Part 7 Chap 285-Chap316
é, thằng Tuấn thì giờ cả trường biết mày vừa ghi hat-trick trận trước rồi, nên trận này cứ mặc sức mà tung hoành, thằng Quý cũng vậy. Riêng thằng Nam thì cứ tà tà mà đá, không cần thu hút sự chú ý của tụi nó, chừng nào thấy đội nó có hơi hướng nguy hiểm thì mày mới….. !
- Biết rồi, lúc đó tao sẽ đại hiển thần thông ! – Tôi sốt ruột cắt lời nó.
- Tuyến dưới thì vẫn phòng thủ như mọi khi, nhớ lưu ý lỡ có bị bên kia bật tường thì lùi về hết, chỉ có thằng Tuấn cắm lại bên sân kia thôi, anh em rõ hết chưa ? – Luân khùng tiếp tục.
- Đã rõ ! – Toàn đội đồng thanh hô lớn.
Kết thúc hội ý, thành viên hai đội bóng tản ra và bước vào vị trí, riêng tôi còn chưa kịp dợm bước thì đã bị Luân khùng kéo lại :
- Trận này mày quan sát là chủ yếu, lỡ bên đó mạnh quá thì mới đá thiệt, tao đoán là thằng Tuấn sẽ bị kèm gắt đó, có gì mày chuyền bớt sang cho thằng Quý !
- Ừm, để coi sao đã ! – Tôi gật đầu.
Sở dĩ có chiến thuật giữ sức như vậy là do bọn tôi đã hội ý với tụi Sơn đen và rút ra kết luận cho trận bóng hôm nay, đó là Tuấn rách do trận trước quá nổi bật nên trận này thể nào nó cũng bị kèm gắt gao, kể cả thằng Quý cũng vậy. Riêng tôi thì là sức tấn công chính của đội, nhưng do trận trước toàn chạy chơi long nhong nên đối với bên ngoài, tôi là một thằng mặc áo số 10 vô danh tiểu tốt. Chính vì vậy, một khi tôi không bị kèm thì đó chính là sai lầm trí mạng cho đội bên kia, có thể dẫn đến thua 10 bàn không gỡ. À quên, ấy là nếu trong trường hợp tôi biết sút bóng, thế nên… nếu tôi không bị kèm thì cùng lắm… tôi phải dẫn banh chạy luôn qua vạch vôi khung thành bên kia thì mới mong ghi bàn được.
Cầu thủ hai bên vào vị trí, hiệp đầu tiên thì lớp 11A1 tụi tôi ở phần sân bên trái màn ảnh nhỏ của các bạn, còn đối thủ 12A4 mặc áo Chelsea thì ở bên phải.
Đúng 3 giờ chiều hôm ấy, bầu trời trong xanh không một gợn mấy, cái nắng dường như thiêu đốt sân cỏ và cả trên khán đài, nhưng không ngăn được ánh mắt dõi theo của toàn thể khán giả và lòng háo hức của các cầu thủ trên sân.
- Roét ! – Trọng tài thổi còi ra hiệu cho trận bóng giữa 11A1 và 12A4 được bắt đầu.
Lớp tôi phát bóng trước, Luân khùng tạt bóng về cánh trái cho Dũng xoắn, thằng này lập tức dẫn banh sang phần sân đội bạn. Quả đúng như dự đoán, Tuấn rách lúc này đang bị hai ông lớp trên to cao như bồ tượng kèm sát sao, và thằng Quý cũng được ưu tiên một ông anh cao hơn nó gần nửa cái đầu bám theo như hình với bóng. Đến cả Dũng xoắn hôm nay cũng bị kèm, chắc có lẽ do trận trước nó hăng máu quá, thế là vừa có bóng trong chân thì thằng này đã phải chuyền về lại cho Luân đội trưởng.
Mỗi tôi lúc này là đang hoàn toàn trống trải và đi bộ tà tà trên sân, vì trận trước tôi hầu như chẳng có làm trò trống gì ra hồn. Nhận định như thế, Luân khùng đánh bạo tạt sang cho thằng Chiến rồi chạy lên trên :
- Kèm thằng số 7 lại ! - Một ông anh đen nhẻm bên 12A4 hét lên.
Ngay lập tức Tuấn rách bị kềm giữa hai hậu vệ bồ tượng kia khi nó vừa dợm chân định chạy, thằng Chiến nhác thấy Tuấn rách và thằng Quý bị kèm chặt như thế thì nhíu mày lại rồi tạt bóng qua cho Luân khùng, và bóng được chuyền tiếp cho Dũng xoắn.
Dũng xoắn vừa có bóng trong chân là đội trưởng 12A4 vội chạy theo, và tiếp sau đó là một ông khác cũng trờ tới yểm trợ, thế là thằng Dũng đành thở dài chuyền ngược về lại cho Luân khùng.
Sau hai lần tổ chức tấn công thất bại như thế thì đám tụi tôi mới nhận thấy hóa ra đội 12A4 này chơi trò “chém đinh chặt sắt “, tức là cứ thằng nào bên kia có bóng thì mấy ông anh lớn xác này sẽ chạy theo mà kèm ngay, không cướp bóng được thì ít nhất cũng buộc đối thủ phải trả về lại sân nhà. Bằng chứng là lần dâng lên tiếp theo, khi thằng Quý nhanh nhảu có đón bóng từ thằng Chiến thì đã bị hai hậu vệ thắt chặt gọng kìm, nhưng khi bóng vừa trong chân Tuấn rách thì thằng này cũng lập tức bị kèm tiếp, và không khá khẩm gì hơn khi bóng lại được trả về sân tụi tôi. Tệ hơn là khi thằng Phát bất cẩn nhận bóng nhưng để tiền đạo cắm 12A4 lẻn từ sau lưng choài chân cướp ngay.
- Chạy theo, mau ! – Luân khùng hớt hải.
Thế nhưng đã muộn, tiền đạo nhỏ người bên đội bạn có vẻ khá lanh lẹ, chỉ bằng một cú lách vai đã thoát khỏi thằng Phát và lao xuống, mặt đối mặt với Khang mập, tung chân sút ngay không chần chừ:
- Binh ! – Bóng chạm tay Khang mập bắn thẳng vào xà ngang rồi dội lại, lăn đủng đỉnh về góc sân bên trái, bốn phía khán đài mọi người đều ồ lên vì pha thót tim vừa rồi, suýt nữa 12A4 đã mở được tỉ số trận đấu.
Không dám chậm trễ, Luân khùng liền bỏ tuyến giữa và chạy đến chỗ có bóng, phía sau lưng là ông tiền đạo đối phương cũng nhoài người chạy theo:
- Soạt…. binh ! – Luân đội trưởng dùng cái lưng tấm thớt của nó chèn tay cản mũi nhọn đe dọa từ đằng sau rồi cắn răng tạt bóng thật mạnh lên giữa sân.
Chỉ chờ có thế, tôi phóng đến và lấy bóng gọn lẹ trong chân mình, thoáng dừng chân quan sát tình hình trên sân, tụi thằng Tuấn thằng Quý vẫn bị kèm, Dũng xoắn đang chạy một mình thoát xuống bên cánh phải, thằng Chiến thì đã lùi hẳn về tuyến dưới để tăng cường cho hàng phòng thủ.
- “ Hây dà, kèm ta mà chỉ cho một người thôi sao, vậy xem thánh Nam đại hiển thần thông đây này ! “ – Tôi cười thầm trong bụng khi thấy một ông đội bạn lao đến án ngữ trước mắt.
Chậm rãi dốc bóng, tôi cười nhạt nhìn thẳng vào mắt trung vệ bên kia, anh này thấy vậy bèn tức khí tung chân đạp thẳng vào bóng.
- Soạt ! - Chỉ bằng một cú đảo người nhẹ nhàng, tôi thoát khỏi anh chàng và mở sức chạy thật nhanh qua phần sân bên kia.
Chợt nhận ra là bị hớ hàng khi chỉ cử một người kèm tôi, đội hình 12A4 hoảng hốt đổ dồn sang cánh trái mà chạy theo tôi :
- Nhanh… nó xuống ! – Đội trưởng bên đó hét lớn.
Chưa được chục bước chạy thì tôi đã nghe thấy tiếng bước chân gấp gáp đuổi theo sau lưng mình, và trước mắt là hậu vệ áo xanh đối phương đang chốt chặn. Không gấp, tôi dùng động tác giả đảo người để che mắt địch thủ rồi bằng một pha xỏ kim liên hoàn hai chân trái phải, tôi thoát khỏi chốt chặn trước mặt một cách điêu luyện, bỏ luôn hai cầu thủ đang ngơ ngác sau lưng mình.
Cầu trường lúc này dậy lên làn sóng phấn khích và những tràng pháo tay rào rào vì pha trình diễn kĩ thuật cá nhân vừa rồi của tôi.
- Số 10 đá khá quá bây !
- Chết mồ, kiểu này bên A4 hố hàng rồi, không chịu kèm thằng đó, hố hố !
À, dĩ nhiên là hiện giờ tôi không nghe thấy những lời tán tụng này vì đang chạy bán sống bán chết, chỉ là sau đó thằng Xung kể lại cho tôi thôi !
Một mình một bóng, tôi thoát xuống thật nhanh và bỏ mặc hai cầu thủ đội bạn đang đuổi theo sau lưng, mặt đối mặt với thủ môn, tôi mím môi tung chân sút:
- Ế…ế…. ! - Thủ môn đối phương hốt hoảng thu người lại.
Thế nhưng đó chỉ là động tác giả, tôi dại gì mà sút cơ chứ, lật tréo má trong và dùng má ngoài bàn chân, tôi rót một đường chuyền ngọt ngào vào đúng tầm chân của Tuấn rách đang tự do lao xuống vì hầu hết sự chú ý của đội bạn đã bị tôi lôi kéo.
Tuấn rách không hổ danh là tiền đạo tài năng, bóng từ tôi vừa kịp chạm chân là nó sút ngay, cú đá nối hôm nào đã được thể hiện trở lại :
- Binh ! – Bóng lao thẳng vào khung thành, mành lưới đội bạn đã bị tung lên.
- Roét, tỉ số được mở 1-0 cho 11A1 ! - Trọng tài lên tiếng.
Từ các phía khán đài lập tức dậy lên những tràng pháo tay dữ dội vì pha phối hợp ghi bàn tuyệt đẹp vừa rồi. Phải nói trận này cam go hơn trận trước, khi đã trôi qua gần hết thời gian hiệp một thì tỉ số mới được mở, mà lại là nhờ sai lầm của đối phương khi đánh giá sai thực lực 11A1, đó là không cho người kèm tôi.
- Hê hê, làm ăn vậy mới được chứ ! - Tuấn rách đập tay ăn mừng với tôi.
- Tao mà lị ! – Tôi cười toét miệng.
- Quá đẹp, quá ngọt ! – Dũng xoắn cũng tham gia bình phẩm.
Luân đội trưởng cũng hớn hở tay bắt mặt mừng với thằng Chiến ở tuyến dưới, rồi nó nhanh chóng tổ chức phòng thủ trở lại để đón chờ đợt tấn công từ đội bạn.
- Roét ! – Bóng được phát từ phần sân đội bạn.
Lần này 12A4 vẻ như khá mất kiên nhẫn khi biết hiệp một sắp kết thúc, bèn dâng lên gần như toàn bộ cầu thủ, chỉ để lại thủ môn và một người kèm thằng Tuấn rách đang cắm lại bên sân. Tôi cũng không dám khinh địch mà chạy lùi về tuyến dưới để hỗ trợ phòng thủ.
Thế nhưng trung vệ bên đó khống chế bóng khá lúng túng khi vừa đón đường chuyền, ngay lập tức đã bị tôi lao đến cướp bóng gọn lẹ, chặn đứng pha phản công tổng lực của 12A4.
- Rút về, kèm số 10 lại, coi chừng số 7 ! – Đội bạn hét lên nháo nhào.
Nhưng đời nào mà kèm tôi nổi khi khống chế bóng còn không tốt, tôi liên tục lách người và thực hiện các động tác giả lừa bóng, dễ dàng thoát ra khỏi gọng kèm và thoát nhanh xuống phần sân đối phương.
- Chuyền đây ! - Tuấn rách vừa chạy vừa giơ tay bên cánh phải.
- Chậc, bị kèm thì bố ai mà dám chuyền cho mày ! – Tôi cười cười rồi lại tiếp tục dốc bóng, quan sát lại tình hình một lần nữa.
Khi đã đến gần khu vực cấm địa, nhận thấy đội hình đối phương một lần nữa bị hút theo mình, tôi bèn vờ cong chân tạt bóng sang cánh phải, nơi Tuấn rách đang bị kèm :
- Coi chừng, chuyền đó ! - Hậu vệ số 4 lớp trên la lớn.
- Soạt… ! – Tôi không chuyền, mà giữ bóng lại bằng gót chân rồi giật về sau lưng cho thằng Chiến đang ở phía sau.
Lỡ mất đà vì quá bất ngờ, đội bạn không kịp cản đường chuyền từ thằng Chiến tạt vào trung lộ cho Dũng xoắn đang lao lên, bất lực nhìn thằng này tung cú sút trái phá :
- Víu….. bốp ! – Bóng tung mạnh vào tay thủ môn 12A4 và bị ói trở ra.
Luân khùng lập tức lao đến, đoạt bóng giữa vòng vây của thủ môn và cầu thủ bên đó rồi sút bừa, may thay bóng lăn được đến chân tôi :
- Kệ, xem lá vàng rơi này ! – Tôi nghiến răng và cong chân… sút.
- Viu…viu….. !
Lá vàng rơi tuyệt đẹp, bay… thẳng luôn ra ngoài sân trong ánh mắt ngỡ ngàng của hết thảy mọi người đang nhìn theo.
- Hoét… hết hiệp một, giải lao mười lăm phút ! - Thầy trọng tài thổi còi ra hiệu kết thúc hiệp đầu tiên của trận đấu với tỉ số nghiêng về 11A1 tụi tôi.
Ngược với sự thất thểu của các đàn anh 12A4, đội hình 11A1 rời sân trong tiếng vỗ tay hò reo của khán giả ủng hộ :
- Đã quá thánh ơi ! – Dũng xoắn vỗ tay bôm bốp.
- Hơ hơ, còn hiệp hai nữa đó mày ! – Tôi cười khoái chí, tay cầm chai nước rồi tu ừng ực.
- Lo gì, qua hiệp sau mình quất bàn nữa là ăn chắc, bên đó đá cũng bình thường thôi hà ! - Tuấn rách phất tay nhẹ nhõm.
Nhưng thằng Quý hãy còn tiếc nuối, nó quay sang hỏi tôi :
- Quả khi nãy mày sút chán quá, tí thì 2-0 là hiệp hai có phải đỡ vã không ?
- Ờ, thì đang tập lá vàng rơi mà mầy ! – Tôi rụt cổ rồi quay nhìn hết lượt tụi bạn mà hỏi. – Có thằng nào có kẹo ngậm không ?
- Không có, chi ? – Luân khùng thắc mắc.
- Mày dở, đường có tác dụng bổ sung năng lượng cấp kỳ đó ! – Tôi đáp.
- Ra căn-tin mua kìa, lẹ đi ! – Khang mập chỉ tay ra sân.
Thế là để cho tụi bạn ngồi nghỉ trong sân, tôi lật đật chạy ra hướng căn-tin để kịp mua kẹo ngậm, vì được Tiểu Mai cho biết là chất ngọt trong kẹo, hay là đường phèn cũng được, đều có tác dụng tăng năng lượng tức thì, giúp hồi sức nhanh hơn.
- Có bán kẹo ngậm không cô ơi ?! – Tôi hỏi người bán hàng trong căn-tin một cách hơi thừa, dĩ nhiên là có bán rồi.
- Có, con lấy loại nào ? Sugus, Dynamite, hay Mentos ? – Cô này hỏi lại.
Không biết sao mà khi nhìn Sugus, loại kẹo ngày xưa mà không có bữa nào là tôi không ăn thì giờ đây lại thấy… chả muốn ăn, thế là tôi bốc đại nhúm kẹo Dynamite, loại kẹo có vị the bên ngoài và socola bên trong.
Uống nước xong, kẹo trong miệng cũng nhai xong, tôi cho mấy viên còn thừa vào túi khi tụi đồng đội nhất quyết không ăn rồi chạy trở ra sân.
- Roét… hiệp hai bắt đầu ! - Trọng tài thổi còi ra hiệu.
Hiệp này thì các đàn anh 12A4 được quyền phát bóng trước, vừa giao xong là đã tổ chức tấn công lấn sang phần sân 11A1 bọn tôi. Thế nhưng vẫn như hiệp trước, đối mặt với dàn cầu thủ dày dạn kinh nghiệm tụi tôi thì đội bạn chỉ có nước tắt đài, bóng cứ chuyền lẩn quẩn trong chân của nhau rồi lại trả về phần sân nhà.
Tổ chức tấn công liên tục thất bại hai lần, mất gần phân nửa thời gian hiệp hai, các đàn anh đâm nản nên… sử dụng chiến thuật tổng tấn công nhằm xuyên thủng hàng phòng thủ vách sắt tường đồng của tụi nhãi con lớp dưới. Chỉ chờ có thế, Luân khùng chỉ huy tuyến dưới phòng thủ một cách linh hoạt, lần này có cả thằng Quý lùi về tham chiến. Riêng tôi thì đứng ngoài quan sát, đợi sơ hở là lao vào ngay.
- Binh ! – Dũng xoắn nhoài người cướp bóng từ trong chân đội bạn một cách dũng cảm rồi khều qua cho tôi.
Ngay lập tức, tôi nhận bóng từ thằng này và mở sức chạy thật nhanh hướng về khung thành đối phương.
- Lùi về, kèm tụi nó lại ! - Đội trưởng 12A4 lúng túng chạy theo.
Thế nhưng với trình độ những người này, kèm được tôi là một chuyện không tưởng, dẫu cho có đến 3 người kèm đi nữa thì vẫn vậy. Bởi ai đời kèm người mà lại cứ đi chạy theo nhau, không biết chia ra các hướng để chặn đường thoát của đối phương, cứ lao vào nhặng xị cả lên, tổ tạo cơ hội cho tôi thoát ra.
- Soạt… oạch ! – Tôi thực hiện pha đảo người xỏ kim theo hình ziczac một lần nữa trong ánh mắt ngỡ ngàng của các hậu vệ, rồi thoát khỏi cả 3 ông anh lớp trên này mà chạy luôn vào trung lộ.
- Nó sút nữa đó ! - Thủ môn đội bạn hốt hoảng lao ra.
Vẫn như vậy, tôi làm gì dám sút, chỉ lạnh lùng dốc bóng từ sau chân mình thành một đường cầu vồng vượt qua đỉnh đầu trung vệ đội bạn rồi chuyền sang cho Tuấn rách. Thằng này cũng chỉ chờ có thế, có bóng trong chân là sút ngay tắp lự :
- Víu… binh ! – Bóng lao thẳng vào góc phải khung thành và chạm cột dọc, dội bật trở ra.
Ngay lập tức cả hai đội đều dồn về hướng có bóng, mất vài giây tranh chấp thì Luân khùng giành được, nó tạt qua cho thằng Chiến, và tôi một lần nữa lại có bóng.
- Bỏ xừ, tụi bây chuyền tao hoài ! – Tôi thè lưỡi rồi lách vai thoát khỏi chốt chặn trước mặt, chuyền thật nhanh cho thằng Quý ở cánh trái.
Thằng Quý lần này không bỏ lỡ cơ hội ngàn vàng, nó nhận bóng rồi dắt đến trước mặt thủ môn, cong chân vờ sút bên phải nhưng lại gặt qua, chỉnh bóng về phía bên trái :
- Viu…. ! – Bóng bay thành một đường vòng cung nhẹ nhàng, và mành lưới 12A4 lại một lần nữa được tung lên.
- Roét…2- 0 cho 11A1 ! - Tỉ số được nâng lên ở những phút cuối cùng của trận đấu.
- Hay quá….. !
- Đã quá Pepsi ơi… chu choa….. !
- Lốp bốp…. !
- Thằng số 10 đỉnh quá !
Mọi người trên khán đài vỗ tay không ngớt từ khi đó cho đến lúc kết thúc hiệp hai, sự cố gắng trong vô vọng của 12A4 cũng không giúp họ có cơ hội rút ngắn tỉ số hòng có bàn thắng danh dự. Cuối cùng đành ngậm ngùi chấp nhận thất bại và dừng chân sớm, các đàn anh lớp trên buồn bã bắt tay lớp dưới tụi tôi chào sân rồi rời đi :
- Đá hay lắm, cố lên nhé ! - Một ông anh vỗ vai tôi.
- Hì ! – Tôi quệt mồ hôi cười tươi.
Vậy là trận bóng giữa 11A1 và 12A4 kết thúc với tỉ số 2-0 nghiêng về lớp tôi, khỏi phải nói mọi người mừng cỡ nào, đám trong lớp chạy ùa ra mà tay bắt mặt mừng, có đứa còn cao hứng rủ đi đãi tiệc cả lớp.
- Thằng Nam ghê mậy ! - Thằng Xung hớn hở.
- He he, nhưng tao ghi bàn đó nhé ! - Thằng Quý nhe răng cười.
Tôi trông Khả Vy cũng mừng, em ấy liên tục cười tươi với tất cả thành viên đội bóng đang nhễ nhại mồ hôi, và chìa nước uống đến tận cho từng người. Trông thấy tôi, em ấy khẽ gật đầu nhoẻn miệng cười rồi quay đi, dĩ nhiên là tôi không được Vy phát cho chai nước nào.
- Của anh nè ! - Tiểu Mai bước đến cạnh bên, nàng chìa chai nước lọc ra cho tôi.
- Ừm… khát quá ! – Tôi mỉm cười nhận lấy.
- Ủa, em tháo nón ra khi nào thế ? – Tôi ngạc nhiên khi thấy nàng xõa tóc dài.
- Hì, hết nắng rồi mà ! – Nàng nhún vai đáp rồi hấp háy mắt nhìn tôi. – Hôm nay anh đá hay ghê ha, mọi người bàn tán nhiều lắm !
- Chứ sao, bạn trai em mà lị ! – Tôi búng tay cái chóc.
- Nổ vừa thôi, tự cao ghê ! - Tiểu Mai lắc đầu tủm tỉm rồi chìa balô ra cho tôi.
- Ừm, giờ sao ? – Tôi hỏi.
- Thì… em về nhà, còn anh đi ăn mừng với mọi người ! – Nàng trả lời, thoáng ngơ ngác vì chính tôi đã đề cập đến chuyện này vào hôm trước.
- Ừa, thế nhé, ngày mai gặp lại ! – Tôi gật đầu đáp, chăm chú quan sát thái độ của nàng.
Thế nhưng Tiểu Mai vẫn thản nhiên như không, nàng đợi tôi uống xong chai nước rồi mới tiếp lời :
- Vậy… em về trước nhé, anh đi chơi, rồi chừng nào về nhà thì gọi điện để em biết !
- Ừ, về cẩn thận đấy ! – Tôi nói.
Trông Tiểu Mai quay lưng bước đi, tôi đâm mủi lòng, định không chơi trò giữ bí mật nữa, vì tôi biết hẳn là nàng cũng có buồn lòng lúc này đây :
- Này, em ! – Tôi gọi giật lại.
- Hở ? – Nàng quay lại ngay.
- À…. ở nhà có buồn thì… hay để anh gọi nhỏ Trân qua chơi với em ! – Tôi lúng búng nói.
- Hì, không cần đâu, em về đây ! - Tiểu Mai nhẹ cười rồi quay đi.
Vậy là tôi chẳng biết sao mà tôi vẫn muốn giữ ý định gây bất ngờ với nàng vào phút chót, đành quay trở lại với tụi bạn :
- Lẹ bây, chia tay chia chân gì mà lâu quá, đi ăn mừng thôi ! – Khang mập rủ rê.
- Hì, tiền ăn mọi người tự trả, còn uống nước thì quỹ lớp lo ! - Khả Vy cười cười, vậy là em ấy cũng định đi theo tụi tôi.
- Vậy là tốt lắm đó nghen ! - Nhỏ Huyền đồng tình.
Bàn bạc một hồi, cả đám quyết định sẽ đi ăn gỏi ốc, sau đó tiện đường quất luôn trái cây trà sữa bên đường. Và khi mọi người lục tục dắt xe ra để tụ tập ăn mừng chiến thắng thì tôi đã âm thầm tách nhóm, lẳng lặng dắt xe theo hướng khác rồi chạy vội về phía cổng sau nhân lúc chưa có ai phát giác về sự vắng mặt của mình trong buổi tiệc mừng công.
Đúng vậy, chiến thắng là chuyện bình thường, hạnh phúc cho người con gái tôi yêu mới là quan trọng nhất.
Hôm nay là ngày 14 tháng 3, là Valentine trắng cơ mà, hì hì !
Chapter 299 :
Buổi sáng hôm nay phải nói là một buổi sáng mà tâm trạng tôi trước giờ chưa khi nào được tốt như thế này. Vươn vai tỉnh dậy sau một giấc ngủ ngon lành, tôi không ngồi ngáp ngắn dài như mọi khi nữa, mà thay vào đó là một cảm giác lâng lâng như ở trên mây. Rồi bất giác tôi mỉm cười một mình, sau đó là phì cười thành tiếng khi nhìn đồng hồ, chỉ mới hơn 6 giờ sáng một chút, hổng dè bữa nay tôi dậy sớm đến vậy.
Đột nhiên nảy ra một ý tưởng táo bạo, tôi tót ra khỏi phòng, bước tới bàn điện thoại mà gọi sang nhà người yêu của tôi :
- A lô ! - Giọng Tiểu Mai vang lên ở bên kia đầu dây, tôi biết ngay là nàng có thói quen dậy sớm mà.
Rồi bằng một chất giọng ngọt như mía lùi, tôi bắt đầu mở miệng, nói câu nói đầu tiên trong ngày :
- Em yêu đã dậy chưa ? Anh qua chở đi học !
Và Tiểu Mai quả thực làm tôi bất ngờ khi nàng khúc khích cười :
- Hi hi, sến quá ông ơi, bữa nay sao mà dậy sớm hay vậy ?
- Dậy sớm nhắc em yêu thức giấc, không thôi trễ học ! – Tôi vẫn cù nhây.
- Thế em yêu dậy từ nãy giờ rồi, hì ! - Tiểu Mai vui vẻ tham gia vào trò đùa sáng sớm tinh mơ của tôi bày ra, trò đùa “sến sụa “.
- Hôm nay anh dậy sớm, chút có thưởng gì hông dzạ ? – Tôi hỏi bằng giọng nham hiểm.
- Vậy muốn thưởng gì ? – Nàng thắc mắc.
- Một nụ hôn nồng cháy, é hé hé !
- Đồ quỷ, sáng sớm đã linh tinh !
- Linh tinh gì đâu, đằng nào hôm qua anh cũng đã…. ừm… đã xong rồi mà !
- Hôm qua là anh chơi xấu, em không nói với anh nữa, chút qua đó, em đợi !
- Ấy ấy… khoan cúp…. ấy… !
- Rụp…. tít…tít.. !
Vừa lắc đầu vừa tủm tỉm, tôi đâm ra quá sức buồn cười trước trò đùa vừa rồi, hổng dè Tiểu Mai xấu hổ đến nỗi cúp luôn cả máy điện thoại. Mà nghĩ lại cũng đúng thôi, Valentine trắng tối qua đã là nụ hôn đầu tiên của hai đứa rồi cơ mà. Không biết vì sao Tiểu Mai lại cảm thấy xấu hổ chứ tôi là tôi thấy… thích mê tơi !
Đời người có nhiều mốc cần phải trải qua, và một trong các mốc đó là nụ hôn đầu đời, tôi- một thằng học sinh lớp 11 vừa hãnh diện đặt chân lên cột mốc quan trọng này, chính thức tuyên bố rằng từ nay, tôi đã trưởng thành hơn. Và chắc chắn là tôi lớn hơn tụi Khang mập rồi, tụi nó đã biết hôn hít là gì đâu cơ chứ, hề hề !
Bước xuống nhà dưới, như một bậc tiền bối nhìn kẻ hậu bối đang lui cui dưới bếp, tôi vờ húng hắng giọng :
- E hèm, làm gì thì làm, coi chừng cháy nổ đó nha !
Thoáng giật mình, Trân quay ngoắt lại nhìn tôi :
- Ôi cha… hôm nay trời sập, thầy tôi dậy sớm quá chừng ! – Bé Trân tròn mắt thảng thốt.
- Hừm, hôm nào anh chả dậy sớm, em cứ đùa ! – Tôi nhún vai phớt lờ lời châm chọc của con bé.
- Ừ, bữa nào anh cũng dậy sớm hết, mà toàn là em kêu thì mới dậy thôi ! – Trân nheo mắt nhìn tôi láu lỉnh.
Đối diện trước cái nhìn như xoáy sâu vào “kẻ tội đồ “ vốn hay ngủ nướng này, tôi hết ham chơi trò dóc tổ, mà chuyển sang trò trịch thượng dạy dỗ :
- Sáng sớm đã làm gì dưới bếp đó ?
- Chứ theo anh thì em đang làm gì ? Hứ, người ta nấu ăn cũng hỏi ! – Trân nguýt dài quay đi về phía tủ lạnh mà lấy ra thêm vài quả trứng gà.
- Ờ, nấu đi, anh không ăn đâu ! – Tôi thủng thẳng đáp.
Nghe tôi nói thế thì Trân vội thắc mắc :
- Hơ ? Anh không ăn sáng à ?
- Ờ, anh ăn rồi ! – Tôi cười nửa miệng, nhếch mép đáp.
- Anh ăn hồi nào ? Vừa mới dậy mà, còn chưa chải răng kia kìa ! – Trân hỏi, vẻ như con bé đang bị tôi quay như chong chóng.
Đáp lại vẻ mặt đầy ngạc nhiên của bé Trân, tôi chỉ nhún vai nói tỉnh bơ như không :
- Ừ, anh ăn hồi tối hôm qua !
- Đồ quỷ, anh tào lao quá đi ! - Nhận ra mình bị lừa, con bé ném luôn cái khăn tay vào tôi.
Nhưng tôi dễ dàng chụp được, ném trả lại :
- Hé hé, thôi tắm đây, tí ra là có đồ ăn sáng đó nhé, bé con !
- Cấm anh gọi em là bé con ! – Trân khẽ dậm chân, lắc đầu nguầy nguậy.
- Ờ, hề hề !
Thế đấy, mới sáng ra đã bị hai người con gái mắng mình là đồ quỷ, tôi thiệt là… lợi hại quá đi. Chứ còn gì nữa, làm thần tiên thì dễ chứ làm quỷ thì khó lắm nhé, chả phải đùa đâu. Bởi thế nên người ta mới xếp quỷ vào ngôi đầu trong câu “Nhất quỷ nhì ma, thứ ba học trò “ chứ, hì hì !
Bình thường vốn bị Tiểu Mai và Trân kê tủ đứng liên tục, ấy vậy mà bữa nay, chỉ sau một đêm ngủ dậy, tôi đã liên tiếp cho cả hai vào tròng lừa đảo, bảo sao tôi lại không khoan khoái cho được. Quất hết dĩa bánh mì ốp la ngon lành của Trân, tôi quơ cặp dắt xe ra ngoài cổng, không quên ngoái đầu lại hét tướng lên :
- Anh đi học, bé con ở nhà trông nhà đấy nhá !
Rồi tôi phóng vội xe ra đường, vừa đạp vừa cười nắc nẻ khi nghe tiếng la í ới của Trân phía sau lưng mình, đại loại vẫn mắng tôi là … đồ quỷ, hề hề !
Ít phút sau, tôi dừng xe trước cổng nhà Tiểu Mai, thoáng nhớ lại mới chiều hôm qua mình hãy còn run lẩy bẩy, tay giấu bó hoa hồng trắng sau lưng, ấy thế mà sáng nay tôi đã bảnh như rồng, đường hoàng đĩnh đạc đưa tay ấn chuông cổng :
- Kính coong !
Như đã biết trước đó là tôi, không cần phải đợi lâu thì Tiểu Mai đã mở cổng bước ra, không còn là váy hồng thục nữ quý phái như tối qua nữa, mà giờ nàng vận áo dài trắng tinh khôi, rạng rỡ trong nắng mai buổi sáng.
- Hì, chào buổi sáng ! – Tôi cười tươi rói.
- Hì… ! – Tiểu Mai vẻ như hơi ngại, nàng xoay người đưa tay khóa cổng lại.
Và khi nhìn nàng từ đằng sau, tôi chợt phát hiện ra hôm nay, Tiểu Mai có một điều lạ lùng mà trước giờ tôi chưa từng thấy, à đúng hơn là vừa thấy tối qua :
- Ủa, sao sáng nay em đổi kẹp tóc rồi ?
Thật vậy, trên mái tóc suôn dài đen óng của Tiểu Mai bây giờ không còn là chiếc kẹp mái hờ hững như mọi khi nữa, mà thay vào đó là một chiếc dây buộc thanh mảnh màu trắng như tuyết và ánh lên như nhung. Nàng thắt sợi dây mảnh ấy theo lối thắt nơ rồi thả dài đoạn còn lại, tôi trông cứ như những vị nữ tư tế trong các đền thờ Shinto ở Nhật, nhìn quý phái mà lại huyễn hoặc vô cùng.
Trông thấy tôi đang ngẩn mặt ra, Tiểu Mai khẽ nhún nhường mỉm cười:
- Vậy anh thích em để tóc thế này hơn, hay là vẫn kẹp mái ?
- Để như vầy mới đẹp nè, nhìn mê quá! – Tôi xuýt xoa.
- Hì, đi học nào ! – Nàng lắc đầu rồi ngồi lên yên sau xe.
- Ừ, em hôm nay đổi phong cách, tụi trong trường nó còn dòm bạo nữa cho xem ! – Tôi nói nửa mừng nửa lo.
Tiểu Mai bình thản như không, nàng buông một lời tiên đoán mà thoạt đầu nghe xong thì khó thể nào mà tin được :
- Có khi hôm nay, họ nhìn anh đấy !
- Sao thế ? Mặt anh dính gì à ? – Tôi đâm hoảng, chột dạ nghĩ bụng mình thì có quái gì để thiên hạ nhìn cơ chứ.
- Không chắc lắm, nhưng cứ đến trường đi, biết đâu đấy ! – Tiểu Mai tiếp lời.
- Ừ… ! – Thế là tôi cong chân đạp xe, lòng hoang mang vô số tội, bởi xưa nay Tiểu Mai nói thì ít có sai bao giờ.
Quả đúng như vậy thật, hai đứa tôi vừa dắt xe vào cổng, đi cạnh nhau được một đoạn là tôi đã nhận ra có sự chẳng lành, khi mà ở hành lang các lớp học đã có tiếng xì xào bàn tán. Theo như mọi khi thì tôi chẳng để tâm lắm vì đinh ninh cho rằng thiên hạ đang xuýt xoa vì Tiểu Mai xinh đẹp thôi, hẳn là như vậy rồi bởi hôm nay nàng đổi kiểu tóc trông thanh tao kiêu hãnh thế kia mà.
Nhưng phải thừa nhận một sự thật rằng quá nửa trong số đó đều đang dòm tôi và chỉ trỏ, dù là vẫn có số ít thằng con trai đang nhìn Tiểu Mai không chớp mắt.
- Gì vậy ? Mặt anh dính gì thật à ? Hay anh mặc áo ngược ? – Tôi hoang mang quay sang cầu cứu Tiểu Mai.
- Không có, anh thử nghe xem họ nói gì ! – Nàng tủm tỉm đáp.
Ngay lập tức, trong khi trí não đang hoạt động hết công suất, vận hành các nơron thần kinh để phân tích ra hàng trăm ngàn tình huống khác nhau, hàng vạn hàng tỉ lí do khác nhau, cuối cùng trong một giây mà tổng hợp lại thành một câu hỏi duy nhất mà có thể là đầu mối để suy luận. Đó chính là ngày bình thường, khi tôi đi cạnh Tiểu Mai thì hầu hết mọi người đều nhìn nữ nhân xinh đẹp đi cạnh tôi, chứ tôi chả là cái đinh gỉ gì, và đa số người nhìn đều là con trai. Thế nhưng hôm nay, khi mà Tiểu Mai đã đẹp hơn ngày bình thường, thì các ánh nhìn lại đổ dồn về phía tôi, và lần này lại có cả con gái.
Như thế là thế nào ?
Vận dụng thiên lý nhãn để truy tìm ngay những cái miệng thiên hạ đang hoạt động, và nhờ thuận phong nhĩ thần thánh, tôi cuối cùng đã… dỏng tai lên mà nghe ngóng được :
- Nó đó, hôm qua nó đá dữ lắm !
- Đệch, trận trước thằng này giả điên, ai đi xem trận hôm qua mới biết !
- Sắp tới kèm nó chặt vào, nó chết là 11A1 chết tốt !
- Con nhỏ đi kế bên đẹp quá vậy bây ?
Đó là tụi con trai, và giờ là tụi con gái:
- Nghe đâu là cán sự Toán đó, đá bóng giỏi, lại học A1 nữa kìa !
- Hèn gì bạn gái xinh như vậy! Đẹp đôi rồi !
- Muốn làm quen quá à… ôi !
Ối trời đất thánh thần ơi, nghe thiên hạ tán dương tới đâu mà tôi nở từng khúc ruột ra tới đó, nhất là các em gái xinh tươi hôm nay đã đứng nhìn tôi bằng ánh mắt ngẩn ngơ mộng mơ đầy nuối tiếc.
- Họ bàn tán về anh từ chiều hôm qua rồi, lúc anh đá bóng giỏi ấy ! – Tiểu Mai khẽ cười.
Hóa ra là thế, hóa ra tiền vệ tổ chức như tôi thế mà lại oai hơn cả tiền đạo cắm như Tuấn rách. Hóa ra lí do sáng nay tôi nhận được sự ủng hộ đông đảo từ bà con cô bác gần xa là do màn trình diễn tuyệt diệu của trận thắng 12A4 chiều hôm qua. Cũng phải thôi, tôi dắt bóng siêu cấp thế cơ mà, thêm quả xỏ kim ziczac nữa thì các em lại chẳng mê cho được !
Mặt mũi tươi hơn hớn, tôi cố ra vẻ bình thản đạo mạo trước công chúng, lại vừa cười thầm nói với Tiểu Mai :
- Hề hề, anh mà lị, nhưng em thấy chưa ? Có cả fan nữ hâm mộ kìa, eh he he !
Tiểu Mai lắc đầu cười khổ, nàng khẽ véo tôi :
- Cười dê, đồ háo sắc !
Không biết có phải là do đang phởn quá hay là vì đang ở giữa thanh thiên bạch nhật hay không mà hôm nay tôi thấy Tiểu Mai véo chả đau tí ti ông cụ nào.
Bỏ qua tụi con trai đang gầm gừ nhìn tôi như muốn ăn tươi nuốt sống, luôn mồm bảo trận sau sẽ kèm chặt sát sao, tôi chỉ nhún vai ý chừng đáp trả rằng chấp tuốt, kèm được cứ kèm, mà đã biết lớp các chú có lọt vô top 16 đội mạnh chưa mà đòi kèm. Hô hô!
Quan tâm là quan tâm các fan nữ đây nè, lần đầu tiên tôi biết thế nào là ánh mắt “thầm thương trộm nhớ “, he he! Cứ thế đoạn đường dắt xe từ cổng trường vào đến bãi gửi mọi khi chỉ là một đoạn đường bình thường với bóng cây xanh mát, ấy thế mà hôm nay tôi cứ có cảm tưởng như mình đang bước trên đại lộ danh vọng của Hollywood vậy.
Nhưng phàm cái gì có tốt thì cũng có xấu trong đó, dù nhiều hay ít, bằng chứng là trong hàng tá lời khen tán tụng lên mây thì tôi vẫn nghe có nhỏ con gái nào đó đang bơm đểu:
- Hồi trước hắn quen Vy bên A1 đó, giờ quen nhỏ này, chắc cũng thuộc dạng Sở Khanh rồi các bà ơi !
Ơ đệch, phải nói tôi đứng hình mất mấy giây với câu nói như dao cứa vào tim vừa rồi. Miệng lưỡi thiên hạ thật là độc ác, vừa khen xong thì đã trở mặt đạp tôi xuống vực. Sở Khanh thì Sở Khanh, cũng có con tim mỏng manh yếu đuối chứ đâu phải sắt đá gì đâu, hức ! Mà tôi thì luôn đàng hoàng chung thủy, quả là một nhận định sai lầm của công chúng đối với tôi, chính vì vậy trước tình huống này tôi sẽ không sửng cồ như mọi khi, mà quyết định đáp trả với dư luận rằng tôi quyết định giữ im lặng.
Cho xe vào bãi gửi, tôi hít một hơi dài sảng khoái, cảm giác rõ ràng rằng kể từ sau ngày hôm qua thì cuộc đời tôi đã chính thức lên hương và bước sang trang mới. Chứ còn sao nữa, đã đạt được cột mốc “First kiss “ ngay từ lớp 11 là hơn khối người, đã thế trong mắt mọi người giờ mình bảnh như rồng, oai như… tuyển thủ quốc gia, không tự cho phép mình kiêu căng một chút mới là lạ.
Tiểu Mai dường như biết tôi đang nghĩ những gì, nàng thở dài một cách vui vẻ :
- Thôi, leo xuống đi ông tướng, đừng ở trên mây nữa !
- Xuống thế quái nào được, em thấy chưa, anh cũng đã có ngày dương danh lập vạn, oai chấn thiên hạ rồi đấy, hà hà ! – Tôi phớt tay, mặt hếch lên với đời.
- Ừ, giỏi rồi, vô lớp thôi ! – Nàng lắc đầu, chịu bó tay thúc thủ trước vẻ hợm hĩnh của tôi.
Hê hê, kể từ giờ phút này, tôi đã vang danh thiên hạ rồi, chả còn sợ bố con thằng nào nữa cả, có khi đến các thầy thể dục cũng nể phục tôi mấy phần ấy chứ. Càng nghĩ càng thấy sướng, càng bước đi càng thấy mình oai phong lẫm liệt, tôi cứ thế đường hoàng tiến vào lớp, mặc cho Tiểu Mai cứ tủm tỉm mãi cạnh bên.
- Em cười kệ em, từ giờ anh bảnh rồi, đố thằng nào dám to tiếng với anh ! – Tôi cười khoái trá.
- Ờ, anh gì cũng tốt cả, mỗi cái tật kiêu căng là càng nhìn càng… khó ưa, hứ ! – Tiểu Mai nhún vai nói xong rồi nàng quay ngoắt vào lớp trước, bỏ tôi đứng ngây ra đó.
Ơ hay, mới tối qua còn bảo tôi muốn làm rể nhà nàng thì phải đỉnh thiên lập địa, tài không đợi tuổi cơ mà ? Bây giờ tôi đang trên bước đầu của con đường gặt hái thành công thì nàng lại bảo tôi khó ưa, hây dà thiệt là khổ với con gái quá đi mà!
Tạm gác đi nỗi lo “nhỏ nhoi “ đó, tôi xốc cặp bước hùng hổ vô lớp, thầm nhủ xem đám bàn tròn sẽ đối đãi với bậc “vĩ nhân “ mới nổi ra sao, hề hề !
Không ngoài dự đoán, tôi vừa vào lớp thì thằng Khang mập đã đón đầu và hét lên, đầy… bực tức :
- Thằng dịch vật, bữa nay trực lớp mà giờ mày mới vác xác lên hả ? Mày chơi tao à ?
- Ơ…… ! – Tôi đần mặt ra đứng như trời trồng giữa lớp, mặt cắt không còn hột máu.
Vâng… đời tôi lên hương như thế đấy, đang vui thì đứt dây đàn các bạn ạ !
Chapter 300 :
Tiểu Mai bước vào lớp, tụi con trai thì không kể làm gì, bọn bạn gái trong lớp cứ gọi là trố mắt nhìn nàng, bởi một lẽ kẹp tóc như nàng xưa nay có thể gọi là chưa hề thấy ở đất Phan Thiết. Mảnh dây màu trắng thanh mảnh buộc thắt nơ xõa dài theo làn tóc, thoang thoảng hương thơm bạch mai thuần khiết, đến cả bọn còn gái còn nhìn mê ly thì nói chi tụi con trai. Và đó là khi Tiểu Mai bước vào lớp, nàng đón nhận được những ánh nhìn ngưỡng mộ.
Còn tôi, một danh thủ bóng đá mới nổi, đang cười tươi hơn hớn vì được nổi tiếng thì vừa bước vô đã bị Khang mập phóng tới chèn cổ:
- Mất dạy, trốn trực nhật à con ?
- Ê ê… tao mà chấn thương là… ặc… lớp mình… thua à nha… ! – Tôi đỏ mặt tía tai vì ngạt thở, miệng la oai oái.
- À… giờ nổi tiếng rồi nên chảnh chứ gì ? Tự cho mình quyền cao chức trọng à ? Bố mặc kệ nhá, mày đi múc nước nhún khăn lau bảng về đây, nhanh ! – Khang mập quát như tát nước vào mặt.
Tôi đến gọi là sợ vãi mật ra, chả dám cự cãi nửa câu mà phóng ù đi thực thi quân lệnh ngay tắp lự, chứ đến phiên trực nhật mà đi trễ thì thằng mập chưa phạt tôi lao động công ích đã là phúc ba đời rồi.
Buổi học sáng hôm đó, giờ học thì không sao, nhưng cứ giờ ra chơi là lớp tôi lại ồn ào như cái chợ và cứ nhặng xị cả lên ở cả hai phe phái con trai lẫn con gái. Ở bên đám con trai tụi tôi thì ầm ầm là do dư âm trận thắng ngày hôm qua vẫn còn vang vọng:
- Không nhờ tao ghi bàn thì thắng thế quái nào được, khửa khửa ! - Tuấn rách ngửa mặt lên trời cười thống khoái.
- Hê, bố không phối hợp với mày thì có mà cạp đất ăn ! - Thằng Quý hừ mũi.
Nhưng tôi nào có chịu thua gì, liền chen vào ngay:
- Thế tụi mày không biết sáng nay tao ra sao à ?
- Ra sao ? - Cả đám quay sang nhìn tôi thắc mắc.
Thế là bằng một giọng kể chuyện truyền cảm pha thêm chút mắm dặm muối đường, tôi thuật lại tình hình oai phong lẫm liệt lúc sáng cho bọn nó nghe, vừa kể lại vừa nhấn nhá cho có cao trào hấp dẫn. Tôi kể xong thì Khang mập xuýt xoa, Luân khùng đăm chiêu, và thằng Quý cùng Tuấn rách thì hầm hầm cái mặt :
- Đệch, tao ghi bàn thì chúng nó không đi hâm mộ! - Tuấn rách ấm ức nói.
- Hừ, trời vùi dập nhân tài mà ! - Thằng Quý cũng hùa theo.
Duy chỉ có Luân khùng là không tức vì mấy chuyện cỏn con này, mà nó trầm giọng :
- Thế thì gay go rồi, từ giờ tụi mình đã lọt vào vòng 16 đội mạnh, thể nào trận sau mày cũng bị kèm chặt thôi Nam, trận hôm qua tụi nó biết tiếng mày hết rồi !
- Ừm, thì tụi mày kéo giãn đội hình nó ra cho tao hoạt động chứ sao, với lại khéo lo, tụi nó kèm tao hết thì lấy ai kèm thằng Tuấn, không sao !- Tôi trấn an nó.
- Hi vọng là vậy, mà cũng chưa biết trận sau lớp mình gặp đội nào nữa ?! – Nó nhíu mày đáp.
- Chừng nào có kết quả bốc thăm ? – Dũng xoắn thắc mắc.
- Cuối giờ học, tí hết tiết cuối tụi mày ở lại đợi tao về thông báo ! – Luân khùng trả lời.
Sực nhớ ra, tôi vội nói với cả bọn :
- À, chiều nay ra khu 36 hecta đá tập với đội thằng Sơn đen tiếp, nó hẹn rồi đó !
- Ừ, có nó cũng đỡ, thằng này giúp tụi mình nhiều ghê ! - Thằng Chiến khụt khịt mũi cảm khái.
Thật vậy, nhờ có Sơn đen mà đội bóng 11A1 bọn tôi tích lũy thêm nhiều kinh nghiệm thực chiến hơn do thường xuyên được nó chuẩn bị kèo đá bóng với đội của nó hoặc là các đội khác. Đối với tụi tôi thì Sơn đen giống như một huấn luyện viên thứ thiệt vậy, tuy là vị trí của nó là trung vệ đội trưởng giống thằng Luân, nhưng thỉnh thoảng nó cũng tham gia tấn công nhờ thế mạnh với thể lực và sức càn lướt vượt trội. Thế nên tụi tôi đều nể thằng này, nhất là khi xung quanh nó toàn là các đệ tử sẵn sàng liều mình vì anh cả, liều mình vì đại ca là nó.
Bên hội con trai tụi tôi là bàn tán về bóng đá, xôn xao về việc tụi tôi lọt vào nhóm 16 đội mạnh của giải, nhưng bên tụi con gái thì cũng ồn ào không kém, và lí do chính là… chiếc kẹp tóc màu trắng thon dài của Tiểu Mai hôm nay.
- Trúc Mai, bạn có kẹp tóc đẹp quá vậy ? - Nhỏ Huyền khen tấm tắc.
- Ừa, cũng không hẳn là kẹp tóc, chỉ là sợi vải nhung thôi ! – Nàng mỉm cười.
- Nhưng như vầy đẹp lắm nè, nhìn hiền lắm, ôi… tui muốn để tóc dài giống bồ quá đi ! - Nhỏ Phương lim dim mắt mơ mộng.
- Hì, bạn để tóc dài cũng được mà, không lâu đâu ! - Tiểu Mai nhìn nhỏ Phương nói, chắc là nàng chỉ an ủi nó thôi vì theo tôi thì nhỏ Phương còn lâu mới chịu để tóc dài, và tóc dài thì còn lâu mới hợp với nó.
Hôm nay tôi trông Tiểu Mai có vẻ vui hơn mọi khi, bằng chứng là chốc sau vào giờ ra chơi, khi tôi đi cạnh nàng xuống căn-tin uống nước thì tôi cứ thấy nàng tủm tỉm cười mãi, nét cười của một người đang không có chút gì muộn phiền trong lòng.
- Bữa nay trông em vui hơn mọi ngày nhỉ ? – Tôi cười hỏi.
- Hì, sao anh biết ? – Nàng quay sang nhìn tôi thắc mắc.
- Nhìn là biết, với cả anh còn biết sao em vui rồi ! – Tôi nháy mắt ranh mãnh.
- Tại sao ? – Nàng tròn mắt ngạc nhiên hỏi lại.
Định buột miệng nói rằng là do nụ hôn đầu của hai đứa tối qua, thế nhưng như thế thì có hơi thô thiển quá so với một sự kiện thiêng liêng như vậy, nên tôi đành hỏi ẩn dụ :
- Vì hôm qua…, hì, lúc đó sao em không đẩy anh ra như hồi trước ?
- Hứ, ra là đang nghĩ linh tinh ! - Tiểu Mai bĩu môi.
- Không, anh hỏi thật đấy ! – Tôi ghé tai nàng nói khẽ khi hai đứa đi ngang qua dãy hành lang lố nhố nhiều người.
Tiểu Mai thoáng lưỡng lự, rồi nàng cắn môi, thẹn thùng đáp :
- Thì… vậy là lãng mạn lắm rồi !
- Hà hà, anh mà không lãng mạn thì tìm đâu ra ai nữa ! – Tôi khoái chí cười.
Thật vậy, nếu tính ra thì có lẽ “first kiss” của chúng tôi cũng lãng mạn lắm chứ, giữa trời đêm đầy sao, có sóng có biển, có gió có rừng, và có một tình yêu thuần khiết giữa hai đứa, còn gì hơn nữa chứ ?
Vì lí do đó nên tôi đoán Tiểu Mai từ giờ đã có thể vui hơn rất nhiều, và có lẽ nàng cũng biết rằng tôi cũng đang nghĩ như vậy.
Tiết cuối của buổi học sáng nay, khi tôi đang trố mắt ngồi nhìn Tiểu Mai ra đề English về nhà cho mình thì thằng Luân khùng hộc tốc chạy vào lớp, mồ hôi nhễ nhại mà hổn hển nói:
- Tuần sau… lớp mình gặp 12A17, á quân của mùa bóng trước !
Thế là nguyên băng tụi tôi cứng họng luôn ngay sau đó, bởi mùa bóng gần nhất nhà trường tổ chức là vào hai năm trước, khi đó tụi tôi chỉ học lớp 9, và theo đó thì á quân mùa trước là…10A17. Không cần nói cũng biết rằng lớp 10 mới nhập trường mà đã đoạt vị trí thứ hai thì chắc đội bóng này sừng sỏ phải biết, và giờ đây 2 năm sau, đối thủ của 11A1 chúng tôi sẽ là 12Á7, á quân giải trước.
- Kệ, cứ đá như bình thường, còn lại tùy cơ ứng biến ! - Huấn luyện viê
Trang:
[<] 1,
4,
5,[6],
7,
8,
11 [>]Đến trang: