XtGem Forum catalog
ĐỌC TRUYỆN YNCHDNEG
Part 6 Chap 237-284
tâm cúp theo, bao giờ cũng vậy, tôi luôn muốn là người sau cùng gác máy, vì tôi nghĩ phải nghe tiếng chuông cúp đường dây bao giờ cũng để lại một cảm giác như trơ trọi và có chút gì đó hụt hẫng, hay giả chăng cảm giác của người ở lại là không dễ chịu chút nào cả, thế nên tôi chỉ luôn muốn dành tất cả những gì tốt đẹp nhất có thể cho Tiểu Mai mà thôi.

Đặt lưng xuống giường nhưng chưa ngủ vội, nằm ngẫm nghĩ lại những khoảng thời gian cùng với nhiều chuyện trải qua, tôi lại càng thêm bồi hồi. Quả thật là suốt hơn một năm vừa qua, tôi nợ Tiểu Mai quá nhiều, và nàng cũng vì tôi mà buồn không biết bao nhiêu lần. Chính vì vậy, bây giờ khi hai đứa đã chính thức yêu nhau rồi, khi tôi đã cảm nhận được hơi ấm và sức nặng của cái tựa đầu vào vai mình thì tôi lại càng biết được hạnh phúc nào cũng có giá của nó, đó là phải đánh đổi, phải trải qua nhiều chuyện thì mới có được hạnh phúc thực sự. Và trong niềm vui vô giá đó, việc giữ được hạnh phúc là một việc vừa vui, cũng vừa không dễ dàng chút nào.

Với tôi, không cần phải làm cho mọi thứ trở nên phức tạp hơn, mà chỉ đơn giản rằng tôi sẽ làm mọi thứ tốt nhất dành cho Tiểu Mai, không phải là để đền đáp, mà là đã đến lúc tôi mang lại hạnh phúc cho nàng. Có lẽ yêu nhau ở lứa tuổi này theo một số người là hãy còn sớm, thế nhưng tình yêu thì làm gì có giới hạn tuổi tác, chỉ là vào một ngày tình yêu đến gõ cửa, và bạn là một người chủ nhà hiếu khách không thể từ chối lại sức hấp dẫn của thần tình ái mà thôi.

Vì vậy, dù ngoài miệng luôn tỏ ra tếu táo và vô lo nhưng tôi vẫn biết mình phải thay đổi bản thân, không thể như trước được. Tôi có thể đùa giỡn với bạn bè, nhưng nhất định phải đứng đắn đường hoàng khi bên cạnh Tiểu Mai, phải là chỗ dựa vững chắc của nàng.

Sáng hôm sau, ngày 27 giáp Tết, tôi dậy thật sớm để tập thể dục, cảm giác biết được rằng giờ này người mình yêu hãy còn đang say ngủ luôn làm tôi thấy ấm áp hơn khi đứng trên sân thượng giữa tiết trời se lạnh cuối đông.

- Chà, thằng Nam dậy sớm, có chuyện lạ rồi ! – Mẹ tôi ngạc nhiên khi thấy tôi mò xuống bếp.
- Hehe, có gì ăn không mẹ, con đói ! – Tôi cười khoái chí.
- Ra ngoài ăn sáng kìa, đã nấu gì đâu ! – Mẹ tôi trả lời.
- À… dạ… ! – Tôi gật đầu đáp, có hơi hụt hẫng.

Rồi đợi đến khoảng 8 giờ sáng, tôi lại lên phòng nhấc máy điện thoại gọi sang nhà Tiểu Mai :

- ………. ! – Chuông đổ một hồi dài.
- Tôi nghe đây ! – Giọng của Tiểu Mai ở phía bên kia.

- Chào buổi sáng tiểu thư, hì hì ! – Tôi cười.
- Woa, dậy sớm vậy chàng ! – Nàng cũng ngạc nhiên hệt như mẹ tôi.
- Uầy, anh dậy từ hồi 6 giờ kìa ! – Tôi gãi đầu đáp.
- Hơ, được nghỉ sao không ngủ đến 7 giờ chứ ? – Nàng thắc mắc.

- Tập thể dục cho khoẻ người, rồi còn gọi sang chào buổi sáng tiểu thư chứ !
- Bleu, em cũng dậy lúc 6 giờ, anh chào muộn rồi, hì hì !
- Em làm gì mà dậy sớm vậy ? Mệt thì nằm nghỉ cho khoẻ !
- Hết mệt rồi, dậy chuẩn bị trước chứ !
- Chuẩn bị gì ?
- Bí mật, tối nay anh sẽ biết !
- Quà tặng anh hả ? Có ngon không ?
- Hứ, mở miệng ra là ăn, mà ngày gì đâu em phải tặng quà cho anh chứ ?
- À… ngày anh dậy sớm !
- Vậy hoá ra hôm giờ toàn ngủ nướng, được bữa nay tốt ngày nên dậy sớm được một bữa, phải không chàng ?
- Bậy… bữa giờ cũng dậy sớm, nhưng bữa nay… dậy sớm hơn !
- Hi, được rồi, vụng chèo khéo chống !
- Mà bí mật gì vậy ? Nói anh biết đi, sớm muộn gì tối cũng biết thôi mà !
- Không !
- Gì ghê vậy….. ?
- Vì bí mật làm nên sự quyến rũ của phái nữ, hi !
- Em… đủ quyến rũ rồi, còn đòi thêm gì nữa… !
- Là anh khen đấy nhé, em chưa bao giờ tự nhận nha !
- Uầy…. !
- Thôi, giờ em bận chút, chiều đúng 6 giờ nhé anh !
- Ừa, anh nhớ rồi !

Cúp máy rồi mà tôi vẫn cứ tủm tỉm cười phơi phới trên mặt, bởi cảm giác mới sáng ra đã được nói chuyện với bạn gái thật là khoái chí quá chừng, đã vậy lại còn tối gặp lại nữa chứ, cuộc sống này ưu ái tôi nhiều thật. Mà Tiểu Mai định cho tôi biết bí mật gì vậy nhỉ ? Hôm nay chẳng phải sinh nhật tôi, cũng không phải sinh nhật nàng, vậy là nàng định làm gì đây ta ?!

- Hiền đệ, đói bụng không ? Đi ăn với huynh ! – Ông anh tôi lò dò trên cầu thang bước xuống.
- Em ăn từ sáng rồi huynh ơi ! – Tôi cười nhăn nhở.
- Đệch, sao không chờ tao ? - Ổng ôm mặt rống lên.
- Uầy, thấy huynh ngủ ngon quá nên không muốn phá đám ! – Tôi gãi đầu.

- Mày ôm quần áo dọn ra khỏi nhà ở luôn với gái đi cho rồi, anh em trước gái sau mà nó thế đấy !
- Bậy huynh !
- Chứ không phải hôm qua mày tán chuyện cả đêm với cái a lô à ?
- Ấy…nhỏ thôi, mẹ biết bây giờ !
- Tao rống lên cho cả nhà nghe đây này…. !
- Đừng, để em mua đồ ăn sáng cho huynh !

- Hiền đệ ngoan, huynh ăn phở bò tái bằm, mua giúp nhá ! - Ổng đổi thái độ ngay tắp lự, vỗ vai tôi cười hoà nhã.

Thế là vừa sáng ra đã lại làm chân sai vặt, tôi đành phải lọ mọ chạy ra đầu ngõ mua giùm lão anh tô phở để lão không hé ra cho mẹ tôi biết là… có lẽ cuối tháng này tiền cước điện thoại ở nhà sẽ tăng vọt vượt mức mọi tháng trước.

Buổi sáng tôi làm chân sai vặt, buổi chiều tôi làm… Việt kiều bảnh bao về nước kiếm vợ, chỉ mới 5 giờ 30 là đã tắm rửa sạch sẽ thơm tho, đầu tóc sáng lán rồi dắt xe ra ngoài.

- A u, đi đâu mà sửa soạn thế mày ? – Ông anh tôi chặn cửa.
- Đi…chơi…. ! – Tôi cứng đờ cả người.
- Ừm, đi vui vẻ, huynh hiểu mà, hê hê ! – Hổng dè ổng lại chịu buông tha dễ dàng cho tôi, đứng nhích sang bên để tôi dắt xe.

Chốc sau, khi đã đạp xe bon bon trên đường rồi mà tôi vẫn không thể hiểu tại sao hôm nay ông anh tôi lại tốt bụng đột xuất mà chịu cho tôi qua ải dễ như vậy, chứ bình thường là ổng nhầy ghê lắm. Hay là do tô phở đặc biệt lúc sáng nhỉ ? Thế nhưng lúc nãy theo lời ổng nói thì là ổng hiểu gì vậy kìa ? Sao lúc này tôi mới có cảm giác ngờ ngợ là mình đang quên một điều gì đó thì phải ?

Ngoài đường phố hôm nay, tuy chỉ mới đầu giờ tối thế nhưng tôi trông lượng nam thanh nữ tú nắm tay nhau ra ngoài dạo chơi hình như nhiều hơn ngày thườn, mà ai nấy trong cũng rất vui vẻ đầy hớn hở.

- Chậc, chắc là Tết tới nên mọi người phởn theo đây mà ! – Tôi tặc lưỡi lẩm bẩm.

Đúng 6 giờ chiều, tôi dừng xe trước nhà Tiểu Mai, nhớ lại lần trước nên lần này tôi chỉ đưa tay nhấn đúng một hồi chuông.

- Kính…coong…. !

Tôi không phải đợi lâu, vài giây sau đã có tiếng dép loạt soạt từ trong nhà vọng đến, và… Tiểu Mai của tôi bước ra mở cổng.

- Hi, đúng giờ ghê ha !
- ……….. !

Tôi lúc này chỉ biết gọi là há hốc mồm, mở to mắt ra mà chiêm ngưỡng vẻ đẹp hoàn thiện nhất của những chuẩn mực chọn bạn gái qua ngoại hình trong cả cuộc đời tôi, và cả trong giấc mơ. Tiểu Mai hôm nay xinh đẹp quá thể, nàng đẹp một cách khác hẳn những ngày thường, vẫn là kẹp mái màu bạc trên mái tóc dài đen tuyền óng ả, áo pull trắng ôm dáng với váy hồng rạng rỡ, gương mặt được trang điểm nhẹ cùng làn môi hồng như mọng lên dưới ánh đèn, nhìn vào chỉ muốn… cắn. Không, không phải là tôi có ý đồ tà đạo gì cả, thế nhưng trông thấy nét môi như kẹo ngọt, tưởng chừng chỉ cần chạm vào là tan ra thành những gì mềm mại êm đềm nhất thế gian thì tôi lại muốn… chạm môi nàng thật.

- Sao thế…. ? – Tiểu Mai nhìn tôi thắc mắc.
- Bữa nay… em đẹp quá… ! – Tôi lắp bắp.
- Nịnh hở ? Hì hì ! – Nàng đập vai tôi.
- Không, thật đó ! – Tôi lắc đầu nguầy nguậy.

- Vậy được rồi, đợi em khoá cổng ha ! – Nàng bước vào nhà lấy áo khoác cùng túi đeo tay ra rồi quay lưng đóng cửa nhà lại.

Gió nhẹ đưa hương thơm thanh khiết như ngày nào lan qua khướu giác tôi, kể cả nhìn từ đằng sau thì quả thật hôm nay, Tiểu Mai… rất đẹp, … cực kì đẹp !

Lạy trời, bữa nay là ngày gì vậy ?

Chapter 268 :

Tiểu Mai ngồi lên sau xe tôi, nàng hỏi :

- Anh chở em đến nhà thờ trước được không ?
- Ừ, dĩ nhiên ! – Tôi gật đầu.

Bữa nay Tiểu Mai đến nhà thờ làm gì nhỉ ? Dù thắc mắc từ nãy đến giờ về tất cả mọi điều lạ lùng, từ việc ông anh buông tha qua ải dễ dàng, đến lượng cặp đôi ra ngoài chơi tăng đột biến, giờ thì Tiểu Mai đẹp hơn mọi ngày, lúc này thì bảo đến nhà thờ. Là ngày gì có liên quan vậy ta ? Bữa nay mới 27 Tết mà, cúng ông Táo cũng qua rồi, đâu có lễ lộc gì đâu !

Ôm một bụng đầy thắc mắc khôn tả, tôi đạp xe thẳng đường Thủ Khoa Huân để đến nhà thờ theo hướng dẫn của Tiểu Mai :

- Bữa nay… thấy em là lạ !
- Hở, lạ sao ? – Nàng ngạc nhiên hỏi.
- Mà gì cũng lạ hết, anh thấy… cứ sao sao ấy ! – Tôi nhíu mày suy nghĩ.
- Hi, anh không nhớ thì thôi, để lát nữa em nhắc rồi sẽ nhớ ! – Tiểu Mai khúc khích cười, nàng đưa tay khẽ vịn hông tôi từ đằng sau.

Vào đến khuôn viên nhà thờ, tôi bước xuống dắt xe dẫn bộ, hôm nay nhà thờ khá vắng người, chỉ có lác đác vài vị mục sư và nữ tu đang đi dọc theo các hành lang.

- “ Vậy là cũng không phải ngày lễ Thiên Chúa Giáo gì ? Thế là ngày gì ta ? “ – Tôi vẫn còn suy nghĩ đến nát óc.

- Anh vào cùng em đi ! – Tiểu Mai kéo tay tôi.
- Nhưng… anh có biết gì đâu ! – Tôi ngập ngừng.
- Không sao, cầu nguyện thì không phân biệt ai cả, hì ! – Nàng cười như hoa như ngọc.

Hai đứa đi xuyên qua hành lang sảnh lớn, rồi bước thẳng vào thánh điện, vào đến nơi thì Tiểu Mai để túi xách lên dãy bàn đầu tiên, rồi nàng bước đến trước tượng chúa Jesus, chắp hai tay lại vào nhau rồi nhắm mắt lại, khẽ mấp máy môi thành khẩn.

Tôi không biết Tiểu Mai cầu nguyện điều gì cả, mà nàng lại nhất thiết bảo tôi phải đứng sát cạnh bên, thế là tôi cũng bắt chước nàng, chắp tay lại mà… khấn theo.

- “ Cầu đức chúa Jesus, xin Người … phù hộ cho người con gái đang đứng cạnh bên con đây, đừng bao giờ phải buồn khổ nữa… nếu có thể… xin người hãy lấy tất cả những may mắn của con để dành tặng cho cô ấy… con cầu xin Người, bằng tất cả lòng thành ! “

Cầu nguyện xong xuôi, tôi mở mắt ra, thề có trời có đất là khoảnh khắc ấy tôi cảm giác như mình vừa làm một điều gì đó rất thiêng liêng, và đầy… hạnh phúc. Nhìn sang bên thì Tiểu Mai hãy còn đang cầu khẩn, thế là tôi lùi lại vài bước rồi đến ghế ngồi.

Lát sau, khi tôi đang chăm chú ngắm nhìn những bức phù điêu được khắc theo lối mỹ thuật Phục Hưng trên vách thì Tiểu Mai bước lại gần :

- Hi, xong rồi, về thôi anh !
- Ừm ! – Tôi chồm người đứng dậy.
- À… lúc nãy anh có cầu nguyện gì không đó ? – Nàng nheo mắt nhìn tôi.
- Có chứ ! – Tôi đáp.
- Gì vậy ? Cho em biết đi ! – Nàng ôm tay tôi cười tươi.
- Thế em nói trước là em cầu gì đi, rồi anh nói ! – Tôi làm bộ mặt tỉnh rụi.
- Thôi… ai lại hỏi vậy ! – Nàng bĩu môi.
- Chứ em cũng vừa hỏi vậy thôi mà ! – Tôi phản pháo.
- Em.. khác… ! – Tiểu Mai thoáng ngập ngừng.

- Hì, đi chơi thôi, ngày đặc biệt của em mà, đúng không ? – Tôi khoát tay bước trở ra ngoài.
- Cũng là của anh nữa… ! – Nàng phụng phịu dỗi.
- Hả ? Không lẽ… kỉ niệm… 1 tuần yêu nhau ? – Tôi đần mặt ra.
- Ngốc, không cho anh hỏi nữa ! – Nàng đập tay tôi trách khẽ.

Tiểu Mai không cho tôi quyền hỏi, nhưng tôi lại được quyền tự mình thắc mắc đây là dịp gì đây, và nhất là tôi lại càng thêm phần thắc mắc hơn nữa, khi mà vừa dắt xe ra ngoài là hai đứa tôi đều thấy ở bên kia đường, là… Vũ đang chở Khả Vy cũng hệt như những cặp đôi khác từ nãy đến giờ.

Thấy tôi đần mặt ra vì ngơ ngác, Tiểu Mai thoáng không vừa ý, nàng véo nhẹ vào lưng tôi :

- Anh… nhìn gì đấy ?
- Không, anh… vừa biết bữa nay ngày gì rồi !
- Là ngày gì ?
- Ngày… toàn dân đưa nhau đi chơi !
- Vớ vẩn, anh chỉ giỏi linh tinh !
- Hì hì, thôi không đoán nữa, giờ đi ăn nhé !
- Ừm… đồ ham ăn !
- Anh mà đói là không có sức chở em đâu, người gì nặng quá chừng !
- Vô duyên, em vậy là nhẹ lắm rồi !
- Ờ, em không hiểu đâu, đây gọi là sức nặng của….. !
- Của gì ?

Tôi ngớ người định nói là của “ hạnh phúc “, thế nhưng lại cứ thấy ngường ngượng sao đó, thế là đành nói trớ qua chuyện khác :

- Sức nặng của… cả hai đứa, hề hề !
- Vậy cũng nói được ! – Tiểu Mai lại véo vào tôi, lần này là véo thật.
- Au…da….. ! – Tôi điếng hồn đau giật bắn cả người.
- Hứ ! – Nàng quay ngoắt đi không nhìn tôi.
- Thôi mà, giỡn đó, đi ăn nha, sau đó tính tiếp, chứ anh đói thật mà ! – Tôi quay lại cười cầu hoà, nài nỉ bằng một giọng thành khẩn hết mức có thể.

Trông thấy bộ dạng nhăn như khỉ ăn ớt vừa than thở vừa xoa bụng của tôi, chắc có lẽ là hài quá nên Tiểu Mai dù đang dỗi cũng phải phì cười gật đầu :

- Ừa, tuỳ anh, đồ ham ăn !

Thế là tôi chở Tiểu Mai dạo qua cung đường rộng nhất và đẹp nhất thành phố, ngang qua cây cầu Trần Hưng Đạo đang cờ hoa lộng lẫy chuẩn bị mừng xuân, dọc xuống phố Lạc Đạo rồi tấp xe vào một quán bò bít tết ven đường. Quả thật là hôm nay có nhiều chuyện lạ nối tiếp chuyện lạ, vì quán bít tết này thường ngày lượng khách tuy có đông thật nhưng lúc nào trong quán cũng vẫn có bàn trống, thế nhưng hôm nay là.. nghẹt bàn. Cứ như lúc nãy tôi nói đùa rằng “ ngày toàn dân đưa nhau đi chơi “ là đã thành sự thật rồi vậy, nhà nào hình như cũng kéo cả gia đình mà ra ngoài ăn.

Thế nhưng tôi không sợ hết chỗ ngồi, bởi người chủ quán là người quen của gia đình tôi, thế nên sẽ lại như mọi khi, tôi bước vào quán là sẽ lại có chỗ ngồi ngay thôi.

Tôi đã lầm, không phải gì lầm to, chỗ ngồi vẫn có, chỉ là… thái độ của mọi người trong quán lúc hai đứa tôi bước vào. Vì hầu hết mọi ánh mắt của hầu hết những người có mặt lúc này đều đổ dồn về phía Tiểu Mai, sau đó là họ quay sang nhìn tôi như bình phẩm, đánh giá. Nếu mô tả như trong phim ảnh, thì lúc này cứ gọi là đang có tiên nữ hạ phàm vậy.

- Ngồi đi em ! – Tôi phớt lờ tất cả, kéo ghế ra.
- Ừm… ! – Tiểu Mai thoáng ngại ngần ngồi xuống.

- Kệ họ ! – Tôi trấn an nàng, thầm hối hận rằng sao mình không chọn một quán nào đó vắng hơn.
- Đây là lí do em không thích nơi đông người…. ! – Tiểu Mai khẽ thì thầm.
- Cũng không sao đâu, họ nhìn chút rồi lại thôi ngay ! – Tôi nhún vai đáp rồi ngạc nhiên. - Ủa mà… anh tưởng em quen như thế này rồi chứ ?
- Quen gì ? – Nàng tròn mắt nhìn tôi.
- Thì… em như vầy… đi đâu mà người ta chẳng nhìn chứ ! – Tôi trả lời.
- Không… hồi ở Nhật em cứ học xong là về nhà, cũng ít ra ngoài lắm ! – Nàng lắc đầu đáp.

- Vậy à ?
- Ừa… em hơi khó chịu khi bị nhiều người nhìn như vậy !
- Nhưng… hồi cấp 2, em học ở trường thì mấy đứa con trai chắc cũng nhìn em vậy thôi mà ? Có khi lại còn nhiều hơn gấp mấy chục lần cái quán này ấy chứ !
- Cấp 2 em học trường nữ mà !
- Là… trường toàn nữ sinh không ấy à ?
- Ừa, nên đâu có tên con trai nào chứ !
- Chà… anh mà được vô đó học là sẽ thành… hàng hiếm, hê hê !

Ngay lập tức, Tiểu Mai trừng mắt nhìn tôi :

- Anh nghĩ bậy bạ gì đấy ?
- Không… đâu có… ! – Tôi hoảng vía chối đây đẩy.
- Chứ sao vừa nói……. ! – Tiểu Mai định chất vấn tôi tiếp.

May thay trong lúc tôi sẽ có khả năng phải vất vả chống đỡ trước cuộc hỏi cung sắp diễn ra thì người phục vụ đã bước đến và đặt dĩa bít tết lên bàn, mỡ bắn xèo xèo nghe lách tách rất ư là vui tai… nhưng cũng hơi nguy hiểm.

- Tách…. ! – Mỡ trong cái dĩa bằng gang bắn ra.
- Oái… ! – Tôi lách người né ngay.

- Đây… đâu phải bít tết ! – Tiểu Mai ngạc nhiên.
- Ở đây toàn gọi là bít tết, sao em ? – Tôi cũng thắc mắc.
- Bít tết là phải miếng thịt bò dày và nguyên kìa, chứ… thế này giống bò xào hơn ! – Nàng nhìn tôi trả lời.
- Uầy… vậy à, thực ra nó còn có tên khác là.. bò né ! – Tôi thở hắt ra.
- Bò né ? – Tiểu Mai nhíu mày vẻ không hiểu.
- Ừ, bộ lúc người ta để dĩa bò xuống bàn, em không né tránh dầu bắn ra hay sao ? Hì hì ! – Tôi cười rung cả người.
- Ồ ha, cũng hay ghê ! – Nàng phì cười.

Ăn uống xong xuôi, như không cần thoả thuận trước, tôi lại đạp xe đưa Tiểu Mai trở lại cung đường biển thanh bình và yên tĩnh. Rồi theo lời nàng, tôi gửi xe tại nhà nàng rồi hai đứa cùng đi dạo bộ trên lối đi được lát đá hoa cương của ngày nào tôi còn hay theo đuổi nàng. Trời đêm thoáng mát, những làn gió đưa cành lá rì rào bên tai hai đứa, tạo thành một thanh âm đầy cung bậc nhưng cũng rất đỗi vui tươi.

- Hì, nhớ hồi đó mắc cười thật ! – Tôi gãi đầu.
- Sao vậy ? – Tiểu Mai hỏi.

- Thì cái hồi anh ngày nào buổi tối cũng đi dạo với em ở đây nè, em thì đi trước, anh thì tò tò sau lưng như bị em dắt mũi ấy !
- Hi, ai bảo chọc em giận !
- Mà lúc đó em giận thật à ? Anh là bất đắc dĩ thôi !
- Xạo, bất đắc dĩ mà lúc em giúp anh học bài lại đi mắng người, rồi còn đuổi về, ôi…. !
- Thì… đang bực thằng Huy, nên vậy… !
- Anh là có tật xấu hay giận cá chém thớt nghen, giận ai là giận lây luôn sang em !
- Không… thôi mà, xin lỗi, hứa là không có lần sau !
- Nhớ nhé, giữ lời đấy !

Tôi mỉm cười :

- Ừ, với anh, lời hứa nặng tựa tính mạng mà !

Tiểu Mai thoáng sửng sốt rồi nàng nhẹ cười, ôm lấy một bên tay tôi và khoác vào, đi sát cạnh bên tôi hơn :

- Hi, vậy mới là bạn trai em chứ !


Tôi lúc nào cũng vậy, luôn ngất ngây mê mẩn trước những hành động tưởng chừng như rất đỗi bình thường của Tiểu Mai mà lại đầy sức quyến rũ, và cũng… rất dễ thương, dù chỉ là một cái khoác tay. Có những lúc, tôi tưởng như Tiểu Mai rất người lớn, nhưng cũng có lúc tôi lại thấy nàng như trẻ con, cũng biết giận dỗi, cũng cần được yêu chiều.

- Mình tới quán café hôm bữa đi anh !
- Quán nào ?
- Hát Với Nhau ấy, em muốn tặng anh một bài hát !
- Ừ…mà bài gì vậy ?
- Bài mà một năm em chỉ hát một lần, và chỉ tặng… cho anh !

Ít phút sau, dù lòng đầy thắc mắc và chờ đón một cảm giác thú vị rằng bài hát Tiểu Mai sẽ tặng cho mình là bài nào, nhưng tôi vẫn cố kiên nhẫn ngồi đợi, nhất là khi thấy nàng bước lên sân khấu rồi ngồi cạnh chiếc đàn Organ. Quán café này bữa nay, dường như cũng đông hơn bình thường, và nhiều cặp đôi nam nữ hơn.

Tiểu Mai đưa mắt nhìn tôi, nàng nói qua micro :

- Bài hát này, mình… hát cho mọi người nghe, nhưng chỉ là… tặng cho một người, hì.. !

Tôi phì cười trước cách giới thiệu đầy bất ngờ của nàng, quả là có một không hai, đều khiến đám đông bên dưới phải ồ lên thích thú.

Nàng đưa tay chạm phím đàn, và lại nhìn tôi, mỉm cười một lần nữa rồi mới khẽ khàng dạo nhạc. Ngay khi Tiểu Mai dạo những nốt đầu tiên, tôi đã biết ngay đây là bài hát mà hãng sữa Yomost rất hay dùng làm nhạc nền quảng cáo, nhưng tôi chỉ biết như vậy.

- From the moment I catch your eyes…. My life would seem so bring… Loneliness’s gone, and standing far away….. !

Giọng hát nàng trong trẻo như suối chảy róc rách, lúc trầm lúc bổng theo giai điệu Organ thánh thót du dương :

- Hand’s in hand we feel so right, love has seen the light….. !

- Giống như những cơn gió biển vậy, tình yêu này sẽ bay cùng em và anh… mãi mãi… anh sẽ nhìn thấy……ta ở bên nhau…… !

Tôi đắm say, ngẩn ngơ trước hình ảnh mà cả đời này mình sẽ chẳng thể nào quên được, vì việc yêu Tiểu Mai, cứ như một giấc mơ vậy, nhưng nó giờ đây lại là sự thật, đang là sự thật không thể chối cãi….. !

- Forever I will try…. To be by your side…….. !

Bản nhạc kết thúc, hết thảy mọi người trong quán đều đứng dậy vỗ tay, và sau khi biết được người may mắn được Tiểu Mai tặng riêng bài hát này, hầu như họ đều cảm thấy như có chút gì đó ghen tị và ngưỡng mộ.

Tôi nắm tay Tiểu Mai, hai đứa lững thững đi dạo trên con đường về nhà, bầu trời đầy sao rộng giữa tầng không, gió đưa hương hoa sữa nhẹ nhàng lan toả.

- Cảm ơn em… hát hay lắm !
- Hi !
- Bài gì vậy em ?
- The first moment, chỉ hát cho dịp đặc biệt thôi nhé !
- Dịp… gì vậy ? Cho anh biết được không !

Tiểu Mai dừng lại trước cổng nhà, nàng khẽ mỉm cười rồi lấy từ trong túi xách ra một chiếc hộp màu đen được gói nơ hồng :

- Mừng Valentine ! – Nàng nghiêng mái đầu nhìn tôi.
- Valentine….. ? – Tôi ngớ người, giờ phút này mới nhận ra rằng hôm nay là… ngày 14 tháng 2, ngày Lễ tình nhân, và đúng là bản nhạc khi nãy Tiểu Mai vừa hát, là bản nhạc mà Yomost thường chọn quảng cáo vào dịp lễ tình yêu.
- Ừa ! – Tiểu Mai nhẹ gật đầu.
- Chết… anh quên…. ! – Tôi giật bắn người, quả tình là hôm giờ vì cứ nghĩ đến Tết, nên tôi toàn đếm ngay theo âm lịch, tức là hôm nay… 27 Tết chứ không tính ngày dương lịch, hôm nay là 14 tháng 2 nên hèn gì đôi lứa đều đi chơi cùng nhau, và suốt cả ngày nay tôi quên mất luôn chuyện mua socola và hoa tặng nàng.

Nhưng Tiểu Mai chỉ đặt một ngón tay vào môi tôi ra dấu im lặng, rồi nàng nói :

- Ngốc ơi, của anh là ngày này tháng sau mà !
- Là… sao ? – Tôi ngạc nhiên hỏi.
- Là Valentine trắng, và hoa hồng trắng, nhớ nhé ! – Nàng hấp háy mắt.
- Ừ… ừ…. ! – Tôi gật đầu ấp úng.

Và Tiểu Mai nhẹ nhón chân, nàng khẽ hôn vào má tôi, rồi thẹn thùng mỉm cười hạnh phúc :

- Em yêu anh !
- ……… !

- Anh ngủ ngon nhé, Tết lại sang nhà em chơi !
- Ừ…ừ….. !
- Hì, trông mặt kìa, em vào nhà đây !
- ……. Em….ngủ ngon…. !
- Ừa, ngốc ạ !

Rồi nàng quay bước vào nhà, để tôi tần ngần đứng mãi trước cổng, trên tay vẫn còn cầm hộp socola quà tặng ngày Lễ tình nhân.

Đến giờ này, khi viết những dòng này, tôi vẫn không tài nào diễn tả được trọn vẹn cảm xúc của khoảnh khắc ngày hôm ấy, chỉ biết rằng đó là thời khắc mà tôi tưởng như trên thế giới chỉ có tôi và Tiểu Mai, và tôi đoán rằng cả đời này mình cũng không thể dùng bút mực nào mà tả lại được cảm giác ngày ấy bằng những áng văn chương thông thường.

Chỉ biết, đó là khoảnh khắc của niềm hạnh phúc trường tồn, như suối nguồn tuôn trào bất tận, và sẽ còn mãi cho đến về sau, vẫn trọn vẹn một cảm giác như ngày ban đầu, như … khoảnh khắc đầu tiên…. The first moment !
Chapter 269 :

Suốt mấy ngày sau lễ Valentine, tôi cứ luôn bị ông anh cằn nhằn mãi vì cái tội ích kỉ không cho ổng ăn socola chung. Thế nhưng làm sao mà tôi chia phần cho ổng được, bởi đây là socola chính tay Tiểu Mai làm, và nàng tặng cho bạn trai là tôi, chứ đâu phải là… ông anh.

- Mày nhớ nha con, anh em trước gái sau mà mày vậy, nhớ cái mặt tao he ! - Ổng gằn giọng khi vừa nhác thấy mặt tôi.
- Uầy, em ăn hết rồi huynh à, có cằn nhằn nữa cũng vậy thôi mà ! – Tôi gãi đầu cười khì.
- Mày ngon… ! – Rồi ổng giơ tay định cốc đầu tôi.

Thế nhưng đã quá quen với vụ này, tôi vội lỉnh người nhảy lùi mấy bước ra sau rồi bỏ chạy mất xác. Quả thật là ông anh ghen với tôi cũng phải, bởi giống như tôi khoái khẩu khô bò, thì ông anh này cực thích socola, bất kể loại nào, chỉ cần socola là ổng chơi tuốt. Tôi nhớ có lần bác tôi bên Mĩ gọi điện về hỏi :

- Hai đứa thích ăn gì không, bác gửi về ?
- Khô bò đi bác ! – Tôi nhanh nhảu.

Ấy vậy mà lão anh tôi chỉ nhất quyết khăng khăng chọn mỗi món socola, thế là bác tôi cũng chiều ý, bảo tôi rằng khô bò mua ở Việt Nam ngon hơn :

- Vậy con thích ăn socola loại gì ? – Bác tôi hỏi.
- Loại M&M ấy, không có đậu phộng nha bác ! – Anh tôi cười toe.
- Ai lại đi ăn M&M chứ ! – Bác tôi ngạc nhiên.
- Trời, socola M&M ngon bá cháy đó bác, ở đây bán mắc lắm !

Vậy là bác tôi phì cười, giải thích rằng ở Mĩ thì socola M&M là loại rẻ nhất rồi, ông anh tôi đần mặt ra ngơ ngác chả hiểu gì, bởi trước giờ ở bên đây, một lần cầm được bọc socola M&M đem khoe là mấy thằng nhóc hàng xóm chảy cả nước dãi ngập hết ra đường rồi. Thế là tháng sau, bác tôi gửi về cho hai anh em vài hộp socola Hershey’s to tướng, nhưng hai anh em tôi ù ù cạc cạc đâu biết socola nhãn hiệu này là loại cao cấp, cứ lôi ra mà ăn lấy ăn để, nhiều khi ăn thay cả cơm, cầm thanh kẹo trên tay mà nhai rôm rốp chẳng buồn ngậm lấy. Mãi đến sau này, khi được Tiểu Mai cho biết socola Hershey’s khá đắt tiền thì tôi mới lạnh người mà tiếc đứt ruột bởi ngày trước mình ăn quá phí phạm.

Quả tình socola Tiểu Mai tự tay làm rất ngon, vừa có hạnh nhân, sữa với đậu phộng, vừa có cả socola nguyên chất, nguyên hộp được sắp xếp thành hình trái tim trông rất bắt mắt. Ngày đầu tiên, tôi còn tiếc rẻ không ăn, thế nhưng Tiểu Mai tủm tỉm bảo tôi cứ ăn đi, thế là được nước làm tới, chỉ trong một buổi sáng tôi đã xực hết nguyên hộp, ăn xong mà vẫn còn thòm thèm.

Đúng là socola tình yêu có khác, vừa ngon lại vừa… ấm áp, ăn vào có cảm giác lâng lâng như bay trên mây ấy.

- Mày ăn nhầm socola có thuốc phiện rồi con, trông mặt mày ngu quá ! – Lão anh tôi tiếc rẻ, nói giọng bơm đểu.
- Kệ em, hề hề ! – Tôi nhún vai tảng lờ ổng ngay.

Và giờ đây, sau socola tình yêu là đến… điện thoại tình yêu :

- Thế tối nay sao nè ? – Tôi hỏi Tiểu Mai qua điện thoại.
- Ừm… anh được đi bao lâu ? – Nàng phân vân.
- Thoải mái, đến sáng cũng được ! – Tôi nhún vai đáp.

Tại sao tôi lại nói như vậy ? Bởi vì tình hình đêm nay là đêm ba mươi giao thừa, thời khắc chuyển giao giữa năm cũ sang năm mới, cũng là lúc mà nhà nhà ai nấy đều có hai sự lựa chọn, một là túa cả ra đường xem pháo hoa xong đi lễ chùa, hai là ở nhà cúng tổ tiên rồi quây quần bên gia đình đón năm mới. Nhà tôi thì có lệ định sẵn, từ sáng đến chiều ngày 30 Tết là hai anh em tôi phải ở nhà phụ ba dọn dẹp nhà cửa, trang trí mai vàng rồi lại phụ mẹ làm mâm cỗ, sắp xếp quà bánh trên bàn thờ, chỉ khi xong cơm tối rồi thì mới được tót ra đường mà ăn chơi thả giàn đến tận sáng hoặc chiều mùng một Tết mò về nhà cũng được, miễn sao tối mùng một là phải có mặt ở nhà để sang chúc Tết ông bà ngoại, vì nhà ngoại tôi buổi sáng đã đi chùa đến chiều mới về.

- Vậy… anh qua nhà em nhé ! – Tiểu Mai đề nghị.
- Ừ, mình đi xem pháo hoa xong đi chùa chơi, rồi về nhà em ! – Tôi khoái chí đồng ý ngay.
- Cũng… tuỳ, em chưa biết nữa ! – Nàng trả lời.
- Tuỳ là sao ? – Tôi ngạc nhiên.

- Là… ba em đang ở nhà, em... đâu thể ra ngoài xem pháo hoa một mình được !
- Thì rủ ba em đi luôn !
- Chắc không được, lúc đó ba phải gọi điện sang chúc Tết nhà mẹ ở Nhật rồi, năm trước cũng vậy, mà… em cũng phải vậy !
- Ừm… thế khỏi xem pháo hoa cũng được, năm nào cũng xem chán rồi, đợi em nói chuyện với mẹ xong thì mình ra ngoài đi chùa dạo chơi !
- Hay anh qua nhà em nhé ? Sẵn em giới thiệu với ba luôn !
- Uầy… ghê quá…. !
- Ghê gì ? Em đỡ lời giúp cho !
- Nhưng… anh thấy sao ấy… hay tụi mình ra ngoài chút rồi về cũng được…. !
- Không chịu, giao thừa mà anh đi chơi, còn em ở nhà, hứ !
- Chứ sao giờ ?
- Để anh ở ngoài lại léng phéng cô nào à, qua nhà em đi !
- Bậy… làm gì có !
- Vậy qua nhà em chơi nha, đón giao thừa phong cách Nhật cho biết, hi !
- Ừm… có gì… nói đỡ cho anh đấy !
- Nhớ rồi, nhưng anh cũng gặp ba em một lần rồi mà, không sao đâu !
- Ừ… rồi, vậy chừng nào anh qua ?
- Bây giờ là 5 giờ chiều, chút nữa em qua nhà cô Ba có việc, khoảng 9 giờ tối anh đến nhà em nhé !
- Ờ, lúc đó là em về chưa ?
- Cũng chưa biết, nếu em không về kịp thì ba em mở cổng cho anh !
- Ớ… thôi em thu xếp về sớm giúp anh đi, chứ có mỗi ba em thì anh biết nói chuyện gì giờ, về sớm đi !
- Hì, rồi, chết nhát !
- Vậy 9 giờ tối anh tới, à mà… có cần đem gì không ?
- Là sao ?
- Thì lần này ra mắt ba em… anh phải có gì làm quà chứ !
- Ghê chưa, bữa nay tính như người lớn ấy, nhưng em nghĩ không cần đâu !
- Kệ mà, chứ anh đi tay không qua thì ngại lắm !
- Vậy… nếu được, anh mang… một thùng bia qua nhà em nhé, vì ba em thường uống bia !
- Ắc… anh đâu biết uống bia !
- Thế khỏi mang gì qua cũng được !
- Uầy… rồi, một thùng bia, 9 giờ tối, anh tới nhà nhấn chuông, em ra mở cổng !
- Ừa, vậy nhé, tối gặp !

Thế là vào lúc 8 giờ tối, trong bữa cơm gia đình, tôi đóng vai một thằng con trai ngoan ngoãn, ai hỏi gì trả lời thế đó :

- Tối nay hai đứa có đi chơi đâu không ?
- Chắc con đi với mấy đứa bạn cấp 3 ! – Ông anh tôi đáp.
- Còn thằng Nam ? – Ba tôi nheo mắt hỏi.
- Dạ… con cũng đi với lớp ! – Tôi trả lời.
- Ừm, đi đường cẩn thận, Tết nhất xe cộ đông lắm đấy ! – Ba tôi dặn dò.
- Để chút mẹ lì xì hai đứa, hay là sáng mai ? – Mẹ tôi nói.
- Giờ luôn đi mẹ, để sáng mai… mất linh ! – Tôi nhanh nhảu.
- Sao tối nay ba thấy mày cứ vội vã kiểu gì ấy nhỉ ? – Ba tôi sinh nghi.
- Dạ… đâu có ! – Tôi chối bay chối biến.

Tầm 8 giờ 30 tối, trong lúc ba tôi đang vừa thưởng trà vừa ngồi phòng khách ngắm cây mai vàng to tổ tướng mà dự đoán sáng mai búp nụ nào sẽ nở ra hoa cùng với ông anh, thì tôi đã lỉnh lên phòng rồi thay quần áo cho thật bảnh bao, bởi chỉ chút ít nữa thôi là tôi sẽ ra mắt… nhạc phụ tương lai. Đúng 15 phút sau, tranh thủ lúc có người bạn của ba tôi đến chúc Tết, trong khi cả nhà đều lên lầu ngồi thì tôi… lẻn ra nhà sau rồi bê nguyên thùng Heineken bỏ ra sau xe :

- Nhà còn nhiều bia, mình lấy một thùng chắc không sau đâu nhỉ !

Thế là do đã xin phép từ trước, nên dắt xe ra ngoài nhà là tôi chỉ báo mẹ tôi một tiếng rồi chuẩn bị phóng xe ra đường, nhưng chưa kịp nhấn pê-đan đã bị ông anh lôi đầu kéo lại :

- Ranh con, mày đem bia nhà đi đâu ?
- Em….đi nhậu ! – Tôi hoảng hồn đáp bừa cho qua chuyện.
- Nhậu… cái ngữ mày á, ha ha, thằng như mày cũng biết uống bia à ! – Ông anh tôi phá ra cười sằng sặc.
- Em…em… uống ghê lắm đấy, không tin hả ? – Tôi ngượng chín người.
- Ờ, tao biết mày mà, mày thì uống bia kinh khủng rồi ! - Ổng vỗ vai tôi cười đểu.
- Đệch… đi đây, không hẹn gặp lại ! – Tôi sầm mặt.
- Không tiễn, nhớ trở về nhé hiền đệ ! - Ổng vẫy tay ra dấu tạm biệt, trên mặt vẫn cười chế giễu.

Thật ra tôi trước giờ cũng ít khi uống bia, chỉ có thỉnh thoảng uống cùng ba tôi tầm một lon vào những dịp đặc biệt, chứ không thì tôi thích Sting dâu hơn là cái thứ nước đắng nghét lạt lẽo này, thế cho nên tôi cũng chả biết tửu lượng mình được đến đâu, hay là uống một lon đã lăn ngay đơ ra mà quắc cần câu rồi. Nhưng tôi đã lầm, bởi… tôi vốn có tài năng thiên phú trong lĩnh vực… bia bọt, tài năng tự thành không cần qua huấn luyện, và tôi chỉ nhận ra điều này sau đêm giao thừa của lớp 11, và cũng chính ba của Tiểu Mai là người đả thông kinh mạch cho tôi, giúp thế gian lại có thêm một thằng… sâu bia.

Nhưng tôi của lúc này thì không biết điều đó, chỉ đinh ninh rằng mình ôm thùng bia làm… quà ra mắt nhạc phụ đại nhân, bét lắm thì uống một lon hầu chuyện mà thôi. Vừa đạp xe, tôi vừa lẩm nhẩm những câu trả lời và dự đoán những câu hỏi mà rất có thể một ông ba vợ sẽ hỏi thằng con rể trong ngày đầu ra mắt. Mà càng dự thì càng chóng mặt, thế nên tôi bỏ quách đi cái ý nghĩ đề phòng trước mà phó mặc mọi chuyện, tuỳ cơ ứng biến đến đâu hay đến đó.

Đường phố đêm giao thừa nơi phố biển vẫn đẹp mọi năm, không khí của ngày Tết đã lan toả khắp mọi nơi, đến từng nhà với những cành mai vàng lấp loá ánh đèn ngũ sắc, đến từng người đang vui vẻ cùng nhau dạo chơi trên đường, đến những đám đông trên cả 3 cây cầu bắc ngang sông Cà Ty lúc này để đợi pháo hoa vào đúng 12 giờ đêm.

- “ Chậc… pháo hoa thì năm nào cũng xem, bỏ một năm có là gì, bây giờ là ra mắt gia đình em yêu nè, phải bình tĩnh mới được ! “ – Tôi tự nhủ thầm trong bụng.

Buổi đêm gió se lạnh, miên man đưa những lá cờ đầy màu sắc dọc quanh thành cầu bay phấp phới, ánh đèn vàng quen thuộc nay được trang trí thêm nhiều màu sắc khác nhau trên đường đang toả xuống khiến lòng người thêm phơi phới trong sắc xuân đang về. Tôi lúc nào cũng vậy, yêu nhất là những ngày giáp Tết và đêm giao thừa, bởi khi đó là không khí mùa xuân thể hiện rõ nhất, bớt đi một chút bận rộn của công việc, thay vào đó là bận rộn của những tiếng cười, của những ngày chúc Tết tươi vui và đầy sức sống.

Gần 9 giờ đêm, tôi lững thững rẽ hướng vào đường nhà Tiểu Mai, gần đến nơi thì đã thấy trước cổng nhà, Tiểu Mai đang đứng ngoài tiếp chuyện với một vài người khác. Khi đến gần hơn thì tôi nhận ra là anh Triết đang đứng cạnh chị Diễm, bé Trân thì đi riêng một xe.

- Anh Nam ! – Trân nhìn thấy tôi đầu tiên, con bé ngạc nhiên gọi lớn.

Liền ngay sau đó, cả ba người Tiểu Mai, anh Triết và chị Diễm cùng đưa mắt nhìn theo :

- Woa, đúng giờ ghê ! – Tiểu Mai khúc khích cười.
- Ừ… chào mọi người ! – Tôi thoáng ngại ngần đáp.
- Anh chở thùng bia theo chi vậy ? Bợm nhậu à ? – Trân nheo mắt nhìn tôi.
- À… không…à… ! – Tôi ấp úng chả biết nói gì.
- Hì, chào em ! – Chị Diễm mỉm cười.
- Dạ…. ! – Tôi bắt đầu lo lắng khi thấy có… hàn khí xung quanh vây lấy, bởi tôi vẫn chưa quên… món nợ cũ.

Thoáng thấy tôi, anh Triết tảng lờ như không có gì, vẫn điềm nhiên nói chuyện với chị Diễm, thế nhưng ngay khi tôi còn đang hú vía nhớ lại lời kể của bé Trân hồi trước, tưởng rằng mình được tha rồi thì anh Triết bất thình lình xoay người tung ra một đấm ngay trước mặt tôi.

Chỉ kịp thấy một vệt đen nháng lên phía trước mũi mình, tôi không thể làm gì khác hơn là lách người sang bên ngay trong một sát na, vừa đủ né cú đấm bất ngờ này chỉ trong gang tấc.

- Vù…. !

Quả thật cú đấm của anh Triết có tốc độ kinh hoàng, tôi điếng hồn khi nhận ra mình chỉ cần chậm một chút là đã lãnh đủ một đòn nặng vào mặt, nghe gió rít bên tai mà lạnh cả sống lưng.

- Anh làm gì vậy ? – Tiểu Mai thảng thốt kêu lên.

Cả hai người chị Diễm và bé Trân đều chưa biết phải nói gì, họ cũng đờ người ra vì hành động bất ngờ này của anh Triết. Chỉ mỗi tôi lúc này là toát mồ hôi hột bất động tại chỗ nhất thời cấm khẩu, rồi ít giây sau lùi người lại vài bước nhưng vẫn không vào tư thế phòng bị.

- Nghe Trân kể chú võ công cao cường nên anh thử chút mà, đúng là danh bất hư truyền, cự li đó mà cũng né được, hề hề ! – Anh Triết vỗ vai tôi cười.
- À…dạ….. ! – Tôi bối rối gật đầu, được phen chết khiếp ngay giao thừa.
- Anh rõ vô duyên ! – Tiểu Mai nhìn anh Triết nhăn mặt tỏ vẻ không vừa ý.
- Có gì đâu mà ! – Anh Triết cười cầu tài.
- Vớ vẩn thật ! – Chị Diễm nhéo tai anh Triết.
- Em kể thì kể, việc gì anh thử, lỡ anh Nam né không kịp rồi làm sao ? – Trân lúc này mới hoàn hồn mà phàn nàn ông anh rể của mình.

- Không… không sao mà ! – Tôi vội đỡ lời.
- Thấy chưa, anh biết Nam sẽ né được mà ! – Anh Triết chớp thời cơ hùa theo ngay.

Nhưng tình hình có vẻ như không ổn, khi mà cả 3 cô nàng lúc này đều nhìn anh Triết bằng ánh mắt không vừa ý, thế nên anh này vội cười xoà rồi chuyển hướng :

- Vậy… ngày mai gặp nhé, giờ bọn anh về trước !
- Dạ…. ! – Tiểu Mai gật đầu lạnh tanh.

Rồi anh Triết quay sang tôi tay bắt mặt mừng, niềm nở chào hỏi :

- Lâu quá mới gặp, khoẻ không ? Chúc mừng năm mới nhé !
- Dạ… cảm ơn anh ! – Tôi gật đầu.

Thế nhưng sau màn bắt tay xã giao là màn vỗ vai vẫn thường thấy ở các chiến hữu huynh đệ, tôi thấy vậy nên cũng vỗ vai anh Triết, thế nhưng kèm vào đó là tôi nghe bên tai mình một giọng nói thì thầm rất nhỏ :

- Vừa nãy là trả nợ vụ chú làm bé Mai khóc, anh mày không đùa đâu !
- ………. ! – Tôi đờ cả người vì hiểu chuyện, hoá ra bẵng đi nửa năm không gặp vào Sài Gòn học đại học mà anh Triết vẫn còn nhớ chuyện tính sổ ngày trước.

May thay tình hình có vẻ sáng sủa hơn, khi mà bé Trân lém lỉnh chêm vào một câu cứu vãn không khí căng thẳng :

- Anh Nam, tiền mừng tuổi em đâu ?
- Ớ… ! – Tôi há hốc mồm.
- Gì ? Không đưa là không xong đâu nhé ! – Con bé nheo mắt, làm vẻ như đang đòi nợ.
- À… đây…. ! – Tôi vội móc túi ra, hào phóng hẳn hoi với tờ 100 ngàn đồng mới cóng.

- Trời đất…. anh rộng rãi quá vậy ! – Bé Trân tròn mắt ngạc nhiên.
- Ừ…. ! – Chính tôi lúc này cũng không tin vào mắt mình, khi mà trước giờ chỉ có tôi được người khác lì xì, nhưng lần này lại là tôi lì xì người ta, mà lại là 100 ngàn đồng, tiếc đứt ruột.
- Hi, cảm ơn anh nha ! – Trân cười tít mắt.

- E hèm… của anh mày với chị Diễm đâu ? – Anh Triết tằng hắng.
- Ớ…. ! – Tôi lại đần mặt ra tập 2.
- Bleu, hai người lớn hơn anh Nam, chưa lì xì cho ảnh thì thôi chứ lại còn đòi hỏi ! – Trân bĩu môi.
- À… ừ…. ! – Đến lượt anh Triết ngớ người vì bất ngờ.

Thế là sau màn chào hỏi xã giao đến màn… tiền mừng tuổi cũng xã giao, và màn tạm biệt nhau cũng mang tính xã giao không kém :

- Về nhé, mai gặp ! – Anh Triết nói.
- Dạ ! – Tiểu Mai vẫn lạnh lùng đáp, vẻ như nàng không vừa ý với chuyện vừa nãy.
- Chị về nhé, Nam ! – Chị Diễm cười nhìn tôi rồi ngồi sau xe anh Triết.
- À… dạ, chào chị ! – Tôi bối rối gật đầu.
- Chào thầy, chúc thầy năm mới vui vẻ, sang Tết sau lại lì xì em tiếp nha, hi hi ! – Trân khúc khích cười rồi cũng quay xe đi.

Đợi cả ba người khuất sau ngã rẽ cuối đường rồi thì tôi mới thở phào nhẹ nhõm, vừa hay Tiểu Mai đập vai mình lo lắng hỏi :

- Lúc nãy anh có sao không ? Anh Triết đùa kỳ thật !
- Không sao, anh né được mà ! – Tôi cười đáp.
- Lỡ anh bị đánh chắc em giận anh Triết thật mất ! – Nàng nhíu mày.
- Không… đáng đời anh mà ! – Tôi gãi đầu bối rối.
- Là sao ? – Tiểu Mai thắc mắc.
- Là… thì chuyện anh làm em khóc hồi trước ấy, nên giờ anh Triết mới….. ! – Tôi khổ sổ đáp.
- Ah…. ồ ha ! – Nàng đưa tay vỗ trán rồi lại nói. – Nhưng vậy cũng không được, chuyện qua rồi mà anh Triết cứ nhắc lại !

- Thì có gì đâu, cơ mà vừa nãy hú hồn thật, may mà né được !
- Ừm, thôi vào nhà đi anh !
- Ba em… có nhà không ?
- Có chứ, anh dắt xe vào đi !

Theo lời Tiểu Mai, tôi đánh bạo dắt xe vào sân nhà, mọi khi bước qua cánh cổng màu đen quen thuộc thì tôi đều thấy rất vui vẻ, ấy thế mà hôm nay cảm giác cứ như bước vào… cửa tử, vừa hồi hộp vừa run, tim đập thình thịch lo lắng cho số phận bản thân, không biết chỉ vài giây sau là mình phải gặp… nhạc phụ đại nhân tương lai như thế nào đây nữa !

Chapter 270 :

Nhà Tiểu Mai vào đêm giao thừa rất đẹp, vừa mang phong cách Việt Nam lại vừa có cả phong cách Nhật Bản. Trong sân là những cành trúc xanh được giắt các dây đèn màu rực rỡ cả một góc vườn, vừa bước vào nhà thì đập vào mắt tôi là chậu mai vàng thường thấy, thêm ở góc cầu thang là cả…một cây thông to đùng hệt như lễ Giáng Sinh.

Thế nhưng lúc này tôi đâu có tâm trí mà thưởng hoa ngoạn cảnh, bởi ngồi ngay ghế bành phòng khách là… nhạc phụ tương lai, ba của Tiểu Mai, ông ấy đa
Trang:[<] 1,11,12,[13],14,15 [>]
Đến trang:
Tags: ynchdneg.wap.sh/truyen/ty
SEO :
U-ON