XtGem Forum catalog
ĐỌC TRUYỆN YNCHDNEG
Part 7 Chap 285-Chap316
luôn dịu dàng chăm sóc cho bé Trân dù có lúc ngủ gục luôn bên giường bệnh, có khi tôi phải đánh thức nàng dậy để đưa về nhà.

- Em mệt thì cứ về, thế này sao ngày mai đi học nổi ? – Tôi khẽ trách.
- Nhưng… Trân như vậy mà đi về thì em không yên tâm lắm ! - Tiểu Mai dụi mắt, nàng chừng như hãy còn buồn ngủ, nhìn lơ đãng ra hai bên đường.

Quả thật tôi ít khi có dịp được thấy Tiểu Mai trong lúc buồn ngủ, phải nói là rất hiếm là đằng khác, mà đã nhìn một lần rồi thì ngất ngây luôn tới già. Bởi lúc nàng buồn ngủ thì trông dễ thương như mèo con, những lọn tóc mai phủ hờ lên đôi gò má cao kiêu hãnh, hàng mi dài liễu rủ khép lại nhưng cứ cố mở ra, môi hồng nhướn lên vừa bướng bỉnh vừa phụng phịu như chỉ muốn về ngay đến nhà là ngủ luôn đến sáng vậy, đã vậy lại còn vòng tay qua người tôi mà tựa đầu vào nũng nịu, nhìn yêu không thể nào tả nổi.

- Anh về đây, nhớ khóa cửa cẩn thận rồi mới ngủ đấy ! – Tôi dặn dò, vẫn chưa yên tâm lắm khi Tiểu Mai đang mệt.
- Dạ… anh ngủ ngon ! – Nàng uể oải gật đầu rồi đóng cửa lại, chả buồn nghe tôi chúc thêm nữa.

- Hây dà….. ! - Khẽ lắc đầu rồi tôi phốc lên xe đạp về nhà, trên đường về không quên ghé hiệu thuốc mua thêm toa nữa cho bé Trân theo lời dặn của mẹ.

Về phần bé Trân thì bệnh tình đã khá hơn hẳn nhờ sự chăm sóc tận tình của mẹ tôi và Tiểu Mai, con bé giờ đã có thể tự ngồi dậy được và ăn uống được. Nhưng điều này cũng không làm tôi cảm thấy yên tâm về Trân, bởi lẽ con bé cứ sau khi tỉnh dậy là lại nắm chặt chiếc vòng đá như sợ bị ai lấy mất. Ngoại trừ những lúc tắm rửa thì Tiểu Mai buộc con bé phải tháo chiếc vòng ra, còn lại thì Trân giữ chặt di vật của Sơn đen bên cạnh mình suốt ngày.

Với tôi mà nói thì đây là điều có thể dễ hiểu được, bởi tôi nghĩ Trân thật sự có tình cảm với Sơn đen nên con bé mới bi lụy đến nỗi phát bệnh. Nghĩ vậy nên tôi không thắc mắc gì thêm nữa, mặc dù thật sự thì Trân vẫn cố tình tránh mặt tôi. Những khi con bé mê man trên giường bệnh, Tiểu Mai túc trực chăm sóc kế bên, tôi thì chạy tất tả đủ nơi để mua thứ này thứ nọ, phóng ngược lên xuống khắp nhà để phụ giúp mẹ và Tiểu Mai. Thế nhưng khi Trân tỉnh dậy, nhìn thấy tôi là con bé lại mệt mỏi cố nhìn sang chỗ khác, điển hình như hôm tối vừa rồi chẳng hạn.

- Em uống nước nè, đỡ chưa ? – Nói rồi tôi định sờ tay mình lên trán con bé xem đã bớt sốt chưa.
- …….. !!!

Thế nhưng Trân lại cố đưa người rời ra bàn tay của tôi, khiển cả tôi lẫn Tiểu Mai đều nhất thời bất ngờ sửng sốt:

- Sao… vậy ? – Tôi ngơ ngác.
- ……….! – Trân không nói gì, cố nhắm mắt lại như ý nói rằng em mệt lắm rồi, anh đừng phiền em nữa.

Không biết làm gì hơn, tôi đành gượng cười giả lả rồi gật đầu với Tiểu Mai và bước ra ngoài phòng, trong lòng dậy lên một cảm giác khó tả, một phần thương cảm và một phần giận điên.

Nhưng một chốc sau, khi tôi lại bước vào phòng để bê tô cháo mẹ vừa nấu lên thì từ ngoài cửa, tôi đã thấy Tiểu Mai đang ôm Trân vào lòng, nàng vỗ về hết mực trong khi bé Trân thì khóc nức nở, muốn nói mà cứ tiếng nấc cứ chen tiếng nói làm tôi không tài nào hiểu được là hai người con gái này đang nói những gì.

- Em… hức… em khổ…. hức hu hu… quá… hức…… !
- Ngoan, chị hiểu mà, em ngoan ….. !
- Nhưng… hức…. chị đừng như vậy… hu hu… em…xin chị…… !
- Không sao, sẽ không sao mà, chị hứa !

Chợt thấy tôi đang bê khay cháo đứng đần mặt ra ở sau lưng, Trân vội rời khỏi Tiểu Mai và ngừng khóc, quay mặt sang chỗ khác mà dụi mắt thút thít. Tiểu Mai nhẹ đặt người Trân xuống giường, nàng đưa mắt buồn yêu thương nhìn Trân rồi mỉm cười:

- Em nằm nghỉ một chút đi, đợi cháo nguội rồi hãy ăn !
- Dạ…… !

Kể từ lúc đó, Tiểu Mai bảo tôi tạm thời bây giờ đừng cố bắt chuyện với Trân để không làm con bé khó xử, dù rằng rất thắc mắc muốn biết hai người vừa nói gì nhưng tôi cũng không tiện hỏi, thế là đành bỏ xuống phòng khách ngồi ngẩn ngơ ôm bụng đầy thắc mắc. Bẵng đi vài tiếng sau, khi thấy trời đã về đêm rồi thì tôi mới lên phòng định bảo Tiểu Mai về thì mới thấy nàng đã ngủ gục bên giường bệnh, cạnh đó là bé Trân đang ngủ an lành.

Nhìn Tiểu Mai chăm sóc cho bé Trân hệt như em ruột của nàng mà lòng tôi dậy lên một niềm cảm phục và ngưỡng mộ. Để Tiểu Mai ngủ thêm nửa tiếng nữa thì tôi mới đánh thức nàng dậy và đưa về nhà. Và giờ đây, tôi đang cầm phần thuốc buổi tối của bé Trân trong tay mình mà cứ đứng tần ngần trước giường con bé, mà mẹ tôi thì lại vào nhà ngoại mất từ đời nào rồi, có lẽ do bà thấy Trân đã ngủ nên tạm yên tâm mà rời đi.

Không biết có nên gọi con bé dậy để uống thuốc hay là cứ để cho ngủ, rồi khi nào tỉnh dậy thì nhắc cũng được hay là không, nên thành thử ra tôi cứ lúng túng một hồi rồi tặc lưỡi ngồi xuống luôn cạnh bên, tay với lấy quyển truyện kế bên mà đọc cho giết thời gian.

Nhưng tôi chỉ đọc truyện được một hồi, bởi lẽ khi đang chúi mũi vào quyển truyện quá hay này thì mắt tôi tự dưng cứ nhíu lại mà mở mãi không lên, có vẻ như tôi cũng đã mệt suốt ngày giống như Tiểu Mai, nàng buồn ngủ thì giờ tôi cũng đã đến giới hạn của mình, và gục đầu luôn xuống giường bệnh.

Không biết là tôi đã ngủ quên mất bao lâu, nhưng khi đột nhiên giật mình tỉnh dậy, vội ngồi bật lên thì thấy bé Trân vẫn còn say ngủ. Phần thuốc trên bàn đã biến mất, chứng tỏ trong lúc tôi ngủ gật thì Trân đã thức giấc mà uống thuốc rồi, dù rằng bây giờ con bé đã ngủ lại, đôi mắt nhắm nghiền yếu ớt, dù tay vẫn nắm chặt chiếc vòng bằng đá.

Nhưng điều kì lạ tiếp theo mà ngay sau đó tôi nhận ra chính là trên vai mình có gì đó nằng nặng, định thần nhìn lại thì hóa ra đó là tấm chăn giường của bé Trân. Không khó để biết được rằng vừa nãy khi Trân tỉnh dậy, nhìn tôi đang ngủ gục cạnh bên thì con bé đã dùng chăn của mình để khoác lên người tôi.

- Ngốc này…. !

Thoáng phì cười, tôi đắp lại tấm chăn cho bé Trân đang nằm thu người lại vì hơi lạnh, khẽ đặt tay mình lên trán con bé thì thấy nhiệt độ đã giảm hẳn, chứng tỏ rằng Trân đã bớt sốt. Thế nhưng khi tôi còn đang nhận thức được vấn đề về nhiệt độ thì đã thấy tay mình bị Trân nắm lại, và con bé vẫn không nhìn tôi, nằm nghiêng một bên mà nói:

- Anh… đừng tốt với em quá, được không ?
- Bé con… tỉnh rồi hả ? Sao lại nói vậy ? – Tôi khá bất ngờ trước tình huống này, nhất là khi tay mình vẫn còn đang đặt lên trán của Trân, và tay Trân thì lại giữ lấy tay tôi, và… chiếc vòng đá lại cũng đặt lên trên ấy.

- …….. !
- Này… em sao thế ?

Và rồi Trân ngồi dậy, con bé vẫn giữ chặt lấy tay tôi, khẽ vén tóc qua tai rồi nhìn tôi và hỏi bằng một giọng qua hơi thở:

- Nếu em sinh sớm hơn một năm, thì anh có yêu em không ?
- Hơ…. ?

Một câu hỏi quá đỗi bất ngờ được thốt ra giữa một cô bé con xinh xắn đang mệt mỏi vì bệnh, với một đứa con trai đang cứng đờ cả người vì sửng sốt, tay hai đứa vẫn nắm chặt lấy nhau, duy chỉ có một chiếc vòng đá được đặt lên trên đó.

Bé Trân vẫn nhìn thẳng vào mắt tôi, con bé như nín thở chờ đợi một câu trả lời :

- ……!
- …………..!

- Nếu là vậy, thì anh có yêu em không ?
- Anh… nhưng……!

Bất chợt Trân đặt một ngón tay lên môi tôi ra dấu im lặng khiến tôi trong phút chốc cứ ngỡ như Tiểu Mai đang ngồi trước mặt mình.

- Yêu em như một người anh trai yêu một đứa em gái, có vậy chứ ?
- Ừ… ừ… dĩ nhiên là vậy rồi… !

Khẽ mỉm cười, Trân quệt nước mắt đã lăn dài trên gò má mình tự lúc nào :

- Hi, vậy là em vui rồi !
- Ừ…… !
- Vậy anh hai phải cưng em gái nghen, em hay nhõng nhẽo lắm đó !
- Ừ… em muốn gì anh cũng chiều mà… nhưng đừng có khóc… !

- Hi… em… đói bụng… nên khóc… hu… !
- Em… em ngồi đó đi… anh xuống dưới nhà múc cháo lên…. !
- Dạ….. !
- Ừ… ngồi đó đi….. !

Rồi tôi bối rối đứng dậy, nhìn Trân vẫn đang cố gạt đi những giọt nước mắt ánh lên dưới ánh đèn, vừa thút thít… và lại vừa cười, một nụ cười đẹp như thiên thần vậy !

Vậy đấy, khi tôi luôn xem Trân là em gái thì con bé lại có một tình cảm khác trái ngược với những gì tôi nghĩ, nhưng khi Trân hỏi tôi câu hỏi của ngày hôm ấy, khi tôi đang định trả lời theo phương diện tình cảm nam nữ với nhau, thì con bé lại tự xác nhận rằng đó chỉ là tình cảm giữa anh trai và em gái.

Ôi… bé con dễ thương, nay đã lớn thật rồi ….!

Có những lúc trong cuộc sống, khi chứng kiến một ai đó phải mỉm cười với nỗi đau, với những giọt nước mắt đang lăn dài thì cũng là lúc ta biết giọt lệ ấy, là lệ đổ trong tim.

Chapter 312 :

Sau buổi tối hôm ấy thì thái độ của Trân đối với tôi cũng đã bình thường trở lại, bình thường ở đây tức là… nhí nhắng không chịu được.

- Anh hai, đói rồi ! – Trân dụi mắt ngồi dậy.
- Ừm… đợi anh chút ! – Tôi đứng lên định rời đi thì bị con bé gọi giật lại.
- Quên nữa, chút anh chạy ra hàng truyện xem có bộ gì mới thì mua cho bé nghen ! – Con bé nháy mắt tinh nghịch.
- Ừ, rồi, cứ nghỉ ngơi đi ! – Tôi gật đầu phì cười.

Nhưng đâu có dừng lại ở đó, bởi vẻ như nhỏ em gái này thích hành hạ ông anh của mình hay sao ấy…

- Anh, nóng quá !
- Trời, thì em tự thổi cho nguội rồi ăn đi chứ !
- Thôi… anh thổi giúp em đi, phải nguội thì người ta mới ăn, không thì… ứ ăn đâu !
- Hơ….. !
- Ứ ăn !
- Ơ hay…… !

Nhìn con bé đang bướng bỉnh quay mặt đi vờ dỗi, hai đôi má phồng lên phụng phịu hệt như con nít, thế là tôi đành… xuống nước mà ngồi thổi phì phò tét cả mồm cho tô cháo nguội bớt.

- Này, xong rồi, ăn đi ! – Tôi hơi cau mày, đẩy tô cháo về phía Trân.

Nào ngờ con bé lại giở trò nhõng nhẽo thêm nữa :

- Hứ… thái độ thấy ghét, ứ ăn luôn !
- Á à… được nước làm tới à… dám bật luôn cả anh ? – Tôi đã bắt đầu nóng gáy.
- Hu hu… vậy mà nói thương em gái… hu hu….. !

Thế là chả biết Trân khóc thật hay giả, chỉ biết tôi vừa thấy con bé úp mặt vào gối bù lu bù loa cả lên là tôi vội cuống quýt mà cười cầu tài ngay tắp lự :

- Thôi… thôi mà, xin lỗi được chưa ?
- Không, ghét rồi… hu hu… !
- Ngoan mà… ăn đi này, anh năn nỉ đó…. !
- Ứ đâu… ứ đâu… không có thành khẩn gì hết… ứ ăn… !

Không biết các bạn sẽ như thế nào trong hoàn cảnh này, tôi thì tôi thề là tôi sẽ túm đầu ngay cái đứa đang nhõng nhẽo đó ra mà giật một chỏ vào đầu, lên gối thêm hai phát, rồi tát luôn vào mặt liên hồi, với điều kiện… đứa em đó là một thằng em trai.

Còn đằng này… tôi đã nhận là em gái rồi, thế nên anh trai thấy em gái… nhõng nhẽo là phải dỗ dành chứ không được hù dọa chi hết.

- Rồi mà… bé con ăn đi, chút anh mua truyện cho mà… đi, anh thương !
- Hì…. !

Chỉ nghe đến đó là Trân giãn ra, nhoẻn miệng cười toe ngay tức thì, với lấy tô cháo trên bàn:

- Ăn nào, đói rồi… oa… !

Nhìn con bé ăn ngon miệng, vừa ăn vừa vờ thổi phù phù xuýt xoa nóng quá dù cháo đã nguội từ lâu mà tôi dù đang nóng gáy cũng phải lắc đầu phì cười vì cái sự lém lỉnh của Trân. Và mẹ tôi thì lại càng thích hơn nữa, khi mà một bữa bà chợt nhận ra bé Trân gọi tôi bằng…

- Anh hai !
- Gì ? – Tôi hỏi.
- Bé khát nước ! – Trân thủ thỉ.
- Thì đi xuống tự lấy mà uống, khỏe rồi còn đâu ! – Tôi chưng hửng.

Thật vậy, bé Trân giờ đã bớt bệnh và trông khỏe hẳn lên, mới hôm qua đã có thể tự đi dạo vòng quanh trong nhà.

- Ứ đâu… người ta bệnh mà !
- Ơ hay nhở….. !
- Đi mờ anh hai… lâu lâu em mới bệnh mà, cho nhõng nhẽo đi… !

Đến đây thì tôi phải thú nhận là chịu thua cái khoản lém lỉnh của Trân mà phì cười lắc đầu :

- Ừ, rồi, ngồi đó đi !
- Hi hi, anh tui dễ thương ghê vậy đó !

Ít phút sau, mẹ tôi tự dưng nhìn tôi tủm tỉm :

- Gì vậy mẹ ? – Tôi thắc mắc.
- Thì thấy con bé Trân nó gọi mày bằng anh hai, mẹ tưởng như có thêm một đứa con gái út nữa, vui gì đâu ! - Mẹ tôi cười ấm áp.
- Uầy… em gái phiền chết được ! – Tôi nhăn nhó, dù thật tình là tôi không có cảm thấy như vậy.
- Kệ bây, chứ mẹ thì thấy con bé dễ thương quá chừng ! – Bà phớt lờ tôi đi.

Quả thật là… tôi thấy mẹ tôi nói cũng đúng, rằng… Trân dễ thương thật !

Nhưng cũng có những lúc tôi phải hối hận mà rút lại câu nhận định vừa rồi.

- Anh hai !
- Cái chi nữa ?!
- Không có chi, gọi chơi chơi vậy thôi à, hi hi!
- Ơ … này này… đừng có mà……. !

- Thôi…ứ nghe đâu, thể nào cũng mắng người ta, ứ nghe !
- …….. !

Và tôi làm gì mắng được câu nào nữa khi con bé đã lấy gối ôm bịt kín hai tai lại, dù có mắng thì cũng chẳng nghe thấy gì, haizzz ! Đấy, như vậy thì có còn dễ thương nữa hay là không ?

Cũng có lúc, tôi lường trước được tình hình mà rào trước đón sau:

- Đưa truyện cho em đi mừ…. anh !
- Còn ứ nữa hay là không ?
- Dạ… hết…. !
- Thế uống thuốc đi, rồi đọc truyện !
- Ứ…… !

- Hây dà, hình như cuốn này thằng Tèo con bà hàng xóm ở đầu ngõ kế bên tiệm bánh nhưng toàn bán chổi lông gà vào buổi sáng mà đến buổi chiều chuyển qua bán bánh xèo… chưa đọc, chắc phải cho nó mượn quá !
- Hức… em uống thuốc xong rồi nè !
- Ngoan, đọc đi bé con !
- Ứ đọc nữa !

- Sao nữa ?
- Giận, ứ thèm đọc !

Như vậy đấy, tình hình vẫn không khá khẩm gì hơn dù tôi đã trù bị trước.

- Thôi mà, đọc đi, năn nỉ đó !
- Giận anh rồi, hứ !
- Á à… không đọc thì thôi, anh để tạm ở đây vậy !
- Ừ… cứ để đó cũng… chả ma nào thèm đọc !

Nhưng lát sau, tôi vờ nhảy vào phòng đột ngột thì lại bắt gặp con bé đang vừa nằm đọc truyện vừa cười khúc khích.

- Hi hi, ngộ ghê !
- Sao nãy bảo ứ thèm đọc cơ mà ?

Giật thót người khi nghe giọng tôi, Trân ngồi bật dậy cười lấp liếm :

- Em… không đọc thì uổng truyện anh mua lắm, hì hì !
- Bó tay, gì cũng nói được ! – Tôi lắc đầu thở dài ngao ngán, đặt ly nước chanh xuống bàn.

Nhưng bé Trân chỉ nhí nhảnh như vậy với mỗi gia đình tôi và Tiểu Mai, còn khi bạn bè con bé đến thăm thì Trân lại giữ một khoảng cách và hình tượng khác.

- Tui chép bài cho bà rồi nè, mau khỏe lại để còn đi học nha ! - Một con nhỏ nói.
- Ừa, cảm ơn bà hen ! – Trân gật đầu nhã nhặn.

- Bà nghỉ học tụi con trai nó nháo nhào lên, nhất là thằng Dương, mặt nó sầu thê lương, ha ha !
- Kệ tụi nó, tui chẳng quan tâm !
- Thật á ? Tụi con trai mà nghe được thì buồn chết !
- Ừ, vậy thôi chứ sao giờ !

Ấy vậy mà khi đến lượt tụi con trai 10A1 lũ lượt kéo nhau đến thăm thì tình hình lại khác, và tức cười ở chỗ là đám trẻ ranh này cũng lại nhắng nhít vô cùng. Bằng chứng khi tôi bước ra mở cửa mời bọn nó vào nhà thì liền bị cả chục cặp mắt đổ dồn thao láo:

- Anh… đây là nhà Trân mà ?
- Ông… có chị gì làm bạn gái rồi mà ?
- Hơ…gì kì vậy….. ?

Phải mất vài phút để tôi giải thích rằng Trân đã đến ở tạm nhà tôi từ tháng trước vì lí do gia đình, và phải tốn vài giây để tôi té ngửa biết rằng tụi này chưa đến nhà Trân lần nào, thế nên bây giờ cả đám kéo đến nhà tôi theo địa chỉ mà mẹ tôi để lại lúc xin phép thì tụi nó vẫn tưởng nhà tôi là nhà của Trân. Đến khi tôi quay đi xuống nhà dưới lấy nước mà vẫn còn nghe tụi nó bàn tán đủ điều, nhưng toàn là tầm xàm bá láp :

- Tia… tia chớp vàng đây mà ?

- Trời hỡi… bồ ổng đẹp vậy mà còn định hốt luôn em Trân của tao là sao ?
- Ai bảo mày, em Trân là của tao nhá !
- Chết mệ rồi… bắt cá ba bốn tay luôn nè !
- Đệch… tức cha nội này quá mà…. !

Rõ là cái đám đến nhà người mà không biết tôn trọng chủ, tôi nửa buồn cười nửa bực mình, ở dưới nhà nói vọng lên:

- Tức thì sao ? Đánh nhau hông ?

Thế là nghe đến đó, tụi con trai nín re ngay tắp lự, đến khi tôi bước ra mời nước và bảo sẽ lên lầu gọi Trân xuống thì tụi nó dạ thưa líu lo cả lên:

- Dạ…dạ, anh gọi em… ủa dạ bạn Trân xuống đi ạ !
- Dạ, tụi em hâm mộ anh lắm, mà anh lên lầu đi ạ !
- Dạ.. dạ… !

Và khi bé Trân bước xuống rồi thì tụi nó lại càng hót dữ hơn nữa, rõ là đám con trai này khác hẳn với tôi, mồm miệng trơn như bôi mỡ :

- Trùi ui, Trân bệnh nặng không ? Trông… mệt mỏi quá ! - Một thằng vụng về nói.
- Khỏe chưa Trân ơi, chừng nào đi học ?
- Ôi… thương … í nhầm… cảm thông quá !

Nhưng bé Trân cũng không vừa, mới hồi nãy còn bảo với bọn con gái rằng chả quan tâm gì ráo đến tụi con trai, ấy thế mà giờ ngồi trước tụi con trai thì con bé lại khác.

- Bạn nghỉ học tụi con gái nó mừng ghê gớm, bảo là không ai cạnh tranh với tụi nó !
- Ủa, mình đâu có cạnh tranh gì đâu nhỉ ?!
- Có mà, bạn xinh nhất lớp, tụi nó ghét ngầm bạn đấy !
- Kệ chứ, họ ghét mình nhưng mấy bạn có vậy hông ?

Vừa nói, Trân vừa nháy mắt cười một cái mà nguyên dàn con trai đã đổ rào rạo, tụi này vội hót theo tươm tướp :

- Không, đời nào !
- Đúng rồi, tụi mình… thích bạn còn không hết nữa mà !
- Phải đó, Trân uống trà đi, đây…. Ăn bánh nữa nè !

Thế đấy, trong khi đám con gái đi thăm bệnh thì mang những món thiết thực như sữa đường, sách vở thì đám con trai lớp này lại mang theo nào là bông hoa, rồi lại còn có thằng lúc ra về đứng lại bẽn lẽn tặng thiệp tỏ tình mới bựa chứ !

- Cái thằng… chơi xấu mậy, Trân đừng đọc thư của nó nghen !
- Ừ, đừng đọc đó !

- Hì, cảm ơn mấy bạn đã tới thăm ha, tuần sau mình đi học lại ! – Trân tủm tỉm.
- Ừ, tụi mình về đây !
- Về nha Trân, ngủ ngon nha !
- Anh gì đó ơi, tụi tui về đây !
- Về nha, tia chớp vàng, hố hố !

Vừa đưa tay dọn dẹp mớ hổ lốn trên bàn, tôi vừa lắc đầu tặc lưỡi :

- Đám bạn em nhí nhố quá nhỉ !
- Bởi vậy em chả thích ai trong số đó cả, con trai mà không đứng đắn chút nào ! – Trân than thở.
- Uầy, nói vậy tụi nó buồn cho đấy ! – Tôi nhún vai đáp.
- Còn hơn là cứ mập mờ, để người ta ngộ nhận thì còn khổ hơn ! – Con bé vuốt tóc nói.

Lúc này thì thề là tôi trông bé Trân lại trưởng thành gì đâu, ăn nói cứ như người lớn thứ thiệt chứ chả phải là một nhỏ con gái lớp 10 nữa.

Tối hôm đó, khi Tiểu Mai đến thăm thì Trân trở lại là một cô em gái dễ thương và tinh nghịch:

- Anh chị nè ! – Trân lò dò hỏi khi ba đứa tôi đang chơi cờ Domino.
- Gì vậy em ? – Tiểu Mai vui vẻ đáp.

- Sau này, anh chị có định đặt tên con là gì chưa ?
- Ơ…… !
- Trời… nói gì… sớm quá vậy !
- Hi hi, xem hai người đia, đơ cả hai luôn !

Quả thật là trước câu hỏi oái ăm như vậy, thì tôi với Tiểu Mai chả còn cách nào khác hơn là cùng đỏ mặt, ngượng chín cả người. Nhưng một lúc sau, khi Tiểu Mai bảo tôi mở máy tính lên và dò hợp âm một bài hát thì tình hình lại đổi khác, Trân trở lại là một cô bé con hay sửng sốt.

- Anh hai đàn kìa, hi hi, giờ mới được nghe đó nha ! – Trân cười tít mắt khi thấy tôi lò dò ôm cây Lakewood vào phòng.
- Tặng bé con đó, mau khỏi bệnh nghen ! - Tiểu Mai mỉm cười.

- Bài này… anh chưa có tập, mới thấy á ! – Tôi thì thầm thật nhỏ chỉ để Tiểu Mai nghe thấy.
- Em điền hợp âm rồi mà, anh cứ theo điệu rock-ballad mà hát thôi ! – Nàng đáp.

- Ừm… à hén….. ! – Tôi vờ húng hắng lấy giọng.
- Hi hi, hát gì đó ? – Trân tò mò hỏi.

- Có những đêm anh nằm lòng thao thức….. có những đem anh cần phải suy nghĩ…… !

Đúng vậy, đối với anh em mãi là cô bé, những nghĩ suy trong đầu còn rất thơ ngây và non nớt, cũng chẳng lo ngày nay hay ngày mai, em sẽ là cô bé con luôn vô lo và tinh nghịch, em nhé !

Bé Trân tròn mắt tựa cằm mẩn mê nghe tôi vừa đệm vừa hát, trong khi Tiểu Mai chốc chốc lại thoáng cười bí ẩn.

- Tình yêu non nớt em dành… nhỏ xinh và rất vô tư, nụ cười em đó khi kề bên anh… chỉ biết khóc khi……. !

Ừ… chờ em mau lớn, trong tình yêu thương và những nghĩ suy sẽ lớn theo em rồi, thì khi đó, anh sẽ nhìn em bằng một ánh mắt khác. Còn bây giờ, đối với anh thì em sẽ mãi là em gái anh mà thôi, cô bé con ạ !

………………………..

Đêm hôm đó khi đưa Tiểu Mai về nhà, tôi vẫn không khỏi thắc mắc:

- Sao tự dưng lại bảo anh hát bài đó vậy ?
- Hì, thì ở nhà cũng nên có văn nghệ âm nhạc cho vui, với lại xem như em kiểm tra bài đột xuất xem anh có tự tập đàn thường xuyên không ấy mà ! – Tiểu Mai tủm tỉm.
- Thế… thấy sao ? – Tôi hồi hộp.
- Em dạy mà, phải được như vậy thôi ! – Nàng đập vai tôi cười lỏn lẻn.

- Ôi dào… mà bữa trước hai chị em ôm nhau khóc rồi nói vụ gì mà con bé Trân thay đổi nhanh thế nhỉ ? – Tôi lại thắc mắc.
- Không có gì đâu, hì ! – Tiểu Mai lắc đầu từ chối.
- Ừm… mà thôi, vậy cũng ổn rồi, con bé vui vẻ dễ thương trở lại là tốt rồi ! – Tôi thở phào nhẹ nhõm.

Và Tiểu Mai chợt mỉm cười trong gió, giọng nói nàng nghe thoảng qua tai, theo làn hương bạch mai mà ngấm vào đầu tôi từng câu, từng chữ:

- Anh thấy không, Trân phải là em gái thì mới dễ thương như vậy !

Rồi nàng bước vào nhà và đóng cổng lại, không quên chúc tôi ngủ ngon và dặn sáng mai nhớ qua chở nàng đi học.

Tối hôm đó, trên đường về tôi đã có thể mỉm cười thanh thản vì cô bé con ở nhà nay đã hoàn toàn bình phục, vừa khỏi bệnh vừa có thể xem như đã vượt qua cú sốc sau mất mát về sự ra đi của Sơn đen. Thế nhưng lòng tôi lại chẳng hiểu sao có gì đó cứ như lợn cợn không yên, như có một dấu hỏi về nụ cười mỉm đầy bí ẩn và câu nói vừa nãy của Tiểu Mai.

Buổi khuya, khi đang ngủ thì tôi chợt giật mình tỉnh dậy giữa đêm vì nghe như văng vẳng trong đầu có một ai đó đang nói với mình rằng, vừa nãy Tiểu Mai quá đỗi thông minh của tôi đã đi một nước cờ cao tay cực kì hoàn hảo để từng bước, từng bước một hướng tình cảm của bé Trân từ yêu một người con trai trở thành quý mến một người anh trai.

Và tôi cũng toát mồ hôi hột khi nhận ra bây giờ mình đã lờ mờ hiểu câu nói “Keep friend close, keep the enemy closer “ của Tiểu Mai là có ý nghĩa như thế nào.

Giữ bạn bè ở cạnh mình, nhưng phải giữ cho kẻ thù càng gần hơn nữa để dễ bề kiểm soát, liệu đây có phải là một bước tính toán thông minh của Tiểu Mai trong việc nhận bé Trân là em gái ? Liệu rằng có phải nàng đã biết con bé sẽ thích tôi ngay từ khi tôi sang dạy học, và rồi từ đó đã lờ mờ nhận ra bé Trân là một mối đe dọa sẽ lớn dần theo thời gian, khi chính Tiểu Mai đã từng thừa nhận rằng Trân đáng gờm hơn cả Khả Vy và Minh Châu ?

Vậy ngày hôm nay, việc Trân chính thức xem tôi là anh trai thì có phải là kết quả đã được dự đoán từ trước và hoàn toàn khớp với những gì Tiểu Mai đã chuẩn bị ? Bài hát “Với anh em vẫn là cô bé “ ở trước mặt cả ba người có phải chỉ là một bài hát được chọn lựa ngẫu nhiên ?

Vậy thì… đây có phải là cách mà Tiểu Mai yêu kiều của tôi đã dùng để giữ tôi khỏi những ai nàng cho rằng có thể trở thành tình địch ? Lạt mềm buộc chặt, vờ là dịu dàng không quan tâm nhưng thực ra đều có sự lo lắng trong đó ?

Ít phút sau, tôi toát mồ hôi hột cố dỗ mình vào giấc ngủ, tự trấn an mình rằng đó chỉ là một suy nghĩ viễn vông, và Tiểu Mai của tôi không đời nào là như vậy. Nhưng vạn nhất dẫu là có, thì cũng chỉ là muốn tốt cho cả hai, vì bởi trong tình yêu thì phải có một sự ích kỉ nhất định nào đó để giữ cả hai luôn bền chặt.

Ba năm sau, tôi đã có thể khẳng định rằng suy nghĩ ngày đó của mình là nông cạn và ấu trĩ, bởi lẽ… Tiểu Mai của tôi đúng thật quá đỗi thánh thiện và hoàn hảo, vì tình cảm chị em nàng dành cho bé Trân là hoàn toàn xuất phát tự chân tâm, không một chút vụ lợi và toan tính ngầm.

Phiu… thật may là ngày đó tôi chả dại dột đem suy nghĩ này nói ra với Tiểu Mai, không thì dễ bị nàng nổi cơn tam bành mà ném tôi từ tầng thượng xuống đất có mà tan xác luôn chứ chẳng chơi, hì hì!
Chapter 313 :

Bước sang tuần sau, bé Trân đã hoàn toàn khỏe hẳn và đã có thể đi học bình thường trở lại, điều này đồng nghĩa với việc cứ đầu giờ trưa và cuối giờ chiều là tôi phải lãnh nhiệm vụ đón đưa em gái đi học, bởi lí do :

- Em nó vừa bệnh dậy, mày chở con bé đi học đi ! - Mẹ tôi ra sắc lệnh.
- Hơ… nó khỏe như trâu rồi mà cần gì con chở ! – Tôi trố mắt định cự lại.
- Thằng này mày ăn nói thế à ? Đi ngay ! – Bà trừng mắt nhìn tôi như hăm dọa.
- Dạ….. !

Tôi hết dám cự cãi, phóng vội lên phòng thay ngay quần áo rồi chạy xuống dắt xe ra ngoài, bé Trân đã áo dài tinh khôi, tóc búi đuôi gà mỉm cười xinh xắn đợi sẵn ở cổng.

- Anh hai chở bé đi học hả ? – Con bé nháy mắt ranh mãnh.
- Biết rồi còn hỏi ! – Tôi đáp, vẫn còn bực dọc.
- ……. ! – Trân bỗng dưng im lặng không nói gì.
- Sao thế ? Lên xe còn kịp giờ học ! – Tôi ngạc nhiên hỏi.

- Giận rồi, ứ lên đâu ! – Trân bĩu môi.
- Ơ hay….. ! – Tôi đần mặt ra chưng hửng.
- Ứ đấy, làm gì nhau ! – Con bé lại giở chiêu bài “ứ “ quen thuộc.
- Thôi, thôi… anh lạy em, lẹ đi trễ học bây giờ ! – Tôi thiếu điều quỳ lạy luôn giữa đường.

Phước phần ba đời làm sao mà bữa nay Trân bớt đi độ bướng, thấy tôi xuống nước thê thảm như thế thì bèn nhoẻn miệng cười nhảy lên yên sau xe:

- Đi nào, hộ tống bản công chúa đến trường nào !
- Ngồi cho chắc đấy, té lăn ra đất bây giờ ! – Tôi càu nhàu.
- Không lo, té không chết đâu mà sợ ! – Con bé thè lưỡi.

Phải nói là trên đường đến trường trưa nay tôi vừa sợ vừa ngượng, sợ vì con bé Trân cứ lắc lư liên hồi khiến tôi mấy lần loạng choạng suýt lạc tay lái lủi thẳng vô cột điện toạc đầu. Ngượng vì Trân cứ hát liên hồi ra chiều yêu đời lắm, dọc đường có mấy thằng con trai đi ngang qua đều nhìn quanh rồi phá ra cười sằng sặc, chắc tụi nó đang nghĩ “tia chớp vàng “ lừng danh toàn trường của 11A1 lại đang chở theo một đứa em gái có vấn đề về… thần kinh.

Nhưng tôi chỉ lo lắng được một lát, bởi ngay sau khi vừa bước xuống cổng trường là bé Trân đã hít thở một hơi dài:

- Hít…phù….. !
- Làm trò gì đấy ? – Tôi tròn mắt ngạc nhiên.
- Giỡn đủ rồi, giờ trở lại là tiểu thư, hi hi ! – Trân cười khúc khích, đưa tay vuốt tóc.
- Là sao ? – Tôi thắc mắc chả hiểu mô tê gì sất.
- Anh về đi, chiều lại đón em ha ! – Con bé hấp háy tay rồi quay đi.

Trời đất quỷ thần ạ, hóa ra con bé bảo “trở lại là tiểu thư “ chính là… bắt chước y hệt Tiểu Mai, từ dáng đi cho đến cách xử sự đều rất nhu mì và thục nữ. Tôi tần ngần ngay cổng nhìn theo, thấy rõ ràng Trân lúc này đang ôm cặp ra dáng thiếu nữ dịu hiền, trong khi mới vừa nãy hãy còn vung cặp tứ lung tung, thiếu điều muốn ném luôn xuống đường.

- Trân đi học lại rồi hả ? – Vài thằng con trai đon đả chạy ra.
- Ừa, hì… ! – Trân vờ mỉm cười nhẹ nhàng.

- Để mình xách cặp giùm cho !
- Hì, cảm ơn, nhưng Trân tự vào được rồi !
- Cứ để mình, mới bệnh dậy phải giữ sức khỏe chứ !
- Vậy phiền bạn rồi, hì hì !

Đấy, cái này gọi là đi với bụt mặc áo cà sa, đi với ma thì mặc áo giấy này, tôi đến nước này thì phải gọi là bó tay với con bé Trân, chả biết đâu mà lần với nó nữa.

Và sự vẫn chưa dừng lại ở đó, khi mà tôi đem chuyện này kể với Tiểu Mai thì nàng lại còn cười ủng hộ:

- Ừ, anh chở con bé đi học hết tuần này cũng được !
- Thôi mệt lắm, trưa học về mới ăn cơm xong đã lại phải xách đầu lên trường, rồi lại chiều chở về, anh đâu có rảnh ! – Tôi lắc đầu nguầy nguậy.
- Ráng đi, em thương mà ! - Tiểu Mai vờ ra chiều nũng nịu.
- ………! - Thế là không còn cách nào khác hơn, tôi đành đau khổ nhận lời.

Ấy vậy mà Tiểu Mai nói một đằng thì lại làm một nẻo, bằng chứng là có một bữa chiều nọ, khi tôi vừa đưa Trân từ trường về thì vội tắm rửa, thay quần áo để phóng sang nhà nàng.

- Trễ hơn 1 tiếng rồi, trời ơi ! – Tôi than thở, cố đạp nhanh hết tốc lực.

Số là tối hôm nay tôi hẹn Tiểu Mai đi chơi hồi 6 giờ, thế nhưng con bé Trân cứ la cà hết hàng truyện này đến hàng truyện khác để mua cho đủ bộ, thế là hơn 7 giờ tối thì tôi mới đứng trước cổng nhà Tiểu Mai.

- Kính…coong… ! – Tôi đưa tay nhấn chuông cửa.
- ………… ! - Vẫn không có động tĩnh gì.

Nhớ lời Tiểu Mai, tôi không nhấn chuông thêm nữa, thế nhưng đứng đợi cũng gần 5 phút hơn mà chả có nghe tiếng dép loạt soạt quen thuộc bước ra mở cổng, nên đành cắn răng đưa tay nhấn thêm một hồi chuông nữa.

- Kính… coong…. !

Và lúc này thì Tiểu Mai mới bước ra mở cổng thật, trái với sự lo lắng của tôi là nàng sẽ nổi cơn tam bành mà dợt tôi banh xác vì cái tội đi trễ thì nàng chỉ mở hé cổng, nhìn tôi mỉm cười:

- Hi, sao anh qua trễ vậy ?
- Ừ, tại bé Trân nó cứ đi hết chỗ này tới chỗ khác để mua cho được cuốn truyện….. ! – Tôi thở phào nhẹ nhõm.
- Vậy đi có vui không ? – Nàng lại hỏi.
- Ừ… vui… mà sao cơ ? – Tôi gãi đầu ngơ ngác vì linh cảm có chuyện chẳng lành.

Đúng vậy, vừa dứt xong câu nói của tôi là Tiểu Mai đã đóng sầm cửa lại:

- Vui sao không đi luôn đi !!!
- Ơ… này…… !

Thế đấy, vừa phải làm vừa lòng cô người yêu kiêu hãnh, mà lại còn phải lo vẹn toàn với nhỏ em gái bướng bỉnh lắm trò, tôi bị quay như quay dế suốt cả tuần mà không có thời gian kịp thở.

Sự vụ chưa dừng lại ở đó khi mà vào sáng hôm sau, khi tôi đang nằm úp mặt trên bàn nhăn nhó ôm lỗ tai vừa bị Tiểu Mai véo cho một trận vì cái tội không học bài môn Sinh thì thằng Luân khùng hớt hải chạy vào:

- Chủ nhật tuần này, lớp mình đá bán kết với 12A1 !
- HẢ ??!!!
- Cái gìiiiii ??!!!!

Vừa nghe đến 12A1 là nguyên hội bàn tròn đồng loạt đứng dậy mà bật mồm sửng sốt, bởi lẽ cách đây một năm trong trận đấu giao hữu, khi chúng tôi còn là 10A1 và lớp mấy ông anh 12A1 bây giờ hãy còn là 11A1 thì đã bị thảm bại dưới chân mấy ổng.

- Bỏ xừ rồi… lớp đó đá xịn lắm… ! – Tuấn rách bắt đầu bi quan.
- Thế là tèo, xem như chúng ta dừng chân ở bán kết ! – Khang mập ôm mặt tru tréo.

Nhưng Dũng xoắn đúng là luôn xoắn, nó cự lại ngay:

- Sợ quái gì, đây là cơ hội rửa hận trận thua năm trước chứ sao, “tia chớp vàng “ với “luồng sét bạc” đâu hết rồi ?

Thằng Dũng vừa hỏi xong là nguyên băng đều quay sang dòm tôi, thế nhưng cái mặt lúc này của tôi cũng đang chảy dài ra nom đến tội, không phải là vì tôi bị ám ảnh bởi ông anh tiền đạo bên đó, mà là một bên tai tôi đang đau quá chừng.

- Thằng kia… mày làm gì mặt ngu thế kia ? – Luân khùng trố mắt.
- Ừ….. ! – Tôi ôm mặt rầu rĩ, hất đầu về hướng Tiểu Mai đang ngồi rồi chỉ vào vành tai trái đang đỏ rực như vầng dương giữa trưa của mình.

- Á à….. được lắm ! – Dũng xoắn sừng sộ rồi đi ngay sang chỗ Tiểu Mai . – Dám ăn hiếp cầu thủ chủ lực hả ?
- Ê…ê, mày làm gì đấy ? – Tôi sững sờ la lên khi thấy thằng này làm bộ mặt hầm hố đi đến trước mặt Tiểu Mai.
- Cản nó lại mau, coi chừng nó làm liều ! - Thằng Chiến vội phóng theo.

Dũng xoắn ở dãy trên vung tay đập bàn cái rầm:

- Trúc Mai !

Bị thằng Dũng gọi bất thình linh ngay trước mặt, Tiểu Mai thoáng giật mình nhưng ngay sau đó, nàng đã lạnh lùng hỏi lại:

- Chuyện gì ?

Trong khi đám con trai tụi tôi nín thở nhìn Tiểu Mai băng sương nguyệt lãnh mặt đối mặt với Dũng xoắn nổi tiếng nóng nảy, còn chưa kịp mường tượng ra thằng Dũng sẽ làm thêm hành động gì quá quắt thì dè đâu gương mặt hầm hố của nó đã vội giãn ra cười cầu tài:

- Hề hề, đâu có gì, mình chỉ muốn hỏi là…… !
- Bạn cứ hỏi ! - Tiểu Mai cười lạnh.
- Chẳng là… chủ nhật tuần này tụi mình đá banh với 12A1, chẳng hay bạn có… cho thằng Nam đi đá được không vậy ? – Dũng xoắn rụt cổ ngay tắp lự, nhục hết chỗ nói.
- Dĩ nhiên là được, mình nào dám nói nói gì ! – Nàng thở hắt ra rồi quay đi.

Dũng xoắn như chỉ chờ có thế, nó vội vái chào vài lượt rồi lủi về sau cút thẳng.

- Ôi xờiiiii… tưởng gì ghê lắm, hổ báo cho cố ! - Cả đám tụi tôi ngã bổ nhào.

Nhưng vấn đề không nằm ở đây, điểm chính yếu đó là cái xu hướng chết toi mà tôi đã tự khám phá, đó chính là “Khi điều không may xảy ra thì nó sẽ xảy ra “, vừa sáng nay Tiểu Mai còn mới véo tai tôi vì cái tội không học bài Sinh thì giờ đây, cô giáo đã ra huyết lệnh kiểm tra đột xuất trắc nghiệm môn Sinh.

- Bỏ xừ rồi, đã học chữ nào đâu ! – Luân khùng cũng toát mồ hôi hột.

Và y như rằng khi tôi cảm thấy lạnh gáy là vừa ngó mắt lên đã thấy Tiểu Mai ở bàn trên cũng đang trừng mắt nhìn tôi, ý như bảo rằng thấy chưa, không chịu học bài, bây giờ tôi xem anh làm thế nào đây ?

Dĩ nhiên là tôi còn biết làm cái quái gì nữa bây giờ ngoài chờ chết ra, khi cô giáo phát tờ đề trắc nghiệm 10 câu xuống thì tôi đã biết ngày tàn của thế giới sắp tới mất rồi. Nhưng theo như trong kinh Cựu ước thì khi tận thế mà đến thì trần gian sẽ xuất hiện một Đấng toàn năng, một Đấng Cứu Thế sẽ giáng trần để cứu nhân độ thế.

Và Khang mập chính là người ấy, bởi lẽ trong khi tôi với thằng Luân đang ngồi cắn bút chờ chết thì bỗng dưng hai thằng tôi thấy Khang mập ngồi đánh cái roạt xong luôn cả 10 vòng tròn chỉ trong vòng vài giây.

- Bày tao với mậy…. ! – Tôi thì thào.
- Tao nữa… tao với mày giống đề nè ! – Luân khùng cũng chồm sang thủ thỉ.

Khang mập ghé mắt nhìn đề của hai thằng tôi một lát thì phán luôn liền không ngần ngại:

- Câu này A… câu này C… câu này A… B… D… D….C….A…… !

Trời hỡi, đúng là buồn ngủ mà gặp chiếu manh, phải nói sao mà hôm nay tôi trông thằng mập này lại thông thái đột xuất đến thế. Trong mắt tôi và Luân khùng lúc này, thằng mập hệt như một vị Đấng Cứu Thế chính hiệu vậy.

Khi hai thằng tôi làm bài được thì dĩ nhiên là Dũng xoắn ở phía dãy Luân khùng cũng làm được, và thằng Chiến ở dãy tôi cũng xong bét nhè.

- Cảm ơn nha chú, bữa nay mày là Đấng Cứu Thế của tụi tao rồi đó ! – Tôi nói nhỏ thật nhỏ để Khang mập nghe thấy nhưng lòng tràn đầy biết ơn.
- Ừ…. ! - Thằng mập không tỏ vẻ gì vui cho lắm mà chỉ ậm ừ cho qua.

Đưa mắt nhìn lên thì tôi bắt gặp Tiểu Mai cũng đang nhìn xuống, thế là tôi toét miệng cười hớn hở đưa dấu chỉ tay năm-bờ-oăn ý bảo anh làm bài được rồi, em chỉ giỏi lo hão. Chưa hết, tôi lại còn dứ dứ tay mình vào vành tai ý bảo là lúc sáng em véo anh, tí ra về anh trả đủ cả vốn lẫn lời khiến cho Tiểu Mai cứ tròn mắt ngạc nhiên vì không ngờ tôi lại có thể hoàn thành bài kiểm tra đột xuất này trong khi chả có chữ nào vào đầu.

- Hết giờ, thu bài ! – Cô giáo khẽ dập cây thước xuống bàn.

Luân khùng đứng bật dậy, đường hoàng tự tin đi đến từng bàn để thu bài kiểm tra, đôi lúc nó còn nhếch môi cười khẩy khi thấy đứa nào than thở làm bài không được. Cũng phải tôi, cả tôi, Dũng xoắn với thằng Chiến lúc này cũng đang cười toe toét chọc quê thằng Tuấn rách với thằng Quý vì tụi nó không làm bài được là gì.

- Ờ, để rồi coi ai cao điểm hơn ai ! - Tuấn rách sầm mặt, chắc hẳn nó cũng đang tiếc nuối vì ngồi tuốt ở bàn trên, cách quá xa so với tụi tôi.
- Hê hê, chắc chắn là tao cao hơn mày rồi, có Đấng Cứu Thế phù hộ cơ mà, đúng hông mậy, Khang ? – Dũng xoắn cười hả hê.
- Ờ….. ! - Thằng mập gãi đầu toét miệng theo.

Thế nhưng sang ngày hôm sau, khi điểm kiểm tra được phát ra thì cả Đấng Cứu Thế, Luân khùng, tôi và tụi Dũng xoắn không thằng nào cao hơn điểm năm.

- Cái đệch…… ! – Tôi trố mắt sửng sốt nhìn bài kiểm tra thấp tè của mình.
- Cô ơi… có chấm nhầm không ạ ? – Dũng xoắn manh động.
- Nhầm sao được mà nhầm, em học hành không kĩ thì trách ai ! – Cô giáo lắc đầu.
- Sao thằng mập……. ! – Luân khùng cũng méo xẹo cả mặt.

Mặc dù giận điên người nhưng đang trong lớp nên tụi tôi không dám manh động mà đè thằng mập ra nện cho một trận. Trưa hôm đó, hội bàn tròn tụi tôi lũ lượt kéo đến nhà Khang mập, bốn thằng tôi, Luân khùng, Dũng xoắn và thằng chiến mặt mũi thằng nào thằng nấy hầm hố như giang hồ đi đòi nợ thuê, đi đằng sau là Tuấn rách với thằng Quý đang ôm bụng cười hể hả, vừa đi vừa khích đểu.

- Tổ bà nó, đã làm bậy còn kéo cả lũ chết chung ! – Dũng xoắn lầm bầm.
- Đệch… thấy nó làm như đúng rồi nên mới tưởng thế, biết vậy….. ! – Luân khung gằn giọng.
- Biết vậy thì đã giàu, con trai ạ, ha ha, này thì Đấng Cứu Thế ! - Tuấn rách cười lộn ruột, nước mắt nước mũi văng tùm lum.

Riêng tôi thì hầm hầm không nói gì bởi lại vừa bị Tiểu Mai véo thêm một phát nữa vào hông đau điếng người, vừa đau vừa thẹn, thề lần này phải dập thằng mập ra bã mới hả giận.

Ấy thế nhưng khi đám bàn tròn vừa đến trước nhà Khang mập thì mới nhận được hung tin, Đấng Cứu Thế bị trượt cầu thang té trật tay. Lí do là vì nó ham ăn vừa bê tô cơm vừa phóng lên phòng, chả biết chân cẳng thế nào mà lại móc vào nhau té luôn ngay trên các bậc thang, tô cơm cá thịt rau cải từa lưa thì ụp vào mặt nó, và tay nó thì do chống xuống theo phản xạ nên bị trật khớp.

Tình hình diễn ra hết sức bi hài khi mà cả đám bọn tôi đều lăn ra cười sằng sặc, thế nhưng ngay khi biết trận bán kết với đối thủ cũ 12A1 sừng sỏ chỉ còn chưa đầy vài ngày nữa sẽ diễn ra thì tụi tôi bắt đầu lo lắng. Một ngày sau khi đã hội ý, thằng Xung được chỉ định làm thủ môn tạm thời thay cho Khang mập đang dưỡng thương.

- Tao… tao đã chụp gôn bao giờ đâu ! - Thằng Xung ngơ ngác.
- Kệ mày, chụp gôn dễ ẹc có gì mà sợ ! – Luân đội trưởng gầm mặt.

Trước bản mặt du côn của thằng lớp phó học tập như đang muốn ăn tươi nuốt sống mình thì thằng Xung không còn cách nào khác hơn là đành chấp nhận sẽ làm thủ thành dùm cho Đấng Cứu Thế đang bị trật tay.

Và đó là quyết định sai lầm của hội bàn tròn khi đưa một thằng không biết đá bóng chút nào và phản xạ chậm như rùa đi giữ vị trí thủ môn, nhất là lại trong một trận bán kết cực kì quan trọng và đối thủ lại là 12A1 sừng sỏ.

Chapter 314 :

Vậy là tranh thủ khoảng thời gian ngắn ngủi trước khi trận bán kết chủ nhật diễn ra, tụi tôi thay phiên nhau dợt cho thằng Xung tập phản xạ chụp bóng. Thế nhưng càng tập thì thằng Xung càng cố chứng tỏ nó là một thằng tay chân vụng về còn thua xa cả Khang mập phì nộn.

- Trời ơi, banh bên trái mà mày bay qua bên phải làm gì hả Xung ?!! - Tuấn rách mặt mũi đỏ gay hét lên.
- Bố đâu biết, ai bảo mày cong chân qua phải ! – Thằng Xung cự lại.
- Mày không biết động tác giả là gì
Trang:[<] 1,10,11,[12],13,11 [>]
Đến trang:
Tags: ynchdneg.wap.sh/truyen/ty
SEO :
U-ON