Part 8Chap 317-Chap mới nhất
n thở bước lại lên phía cầu thang, thầm kinh sợ khi sự việc xảy ra giống hệt cơn ác mộng khi nãy. Vì lúc này tôi cũng vừa nghe có tiếng nước chảy xong, cũng đang rón rén bước lên cầu thang, chỉ khác là ở hiện thực, tôi không nghe có tiếng nói của Tiểu Mai từ phòng tắm và cũng không nghe có tiếng mở khóa lách cách từ bên trên.
Bước thật chậm, tôi nghe tim đập binh binh trong lồng ngực, thầm nghĩ trong cả căn nhà này, chỉ có một nơi mà tôi chưa hề đặt chân vào, đó chính là phòng riêng của Tiểu Mai. Chợt nhớ lại lúc chiều, khi tôi có ý định muốn vào phòng nàng để xem thử thì nàng khá bối rối và từ chối ý định của tôi.
- “Biết đâu.. biết đâu…. Có đến hai Tiểu Mai đang ngồi trong phòng thật… biết đâu…. ! “
Đưa mắt nhìn thẳng lên cầu thang, khi đã chắc chắn là không có bóng người nào đang mở cửa sân thượng lách cách như trong mơ, tôi cắn môi một lúc rồi quyết định… đẩy cửa phòng Tiểu Mai một cách bất thần và đột ngột.
Chốt cửa phòng nàng đã bị hư, thế nên tôi chỉ cần đẩy nhẹ là cửa phòng đã bung ra, và trước mắt tôi lúc này là…..
- Ahhhhhh……… ! – Tiểu Mai hốt hoảng giật lấy tấm khăn trên giường che người lại, rồi tiện tay ném luôn chiếc gối về phía tôi đang đứng.
- Vút….. uỵch !
Mặt tôi đơ ra vì bất ngờ, nên không kịp né chiếc gối trờ sát trước mặt, và ngay sau đó, tôi ngã oạch ra trước cửa phòng rồi đập luôn đầu vào tường sau lưng.
- Anh… đóng cửa lại… đồ……. ! – Tiểu Mai thét lên.
- Ừ… ừ…… ! – Tôi lúng búng ngồi bật dậy, quên cả cơn đau sau đầu.
- Nhắm mắt lại…. ! – Nàng giận dữ.
- ……… ! – Không dám hó hé nửa lời, tôi vội nhắm mắt rồi với tay quờ quạng trúng cái tay nắm cửa, kéo cánh cửa phòng lại.
Chạy luôn một mạch xuống phòng khách, tôi ngồi phịch xuống dưới ghế salon mà mồ hôi hột lại vã ra. Quên cả cơn ác mộng vừa nãy, tôi lúc này còn thất kinh hồn vía hơn nữa, vì… vào phòng con gái trúng lúc người ta đang thay đồ, phen này thì tôi không bị nàng treo cổ cũng lãnh nguyên mấy cú véo đau điếng vào hông là cái chắc.
-“ Trời ơi… sao mình ngu vậy trời… sao không gõ cửa hở trời…. ! “
Một lát sau, Tiểu Mai lạnh lùng bước xuống cầu thang, khí lạnh toát ra như tử thần đang đi đoạt mạng, và tôi thì co rúm người lại như một chú mèo con tội nghiệp. Nàng ngồi xuống trước mặt tôi, áo quần đã chỉnh tề, áo pull quần short như khi nãy. Mái tóc hãy còn ướt và hương thơm nhẹ đưa thoang thoảng, chứng tỏ nàng mới tắm xong, hèn gì phòng tắm lúc nãy tôi vào vẫn còn hơi nước. Ấy vậy mà chỉ vì tôi thần hồn nát thần tính bị cơn ác mộng khi nãy ám ảnh nên đã… làm hành động rồ dại đầu tiên trong đời, đó là đạp cửa phòng con gái mà xông vào như đội đặc nhiệm SWAT công phá căn cứ tên trùm khủngbố Binladen.
Tiểu Mai im lặng một hồi, tôi lại nghe tim mình đập binh binh hơn nữa, mồ hôi lại túa ra, từng giây tích tắc trôi qua như từng thời khắc tôi hoảng sợ đợi tử thần đến lặt đầu rước về âm phủ.
Giây lát sau, Tiểu Mai trầm giọng hỏi:
- Anh… sao lại vào phòng em… ?
- Ừ… anh xin lỗi…… ! – Tôi muốn giải thích thật nhiều, nhưng càng nghĩ càng thấy nếu đem lí do là do gặp ác mộng nên mới làm vậy thì tôi lại càng thấy cái lí do đó nó rõ là củ chuối gì đâu, nên không biết làm gì hơn là đành cúi gằm mặt xin lỗi.
Tiểu Mai nhìn thẳng vào mắt tôi, nàng hỏi, giọng có phần hơi nhỏ lại:
- Anh… anh đã thấy gì chưa…. ?
- Không… không có…. Chưa thấy gì cả ! – Tôi hoảng hốt, vội chối đây đẩy.
Tiểu Mai thoáng đỏ mặt, đôi gò má ửng hồng lên rồi nàng nhíu mày:
- Đừng dối… em hỏi lại một lần nữa, anh… đã thấy gì chưa ?!
Đối diện với ánh mắt băng sương nguyệt lãnh như muốn nhìn thấu tâm can của Tiểu Mai, tôi đành thở hắt ra, gãi đầu lúng búng thừa nhận:
- Ừ… thì có thấy… chút chút…… !
Nào ngờ tôi vừa nói xong thì Tiểu Mai đã giận dữ :
- Anh… tôi đánh chết anh… đồ dê xồm….. hức….hu…..!
- Au da…….. ! – Tôi rú lên thống thiết vì cú nhéo siêu đau. – Em bảo anh nói, anh bảo không thấy thì em không tin….ahhhh… anh nói thấy thì em lại đánh anh…. Thế thì… ahhhh…. !
Mặc kệ cho tôi phân trần, Tiểu Mai nửa xấu hổ nửa tức giận, ánh mắt như đã long lanh ngân ngấn nước, đôi gò má cao kiêu hãnh lúc này hồng rực lên, vẫn đánh tôi không ngớt tay. Nhưng rõ là nàng đánh yếu xìu, ngoại trừ cú nhéo kinh điển thì nàng đấm thùm thụp vào lưng tôi mà chẳng có tí lực nào.
Thế nhưng tôi đâu có dám chống cự, mặc nàng đánh cho… thỏa thích, bởi dù gì thì tôi rõ là đã sai rành rành ra đấy rồi. Ai đời lại vào phòng con gái mà không gõ cửa, bị thế này là còn nhẹ lắm rồi. Thoắt sau, Tiểu Mai chậm tay lại vì mệt, giọng nàng cũng nhỏ dần, rồi buông thõng tay dựa luôn ra ghế, nhìn tôi qua khóe mắt :
- Anh… hay lắm, không biết lịch sự là gì hay sao ?
- Xin lỗi… anh không cố ý…. ! – Tôi lí nhí cúi gằm mặt.
- Hừ, không cố ý ? Không gõ cửa, mở thật nhanh rồi xông vào, không cố ý thì là… cố tình à ? – Nàng hừ nhạt, gương mặt vẫn chưa hết ngượng ngùng.
- Em… để anh giải thích đi, có lí do mà… rồi xong muốn làm gì anh cũng được ! – Tôi xấu hổ như thằng tội đồ thứ thiệt, lại càng nói thật nhỏ hơn nữa.
Tiểu Mai vẻ như không tin lời tôi nói, nên nàng chỉnh ướn mắt bướng bỉnh:
- Tôi cho anh giải thích, để xem lí do gì, còn không hợp lí… tôi… treo cổ anh lên trước cổng cho xem !
- Hầy… em cứ dọa treo cổ hoài… có ngày anh bị thật bây giờ ! – Tôi thở hắt ra.
Nào ngờ tôi vừa vô tình buột miệng ra câu nói này xong thì Tiểu Mai đã cắn môi bối rối, hàng mi dài giãn ra không còn vẻ tức giận nữa:
- Em… em chỉ nói thôi… không có bị đâu !
- Ừm… thế giờ nghe anh nói nè… thật ra…. ! – Tôi gật đầu.
Chỉ hạ mình biết lỗi được đúng một giây, liền ngay sau đó thì Tiểu Mai lại nghiêm nghị trở lại, nàng khoanh tay trước ngực:
- Anh giải thích đi !
- Thật ra…… !
Vậy là chẳng đặng đừng, tôi đành kể hết sự thật toàn bộ mọi việc từ tối đến giờ, từ lúc tôi lên phòng học bài rồi ngủ quên, gặp ác mộng sau đó xuống nhà dưới, tình huống đưa đẩy suy nghĩ nên tôi mới trong lúc không tỉnh táo mà rồ dại xông vào phòng Tiểu Mai. Lúc ban đầu, tôi kể đến đoạn học bài mà ngủ gật thì Tiểu Mai đã lộ rõ vẻ bực mình, thế nhưng càng về sau, khi tôi tường thuật lại từng chi tiết trong cơn ác mộng vừa nãy thì vẻ giận dữ của Tiểu Mai đã dần mất đi theo từng lời nói của tôi, mà thay vào đó là nét mặt lo lắng pha lẫn sợ hãi.
- Như vậy đấy… vì như vậy anh mới dại dột… ừm… ! –Tôi thở hắt ra, kết thúc câu chuyện của mình.
- Ghê……. !
Câu chuyện của tôi kết thúc cũng là lúc tôi nhận ra Tiểu Mai đã ngồi thật sát vào người tôi tự lúc nào, nàng nép sát đến mức tôi cảm nhận rõ được tim nàng cũng đang đập binh binh giống hệt mình lúc này. Hóa ra tiểu thư lạnh lùng nhà tôi cũng biết sợ ma cơ đấy !
Quên cả trách tôi vì chuyện vừa nãy, Tiểu Mai kéo tay tôi thủ thỉ:
- Có khi nào... là điềm báo không anh… ?
- Không đâu… do anh nghĩ nhiều về nó nên gặp ác mộng thôi… ! – Tôi cố trấn an nàng, nhưng thật tình là vẫn chưa hết sợ vì giấc mơ lạ lùng đó.
- Eo ơi… em đời nào lại xô anh xuống cầu thang đâu chứ… thương còn không hết ! – Tiểu Mai ngả đầu vào lòng tôi nói khẽ.
Thế là tôi tự dưng đâm ra xúc động cực độ, vì Tiểu Mai chưa giết tôi do cái tội vô sỉ mặt dày xông thẳng vào phòng nàng đã là phước ba đời, ấy vậy mà giờ đây nàng lại còn tựa sát vào tôi mà thủ thỉ thế này thì… ai mà không yêu cho được.
Khoác tay qua vai nàng, tôi mỉm cười:
- Em đừng lo, có gì anh cũng bảo vệ em hết !
- Ừa… mà anh mơ ghê quá… ! – Tiểu Mai lo lắng.
Đang định nói gì đó để trấn an nàng, chợt tôi sực nhớ ra một dấu hỏi to tướng vừa vụt ra trong lúc tôi còn đang sợ hãi rón rén lên cầu thang khi nãy mà buột miệng hỏi ngay:
- Hỏi vui chứ… em mà có chị em song sinh như hồi nãy anh mơ thì sao nhỉ ? Có đến hai Tiểu Mai, chị em sinh đôi… hây dà…….. !!!!
Chapter 320 :
Sau câu hỏi của tôi, Tiểu Mai khẽ khựng lại một chút rồi nàng vuốt tóc khẽ cười:
- Không, chị em song sinh gì chứ, anh chỉ có mình em là Tiểu Mai thôi đấy !
- Ừm, tại nãy anh mơ thấy vậy nên hỏi vậy thôi, chứ nếu mà có thêm một người giống em thì mệt lắm á ! – Tôi gật gù.
- Hứ, giống em thì làm sao ? Anh lộng giả thành thật à ? – Nàng bĩu môi.
- Bậy… ý anh là xem mấy phim có chị em sinh đôi ấy, nhầm nhọt rắc rối lắm ! – Tôi gãi đầu cười cười.
- Hì, nhầm gì chứ, trên thế gian này mỗi em mới có hương hoa bạch mai thôi, anh sợ nhầm được à ?
- Hay thế, ngoại em không tặng cho ai khác à ?
- Dĩ nhiên là không rồi, bạch mai biểu trưng cho cốt cách quý phái mà !
- Em quý phái á ?
- Anh nói chứ em không nhận à nghen !
- Uầy, anh cũng không vừa đâu nhá, đừng có mà xem thường, cả họ nội lẫn họ ngoại anh đều có tiếng tăm lắm đấy !
- Vậy à ? Sao em không nghe mọi người nói gì hết ?
- Thì… chỉ nổi tiếng trong xóm, còn ngoài xóm ai mà biết được, hê hê !
- Quỷ, nghi nghi rồi !
- Cơ mà….. !
- Hi hi, em sắp biết anh nói gì rồi !
- Nói gì ?
- Ý anh định bảo, nhờ dòng họ mà mới sinh ra nhân tài kiệt xuất như anh chứ gì ?
Tiểu Mai khúc khích cười mà tôi nghe như sấm động Nam bang, nhưng cố làm bộ bình tĩnh không để tâm đến lời trêu chọc như đi guốc trong bụng mình của nàng, tôi húng hắng giọng:
- Bậy… ý anh là … ba anh giỏi, nên anh cũng giỏi !
- Em biết, nhưng ba em cũng giỏi không kém nhé ! – Tiểu Mai khẽ véo má tôi.
- Vậy à ? Ừ thì… vậy nên em mới giỏi chứ ! – Tôi khụt khịt mũi thừa nhận.
Tiểu Mai lại bật cười, nàng lắc đầu nói:
- Nhưng ai cũng bảo em giống mẹ em cả, ba em cũng nói y như vậy !
- Là sao ? – Tôi ngẩn người thắc mắc.
- Anh thấy em ra sao ? – Nàng hấp háy mắt.
- Ừ thì… xinh xắn, giỏi giang ! – Tôi trả lời.
- Vậy thì mẹ em còn hơn thế nữa cơ, mẹ xinh đẹp lắm, lại giỏi nữa !
- Ghê thế ?
- Chứ sao, anh mà gặp mẹ em thôi là thấy bị áp đảo liền, mẹ nói chuyện sắc sảo lắm, lại rất đẹp !
- Ha, thế ba em sao mà cưới được mẹ em hay vậy ?
- Em cũng không biết, chắc do ba giỏi, với biết lo cho gia đình !
- Vậy lúc mẹ em quen biết ba em thì sao ? Có gì kể cho anh nghe với !
Tiểu Mai nheo mắt hỏi:
- Anh nghe làm gì ?
- Thì… học hỏi ! – Tôi cười đáp.
- Ba em nói… anh giống ba hồi nhỏ lắm !
- Hả ?
Trông thấy tôi đần mặt ra thắc mắc, Tiểu Mai nhíu mày nói:
- Em cũng không rõ, ba chỉ nói là nhìn anh thì ba thấy hình ảnh của ba ngày xưa !
- Ha ha, ba anh không nói thì thôi, chứ ba em cũng thấy như vậy à ? – Tôi bật cười.
- Không hẳn, ba nói là anh điếc không sợ súng !
- HẢ ?
- Ý của ba là anh không sợ trời ngại đất, dám tán tỉnh một tiểu thư, hi hi !
- Tiểu thư thì cũng phải lấy chồng, anh không tán thì… để đứa khác nó tán em à, anh đâu có ngu đâu chứ !
- Ha ha, nhớ là anh nói đó nha, đồ háo sắc ! – Tiểu Mai cười rũ rượi.
- À… khát nước rồi ! – Tôi húng hắng giọng, lảng sang đề tài khác để tránh lún sâu vào cái vụ “háo sắc" này, không khéo tí Tiểu Mai nhớ lại chuyện tôi đạp cửa xông vào phòng nàng thì khổ.
- Để em đi pha trà, anh ăn bánh không ? – Nàng đứng dậy.
- Thôi, trà thôi được rồi ! – Tôi nhún vai đáp.
Thoắt rồi Tiểu Mai đi xuống phía bếp, tôi đưa tay nhìn đồng hồ thì mới nhận ra giờ đã hơn 11 giờ đêm, bình thường thì lúc này ở nhà tôi đã ngáp lên ngáp xuống rồi gục mặt luôn trên bàn học rồi. Ấy thế mà tối nay ngủ lại nhà Tiểu Mai thì tôi lại chẳng buồn ngủ chút nào, hoặc giả là lúc nãy tôi đã ngủ một giấc rồi nên giờ tỉnh táo hẳn ra, mặc dù là nằm mơ thấy ác mộng.
Ngồi một mình trong phòng khách, tôi thở hắt ra thầm nghĩ Tiểu Mai sống một mình cũng gần hai năm ở đây rồi thì đúng là hay thật. Không kể buổi ban ngày, chứ vào ban đêm mà không khí cô liêu tịch mịch như thế này thì hơi bị nhàm chán, chưa kể là có phần hơi sờ sợ ấy chứ. Đành rằng là ban đêm thì phải yên tĩnh chứ chả ai muốn ồn ào hầm bà lằng đủ các loại âm thanh như ban ngày cả, nhưng tôi cảm giác không khí về đêm ở khu phố này khác với khu phố nhà tôi, cũng như nhà Tiểu Mai khác với nhà tôi vậy. Chỉ có tiếng gió đưa cành lá hoa sữa xào xạc, rì rào một cách vừa yên bình vừa tĩnh lặng càng làm khung cảnh sân trước lúc này thêm phần liêu trai.
Một chốc sau, Tiểu Mai bê ấm trà ra rồi đặt khay xuống bàn, nàng chậm rãi đưa những ngón tay thon dài trắng muốt của mình rót trà, dòng nước trong suốt xen lẫn màu xanh mát đang đổ xuống từng tách trà bằng gốm nhỏ xíu.
Nhìn Tiểu Mai lúc này tôi chỉ muốn phán một câu nàng đúng là vợ hiền dâu thảo, đảm đam thục nữ yêu kiều hết mực. Không để ý đến ánh mắt đang mê đắm của tôi, Tiểu Mai thoáng ngạc nhiên thắc mắc:
- Anh không tự lấy uống đi, trà lúc này đang là thơm nhất đấy !
- À… ừm ! – Tôi giật thót người.
- Hay… muốn em phải dâng trà cho chàng thưởng thức nữa đấy ? – Nàng nheo mắt tủm tỉm.
- Được vậy thì càng tốt, hơ ! – Tôi toét miệng cười toe.
- Thôi, được voi đòi tiên, cưng quá sinh hư à ! –Tiểu Mai bĩu môi.
Thoáng bật cười vì lời nói này của Tiểu Mai, bởi nàng nói cứ như là vợ quản chồng vậy, tôi bèn phì cười rồi đổi chủ đề:
- Nè, thường thì giờ này lúc ở nhà, em hay làm gì ?
- Thì học bài chứ làm gì ! – Nàng nhún vai đáp.
- Hơ… em giỏi nhất lớp mà, học gì lắm thế ! – Tôi sửng sốt đặt tách trà xuống.
Thở hắt ra, Tiểu Mai vuốt tóc trả lời:
- Anh ơi, giỏi thì nhờ cố gắng học chứ sao, em là người ngoại quốc mà, lúc vừa về Việt Nam thì một ngày là em học suốt đấy, mới bắt kịp trình độ mấy người chứ !
- Vậy hả ? – Tôi đần mặt ra.
- Chứ sao, anh tưởng chương trình học của Nhật giống với Việt Nam hay sao ? – Nàng lắc đầu.
- Thế… khó hơn à ? – Tôi tò mò hỏi.
- Không khó, cũng không dễ, nhưng ít bài tập hơn so với ở đây !
- Sao hay vậy ?
- Thì ngoài thời gian học ra, nhà trường còn tạo điều kiện cho học sinh có thời gian tham gia các câu lạc bộ nữa chứ !
- Thích nhỉ, ở trường mình chỉ có mỗi bóng đá là nổi bật !
- Ừa, ở Nhật thì một trường học có nhiều câu lạc bộ lắm, Nhu Đạo, Không Thủ Đạo, bóng chày, bóng đá, bóng rổ, chủ yếu dành cho con gái thì có quần vợt, bơi lội, cắm hoa…. Nhiều lắm, nói chung ở Nhật thì bọn em chú trọng sinh hoạt ngoại khóa hơn, một tuần có khi chỉ cầm một phong bì bài tập nhỏ về nhà !
- Sướng quá rồi, ở Việt Nam làm bài mệt nghỉ luôn!
- Nhưng bù lại thì vào đại học sẽ học khó hơn !
Rồi tôi chợt thắc mắc :
- Thế hồi ở Nhật, em tham gia câu lạc bộ nào ?
- Bắn cung ! – Tiểu Mai đáp thản nhiên.
- Hả ? Con gái sao chơi mấy trò bạo lực vậy ? Anhtưởng em vào CLB cắm hoa chứ ! – Tôi chưng hửng.
- Ôi… cắm hoa thì ở nhà em cắm chán từ nhỏ rồi, còn bắn cung là cả một nghệ thuật đấy ! – Tiểu Mai lắc đầu ngao ngán trước vẻ mặt đần thối của tôi.
- Vậy… CLB có con trai chứ ? Hay toàn con gái không ?
- Hì, có duy nhất một cậu con trai thôi !
- Nó… nó bị pê-đê hả ?
- Bậy, cấm anh nói bạn em như thế !
- Bạn em á ?
- Ừa, không có cậu ấy thì em cũng chẳng biết FingerStyle mà dạy cho anh đâu !
Đến đây thì tôi ngã bổ ngửa ra:
- Á à… nói thật đi, hồi cấp II em thân với mấy tên con trai ? Mà khoan đã… sao lại có dính đàn Guitar trong đây nữa ? Em kể là ba em dạy còn gì ?
- Hứ, ba em chỉ dạy căn bản thôi, còn lại là em tự học đệm hát. Chỉ sau khi gặp Matsui thì em mới biết là đàn Guitar còn có trường phái FingerStyle ! – Tiểu Mai nguýt dài.
- Cái gì… Sui… sui gì ? – Tôi ngọng nghịu nhắc lại.
- Là Yuki Matsui, bạn thân của em ! – Nàng nhăn mặt đáp, vẻ như không vừa ý.
- Hơ… sao cái hồi kia lại bảo Akira mới là bạn em?
- Anh hay nhỉ, thì em ít chơi với con trai, chỉ có Akira với Matsui thì em mới khá thân thôi !
- Ừm… thân thế nào ?
- Akira thì em kể anh nghe rồi, còn Matsui cũng thân với Akira, cậu này chơi Guitar giỏi lắm, cũng khá nổi tiếng ở trường. Hì, hai cậu bạn này y như hot boy vậy đó, nhiều bạn nữ ngưỡng mộ cặp bài trùng này lắm, một người là tuyển thủ bóng chày tài năng, người kia thì là nghệ sĩ Guitar tài không đợi tuổi !
- Ờ… thì hot boy, thế em có thích không ?
Liền tức thì, Tiểu Mai nheo mắt nhìn tôi, nàng nghiêng mái đầu cười như trêu:
- Anh đang ghen !
- Không có ! – Tôi hừ mũi đáp, dù rõ ràng là có. – Thế sao Matsui phải dạy Guitar cho em ?
- Thì em thấy thích nên muốn học, nhờ vậy mới về dạy lại cho anh chứ ! – Nàng nhún vai nói, đồng thời lắc đầu bất lực vì cái bộ sĩ diện của tôi.
- Ừm….. ! – Tôi thẫn thờ đáp, cảm giác như mình giống như là tiểu đệ tử nhỏ nhoi của cái tên con trai tên Sui sui gì vậy, nghe mà bất mãn quá sức, hơn hết là tôi hơi bị khó chịu vì thái độ Tiểu Mai nhắc về hai tên Akira và Matsui như là lòng ngưỡng mộ nhiệt thành.
Khẽ im lặng một chút, Tiểu Mai lại rót lượt trà thứ hai vào tách, và tôi chợt buột miệng hỏi:
- Thế.. cái tên Matsui ấy… có thích em như là Akira đã từng vậy không ?
- Không, ha ha ! – Tiểu Mai bật cười. – Matsui thích người khác, không phải em !
- Em vậy mà hắn không thích á ? – Tôi ngạc nhiên như không thể tin được, bởi tôi đang nghĩ quá trình Matsui dạy đàn cho Tiểu Mai thì ắt phải là đã từng có không gian riêng tư giữa hai người trong tiếng đàn Tây Ban Cầm lãng mạn, mà có tên con trai nào trên đời lại không đem lòng yêu mến một người con gái như Tiểu Mai đâu nhỉ.
Đáp lại vẻ ngạc nhiên của tôi, Tiểu Mai lại khúc khích cười và nói vẻ bí ẩn:
- Em biết anh đang nghĩ gì, nhưng thật sự là Matsui thích người khác, còn giỏi hơn em nữa !
- Giỏi hơn cả em á ? Xinh hơn luôn ? – Tôi sửng sốt.
- À… không, xinh bằng nhau… ! – Tiểu Mai đáp vẻ phân vân.
Nhưng cuối cùng nàng lại khẽ nhíu đôi hàng mi ra chiều suy nghĩ ghê lắm rồi cười đính chính:
- Em nghĩ… em xinh hơn á, hì hì !
Đang định hỏi thêm về nữ nhân vật bí ẩn nào mà lại còn tài giỏi hơn cả Tiểu Mai nữa thì tôi bất chợt nghe vọng lại từ phía xa ở bên ngoài khu phố có tiếng chó sủa vang lên giữa đêm khuya yên tĩnh.
- Gấu… gấu……. ấu…ấuuuu….. ! – Tiếng chó sủa càng lúc càng tru dài ra, và lúc này đột nhiên gió thổi mạnh làm cổng sắt nhà Tiểu Mai run run, tiếng sắt va chạm vào nhau nghe lạnh lẽo, tê buốt như vọng về từ một cõi xa xăm nào đó.
Liền lập tức cả tôi lẫn Tiểu Mai đều không hẹn mà cùng đưa mắt nhìn nhau, rồi Tiểu Mai vội trở sang ngồi cạnh vào tôi, nép thật sát.
- Có… có khi nào là trộm không anh ? – Nàng nói qua hơi thở.
- Chắc không phải đâu, tiếng chó sủa đằng xa lận mà, nếu như là trộm thì trộm nhà khác, không phải ở nhà mình ! – Tôi trấn an Tiểu Mai, dù rằng cũng đang lo lắng lỡ tên trộm kia mà có thật thì dám hắn sau khi bị con chó nhà kia phát hiện thì chuyển mục tiêu sang nhà Tiểu Mai lắm.
- Vậy… vậy là ma rồi…. ! – Tiểu Mai lại càng tựa sát vào tôi hơn nữa.
- Nói tào lao, ma thế quái nào được, mình bật đèn sáng quắc cả nhà thế này kia mà ! – Tôi gạt phắt đi.
Quả thật là lúc này thì nhà Tiểu Mai là tôi đảm bảm sáng nhất khu phố, đèn vườn, sân trước, toàn bộ các phòng trong nhà đều được bật đèn dù đã gần 12 giờ khuya. Có lúc tôi chợt giật mình nghĩ mình bật đèn sáng choang thế này có khi tránh được ma, nhưng giống y như mời trộm đến thám thínhvậy.
Tiểu Mai không hiểu nàng đang suy nghĩ gì, lại kéo tay tôi lo lắng nói:
- Ngoại… ngoại em nói, ban đêm mà chó sủa là… sủa ma đó anh !
- Hơ, lại tào…… à không… ngoại em kể sao ? – Kịp thời kềm lại từ “lao “ trước khi tôi cả gan nói nhà ngoại Tiểu Mai là “tào lao“, tôi vội trớ sang hỏi chuyện khác.
- Ngoại bảo chó thường sủa khi gặp người lạ, nhưng vào ban đêm không có người mà chó tự dưng sủa là… nó đang thấy người cõi âm, nên mới gọi là sủa ma…. !
Tiểu Mai kể đến đâu thì tôi cũng run bắn người lên đến đấy, nghĩ thầm người lớn mà nói thì ắt phải có lí do, chứ không ai lại đi dọa con cháu mình như thế chỉ tổ làm nó sợ thêm chứ ít gì. Vậy nên lúc này tôi đã muốn dợm người đứng dậy để ra ngoài nhìn xem có đúng là con chó nhà nào đó đang sủa người hay không, hay là… sủa ma !
Nhưng tôi vừa nhổm người dậy là Tiểu Mai đã vội kéo tay tôi xuống:
- Đừng anh….. làm gì vậy ?
- Ra trước xem thử… có gì lạ không ! – Tôi nói mà không nhận ra từ “lạ “ của mình là ám chỉ điều gì, và tôi cũng không chắc bây giờ chọn lựa giữa trộm và ma thì tôi sẽ chọn bên nào đây.
Trộm thì ít nhất tôi còn có thể múc nó được, nhưng tệ hại hơn là lỡ nó có dao thì tôi cũng tạch như chơi, chưa kể thêm Tiểu Mai liễu yếu đào tơ phía sau. Mà nếu là ma thì dù nó không gây tổn hại đến người nhân gian, nhưng ít nhất nó cũng… hù bọn tôi một phen đến vỡ mật, có khi đứt luôn dây thần kinh mà chết ấy chứ.
Tiểu Mai như biết được tôi đã nói là làm, nàng lại càng kéo rịt người tôi:
- Thôi anh… cứ ở trong nhà đi, cửa nhà em… chắc lắm…! – Nàng vừa nói vừa run, vẻ như nàng cũng hiểu là cổng sắt dù có chắc cũng không cản được ma quỷ, vì tụi nó đi xuyên tường cơ mà.
Tôi mong là trộm, Tiểu Mai thì nghĩ là ma, thành thử ra hai đứa lúc này lâm vào tình huống tiến thoái lưỡng nan, vạn nhất bất chẳng đặng đừng là ở vô thế “Bối thủy “ trước mặt là địch, sau lưng là sông, gặp trộm cũng tạch mà gặp ma cũng chết.
Trộm thì đào tường khoét vách, ma quỷ thì chẳng ngán gì cứ thế đi băng băng, vậy nên tôi bây giờ chỉ còn một cách là… nắm chặ ttay Tiểu Mai và kéo nàng đứng dậy.
- Giờ… anh phải xem là có người ngoài đường không, ít nhất mình cũng biết là chó sủa vì điều gì ! – Tôi nghiến răng.
- Sủa… ma đó… ! – Tiểu Mai nhăn nhó.
- Sủa trộm…là trộm…. ! – Tôi cự lại.
Vâng, tức cười một nỗi ở đây là thay vì mong cho đừng có cả trộm đạo lẫn ma quỷ thì tôi và Tiểu Mai lúc này lại như đang cầu cho một trong hai lực lượng hắc đạo này xuất hiện, không ma thì trộm, còn không trộm thì là ma.
Đang giữa lúc cả hai đứa còn chần chừ chưa biết phải làm sau thì bất thình lình có một âm thanh vang lên từ trước cổng nhà Tiểu Mai hệt như âm thanh của tiếng gõ cửa.
- Cộc… cộc….. !
Thứ âm thanh khô khốc như gỗ gõ vào cánh cửa ấy giống hệt tiếng của một chiếc guốc gỗ đi trên thềm nhà, và lại cũng giống với tiếng gõ của một chiếc gậy, kiểu gõ cửa cầm chừng như muốn xác định xem có ai đang ở trong nhà hay không.
- Cộc… cộc…. cộc…… !
- …… !
- ………….. !
Tiểu Mai lại càng nắm chặt tay tôi hơn nữa khi gió bất chợt thốc mạnh qua khe cửa tạo thành một tiếng hú ma quái như vọng lại từ cõi a tỳ xa xăm.
Riêng tôi thì lúc này đang đứng đực mặt ra, trong đầu hiện lên vô vàn dấu hỏi to tướng mà không có một dấu chấm than nào để giải đáp cho những suy nghĩ của mình. Gió vẫn thổi mạnh làm cây lá xào xạc, nghe rào rạo kết hợp với tiếng hú, tiếng gõ cộc cộc trước cổng, đã thế lại thêm….
- Gấu….ấuuuuu…….. !
Nếu là người quen, thì sao lại đến gõ cửa vào giờ này, đã 12 giờ khuya rồi cơ mà ? Hơn nữa người quen thì phải biết có chuông cửa bên góc phải trụ cổng chứ !
Nếu là người lạ, thì họ thấy đèn nhà còn sáng, ắt phải cất tiếng gọi mới đúng ? Sao lại gõ cửa những ba lần mà không hề phát ra tiếng nói nào ?
Vậy rốt cuộc là tiếng chó tru giữa đêm lúc này là… sủa ma thật hay sao ?
Và ai đang gõ cửa ? Ai… đang đứng trước cổng nhà Tiểu Mai ?
Chapter 321 :
Không còn cách nào khác hơn, tôi cắt chặt môi giấu nỗi sợ hãi vào trong lòng nhằm trấn an Tiểu Mai, kéo tay nàng ra ngoài sân.
- Em đứng ở đây ! – Tôi thì thầm khi hai đứa bước ra bậc tam cấp ở sân trước.
- Nhưng…. ! – Tiểu Mai không muốn rời tay tôi, nàng khẽ níu lại.
- Suỵt…. ! – Tôi lắc đầu rồi quay ra phía cổng nhà.
Cánh cổng màu đen đầy yêu quý thuở nào, đã từng làm xao xuyến con tim tôi không biết bao nhiêu lần, cũng từng khiến tôi trốn chạy hồi năm trước, mọi thứ đều vẫn quen thuộc nhưng sao khuya hôm nay lại trông xa lạ, u ám và ma quái quá cỡ thợ mộc. Căng mắt nhìn về phía trước, tôi thu nắm đấm lại, đưa mục quang thẳng vào cổng với hi vọng không bỏ sót qua bất kì chi tiết bất thường nào xuất hiện.
Tiếng gõ cửa cộc cộc vẫn vang lên từng hồi đứt quãng, và gió rít lên nghe lạnh cả sống lưng.
- Hú….viu….viu… cộc… cộc… cộc… !!!
Nếu không phải là Tiểu Mai đang đứng sau lưng tôi và cần một chỗ dựa, nếu tôi không phải là người đàn ông duy nhất trong nhà này thì thề có trời đất là chỉ cần “bản hợp xướng” kinh dị kia mà vang lên thêm một lần nữa thì tôi sẽ lăn đùng ra ngất xỉu ngay tắp lự.
- “Bình tĩnh…Nam…bình tĩnh… Tiểu Mai đang sợ.. mày sợ nữa thì lấy gì mà…. ! “
Đặt trường hợp là trộm, tôi còn có năm phần tự tin rằng mình có thể hạ gục được hắn, nhưng nếu trường hợp tên trộm này có mang vũ khí thì chưa chắc tôi có thể giành lợi thế trong đêm tối.
Nhưng nếu là …ma thật thì sao ?
- “Không…không thể có ma trên đời được.. ! “ – Tôi toát mồ hôi tự trấn an mình.
Bằng một nỗ lực mạnh mẽ, tôi thu nắm tay lại, khẽ quay nhìn Tiểu Mai đang thất thần tựa cửa lúc này, tôi cố hé môi cười mà cũng chả rõ là mình có đang mếu hay không, rồi gật đầu với nàng. Tay run run, tôi đặt tay mình lên khóa cổng bằng sắt lạnh lẽo, tựa hồ lúc này đầy âm khí.
- Keng….Uỳnh ! - Tôi… đưa tay giật khóa cổng rồi đạp tung béng nó ra.
- Viu…viu…….. !
Trước mắt hai đứa tôi lúc này là con đường trước nhà tuyệt nhiên không một bóng người qua lại, gió thổi từng hồi mạnh mẽ cuốn bay những bọc nylon và mẩu giấy vụn trên mặt đường bay tứ tán. Thoáng hoang mang vì không có người lại có tiếng gõ cửa, tôi theo phản xạ ngước nhìn lên vị trí phát ra tiếng động ở cánh cổng sắt thì phát hiện ra… thủ phạm của trò giả thần giả quỷ tự nãy giờ.
- Ha ha…. ! – Tôi sũng người lại mất mấy giây rồi bật cười khanh khách.
- Gì… gì vậy anh ? Anh Nam ? – Tiểu Mai hoang mang hỏi tôi, vì có lẽ nàng còn đang tưởng tôi bị ma nhập mất rồi nên mới phá ra cười giữa đêm hôm khuya khoắt.
- Em ra đây xem này ! – Tôi tủm tỉm nhìn nàng như để trấn an, không hề phát hiện ra là mồ hôi mình đang ướt đẫm cả lưng áo vì cú căng thẳng thần kinh cực độ vừa rồi.
Đợi cho Tiểu Mai đã líu ríu đứng nép sau lưng mình rồi, tôi mới cười chỉ tay lên trên phần song sắt kế bên trụ cổng.
- Em nhìn đi, “nó “ gõ cửa đấy !
- Ôi….. ! – Tiểu Mai nhìn theo hướng tôi chỉ rồi nàng thở hắt ra nhẹ nhõm.
- Thấy chưa, trên đời làm gì có ma ! – Tôi khẳng định chắc như đinh đóng cột.
- Ai mà ngờ được như vậy đâu chứ… ! – Tiểu Mai bĩu môi, trông nàng đã bình tâm trở lại.
Đại loại có thể giải thích tiếng gõ cửa bí ẩn không người vừa nãy là như vầy, như đã nói thì từ chiều đến giờ bầu trời bất chợt mây đen vần vũ và gió thổi khá mạnh, chỉ lạ lùng ở chỗ là trời lại không mưa. Và trong khi tôi với Tiểu Mai còn đang tán chuyện trong nhà về cái vụ con chó nhà nào đó trong khu này bỗng dưng lên cơn sủa inh ỏi thì ở ngoài đường, những cơn gió báo hiệu mùa mưa sắp bắt đầu đã thi nhau thể hiện trình độ bay nhảy mạnh mẽ của mình. Gió mạnh đến nỗi thổi tung những thứ linh tinh ở trên mặt đường như rác rứa, bọc nylon, hoa lá hẹ bay tùm lum từa lưa.
Và hài hước làm sao khi mà có thể trẻ em ở khu phố này có cái tật chơi diều xong rồi quăng luôn ngoài đường chứ chả đem lại vào nhà để mai chơi tiếp. Hậu quả là con diều đứt dây của một ông mãnh nào đó quẳng lại ngoài đường đã nằm chỏng chơ trên phố, để rồi khi được các “thần gió” đưa đẩy, con diều tự động bay cao bay xa và… mắc luôn vào thanh sắt cổng nhà Tiểu Mai. Ngẫu nhiên làm sao khi thanh tre làm khung diều lại hướng phần mũi về phía mặt bằng của cổng, thành thử ra cứ mỗi khi gió thổi đến là phần mũi tre đều va đập với cổng sắt, tạo ra một thứ âm thanh gần giống với tiếng gõ cửa.
- Cộp… cộp…viu…viu….. ! – Trước mắt hai đứa tôi, con diều vẫn đang mắc kẹt vào cổng, và cứ mỗi lần gió thổi qua là nó lại rung lên bần bật rồi đập vào cửa phát ra âm thanh.
Đến lúc này thì tôi cười cười, nheo mắt quay sang Tiểu Mai trêu:
- Tháo xuống hở ? Hay là để luôn con diều trên đây nghe cho vui tai em nhỉ ?
- Thôi… gỡ xuống đi anh ! – Tiểu Mai vội lắc đầu.
- Hì hì, thì gỡ, anh cũng ngán nó lắm rồi ! – Tôi cảm thấy không nên tiếp tục trêu cô người yêu đang sợ hãi từ nãy giờ nữa, vội đưa tay gỡ con diều xuống.
Nhét luôn con diều tai bay vạ gió vào thùng rác bên đường, chừng như đã chắc chắn rằng nó không thể hiển linh mà bay bổng tiếp thêm được nữa thì tôi mới phủi phủi tay rồi đưa mắt nhìn hết một loạt con đường đang vắng vẻ tịch mịch trong đêm.
- Quái… chó nhà ai mà giờ vẫn sủa thế nhỉ ? – Tôi lấy làm thắc mắc khi tiếng sủa của con chó nào đó từ nãy đến giờ vẫn đột ngột vang lên.
- Vào nhà thôi anh, nhiễm lạnh mất ! – Tiểu Mai lo lắng gọi.
Một chốc sau, tôi đã có thể gọi là an tâm ngồi dựa hẳn người ra ghế mà thư thả nhấm nháp tách trà đào vừa được Tiểu Mai châm lại.
- Quỷ thật con diều, làm em sợ chết khiếp, em ha ? – Tôi cười tủm tỉm.
- Hứ, anh cũng sợ còn nói ai ! – Tiểu Mai nguýt dài.
- Bậy, em không thấy anh lúc nãy hùng hổ đạp cửa xông ra hay sao ? – Tôi phất tay lờ đi màn phản pháo của nàng.
- Ờ, anh đạp cửa lúc nào mà chẳng hung hăng ! – Nàng nhún vai đáp.
Giật thót người biết là Tiểu Mai vừa nhắc khéo vụ lúc nãy tôi đạp cửa xông vào phòng nàng, không dám trêu đùa để lún sâu vào tộil ỗi đã được ân xá nữa, tôi vội lảng sang chuyện khác.
- Tóm lại là do tụi mình thần hồn nát thần tính thôi, chứ trên đời này làm gì có ma cỏ !
- Không hẳn đâu, chỉ là anh chưa gặp thôi, không phải ngẫu nhiên mà con người lại đồn đãi về những gì làm cho họ cảm thấy sợ hãi ! – Tiểu Mai cắn môi đáp, nàng nhẹ để ấm trà xuống bàn rồi nhấc một tách dành cho mình.
- Bản tính con người vốn là tò mò trước những điều bí ẩn xung quanh mà, chính vì không thể tìm ra được lí do cho những gì bí ẩn đó, họ đành tự tạo ra những câu chuyện huyền bí nhằm giải thích những sự vật sự việc của thế giới tâm linh. Kết quả là hoàn toàn ngược lại, con người càng cố giải thích những hiện tượng huyền bí bằng truyền thuyết về ma quỷ thì lớp hậu thế thay vì hiểu ý tổ tông, lại đi tin sái cổ và ngày càng sợ hãi vì mấy câu chuyện âm u ghê rợn đó ! – Tôi vung tay làm nguyên một tràng thao thao bất tuyệt.
Tiểu Mai tròn mắt ngạc nhiên như thể không tin được những gì tôi vừa nói, nàng nhìn tôi lâu đến nỗi đang tôi đang hào hứng giải thích mọi sự dưới góc nhìn của con mắt khoa học cũng đành phải gãi đầu sượng trân:
- Uầy… em không tin thì thôi, làm gì nhìn anh dữ vậy !
- Không… em nghĩ là anh có thiên khiếu thuyết trình lắm đấy ! – Tiểu Mai hấp háy mắt.
- Hả ? – Tôi đần mặt ra sửng sốt.
- Anh có thể là một nhà hùng biện đấy chứ ! – Nàng nhận xét, vẻ như vẫn chưa hết ngạc nhiên.
Nghe Tiểu Mai nói mà tôi vội xua tay chối đây đẩy:
- Thôi thôi, hùng biện để làm gì, đàn ông là phải thể hiện bằng hành động chứ đâu bằng lời nói !
- Ngốc, một lời nói sắc bén còn quyền lực hơn cả thiên binh vạn mã đấy ! – Tiểu Mai nhún vai đáp.
- Ờ, biết, em thì giỏi rồi, nói gì ai mà lại chả nghe ! – Tôi thở hắt ra.
- Hì, anh đánh giá em cao quá ! – Nàng tủm tỉm.
Không thể tiếp tục để tình trạng “mèo khen mèo dài đuôi “ tiếp diễn, tôi liền đánh lạc hướng:
- Trở lại vấn đề chính, em vẫn tin là trên đời này có ma ?
- Không hẳn là tin, nhưng cũng không có chối bỏ ! – Tiểu Mai trả lời liền tức thì.
- Vậy em qua đây ngồi với anh, này thì ma cỏ ! – Tôi vừa nói vừa dang tay vỗ vỗ vào thành ghế bên cạnh mình.
- Làm chi ? – Tiểu Mai nheo mắt nhìn tôi như đề phòng.
- Bảo qua ngồi thì cứ qua ! – Tôi trợn mắt hung dữ.
Trông thấy bộ dạng hùng hổ như thiên lôi của tôi,Tiểu Mai vội buông tách trà rồi líu ríu bước sang chỗ tôi, ngồi xuống phần ghế nệm cạnh bên.
- Phải thế chứ, nghe bảo vợ Nhật chiều chồng lắm mà ! – Tôi toét miệng cười hài lòng.
- Hứ, ông mà làm bậy thì biết với tôi ! – Tiểu Mai nguýt dài, tuy phản ứng là thế nhưng nàng vẫn ngồi yên vị bên tôi.
- Phải rồi, lúc này đêm hôm khuya khoắt mà nhà lại chỉ có hai đứa mình, anh làm bậy thì em phải biết chớ sao hè ! – Tôi giở giọng cười đểu cáng.
- Anh dám… ! – Nàng trừng mắt nhìn tôi, khẽ dịch người lùi ra.
Trông bộ dạng Tiểu Mai đang sợ thật, tôi bèn cười giả lả:
- Đùa tí, em sao cứ hay sợ vu vơ thế nhỉ ?
- Anh là con gái đi, xem có sợ hay không ? – Nàng khẽ nhíu mày.
- Thế là giờ nhất quyết ngồi đó ? – Tôi nheo mắt nhìn nàng tinh quái.
- Ừ, nhất quyết ! – Tiểu Mai mím môi, hếch mũi lên bướng bỉnh, và ngồi cách tôi một tấm đệm vuông, hai tay đan lại vào nhau.
Biết tỏng là cô nàng đang bối rối thế kia, rõ là muốn sang ngồi cạnh tôi lắm rồi mà trót nói cứng là không qua nên giờ mới đan tay như vậy, tôi liền gục gặc đầu:
- Ừ thì thôi, anh không ép nữa, nhưng để xem lát sau có nhảy bổ qua đây không nhé !
- Việc gì phải qua đó ? – Tiểu Mai thẫn thờ hỏi.
- Thì em bảo trên đời có ma, nghe có vẻ thích ma lắm, để anh chiều em luôn !
- Anh… thấy ma rồi ư ?
- Chưa, nhưng nghe kể lại !
- Vậy… có gì đâu chứ !
- Ừ, có hay không thì tí nữa mới biết, giờ nghe anh kể đây !
- ………….. !
Vậy là chương trình “Kể chuyện đêm khuya “ được phép bắt đầu, tôi vờ húng hắng giọng ra vẻ nghiêm trang, rồi trước ánh mắt hồi hộp xen lẫn tò mò của Tiểu Mai, tôi chậm rãi bắt đầu câu chuyện của mình bằng một giọng kể âm u, lạnh lẽo:
- Sáu năm trước, có một hôm nhà anh có khách, đó là một người bạn cũ của mẹ…..
Đúng vậy, tôi đang kể lại một câu chuyện mà chính tai tôi nghe được, câu chuyện này xảy ra vào sáu năm trước, tức là khi tôi còn học lớp năm. Hôm đó, tôi đang ngồi chơi ráp rôbô mô hình ở giữa nhà, vừa chơi vừa lầm bầm rủa thầm Sơn đen cái tội nó ham… phụ việc nhà không đi đá bóng với tôi. Và tình cờ lúc đó, mẹ tôi cùng bà bạn sau một hồi hàn huyên tâm sự đã nhắc đến chuyện không nên nhắc trước mặt con nít:
- Mà bà nhớ bà Hai bán bánh tráng đầu ngõ trường mình hồi đó không ?
- Ừ, sao nhỉ ? Giờ bà Hai vẫn còn bán à ? – Mẹ tôi hỏi lại.
- Không, chồng bả vừa chết tháng trước, nên giờ bả nghỉ bán rồi, mà tui cũng không biết giờ gia đình bả ở đâu nữa ! – Bà bạn trả lời.
- Sao chồng bà Hai lại chết ? Nhìn ổng khỏe mạnh lắm mà, tập thể dục thường xuyên có bệnh hoạn gì đâu, hay là bị tai nạn ? – Mẹ tôi sửng sốt.
Và bà bạn của mẹ tôi lúc này thì khuôn mặt tự dưng đăm chiêu hẳn ra, thoáng nhìn quanh quất một hồi, thấy tôi đang cắm đầu vào con rôbô to đùng thì bả mới ghé tai mẹ tôi mà trầm giọng nói, không hay biết ở bên này, hai tai tôi cũng đang dỏng lên hóng chuyện:
- Nghe đâu ổng gặp ma nên hóa điên, rồi chết…… !
Ngày trước, mẹ tôi cũng học trường Phan Bội Châu tôi đang theo học bây giờ, và cũng giống Khả Vy, mẹ tôi theo học từ cấp hai đến hết cấp ba. Ở trường, mẹ tôi nổi tiếng là học sinh giỏi Toán nhất khối suốt mấy năm liền đến độ sau này thầy cô khi biết tôi là con của mẹ thì đều gật gù khen “mẹ nào con nấy “, còn mấy ông chú bác con trai trong trường thì si mê mẹ tôi như điếu đổ, thế nhưng mẹ tôi chỉ chọn kết hôn với ba tôi, vì theo lời bà nói là do mẹ chỉ thích những ai thông minh hơn mẹ. Vậy đấy, kết quả của cuộc hôn nhân trên chính là hai anh em tôi bây giờ, thằng nào cũng giỏi, và tôi lại còn giỏi hơn ông anh tôi gấp bội… à quên xin lỗi mọi người, có lẽ tôi đã tự sướng hơi quá đà thì phải !
Quay trở lại câu chuyện theo lời bà bạn của mẹ tôi kể, thì hồi cách đây hai ba chục năm trước, đầu đường vào trường có gia đình chuyên làm bánh tráng nọ, đó là gia đình bà Hai. Bà Hai có hai người con, một ông lớn thì bỏ nhà đi biệt xứ từ hồi trai tráng, ông út còn lại thì dở dở ương ương, tâm thần bất định. Chồng bà Hai là ông Hai từng đi lính ngày trước, sau giải phóng thì hai ông bà kết hôn. Ông Hai rất khỏe mạnh, dáng người đen
Trang:
[<] 1,[2],
3,
4,
14 [>]Đến trang: