Part 8Chap 317-Chap mới nhất
méo….. !
- Đau lắm không… thương ghê… chị xoa đầu nè ! – Tiểu Mai nhoẻn miệng cười, nàng âu yếm xoa nhẹ đầu con mèo như chữa thương.
Dường như bàn tay Tiểu Mai được trời phú cho khả năng giảm đau hay sao mà nàng chỉ vuốt ve con mèo một tí là nó đã hết đau, tuy thôi kêu la nhưng tỉnh táo trở lại thì phát hiện ra mình đang được một cô gái ẵm trên tay, nó hết ngoảnh đầu sang bên này lại ngoảnh sang bên khác mà nhìn quanh quất. Nhìn qua lại một hồi thì nhận ra mình đang lơ lửng giữa không trung, nó hoảng hốt nhận ra tình cảnh chí nguy của mình mà vội ngoe nguẩy chiếc đuôi rồi lúc lắc cái đầu tròn, trông buồn cười vô kể:
- Méo…méo…. !
- Hi, mèo mẹ, mèo ba của cưng đâu ? – Tiểu Mai cười khúc khích, nàng dịu dàng hỏi.
Dĩ nhiên là con mèo không trả lời được, nó lại quay nhìn quanh quất, Tiểu Mai phì cười và khẽ véo vào má nó rồi nàng thả xuống đất:
- Để cưng xuống nè, đói bụng đúng hôn ?
Chân vừa chạm đất, con mèo đã xoay mòng mòng định tìm chỗ trốn nhưng xung quanh rộng rãi mà lại có người khiến nó không thoát đi đâu được, đành lùi về và rúc lại ở phía góc tường, mở to mắt nhìn hai con người trước mặt đầy cảnh giác.
- Hả ? Sao em biết nó đói ? – Tôi há hốc mồm vì chảhiểu mô tê gì sất.
Không để ý đến tôi, Tiểu Mai chỉ nhún vai ý bảo đây là chuyện bình thường, nàng đứng dậy đi về phía nhà bếp, mặc tôi đang đần mặtr a ngơ ngác, hết nhìn con mèo đang co rúm lại quay sang nhìn nàng.
Nhưng tìm kiếm một hồi thì Tiểu Mai lại nhíu mày thở dài:
- Thôi rồi, ở nhà không có gì ăn hết !
- Sao không ? Cả đống trong bếp kia kìa ! – Tôi chưng hửng.
- Nhưng không có gì để mèo con ăn được cả…. ! – Nàng lắc đầu.
- Là sao ? Mèo thì ăn thịt chuột, không thì cho nó khúc cá kìa ! – Tôi nói.
Dè đâu tôi vừa chốt câu thì Tiểu Mai đã quay sang nhìn tôi rồi nàng cười… nũng nịu trông yêu kiều không chịu được, nhưng thường thì hoa hồng có gai, mỗi khi nàng đẹp hơn nét đẹp cố hữu bình thường là sẽ có chuyện chẳng lành:
- Anh… !!! – Nàng phụng phịu.
- Sao đây ? – Tôi bắt đầu thấy có điềm, hạ giọng lạnh tanh.
- Ra ngoài mua sữa bột em bé giùm em nha ! – Tiểu Mai vừa thỏ thẻ vừa gõ những ngón tay chạm nhau, bằng một kiểu cách không thể nào từ chối được.
- Trời đất… giỡn hả em, giờ này hơn 3 giờ rồi đó ai mà bán nữa, với lại mua sữa bột làm gì ?? ! – Tôi thiếu điều muốn ngã lăn ra đất vì sốc.
Tiểu Mai không vội giải thích, nàng chỉ cười giả lả:
- Đi mà, mua giúp em đi, anh không chịu hở ?
- Anh… chịu thì chịu, nhưng giờ này ai mà bán ? – Tôi cực chẳng đã cũng phải đồng ý.
- Chỗ tạp hóa hai đứa mình mua kem hồi Noel năm trước ấy, anh bảo chỗ đó bán đến sáng luôn mà ! – Nàng hấp háy mắt.
- ….. !
Tôi ngây người ra bất động vì hổng dè Tiểu Mai vẫn còn nhớ cái tiệm tạp hóa mà tối Noel năm trước tôi chở nàng đến. Đúng thật là nhà đó bán đến sáng, nhưng… nàng nỡ lòng nào ép tôi ra ngoài giữa trời đêm lạnh giá thế này hay sao ?
- Uầy… ngoài đường giờ này lạnh bỏ xừ ra… ! – Tôi nhăn nhó, gãi đầu gãi tai bàn lùi.
- Giúp em đi mà, anh yêu ? – Tiểu Mai lại giở chiêu mật ngọt chết ruồi.
Và ruồi cũng chết vì mật ngọt:
- Ừm… thế anh đi đây… ! – Tôi thở hắt ra gật đầu miễn cưỡng đồng ý, dù rằng vẫn còn lèm bèm nhỏ xíu. – Giờ này đi mua sữa làm gì không biết ?
- Anh mặc áo khoác vào giữ ấm nhé ! – Tiểu Mai cười vui vẻ rồi nàng lại nhón chân bước đủng đỉnh về phía con mèo đang ngơ ngác. – Hi… chá… chá… cưng đợi chút hen !
Nhìn con mèo qua khóe mắt, tôi bước ra phòng khách, loay hoay mở cửa rồi sực nhớ ra, vội quay vào trong nói lớn một cách mừng rỡ với hi vọng Tiểu Mai sẽ vì thế mà đổi ý:
- Lúc chiều anh qua nhà em đâu có đem áo khoác !
- Vậy… anh đợi em chút ! – Ngờ đâu Tiểu Mai chẳng bảo tôi thôi thế thì ở nhà đi, không có áo khoác mà ra ngoài giờ này sẽ đổ bệnh mất, nàng đi lại gần góc đàn Piano.
- Này… anh không mặc áo khoác của con gái đâu nhé! – Tôi đâm hoảng.
- Ai bảo anh ? – Nàng hứ một tiếng.
Thế rồi từ trong những chiếc móc treo gần cửa sổ, Tiểu Mai đem ra một… tấm khăn choàng cổ màu lông chuột trông khá đẹp.
- Em thêu đấy, anh choàng thử xem vừa không ?
- Hả ? Em cũng biết thêu á ? – Tôi há hốc mồm ngạc nhiên.
- Người ta tiểu thư danh gia vọng tộc mà anh cứ xem thường, hứ ! – Tiểu Mai nguýt dài rồi nhón chân choàng luôn chiếc khăn lên cổ tôi.
Chiếc khăn màu nâu nhạt vừa được đặt lên cổ mình thì tôi đã thấy một cảm giác ấm áp ngay tức thì lan tỏa, êm dịu và dễ chịu vô cùng.
- Vừa y, hợp đó ! – Tiểu Mai cười.
- Thế… tặng anh hả ? – Tôi ham hố.
- Không, anh thích màu đen mà, em sẽ đan tặng anh cái khác ! – Nàng lắc đầu ngay.
- Uầy…. ! – Tôi hụt hẫng xụ mặt xuống.
Và Tiểu Mai đẩy vai tôi, nàng đi cùng ra đến ngoài sân:
- Nào, đi nhanh về sớm, cẩn thận nha, sữa bột em bé đó !
- Ừm… ! – Tôi đáp bằng điệu bộ không mấy hăng hái.
Cửa ngoài được mở ra, một luồng gió lạnh của ban đêm ngay lập tức thổi đến khiến tôi dù đang có khăn choàng cổ cũng phải rùng mình ớn lạnh. Dắt xe ra ngoài, tôi quay lại dặn dò:
- Em vào trong đóng cửa kĩ càng đấy, dù là nhà không có ma trộm gì … !
- Hiểu rồi, do mèo cưng bắt chuột giúp em ! – Tiểu Mai nhún vai đáp.
Quên mất là cô bạn gái xinh đẹp này còn tài trí thông tuệ hơn cả mình, tôi có vẻ hơi thừa thãi khi định giải thích mọi sự cho nàng nghe vì hiển nhiên là Tiểu Mai đã hiểu hết tất cả mọi sự từ nãy giờ. Nhận ra mình đã cả nghĩ, tôi bèn đợi Tiểu Mai đóng cửa lại rồi mới phóng xe ra đường, thẳng hướng cầu Trần Hưng Đạo để đi… mua sữa bột em bé.
Dù có đoán bậy bạ cũng phải trúng tùm lum, tôi đồ rằng cái món sữa bột em bé này là mua để cho con mèo đần kia uống rồi, vì mèo thì thích sữa mà. Chứ… tôi với Tiểu Mai đã kết hôn lập gia đình đâu mà em với chả bé, sữa với chả bột chứ.
Nửa đêm nửa hôm, tôi đạp xe rời khỏi nhà Tiểu Mai mà lạnh run cầm cập dù đã có chiếc khăn choàng. Gió thổi mạnh mẽ như táp vào mặt, sương đêm thấm đẫm vào tận xương tủy. Có nằm mơ tôi cũng chẳng thể nào ngờ được là Tiểu Mai đành đoạn bảo tôi ra khỏi nhà vào thời điểm này.
- Có cần tuyệt tình vậy không em ? – Tôi thở dài đánh thượt, tay nắm chặt tay lái.
Ngoài đường vắng hoe không một bóng người qua lại, hầu như toàn bộ nhà cửa đều đã tắt đèn say giấc nồng. Chỉ còn mỗi một thằng con trai đang cần mẫn đạp xe dưới ánh đèn vàng vọt của những trụ điện bên đường. Qua đến một ngã tư, tôi rẽ vào tiệm tạp hóa quen thuộc và gào đến khản giọng thì ông chủ hay ngủ gật mới lò dò bước ra. Sau một hồi chịu đựng bị lèm bèm và bực bội của ông chủ vì tối giờ không mua lại nhè ngay lúc này mua, tôi cuối cùng cũng đã hốt về được một lon sữa bột đúng hiệu baby dành cho em bé.
- “Hừ, thế ông bác mở suốt đêm làm gì mà tới mua lúc này lại chửi cơ chứ ? “- Tôi làu bàu trong bụng rồi quay xe về, không quên nhìn đồng hồ đã gần 3 giờ 30 phút.
Đạp ngược lại nhà Tiểu Mai mà cứ một phút tôi lại ngáp một lần, rõ là bây giờ chả cần đếm cừu nữa thì tôi cũng đã buồn ngủ trở lại rồi. Đưa tay nhấn chuông cửa rồi lại đưa tay che miệng ngáp, đến khi Tiểu Mai bước ra mở cửa thì hai mí mắt tôi đã nặng trĩu:
- Hi… cảm ơn anh nhiều ! – Nàng cười tươi kéo cổng ra.
- Ừm… con mèo còn đó chứ ? – Tôi hỏi bâng quơ cho có, lách qua dắt xe vào.
- Vẫn còn, anh yên tâm ! – Tiểu Mai đáp.
Yên tâm quái gì đâu, thật ra tôi hỏi vu vơ thế thôi chứ con mèo đó nó có chạy đâu tôi cũng chả quan tâm, vì tại nó mà giờ này tôi phải chịu khổ ải như này đây.
Ngồi nhìn Tiểu Mai pha sữa nóng rồi chun môi thổi xuýt xoa cho nguội, tôi đồ rằng nàng chắc hẳn sẽ nhận nuôi con mèo này rồi. Và đúng là vậy:
- Dĩ nhiên rồi, em sẽ nuôi nó ! – Nàng trả lời không ngần ngại.
- Em ở một mình, lúc đi học thì ai trông ? – Tôi hỏi.
- Chuyện gì cũng có thể giải quyết hết mà anh…. ! – Tiểu Mai nhìn tôi như năn nỉ.
- Ờ… thôi, tùy em ! – Tránh ánh nhìn đầy cầu khẩn của nàng, tôi vội đồng ý.
Và thế là trước mắt tôi lúc này, Tiểu Mai lấy ra hai cái dĩa nhỏ, một dĩa nàng rót sữa ấm vào đó, dĩa còn lại là một khúc cá đã được băm vụn ra.
- Sao nãy anh bảo em cho nó ăn cá mà lại không ? – Tôi ngạc nhiên.
- Anh xem nè ! – Nàng cười bí ẩn.
Con mèo hãy còn sợ người lạ, nó cứ đi lòng vòng trên bốn chân của mình, trông thấy Tiểu Mai đẩy dĩa sữa đến, nó lùi người lại. Nhưng không chỉ có thế, Tiểu Mai đầu tiên nhẹ nhàng đẩy sữa đến, sau đó nàng để dĩa cả gần đó tiếp theo. Thế là…
- Miao….. !
Đói bụng chịu không nổi, con mèo ham ăn tinh tướng cũng đã cầm chừng mà thè lưỡi vục đầu vào dĩa sữa, vừa uống vừa nhìn Tiểu Mai như muốn cảnh giác cao độ. Nhưng cứ mỗi lần nó ngước mắt nhìn là cô gái con người kia lại cười dịu dàng, vậy là nó… phê tê lê mê, nốc luôn mớ sữa trên dĩa, tiện đà bước đủng đỉnh đến dĩa cá băm và ăn ngon lành.
Lúc này thì Tiểu Mai mới mỉm cười hài lòng, nàng đưa tay vuốt ve xoa đầu con mèo một cách bình thản. Con mèo không có phản ứng gì chống cự, ngược lại nó còn dụi đầu vào tay nàng như đồng ý:
- Vậy đó, nó chịu em rồi, hi ! – Nàng vừa cười vừa nhìn tôi.
- Hồi đó em có nuôi mèo à ? – Tôi ngạc nhiên không kể xiết vì tài năng.. dụ mèo của nàng.
- Ừa, nhà em ở Nhật có nuôi hai con, từ lúc sang đây em đã muốn xin một con mèo để nuôi nhưng ngại ! – Tiểu Mai đáp, vẫn chăm chú quan sát con mèo đang “dùng bữa”.
- Hèn gì trông em rành thế ! – Tôi thở hắt ra rồi nằm phịch luôn ra ghế salon.
Vốn định là chờ Tiểu Mai cho con mèo ăn xong rồi đi ngủ, ấy thế mà tôi chỉ vừa chợp mắt một tí thì lăn đùng ra ngủ luôn thẳng cẳng trên ghế. Mãi đến sáng hôm sau, khi mà tôi đang say sưa kéo gỗ thì mới cảm giác như mũi mình đang bị véo:
- Dậy.. dậy… !
- Ựa… đứa nào… để bố ngủ… ! – Tôi làu bàu chống cự.
- Dậy đi học kìa…hi… !
Không những không để yên tôi, trái lại kẻ phá đám kia lại còn chuyển sang vò đầu bứt tai tôi. Vậy là ta càng nhẫn nhịn thì địch càng lấn tới, tôi ngồi vụt dậy:
- Tiên sư có để cho tao….. ! – Rồi tôi há mồm á khẩu luôn.
Bởi trước đôi mắt đang kèm nhèm của tôi lúc này là con bé Trân bụm miệng cười khúc khích một cách láu lỉnh:
- Dậy đi học, muốn ngủ hở ?
- Chết… sao mẹ anh không gọi dậy ? – Tôi hoảng hốt đứng lên, quên luôn là mình đang ở đâu.
- Anh ở nhà chị Mai mà mẹ anh đâu nữa ? Anh bị khùng hở ? – Con bé Trân phá ra cười.
Tràng cười trong trẻo của bé Trân đã mở đầu một buổi sáng đầy nắng ấm và… cực kì buồn ngủ. Khi tôi lẫn Tiểu Mai đã đồng phục chỉnh tề dắt xe ra ngoài thì bé Trân tay ôm con mèo hồi đêm qua ra tiễn đến tận cổng:
- Nhớ những gì chị dặn chưa ? – Tiểu Mai quay lại hỏi.
- Dạ rồi mà, tí uống sữa, trưa cho nó ăn cơm rồi tắm, xong đợi chị học về chứ gì ! – Trân đáp rành mạch.
- Ừa, nhờ em đó ! – Tiểu Mai gật đầu rồi bỏ cặp vào giỏ xe tôi.
- Thầy ơi, lên học đừng ngủ gật nha, hihi ! – Trân quay sang cà khịa tôi. – Ngủ gật là xấu đó, mèo con đâu có ngủ gật đâu ha !
- Méo….. !
- Dễ thương quá, xem lông nó trắng chưa nè, lại tròn như cục bông ấy !
- Chiều nay chị em mình đi mua ít đồ cho nó hén !
Trông thấy cái cảnh hai chị em thi nhau xuýt xoa con mèo là tôi đã chán ngán, nhảy phốc lên xe:
- Thôi, đi học ! – Rồi co chân đạp đi, mặc cho con bé Trân gọi í ới châm chọc phía sau.
Dọc đường đi đến trường, tôi mới tá hỏa phát hiệnra là cả đêm qua Tiểu Mai không ngủ, nàng thức chăm con mèo kia đến sáng rồi sau đó gọi điện sang nhà tôi gọi bé Trân đến coi sóc dùm để nàng đi học.
- Thế tí em ngủ gật rồi sao ? – Tôi chưng hửng, cảm thấy hơi bị bất mãn.
- Em chứ đâu phải anh, hi ! – Tiểu Mai cười khúc khích.
Thế rồi sau đó, nàng lại nhíu mày nghĩ ngợi nói:
- Cung sư tử… lại rất giống nhau, tinh ranh, mà cũng lười biếng nữa… !
- Em nói cái gì thế ? – Tôi ngạc nhiên.
Và Tiểu Mai nghiêng mái đầu nhìn tôi thỏ thẻ:
- Anh nè, mình đặt tên cho mèo cưng là Leo nghen ?!
- Leo ? Trái dưa leo ?
- Không, là cung hoàng đạo sư tử ấy, L-E-O !
- Lê- Ô ?
- Đúng rồi, vậy đi anh ha !
- Ừm… tùy em !
Vậy là sau hôm đó, con mèo lông trắng ú nần từ nay đã mang tên cúng cơm là Leo, vì theo lời Tiểu Mai nói là nó giống tôi ở cái khoản thông minh mà cũng hơi khờ khạo. Và tôi lại sinh nhằm trong tháng của cung hoàng đạo sư tử, thế nên… con mèo đó đã được “vinh dự “ xếp chung hàng ngũ: Hai chú mèo của chị nhà Tiểu Mai, một ông sư tử luôn bị nàng yêu thương và thao túng đủ điều, và một con… tiểu hổ luôn là cục cưng được nàng cưng chiều hết mực.
Đồng thời sự xuất hiện của con mèo đần này ( tôi cho là nó đần thối ra, chả thể nào thông minh như tôi được, trông cái bản mặt mèo là khó ưa rồi ) đã làm đảo lộn nhiều thứ mà trước giờ lẽ ra tôi vốn có được thì lại mất dần theo năm tháng. Và càng về sau, tôi lại càng nhận ra Leo lông trắng chính là đại kình địch không đội trời chung của mình, hai đứa sư tử và tiểu hổ luôn gầm gè lẫn nhau không có ngày nào chịu yên, nước sông luôn tát ào ào nước giếng.
Tôi gọi đó là cuộc Thánh chiến không hồi kết - [ Trí Nam ] VS [ Mèo đần Leo ] !
Chapter 325 :
Từ thuở khai thiên lập địa, thượng cổ sơ khai đến khi nhân loại hình thành, văn minh phát triển như ngày hôm nay thì ai cũng đồng ý rằng, loài người với khả năng suy nghĩ và nhận biết thì đều là thượng đẳng sinh vật, còn lại là các loài động vật khác. Điều này đồng nghĩa với việc con người yêu con người, động vật yêu động vật, nhưng thế quái nào lại tòi ra cái ngữ con người… cũng yêu thương động vật theo một nghĩa khác?
Nghĩa khác ở đây chính là con người khi đã tách xa thế giới hoang dã thì giờ lại có xu hướng quay về thiên nhiên, và muốn đem những con vật dễ thương về nhà để nuôi, và hai loài động vật phổ biến nhất được con người nuôi dạy trong nhà, xem như thú cưng chính là chó và mèo !
Vâng, tôi đang nói đến vấn đề cực kì… cực kì nghiêm trọng này đây, Tiểu Mai nuôi mèo, nàng nuôi một con mèo đần tên là Lê-Ô!
Đêm hôm nọ, sau khi tình cờ phát hiện ra con mèo nhép này là nguyên nhân của mọi sự xáo trộn trong nhà mình hôm giờ thì Tiểu Mai đã quyết định nhận nuôi nó, và đặt tên cho nó là Leo- với lí do nó thông minh lém lỉnh, thế nên nó nghiễm nhiên được xếp vào dòng dõi sư tử lãnh đạo cao quý vương giả. Mặc dù xét cho đúng ngọn ngành thì nó chỉ là tiểu hổ, thua sư tử đến mấy bậc.
Khi tôi gặp con mèo đần này, không biết có phải do lúc đó đã khuya mắt mũi kèm nhèm hay do nó đang lem luốc nên tôi thấy lông nó màu xám. Ấy vậy mà chỉ qua một đêm được Tiểu Mai cực nhọc tắm lại, nó đã lột xác mà kiêu hãnh khoác lên mình bộ lông trắng muốt như tuyết. Ngoại trừ bộ lông màu trắng, đôi mắt to tròn, cái mặt lúc nào cũng vênh lên nhìn là muốn vả vào mặt thì tôi thấy con mèo Leo này chả khác những con mèo khác là mấy. Cũng lanh lẹ chạy lòng vòng trong nhà, cũng lười nhác ngủ khì, cũng ngáp ngắn dài liên tục, và cũng ham ăn vô kể.
Tạm chấp nhận là từ giờ mỗi lần đến nhà Tiểu Mai thì tôi sẽ phải thấy cảnh một cục bông gòn trắng muốt chạy loanh quanh, tôi chỉ có một nỗi lo mơ hồ rằng dường như với sự xuất hiện của Leo thì sự quan tâm của Tiểu Mai đặc biệt dành riêng cho tôi giờ đã vơi đi quá nửa.
- Nè, có gì ăn không em ? – Tôi ngồi phịch ra ghế sau một ngày chở Tiểu Mai đi lòng vòng mua đồ ăn thức uống dành riêng cho mèo.
- Ở dưới tủ lạnh có bánh đấy, anh tự lấy đi.. ! –Tiểu Mai ngồi dưới nền nhà, nàng dùng tay khều nhẹ chọc cho mèo Leo chú ý đến dĩa đồ ăn. – Yên nào Leo… ăn nhé… !
Tôi còn chưa kịp bất ngờ vì sự thất sủng của mình thì bé Trân ở bên cạnh đã xen vào:
- Đúng rồi, anh Nam tự lấy đi chứ, ăn uống mà cũng sai vặt là sao ta?
- Anh… có sai gì đâu.. ! – Tôi bối rối vì bị nói trúng tim đen rồi vội đứng dậy đi ra nhà sau.
- Hi hi, Leo qua đây nào… chút chút… !
- Để cho em nó ăn nào, Trân !
- Em kêu chơi thôi mà… í nó qua thật kìa… !
Vừa bưng dĩa bánh lên, tôi đã trố mắt ra nhìn cảnh Tiểu Mai nựng liên tục mèo đần, ngay sau đó lại đến bé Trân cười cười làm duyên làm bộ trước đôi mắt đang mở to vì chả hiểu gì của nó.
- Thôi, cưng vừa thôi, làm quá nó hư ! – Tôi nhăn mặt nói, dù chả hiểu vì sao mình lại cảm thấy khó chịu.
- Hứ, Leo chứ đâu phải anh mà sợ hư… đúng không nè cưng ? – Trân nguýt dài đáp trả ngay.
- Méo…. ! – Mèo đần lúc lắc đầu kêu lớn.
- Đó, nó đồng ý thấy chưa, hihi ! – Bé Trân được nước nhìn tôi cười châm chọc.
Đến cả Tiểu Mai lúc này cũng tủm tỉm cười, tôi đâm ra thẹn quá hóa giận mà ngồi đánh bịch xuống ghế hừ mũi:
- Vớ vẩn, mèo cũng chỉ là mèo, có quái gì đâu !
- Ơ…. ! – Bé Trân tròn mắt ngạc nhiên trước thái độ nổi sùng của tôi.
- Còn em sao không về nhà học bài đi, ở đây làm gì ? – Tôi hỏi sỗ sàng.
- Hứ, em học hết rồi, hôm nay chủ nhật mà học gì chứ, anh đừng có giận…mèo chém thớt ! – Con bé thè lưỡi, lại xoáy thẳng vào tim tôi một nhát dao chí mạng.
Tự biết mình tài hèn sức mọn không cãi lại được bé Trân, lại thêm con mèo đần kia đang trơ mắt nhìn mình như muốn trêu tức thì tôi nổi đóa quay sang Tiểu Mai đang ngồi tựa cằm nhìn Leo yêu thương trìu mến:
- Em cũng ăn trưa đi kìa, nãy giờ lo cho nó mãi !
- Người ta biết rồi… anh làm thấy ghê ! – Tiểu Mai cười cười rồi nàng đứng dậy đi vào trong.
Quả thật là tôi lúc này nóng gáy cũng một phần là do mọi khi, trưa chủ nhật nào tôi cũng chở Tiểu Mai đi chợ nấu ăn, thỉnh thoảng có bé Trân qua chơi. Thế nhưng từ khi con mèo Leo này được nhận nuôi thì buổi trưa chủ nhật hôm nay đã có ngoại lệ, đó là tôi phải chở Tiểu Mai đi lòng vòng mua đồ cho nó trong khi bé Trân ở nhà lãnh phần chăm sóc “tiểu hổ”.
- Anh hứa cho em nuôi Leo rồi đó ! – Tiểu Mai phụng phịu kéo áo tôi khi hai đứa đang đi mua vật dụng nuôi mèo.
- Ừ, em ở một mình, có nó thêm cũng vui ! – Tôi thở hắt ra nói.
Kể ra cũng đúng, Tiểu Mai trước giờ sống một mình, ngoại trừ học hành đàn hát ra thì nàng chỉ có làm bếp với cắm hoa, thôi thì từ rày có thêm con mèo đần kia nàng cũng vui thêm, còn đỡ hơn là cứ mãi lủi thủi một mình trong căn nhà khá rộng. Đó là lí do duy nhất để tôi chấp nhận cho Tiểu Mai nuôi Leo, chứ còn những lí do… không chấp nhận thì tôi có hàng đống.
Đơn cử như sau cái đêm mèo đần bị phát hiện, trưa hôm đó tôi chở Tiểu Mai học về thì nàng đã tất tả đi vào nhà, cốt yếu chỉ là để thăm Leo, mặc cho tôi đứng đần mặt ra giữa trưa. Kế tiếp đó thì cả Tiểu Mai lẫn bé Trân đều chỉ quây quần xung quanh mèo đần, và tôi đành phải lọ mọ xuống bếp vo gạo nấu cơm, rồi chạy ra tiệm mua vài món về để Tiểu Mai ăn trưa. Nằn nì mãi tôi mới kéo được bé Trân về lại nhà mình vì mẹ đang chờ cơm, và rõ ràng là trước khi về tôi còn dặn Tiểu Mai:
- Em nhớ ăn trưa đấy, anh để sẵn trên bàn !
- Dạ, anh về … ! – Nói rồi nàng lại ôm mèo đần đặt lên bàn Piano, âu yếm xoa đầu nó.
Ấy thế mà buổi chiều tôi chạy sang thăm, định bụng nói rằng sẽ mua thêm thứ gì đó cho mèo đần, cốt là để Tiểu Mai vui thì tôi phải ngớ người mất mấy giây khi thấy trên bàn ăn, cơm lẫn canh đều còn nguyên trạng như khi trưa tôi về.
- Sao… em không ăn cơm?
- Hi, chút nữa em ăn mà ! – Tiểu Mai nhoẻn miệng cười, quấn lấy sau chân nàng là con mèo đần đang nhìn tôi bằng ánh mắt to tròn.
- Ham mèo cho lắm vào ! – Tôi bực dọc nói rồi đi vào trong nhà.
Con mèo Leo không biết điều đó, nó tưởng tôi là bạn thân của cô chủ, mà cô chủ thì yêu chiều nó nên có lẽ tôi cũng sẽ như vậy. Thế là nó liền chạy vòng quanh chân tôi, hết liếm láp rồi lại nhảy cẫng lên. Trông thấy cảnh đó, sẵn đang bực vì tại con mèo đần này mà Tiểu Mai không nghe lời mình phải bỏ bữa, tôi tiện chân… đá luôn một cước vô mặt mèo đần:
- Méo…. ! – Leo mất vía vì lãnh một đạp bất ngờ, nó té oạch rồi cuộn tròn lăn luôn vô gầm bàn, vô phương chống đỡ.
- Anh… kì quá.. ! – Tiểu Mai kêu lên the thé rồi vội chạy đến bế con Leo lên.
- Èo… mèo gì mà chậm quá, không biết né đòn ! – Tôi gãi đầu lúng búng.
- Anh học võ, bảo sao nó né kịp chứ, hứ ! – Nàng lườm tôi rồi quay ngoắt đi.
- Méo…mi..ao… ! – Được Tiểu Mai kéo ra, mèo đần dụi đầu vào ngực nàng rồi rú lên khóc thét.
Hậu quả của “vô ảnh cước” là hôm đó, tôi phải năn nỉ đến gãy lưỡi thì Tiểu Mai mới chịu ăn cơm, đến nỗi mà tôi đồ rằng nếu như tôi không nhắc thì dễ nàng cũng nhịn đói đến hết ngày lắm. Và thật nghịch lí vì mèo đần được Tiểu Mai cho ăn hết thứ này đến thứ khác, trong khi tôi phải năn nỉ mòn miệng thì cô chủ nó mới chịu ăn.
Sự chưa hết, đến chiều tối thì…
- Sao nữa ? – Tôi thắc mắc khi thấy Tiểu Mai ôm Leo vào nhà tắm.
- Em đi tắm chứ sao !! – Nàng tròn mắt nhìn tôi.
- Đi tắm thì ôm theo nó làm gì ? Để ngoài đây anh trông cho ! – Tôi chưng hửng.
- Thôi, em tắm cho nó luôn, chạy nghịch cả ngày mồ hôi mồ kê rồi ! – Tiểu Mai lắc đầu bướng bỉnh.
- Đừng nói tối ngủ cũng cho nó ngủ cùng luôn nhé !
- Chứ sao !
Đến tôi còn chưa được… ngủ cùng thì cái con mèo ranh này lại có thể ư?
Vì thế, tôi đối với mèo đần, đã ghét lại càng thêm ghét !
Những ngày sau đó, tôi từ một vương tử được Tiểu Mai yêu thương hết mực đã chính thức bị thất sủng trở thành thường dân, trong khi con mèo đần kia thì một bước vọt lên thành ông trời con, hết Tiểu Mai cô chủ lại đến bé Trân thay nhau chăm sóc, cưng như cưng trứng, hứng như hứng hoa. Có lắm lúc tranh thủ lúc hai cô nàng kia vừa ngơi mắt một chút là tôi lại xách đầu con mèo đần lên mà gầm gè đe dọa:
- Mày muốn vào quán tiểu hổ không, ông cho đi ngay?
- Miao…. ! – Nó lại gật đầu mới ghê.
Con mèo đần quả thật là đần, không biết là tôi đang ghét nó, cứ mãi cuộn người quanh chân tôi, rồi lại có khi tranh thủ tôi đang ngủ trên ghế salon mà rúc vào cho ấm. Đôi khi đang say giấc nồng, tôi chợt thấy trên bụng mình có gì nằng nặng như đá, chèn lên khó chịu buộc phải tỉnh dậy. Mở mắt trông ra thì tôi đã thấy một cục bông gòn trắng muốt đang nằm trên bụng mình mà ngủ khì trông phởn hết sức.
- Ớ này thì….. oạch… !!!!!
- Méo… méo….. ! – Leo hú vía nhảy phốc xuống bỏ chạy ra sau bếp sau khi bị tôi đá đầu xuống đất.
- Để bổ mày ngủ… hừ…. ! – Tôi hừ mũi rồi lại nhắm mắt ngủ tiếp.
Và rồi ít phút sau, tôi bị Tiểu Mai xách tai lên hệt như xách tai thỏ, nàng trừng mắt nhìn tôi:
- Bây giờ anh ngồi coi Leo dùm em hay muốn cả hai đứa nhịn cơm?
- Ái… ái dzọa… để anh…. ! – Tôi ôm tai la oai oái.
Thế là vì miếng cơm manh áo mà cô người yêu đang chuẩn bị trong bếp, tôi đành thúc thủ chịu trận, cam tâm làm người giám hộ cho cái con mèo đần đang chạy lòng vòng giỡn với trái banh trong nhà, hết nhảy đến té, hết lăn đến lộn, như một cục bông tròn lẳng màu trắng cứ di chuyển từ chỗ này sang chỗ khác.
Và… mặc cho con mèo đần Leo cứ quấn lấy tôi, đối với nó thì tôi vẫn giữ một lập trường kiên định, đó là : Tao ghét mày !
Bị thất sủng ở nhà, tôi ngoài mặt dù rất bực tức nhưng đã trót hứa, thêm cả không muốn Tiểu Mai từ giận chuyển sang buồn vì mình, tôi đành để nàng tự do với mèo cưng mà chạy đi chỗ khác lánh nạn.
Nói là lánh nạn cũng không đúng, chỉ là thời gian gần đây, khi bầu trời về chiều đã ít dần ánh nắng mà mây trắng ngày một nhiều hơn, có hôm trời lại còn nổi gió và có âm u thì cũng chính là dấu hiệu dự báo, những cơn mưa mùa hè đã sắp trở về. Mà đối với học sinh thì hè về cũng tức là kì thi cuối năm đã đến, nên tôi cũng không ngoại lệ.
Dù trận chung kết giải bóng đá vô địch toàn trường sắp diễn ra nhưng tôi cũng vẫn phải cắm mặt vào học trước kì thi gần kề, nếu không muốn bị ba mẹ tôi lôi ra cấm túc vì bị điểm kém. Chính vì vậy trong tuần này, tôi đã ít sang nhà Tiểu Mai hẳn, buổi trưa đưa nàng học về là tôi chạy thẳng về nhà tranh thủ ôn lại bài vở. Dù là tôi giỏi các môn tự nhiên nhưng không có nghĩa là thi không cần ôn, thế nên tôi cũng phải gồng đầu mà lật sách làm lại tất tần tất các dạng bài của Toán Lý Hóa từ đầu đến giờ. Học tự nhiên trước, đến gần thi học các môn xã hội sau, đó là chiến thuật mà tôi vạch ra sẵn.
Lắm lúc thấy tôi cứ ở nhà học bài, đến bé Trân cũng phải ngạc nhiên:
- Ủa ? Anh với chị Mai có giận nhau gì không ?
- Không, hỏi tào lao ! – Tôi nhún vai đáp.
- Chứ sao em thấy dạo này anh ít qua bên đó thế ? – Con bé gặng hỏi.
Đang định bảo là “anh không thích qua nữa vì có con mèo” thì tôi kịp ngậm miệng lại, bởi nếu nói vậy thì khác nào tôi đi ghen tị với một cục bông gòn. Nhưng cũng định nói “ anh thích ở nhà ôn bài hơn” thì nghe lại có vẻ dị quá, hơi bị miễn cưỡng. Thế là như có thần thánh nhập, mồm tôi phát ngôn ra một câu mà bình thường bộ não tôi chả thể nào nghĩ tới:
- Ừ, anh thích ở nhà chơi với em hơn !
Chắc mẩm là con bé Trân sẽ nhảy cẫng lên vì vui sướng, thể nào cũng đi làm trà chanh sữa cho tôi uống, lại chẳng còn đi chiên ngay bò trứng cho tôi ăn ấy chứ. Nhưng ở đời mấy ai học được chữ ngờ, tôi của ngày hôm nay đã bị thất sủng rồi, thế nên bé Trân mới tỉnh bơ nói:
- Em bận học thi rồi, anh chơi một mình đi !
Nói rồi con bé quay ngoắt đi, mặc kệ tôi đang ngu người ra ngay tại bàn học. Và thế là như bị mù quáng, tôi lại cáu bẩn đổ thừa sang mọi thứ là tại con mèo đần Leo kia, chính tại nó mà sau Tiểu Mai giờ đến lượt bé Trân dễ thương cũng quay sang… hắt hủi tôi.
- “Mày dám quyến rũ các nàng nhà tao, được lắm Lê-Ô… được lắm…. ! “ – Tôi nghiến răng ken két.
Bị lửa giận bùng lên làm lu mờ lí trí, tôi ức chế úp sách lại rồi đứng dậy, phóng xe ra đường chạy luôn vô quán net quen thuộc trên đường Tuyên Quang chơi game cho bõ tức.
- Bác chủ, còn máy trống không ? – Tôi quát lên khi vừa đặt chân qua ngưỡng cửa của tiệm khiến nguyên ben mấy thằng con trai đang ngồi chơi cũng giật mình phải quay lại nhìn.
- Còn.. còn chứ, vào đây nè cậu… ! – Ông bác chủ quán sửng sốt rồi cũng đứng dậy đon đả mời chào.
Hậm hực ngồi vào ghế, màn hình khởi động còn chưa kịp bật lên thì liếc mắt sang trái, tôi chợt phát hiện ra là đứa bên cạnh tôi đang ngồi bắn CS. Thoáng hừ nhạt vì cho rằng tôi đây là trùm CS rồi, xách cây AWM ra là bá đạo thiên hạ, còn ai địch lại nữa, đứa ngồi kế tôi này cũng chỉ là hàng hậu bối mà thôi.
Thế nhưng khi định thần nhìn kĩ lại thì tôi mới nhận ra cái đứa đang chơi CS cầm khẩu M4A1 Silence trứ danh lúc này là… một nhỏ con gái.
- “Á à… ra là con gái cũng tập tành đua đòi chơi CS cơ đấy ! “
Mà kể cũng lạ, cách đây vài năm khi mạng Internet chưa phát triển thì trò CS mới thịnh hành ở các quán net vì được nối bằng mạng Lan nội bộ để chơi với nhau. Thế nhưng kể từ khi tôi vào học lớp 10, game Võ Lâm Truyền Kỳ do Vinagame phát hành ra đời đã thật sự mở màn cho kỉ nguyên của game online. Kéo theo sau đó là hàng loạt các game như Cửu Long Tranh Bá, Hiệp Khách Giang Hồ, Gunbound, Shaiya,… Chưa kể đến game Audition là thể loại game nhảy nhót được mệnh danh là “Sát thủ phím Space “, quán nào có đông người chơi Audition là đảm bảo quán đó toàn bộ bàn phím đều bị liệt nút khoảng trống. Và sự thật là cái game Audition này cực kì thu hút con gái do nhạc hay, cách chơi cũng không quá khó mà lại sướng tay, thêm luôn cái khoản kết duyên vợ chồng ảo hóa gì đó nên số lượng người chơi Audition của VTC khá là đông, nhất là phái nữ.
Thế nên lúc này đây tôi thấy rất lạ lùng khi mà nhỏ con gái đang ngồi kế bên tôi đây chẳng hề chơi bất kì game online nào kể cả Audition, mà chỉ nhìn chăm chú vào màn hình game CS. Nhưng trong quán lúc này theo cặp mắt tinh tường của tôi nhận thấy thì hết 90% là mọi người đang chơi game online, 8% còn lại là ngồi nghe nhạc chat chit, 1% là lướt web, và 1% còn lại là con nhỏ đang chơi CS này.
Vậy là chỉ còn một khả năng, vì không có ai chơi cùng nên… con nhỏ này tự add bot rồi bắn với nhân vật tự động của game đây mà.
- Đoành…. Counter-Strike Win !!!
Đúng y chóc, có lẽ vì chẳng ai chịu chơi trò này nên con nhỏ đang ngồi bắn với auto bot, mà tôi trông nó bắn cũng… tạm được, có thể gọi là “chạm nhẹ” đến trình độ siêu quần của tôi. Vì tôi thấy nhỏ này cứ ngồi gõ lệnh tăng dần trí thông minh nhân tạo của tụi auto bot lên, ấy vậy mà con nhỏ bắn phát nào tụi auto bot lăn đùng ngã ra phát đó.
- “Cũng… được…” ! – Tôi hơi toát mồ hôi, nuốt nước bọt đánh ực một cái.
Và có lẽ nhận ra được sự bất thường của ông con trai đang ngồi nhìn chằm chằm vào máy mình nãy giờ mà không chịu ai lo phận người đó, con nhỏ ngừng tay bắn, gác súng lại mà quay sang hỏi tôi :
- Bạn nhìn cái gì ?
Chapter 326 :
Con nhỏ đang nhìn tôi lúc này có một mái tóc bồng bềnh thả dài, gương mặt sắc sảo trông rất ra dáng… mấy nữ sát thủ tôi thường thấy trên phim hành động, thể loại nhân vật nữ chuyên dùng sắc đẹp quyến rũ nam nhân. Thoáng giật mình khi con nhỏ này có một ánh mắt rất khác người, vì mục quang lúc này đang được phát ra từ đôi mắt ánh lên một chút màu xanh đại dương. Nước da trắng như trứng gà bóc, khác hẳn làn da trắng hồng của Tiểu Mai, màu da con nhỏ này có nét gì đó giống các vị tiểu thư thường sống trong những tòa lâu đài u uất, lạnh lẽo.
Thành thật mà nói, con nhỏ này nếu nhìn theo một góc độ nào đó thì cũng đẹp ngang ngửa Minh Châu chứ chẳng đùa, nếu không phải cuộc đời tôi chỉ say đắm mỗi nét đẹp yêu kiều tiểu thư của Tiểu Mai thì tôi đã xếp con nhỏ ở bậc thứ hai trên cả Minh Châu trong bảng Beauty Note rồi. Nhưng do ánh mắt lạnh lẽo của con nhỏ nhìn tôi mà tôi cảm giác như… cô nàng Minh Châu dù có đanh đá cũng xem ra dễ gần hơn là con nhỏ giỏi bắn CS này.
Con nhỏ chỉ đẹp, không dễ thương… nhưng lại có gì đó rất thu hút tôi lúc này. Từ trước đến giờ, chỉ có vẻ đẹp của Tiểu Mai là khiến tôi mê mẩn, chỉ có nét dễ thương của Khả Vy làm tôi động lòng, còn xinh xắn như Dạ Minh Châu, dễ thương như bé Trân, kiêu kỳ như Thu Sương cũng không khiến tôi chao đảo như bây giờ. Con nhỏ này là người thứ ba khiến tim tôi phải đập thình thịch vì rung động.
Nhưng liệu nhỏ có phải là người thứ ba ? Hay là thứ hai ? Hay là… đầu tiên ?
Mặc kệ vẻ ngẩn ngơ của tôi lúc này, con nhỏ lừ mắt hỏi lại:
-Tui hỏi bạn đang nhìn cái gì ? Hay là muốn gây sự?
Và lại một lần nữa tôi cũng không thể nào trả lời được câu hỏi, bởi… tận trong trí óc tôi lúc này đang dậy lên một cảm giác mãnh liệt rằng con nhỏ rất quen, rõ ràng là tôi đã gặp ở đâu rồi. Thế nhưng làm quái gì có chuyện tôi quên một người xinh đẹp như vậy cơ chứ ? Vả lại cái kiểu đẹp mà hung tợn như này rất là quen, không thể nhầm lẫn vào đâu được.
-Muốn gây sự với chị đúng không, nhóc ? – Con nhỏ hừ mũi, tay đã rời bàn phím như chuẩn bị động thủ.
Giật mình choàng tỉnh trước bộ dạng hầm hố của nhỏ, tôi vội xua tay cuống quýt:
-Ấy ấy… đâu có… chỉ là tui ngạc nhiên thôi !
-Ngạc nhiên gì ? – Nhỏ đưa đôi mắt xanh lục nhìn tôi.
-Vì… bạn bắn CS hay quá, con gái mà chơi được vậy thì tui không ngờ đó ! – Tôi cười giả lả.
-Hừ, con gái thì không được chơi game hay sao, kì thị à ? – Con nhỏ gằn giọng.
-Bậy… con gái mà chơi game bắn súng thì… đích thực là bậc nữ lưu anh hùng, tui đây… rất là nể trọng !
-Ha ha, ăn nói cái kiểu gì vậy, lậm phim à, đồ khùng !
-Hì... quen miệng ấy mà !
Đưa mắt nhìn tôi vài giây từ trên xuống dưới, con nhỏ lại hỏi:
-Vô đây làm gì ?
-À… lướt net, nghe nhạc ! – Tôi gãi đầu thú thật, vì đúng thực là đã bỏ game từ đầu năm nên bây giờ tôi cũng chả biết phải chơi game nào nữa.
-Biết chơi CS không ? – Nhỏ tò mò.
-Tàm.. tạm… ! – Tôi thì thào, chợt cảm thấy hơi dại mồm vì trình độ CS của tôi đâu phải là tàm tạm, phải gọi là siêu thần nhập hóa, một phát chết luôn.
-Vậy vào chơi với tui đi, tui làm host cho ! – Con nhỏ hất hàm.
-Host…. ? – Tôi đần mặt ra.
-Là máy chủ đó cha nội, tiếng Anh gọi là host, rõ khổ ! – Nhỏ lắc đầu ngao ngán, nhìn tôi đầy tội nghiệp như thương hại cho thằng trai mù chữ.
-À…à… để tui vào ! – Tôi hơi quê nhưng cũng ráng muối mặt chịu nhục.
-“ Dám chửi ông, được lắm, đừng tưởng là con gái mà làm tàng, ông cho biết tay !“ – Tôi nghiến răng ken két, định bụng vào game sẽ nã liền chục ván ăn trắng cho con nhỏ này hết phen bố láo bố lếu.
Dù đã lâu không đụng tới game CS kể từ sau hồi cấp II còn ham hố, nhưng tôi vẫn tâm đắc với câu nói của sir Alex Ferguson rằng “Phong độ chỉ là nhất thời, đẳng cấp mới là mãi mãi”. Thì đúng vậy rồi còn gì nữa, trình AWM của tôi là xếp hàng đẳng cấp rồi cơ mà.
Ấy chết tía, game CS mới vào chỉ cho có 800 đồng, lấy tiền quái đâu ra mua cây AWM tới 16000 lận ??
-Bạn ơi ! – Tôi khều khều.
-Gì ? Vào game đi, tui phe Counter, bạn phe Terrorist ! – Con nhỏ đáp không nhìn nhau.
-Chỉnh mã tiền nhé, tui… tui biết bắn mỗi cây súng ngắm thôi ! – Tôi nhục mặt thú nhận.
-Ờ, càng dễ chứ sao ! – Nào ngờ nhỏ này chỉ nhún vai tự tin trả lời.
Vậy là vào trận ở màn Mansion, tôi được đặc cách ở phe trong nhà giam giữ con tin, nhỏ kia thì ở phe Counter bên ngoài cửa ra vào. Mà vậy thì thiên thời, địa lợi, nhân hòa quá rồi còn gì nữa, ở trong nhà cầm súng ngắm tỉa ra thì ai mà chịu cho nổi ? Nghĩ bụng thế nên tôi cười nhạt tự tin, nhanh tay gõ phím B45 mua ngay cây súng AWM thần thánh.
Phóng ra cửa nhà êm ru, tôi đổi sang vũ khí phụ rồi vũ khí chính, lắng nghe bước chân và…
-Đoành….. !
Nhân vật của con nhỏ bật ngửa ra ăn ngay quả headshot của tôi, 1-0 cho Trí Nam siêu việt !
-“Hê hê, phải thế chứ, vẫn còn chưa lục nghề ! “ – Tôi cười khẩy lờ đi ánh mắt ngạc nhiên của con nhỏ đang nhìn mình.
Bị tôi đáp trả bằng nụ cười nửa miệng khiêu khích, con nhỏ dùng lửa giận mà nộ lên hỏa khí, cháy bùng ánh mắt xanh lục tuyệt đẹp của mình mà nhanh tay tậu ngay cây AWM giống với tôi.
Áà… cũng tập tành làm Sniper cơ đấy, còn khuya mới….
-Oành…. ! – Tôi té bật ngửa ra đất vì chết mà chưa kịp biết mình bị bắn từ đâu và từ khi nào.
-Ơ cái đệch…! – Tôi buột miệng định chửi thề.
-Hi hi ! – Con nhỏ cười khúc khích bên cạnh.
Đâu thể nào ngờ được tiếng cười hàm tiếu đó lại khiến tim tôi đập bình bình đến vậy, máu nóng dồn lên não, tôi quyết tâm giở hết tuyệt kỹ trong người ra để trả hận.
-Lịch bịch… đoàng… !
-Ầm… ăn gian chơi bom khói… !
-Kệ tui, có cứ dùng ai cấm !
-Hừ…. !
Trước đến giờ trong game CS, tôi tự tin rằng mình là đại nhân vật bá khí bất phàm, sinh mệnh bất tử, ấy thế mà hôm nay gặp con nhỏ mắt xanh này tôi mới biết rằng nó có lẽ… ngang ngửa với tôi, hay nói trắng ra là nhỉnh hơn tôi nửa bậc. Bằng hành tung bất định, tâm tính bất thường, tinh thần bất biến mà con nhỏ đó đã phá tan… thành tích bất bại của tôi kể từ hồi học cấp II đến giờ. Tôi bắn một mạng thì nó đòi lại hai, tôi ăn ba bàn thì nó đòi lại bốn, cứ thế hai đứa giằng co nhau một thế trận chỉ bằng AWM suốt gần 2 tiếng đồng hồ mà không hay biết.
-Tiêu chưa…hà hà !
-Hứ, chưa biết mèo cắn mỉu nào đâu cưng ạ !
-Cứ thử xem, bản vương chấp tuốt !
-Ê ê… không chơi đem con tin ra dọa… that’s not fair !
Thời gian trôi nhanh như tên bắn, trong khi đang đến cao trào tôi chuẩn bị xuất ra viên đạn tuyệt diệu từ góc khuất của mình thì…
-Reng…. !
Chuông điện thoại di động để trên bàn con nhỏ vang lên :
-Alô… tới rồi hở Daddy ? Đợi con chút !
-…… ! – Tôi đần mặt ra ngơ ngác.
-Thôi tui về nha, khi khác chơi tiếp, mà… oh my god, 10 giờ rồi, mình chơi lâu dữ ! – Con nhỏ đứng dậy cười cười.
-Ừ… à này…. ! – Tôi sững sờ vì đang vui thì đứt dây đàn, kịp nhận ra con nhỏ mặc luôn quần short khoe chân dài mà đi giữa thiên hạ, thật là một phong cách rất…ngoại quốc.
Nhưng chưa kịp níu kéo hỏi han thêm thì con nhỏ đã đặt trên bàn máy tính ông chủ tờ 50 nghìn đồng rồi tất tả chạy ra ngoài quán, không thèm lấy tiền thối lại.
-Nó giàu dữ ta… xài điện thoại luôn ! – Ông chủ quán tấm tắc khen ngợi, không giấu được vẻ mặt hí hửng vì gặp vị khách sộp.
Thế là trận so tài giữa hai xạ thủ AWM đã bị hoãn lại khi mà tôi còn chưa kịp có cơ hội gỡ lại tỉ số 49-50 cho cân bằng với con nhỏ đó. Hơi tiếc nuối vì lần gặp mặt đột ngột mà rời đi cũng đột ngột này giữa mình với con nhỏ, tôi tặc lưỡi đứng dậy tính tiền rồi cũng lững thững dắt xe ra về.
-“Chậc… mắt màu xanh lục ư… ? Trông quen lắm ! “
Đang thẫn thờ đạp xe, trí óc vẫn còn bay bổng ở trận CS ngang tài ngang sức mà đã lâu lắm rồi mới được tận hưởng, cộng thêm ánh mắt màu xanh kia cứ ám ảnh khiến tôi dù đang chạy trên đường mà cứ nhìn lơ ngơ ở đâu đâu.
Nhưng dù có lờ đờ khờ khạo đến cỡ nào thì tôi cũng có thể nhận ra người quan trọng nhất của đời mình, đó là… tôi bất chợt gặp Tiểu Mai đang đi về hướng ngược lại ở trên đường, vẻ đẹp quý phái ấy không lẫn vào đâu được dù là ở nơi chốn đâu người.. Kịp nhận ra là mình đang ở trước đường vào nhà nàng do nãy giờ chơi tại tiệm net quen thuộc, tôi còn chưa cất tiếng gọi thì Tiểu Mai đã trông thấy :
-Ơ… anh đi đâu giờ này vậy ?
-À… đi dạo lòng vòng ấy mà ! – Tôi dừng xe gãi đầu nói láo, vì biết nếu chuyện tôi chơi game khi mùa thi sắp đến lúc này thì Tiểu Mai treo cổ tôi là cái chắc.
Người ta nói phái nữ có giác quan thứ sáu đố có sai, Tiểu Mai thoáng nheo mắt nhìn tôi:
-Thật không đó?
-Ừ… thật mà…sao em lại hỏi vậy ? – Tôi giật thót người.
-Đi dạo mà không rủ em… ! – Nàng tủm tỉm cười.
-Vậy… giờ đi ha ! – Tôi nhẹ nhõm đề nghị.
-Thôi, em đùa mà, ra ngoài mua ít đồ cho Leo cưng thôi, anh chở em về nhà nhé !
-Lại… mèo đần… !
-Không dám đần đâu, Leo thông minh lắm !
-Ờ... em lên xe đi !
Từ đầu đường vào đến nhà Tiểu Mai không xa, tôi đạp xe vài bước đã tới, định bụng đợi Tiểu Mai lưu luyến chào tạm biệt mình như mọi khi mới chạy về. Nhưng hôm nay lại khác, nàng chỉ xuống xe rồi bước vào nhà, lại còn lục tục đóng cổng lại.
-Ờ… anh về nhé ! – Tôi lớ ngớ.
-Ừa, anh ngủ ngon… ah Leo… sao cưng chạy ra đây ?!! – Tiểu Mai đang nhìn tôi thì bị con mèo đần kia chạy ra thu hút sự quan tâm của nàng về lại nó.
Trông cái cục bông tròn lẳng màu trắng kia cứ quấn chân Tiểu Mai mà thấy ghét, tôi đành hậm hực nói:
-Ừm, anh về !
-À.. anh nhớ học bài nhé, gần thi rồi đấy ! – Tiểu Mai dặn dò, mắt vẫn kh
Trang:
[<] 1,
2,
3,[4],
5,
6,
14 [>]Đến trang: