng định được ngay câu trảlời cho mình, bởi đời này kiếp này đối với tôi mà nói, Tiểu Mai là người congái hoàn hảo nhất thế gian không ai có thể sánh bằng được. Vậy thì tôi ngưỡng mộnàng, yêu nàng trọn đời là chuyện quá hiển nhiên rồi.
Dắt xe ra khỏi bãi gửi và chầm chậm đạp về nhà,trong đầu tôi vẫn văng vẳng câu nói của Uyển Nhi khi nãy:
- “Tui mà là ông thì sống chết gì tui cũng chạy đếnxin lỗi Trúc Mai, có người yêu như vậy mà không biết giữ thì dở lắm, dở nhất trầnđời luôn đó, baby à ! “
Biết là vậy nhưng liệu tôi có làm được không và phảixin lỗi thế nào đây, khi mà có lúc tôi buồn bã chạy ngang nhà Tiểu Mai, thẫn thờnghe tiếng dương cầm thanh thoát từ trong nhà vọng ra để rồi lại thất thểu quayvề nhà vì biết, nàng hãy còn giận tôi nhiều lắm… giận nhiều lắm !
Chapter 332:
“Mình sai thật rồi… Tiểu Mai dù giận mình rất nhiềunhưng nàng vẫn giữ sĩ diện cho mình, hèn gì mấy ngày trên lớp nàng vẫn đối đãirất bình thường. Ấy vậy mà mình không biết, cứ nghĩ nàng chấp nhặt trẻ con màđi cãi chày cãi cối… Mình lại làm nàng buồn nữa rồi ! “
“Nàng nói đúng, nếu mình mà bị người khác nói dốithì mình cũng tức ghê lắm, huống hồ gì Tiểu Mai đã luôn nhường mình, giờ lại biếtmình bịa đặt trắng trợn thế này thì hỏi sao nàng không giận cho được… ? “
“Có khi nào sau vụ này, Tiểu Mai vì ghét quá mà bỏmình đi luôn về Nhật không ? “
Tôi giật mình dậy giữa đêm hôm khuya khoắt, khắpngười toát mồ hôi lạnh, suốt từ nãy đến giờ nằm ngủ mà cứ mãi trôi lềnh bềnhtrong mớ suy nghĩ đầy mâu thuẫn và ảo giác tột độ. Những câu chữ cứ như hiện rõmồn một mỗi khi tôi nhắm mắt lại, vừa tượng hình lại vừa tượng thanh. Không thểngủ được nhưng d
Trang:
[<] 1,
5,
6,[7],
8,
9,
14 [>]Đến trang: