Part 6 Chap 237-284
ng.
- Ăn thôi, anh ngồi đi ! – Tiểu Mai xới cơm ra chén.
- Bình thường… em có ăn trưa như vậy không ? – Tôi tần ngần hỏi.
- Thì…cũng đơn giản vậy đó ! – Nàng nhíu mày đáp.
- Thế này mà là… đơn giản hả ? – Tôi há hốc mồm.
Bàn ăn trước mặt tôi là một món súp, ba món chính, hai món phụ và một món canh, nhìn choáng gần hết cả bàn với thịt rau canh cá, lại thêm cả một đống những chén nước chấm nhỏ xíu trông mà hoa cả mắt.
- Hi, nhìn hoài, ăn đi, chiều nay còn thịnh soạn hơn đấy ! – Tiểu Mai cười đáp.
Nghe nàng nói mà tôi toát mồ hôi hột, bữa cơm đơn giản mà đã nhiều món ăn đến như vậy thì chiều nay tiệc tùng thịnh soạn còn đến thế nào nữa, chắc có mà dọn cả ra ngoài đường ngồi ăn luôn mất.
- Nè, thưởng cho lúc sáng mệt nhọc ! – Tiểu Mai tủm tỉm gắp thức ăn vào chén tôi.
- Ừ…. ! – Tôi loá cả mắt.
Kế sau đó là một chuỗi những câu hỏi của tôi, ăn nhiều mà thắc mắc cũng nhiều :
- Thịt bò này ngon quá vậy, có vị là lạ !
- Tiêu hầm đó !
- Súp ngon, làm sao hay vậy em ?
- Anh học nấu ăn thì em chỉ cho, nhé !
- Ủa ? Sao cái này giống chả cá quá ? Mà ngon hơn nhiều !
- Gọi là Surimi, anh ăn thêm đi !
- Từ từ, ủa mấy cái thanh tre mua hồi sáng đâu ?
- Để chiều làm Yakitori chứ anh !
- Là gì ?
- Gà nướng, cũng ngon !
- Vậy chiều làm mấy món nữa ?
- Thì… khác với những món trưa nay, thêm vài món nữa cho mọi người !
- Em… nấu hết à ?
- Không, có Trân phụ chứ, anh ăn từ từ thôi !
- Ừm…ngoàm…. !
Tôi ăn như lốc cuốn, mãi đến khi no căng cả bụng rồi thì mới khệnh khạng tựa ngửa ra ghế mà thở dốc :
- Ục…. đói cũng khổ mà no … cũng chẳng sướng gì… !
- Hi, gì cũng nói được ! – Tiểu Mai cười khúc khích.
- Em ăn ít vậy ? Giữ dáng à ? – Tôi thắc mắc.
- Buổi trưa em không có thói quen ăn nhiều, mà anh đừng gác đũa trên chén, cứ để nằm ở mặt bàn đi ! – Nàng trả lời.
- Chi vậy ? Ở nhà anh ăn xong toàn vậy mà ? – Tôi ngớ người thắc mắc.
- Em không thích lắm, ăn xong gác đũa trên chén không được coi là lịch sự ở Nhật đâu ! – Tiểu Mai lắc đầu đáp.
- À…rồi…. ! – Tôi theo lời nàng cầm đũa hạ xuống mặt bàn.
- Anh ngồi nghỉ đi, có bánh trong tủ lạnh đấy, em dọn dẹp chút ! – Nói rồi Tiểu Mai đứng dậy bê chén dĩa ra đằng bếp.
Khoái hết sức, cuối cùng sau những năm tháng dài đằng đẵng ăn cơm xong là phải rửa chén thì hôm nay tại nhà Tiểu Mai, tôi đã được nàng đặc cách cho nghỉ phép, sung sướng ngồi xoa bụng mà nhâm nhi cốc trà mát lạnh.
Đưa tay nhìn đồng hồ thì đã gần 1 giờ trưa, hoá ra hôm nay hai đứa tôi ăn cơm trễ, chắc là vì lúc đi chợ khá lâu và Tiểu Mai tranh thủ chuẩn bị luôn một số nguyên liệu để nấu ăn cho buổi chiều.
Đang tận hưởng dư vị khoan khoái còn đọng lại trên đầu lưỡi sau bữa ăn trưa ngon nhất mà tôi từng biết, định nhổm dậy mở tủ lạnh lấy bánh trái ra quất tiếp thì chuông cửa ngoài nhà trước vang lên rõ to :
- Reeng….. !
- Oạch… giật cả mình ! – Tôi giật thót người.
- Vậy nên anh phải biết là lần sau qua nhà em thì nhấn chuông một lần thôi nhé, hoài nghe mệt tai lắm ! – Tiểu Mai nói.
- Ừ… xin lỗi ! – Tôi gãi đầu bối rối.
- Anh ra mở cửa đi, chắc là Trân đó ! – Nàng tiếp lời.
- Hây dà, con bé này, lúc nào không tới lại ngay cái lúc định ăn bánh ! – Tôi làu bàu.
Cố lê tấm thân to tướng sau khi tọng một đống thức ăn vào bụng, tôi uể oải bước ra mở cổng, quả nhiên là bé Trân đang dựng xe đằng trước nhà :
- Em có làm phiền gì hai anh chị không ? – Con bé nháy mắt tinh nghịch.
- Sao mà phiền ? – Tôi đẩy cổng ra cho Trân dắt xe vào.
- À, vì thấy sao mà anh nhăn nhó ghê quá ! – Trân nhoẻn miệng cười.
- Không… tại anh mới ăn no thôi, hề hề ! – Tôi chống chế rồi vội cười cầu tài.
- Vậy em vào nhé, chị Mai ở sau bếp hở anh ?
- Ừ, em phụ được gì phụ đi nhé, anh oải quá rồi !
- Phụ gì chứ, em cũng là bếp chính đó nghen !
- Hơ, em biết nấu món Nhật à ?
Tôi ngạc nhiên hỏi, vì trước giờ cứ đinh ninh là Trân chỉ ham đọc truyện thôi, chứ làm gì mà có nhã hứng nấu ăn, nói gì là đến làm các món Nhật cầu kì.
- Chứ anh thích ăn món Nhật không ? – Trân nhìn tôi hỏi.
- Ừ, dĩ nhiên rồi, ngon thì phải thích thôi ! – Tôi thơ ngây đáp.
Đến đây thì Trân nhoẻn miệng cười, khoe răng khểnh dễ thương như mọi khi rồi thản nhiên nói :
- Vậy nên em phải biết nấu thôi, hì hì !
Chap 265 :
Nghe Trân nói xong mà tôi vẫn tỉnh bơ vì… chả hiểu mô tê gì sất :
- Anh thích ăn thì sao em phải biết nấu ?
Trân thoáng tròn mắt nhìn tôi đầy ngạc nhiên rồi rất nhanh, con bé lấy lại vẻ bình thản như thường ngày :
- Thì… em biết nấu mới phụ được chị Mai, mà có vậy thì anh… với bạn bè anh mới ăn món Nhật được chứ !
- Ừ nhỉ, giỏi đó, cố gắng phát huy nha, hì hì ! – Tôi sướng rơn, cười toét mang tai.
- Hứ, chán thầy ghê thầy ơi ! – Trân lắc đầu thở dài rồi bước thẳng ra nhà sau.
Tôi dắt xe Trân lại cho ngay ngắn rồi cũng lục tục bước vào theo, ra sau bếp đã thấy Trân tíu tít với Tiểu Mai không hết lời :
- Woa, chị làm nhiều món quá vậy ? Chút cho em ăn với nha !
- Ừa, nhưng phải phụ đã ! – Tiểu Mai trả lời, nàng lại đeo tạp dề vào sau khi rửa chén xong.
- Em nghỉ chút đi rồi hẵng làm ! – Tôi cảm thấy hơi ái ngại vì Tiểu Mai sáng giờ làm bếp không ngơi tay, vừa rửa chén bát xong lại bắt tay vào làm ngay các món khác.
- Giờ là 1 giờ hơn rồi, 4 giờ mọi người tới, em không nấu ngay là không kịp ! – Nàng đáp.
Và ngay sau đó, Trân chập hai tay vào nhau rồi tủm tỉm cười :
- Gì nữa ? – Tôi thấy vậy bèn thắc mắc hỏi.
- Đã xưng “ anh em “ rồi, tình cảm quá ! – Trân kéo áo Tiểu Mai mà cười nắc nẻ.
- ……. ! – Tiểu Mai lặng yên không đáp, nàng vờ như đang cặm cụi với lọ gia vị trên bàn.
Chỉ có mỗi tôi là ngu thêm tập hai, khi mà buột miệng thốt ra một câu không thể dốt hơn dành cho bé Trân :
- Thì anh cũng xưng “ anh em “ với em mà !
Tôi vừa nói xong là cả Tiểu Mai lẫn bé Trân đều quay sang nhìn tôi chằm chằm :
- Sao…. ? – Tôi hoảng hồn, cảm thấy có điềm chẳng lành.
- Anh lên trên nhà chơi đi, dưới đây tụi em làm được rồi ! – Tiểu Mai thở hắt ra nói.
Khi không bỗng dưng bị đuổi mà chẳng hiểu mình đã làm sai chuyện gì, tôi đành thất thểu bỏ lên phòng khách ngồi. Lúc đi ngang qua chỗ Trân đang đứng thì con bé nhón chân lên khẽ thì thầm vào tai tôi :
- Thầy ngốc quá, thầy ơi !
- Là….sao… ? – Tôi vội ngoái đầu lại hỏi.
Thế nhưng Trân không trả lời mà làm lơ quay đi về phía bếp, rướn người mở tủ trên cao rồi lôi ra một chiếc tạp dề khác, vẻ như con bé đã sang nhà Tiểu Mai chơi nhiều lần rồi nên mới rành rẽ vị trí mọi thứ như thế.
- Rượu này làm gì vậy chị ? – Trân quay sang hỏi.
- Để làm nước sốt, món Yakitori đấy ! – Tiểu Mai trả lời.
- Yaki…… ! – Trân nhướn mắt vẻ quên mất đây là món gì.
- Là gà nướng xiên que ! – Tiểu Mai cười rồi khẽ đưa tay vỗ nhẹ lên đầu Trân như trách yêu.
- À… em nhớ rồi, thế que đâu ?
- Để dưới bàn ấy, em rửa lại một lượt đi !
- Chà, hôm nay nhiều món quá, vất vả rồi đây !
- Ừa, cũng không nhiều !
Cứ thế, Tiểu Mai và Trân hệt như mải mê với chuyện bếp núc mà tảng lờ luôn sự có mặt của tôi ở trong bếp, dù rằng tôi vẫn đứng ngay cạnh tủ lạnh chứ chưa có hề rồi khỏi phòng ăn.
Mà vừa rồi tôi có làm gì sai đâu trời, tự nhiên bị đuổi, đúng là lãng xẹt !
Không nghĩ ngợi thêm nhiều, tôi quyết định mở tủ lạnh lôi dĩa bánh nhân đậu xanh cùng với chai trà lạnh Tiểu Mai để sẵn rồi tót lên trên nhà mà tận hưởng lạc thú trần gian. Ngồi phịch xuống ghế đệm, cho tay nhón mẩu bánh thơm phức vào miệng rồi nhấp một ngụm trà đào :
- Ngon đáo để ! – Tôi gật gù.
Người ta có câu “ Ăn được ngủ được là tiên “ , thế nên tôi cũng không ngoại lệ, sau khi ních căng bụng bữa trưa thịnh soạn rồi lại nhồi nhét thêm mớ bánh ngon lành, nốc gần hết chai trà đào rồi thì tôi bỗng thấy căng da bụng, chùng da mắt, rồi cứ vậy mà lăn ra ghế ngủ luôn lúc nào không hay biết.
Mà tôi ngủ thì thường rất ít khi mơ, chỉ có trưa hôm nay trong lúc ngủ, tôi lại cảm thấy mình đang trôi lơ lửng mà lại rất bồng bềnh. Đã bao giờ bạn mơ, mà biết rõ là bạn đang mơ chưa ? Tôi lúc này là đang ở trạng thái như vậy đấy :
- Ể, mình đang mơ nè, làm quái gì là thật được ! – Tôi cười thích chí.
Rồi từ đâu giữa thinh không bất chợt hiện ra cái đùi gà to tổ nái, tôi vội ôm lấy mà nhai ngấu nghiến, nhưng chỉ vừa nhai đến nhát thứ ba thì tôi lại cảm thấy răng mình dính chặt vào … xương gà mà mãi không rút ra được.
Và cái đùi gà bắt đầu mọc… cánh, ngay sau đó nó vỗ phạch phạch rồi phóng vút lên không trung, mặc kệ tôi vẫn còn đang dính răng vô trong xương, cứ thế đùi gà có cánh bay nhanh thật nhanh, còn mặt tôi thì vẫn cắm chặt vào nó bằng… răng của mình.
- Ớ…ớ….. ! – Tôi ú ớ không thành lời, tay chân bắt đầu quờ quạng.
- Dậy, dậy !
- Ớ…răng…..răng… ! – Tôi thốt lên.
- Răng cỏ gì ? Dậy ngay, cái thằng này ! – Giọng của Luân khùng bên tai, rồi nó đưa tay vả vào mặt tôi bôm bốp.
- Tỉnh chưa mầy ?
- Ớ….ủa ? Mày đó hả khùng ? Vô lớp rồi à ? – Tôi mở bừng mắt chồm dậy.
- Lớp gì ? Nghỉ học rồi mà, mày ngủ mê à ? – Thằng Luân sửng sốt.
- Ờ… vậy hả ?.... ! – Tôi dần nhận biết được mọi thứ xung quanh.
Hoá ra nãy giờ là tôi nằm ở ghế nhà Tiểu Mai mà ngủ say quá nên mơ tưởng bậy bạ lúc nào không hay, dù rằng trước đó tôi còn đinh ninh rằng mình biết là mình… đang mơ. Thế mà giờ đây sau giấc mơ hãi hùng bị đùi gà kéo răng bay đi thì tôi thấy lưng áo mình ướt đẫm mồ hôi, nhìn lại thì Luân khùng đã ngồi trước mặt :
- Mày tới hồi nào vậy ? Tụi kia đâu ? – Tôi đưa tay quệt trán hỏi.
- Tụi nó dưới bếp, vừa tới thôi ! – Thằng Luân hất hàm.
- Nhanh thế ! – Tôi ngồi thẳng người dậy, quả thật là dưới bếp đang ồn ào náo nhiệt tiếng cười nói của mấy thằng bạn tôi, đưa mắt nhìn ra sân thì đã thấy xe đạp chất thành hàng gần cả chục chiếc.
- Nhanh gì, 4 giờ hơn rồi mày ! – Nó nhún vai đáp.
- Gì… nhanh vậy ? – Tôi lại đờ người ra.
- Nam, Nam, dậy chưa tao hỏi mày cái này ! – Thằng Tuấn rách chạy lên nhà đầu tiên.
- Để tao hỏi trước, cái đệch ! – Dũng xoắn nhảy ra chen ngang.
- Tụi mày phải chừa đường cho thương binh chứ, tao hỏi trước ! – Quân sư Sơn đen làu bàu bước lên tiếp theo.
- Ơ ? Thằng Sơn ? Mày khoẻ chưa ? – Tôi tròn mắt ngạc nhiên.
- Tàm tạm, vẫn còn ê ẩm, hic ! – Thằng Sơn khẽ nhăn mặt rồi ngồi xuống cạnh tôi.
- Kệ bà nó, tao hỏi mày chút ! – Tuấn rách thò mặt vào.
Và rồi cả ba thằng đều cùng hỏi một câu y xì như nhau :
- Nhỏ nào ở dưới bếp dễ thương quá vậy mày ? Giới thiệu cho tao với !
Dù mới ngủ dậy nhưng đầu óc tôi vẫn còn minh mẫn lắm, ngay lập tức nghiến răng ken két mà thu nắm tay lại, gằn giọng nói :
- Đệch…. em yêu của tao mà tụi mày đòi giới thiệu hả ?
- Em yêu nào ? Tao tưởng mày… với Trúc Mai mà ? – Thằng Luân chưng hửng.
- Trời đất, thằng này bắt cá hai tay ! – Sơn đen ôm mặt rú lên.
- Ủa ? Ơ… tụi mày hỏi nhỏ nào ? – Tôi đần mặt ra.
- Con nhỏ răng khểnh mặc áo thun trắng ấy, đang nấu ăn kìa ! – Dũng xoắn lay vai tôi liên tục.
- Á…à…. là Trân, học trò tao ! – Tôi ngớ người nhớ ra là dưới bếp còn có bé Trân, thế mà ngủ xong một giấc tỉnh dậy lại quên mất, cứ đinh ninh rằng sau nhà ăn chỉ có mỗi Tiểu Mai.
- Học trò ? Mày là thầy à ? – Thằng Luân ngạc nhiên.
- Ừ, hồi trước tao có dạy kèm cho con nhỏ ! – Tôi trả lời.
- Nó dễ thương quá, tí nói giúp tao vài câu đi ! – Sơn đen thỉnh cầu.
- Không, tao còn độc thân mà, nhường tao đi ! – Dũng xoắn nói xen vào.
- Chớ mày tưởng tao có vợ rồi chắc ? – Tuấn rách quắc mắt sừng sộ.
Mặc kệ cả ba thằng dại gái đang giành nhau tán tỉnh bé Trân chí choé, tôi đứng dậy rồi lững thững đi ra nhà sau, chưa kịp hỏi Tiểu Mai nhà tắm chỗ nào để rửa mặt thì đã thấy tụi thằng Chiến ngồi chễm chệ tại bàn ăn :
- Mai à, phải nói là trong lớp mình rất phục bạn, phục sát đất, vừa đẹp lại vừa giỏi, nấu ăn ngon hết xẩy bà bảy ! – Thằng Chiến búng tay cái chóc.
- Chuẩn, thơm nức nở, nghe mùi là biết ngon rồi ! – Khang mập nghệch mặt ra mà hít hà.
- Hì, gần xong rồi ! – Tiểu Mai mỉm cười, đưa tay đậy nắp xoong trên lò gaz lại.
- À… bé kia nấu ăn cũng giỏi đấy chứ, em học trường gì vậy ? – Thằng Quý tranh thủ cơ hội, quyết định phỗng tay trên ba thằng còn đang cãi nhau ỏm tỏi trên nhà.
- Em học trường anh luôn đấy, khối buổi chiều ! – Trân thản nhiên trả lời.
- Ừ, em học lớp nào, nhà ở đâu ? Mà… đã có bạn trai chưa ? – Thằng Quý tuôn một tràng liên tu bất tận.
- Anh đi mà hỏi cảnh sát hộ tịch ấy ! – Dè đâu Trân nhún vai đáp rồi quay đi, bỏ mặc thằng Quý đang há hốc mồm vì bị kê tủ đứng vào miệng.
Tôi thừ người ra trước cảnh tượng đông đúc trước mắt, trong bếp lúc này là Tiểu Mai đang loay hoay với các món ăn, bé Trân thì đi qua lại tới lui bày biện bàn ăn các thứ, hương thơm nứt mũi lan toả khắp nhà, thằng Khang mập cứ ngồi vểnh mũi lên mà hít như chưa từng được hít, thằng Chiến xuýt xoa khen Tiểu Mai suốt, riêng thằng Quý thì nhìn Trân một cách mê mẩn. Đặc biệt hơn cả là một thùng nước ngọt cùng… một chai rượu trắng được để thẳng luôn trên bàn, đây chắc là của bọn Khang mập đem tới.
- Tụi mày định bữa nay say xỉn ở đây à ? – Tôi lắc đầu lên tiếng.
- Á ù, dậy rồi kìa ! – Khang mập đứng bật dậy.
- Ăn mừng là phải có rượu khai cuộc mày ơi ! – Thằng Chiến khoát tay.
Tôi thở hắt ra không nói gì, bước đến gần Tiểu Mai nói khẽ :
- Tụi nó… đem rượu kìa, ổn không em ?
- Không sao, nhưng có gì thì anh tự dọn ! – Nàng thì thầm … rất ư là lạnh như băng.
- Uầy…… ! – Tôi thè lưỡi ngao ngán.
- Rửa mặt rồi gọi mọi người xuống đi, thức ăn gần xong rồi ! – Tiểu Mai tiếp lời.
Đi ngang qua Trân, tôi tự dưng thấy con bé đang tủm tỉm nhìn mình, cười không ra cười mà nói cũng không ra nói :
- Gì ? – Tôi ngạc nhiên.
- Ngủ ngày, bleu ! – Con bé nháy mắt trêu.
- Ra phụ chị đi, chọc chọc khỏi mua truyện bây giờ ! – Tôi làu bàu rồi bỏ đi.
Chốc sau khi đã mặt mày sáng láng thơm tho, tôi bước ra ngoài vào tới nhà bếp thì đã thấy toàn bộ hội bàn tròn và thêm cả Sơn đen đang ngồi ngay tại bàn ăn :
- Vào nhanh lên thánh, khai tiệc đi, đói rồi ! – Dũng xoắn nhanh nhảu ngoắc tôi lại.
- Để tao khui chai rượu, hề hề ! – Tuấn rách chồm dậy.
Trước mắt tôi không còn là bàn ăn nữa, mà gọi là bàn tiệc đúng hơn, vì nào là súp khai vị, tôm luộc cả mấy dĩa, vỉ nướng ở giữa bên trên có đặt các que xiên gà Yakitori đang cháy xèo xèo, mỡ bốc khói thơm lừng, rồi lại còn các món bò hầm xào hấp đủ kiểu, thêm cả cái lẩu nhúng to đùng ở giữa rau quả trái cây được bày biện cực kì bắt mắt cả ra bàn ăn, trông mà phát thèm.
- Vô đi, 5 giờ rồi, đọc diễn văn xong ăn lẹ đi ! – Khang mập sốt ruột giục.
- Hì, xong rồi mà ! – Tiểu Mai mỉm cười rồi cũng ngồi vào bàn theo.
Tôi kéo ghế ra ngồi cạnh Tiểu Mai, gọi là chọn chỗ thì cũng không phải, bởi ngay từ lúc tôi bước ra thì chỗ ngồi đã được xếp sẵn rồi, tôi ngồi ở… giữa Tiểu Mai và bé Trân, và ngay ghế chủ toạ đằng mũi bàn tròn, rồi còn lại tụi Khang mập chia nhau ra.
- Hây ra, chi mà gấp gáp, cứ từ từ, anh em đông đủ hết chưa ? – Tôi húng hắng giọng.
- Đủ sạch sẽ, bắt đầu báo danh, tao đây ! – Khang mập vỗ ngực hùng hồn.
- Có tao ! – Luân khùng đứng phắt dậy.
- Đây, nhân vật chính đây ! – Tuấn rách xách chai rượu đến đặt vào bàn.
- Em nữa nè thánh, em đó, chính là em ! – Dũng xoắn cười hềnh hệch chơi đểu tôi.
- Ăn lẹ đi, nói hoài ! – Hai thằng Chiến và Quý cằn nhằn.
- Cứ để nó nói, tí nữa giành ăn, he he ! – Thằng Xung ra vẻ bình thản.
Và cuối cùng là quân sư Sơn đen, thằng này không nói không rằng, chỉ lặng lẽ đứng dậy rồi lê thân đi qua chỗ thằng Xung đang ngồi :
- Đứng dậy, mày ! – Nó hất hàm.
- Gì ? – Thằng Xung sửng sốt.
- Qua chỗ tao ngồi kìa ! – Sơn đen lạnh lùng nói.
- Ơ hay….. ! – Thằng Xung làu bàu nhưng cũng đứng dậy qua chỗ trước đó của thằng Sơn.
- E hèm, chào em !
- Dạ… chào anh ! – Bé Trân ấp úng nói.
Vâng, Sơn đen quả đúng là quân sư, nó chơi ngay chiêu hiểm là nhân lúc mọi người không để ý bèn đá đầu thằng Xung đi để giành chỗ ngồi gần bé Trân, tiện bề tiếp cận tìm kiếm cơ hội làm quen. Mặc kệ ánh nhìn toé lửa của tụi Tuấn rách, thằng Sơn cứ thản nhiên ngồi nhấn nhá cười đểu bên cạnh Trân.
Thấy tình hình dầu sôi lửa bỏng, tôi vội điều đình ngay tắp lự :
- Thế là đông đủ, chỉ thiếu mỗi A Lý là nó về Phan Rang ăn Tết nên thôi, anh em chúng ta hẹn gặp nó vào dịp khác !
- A Lý cùng quê nội với anh à ? – Tiểu Mai kéo áo tôi khẽ hỏi.
- Ừ, nó giỏi võ lắm, anh kể rồi mà ! – Tôi cũng thì thầm trả lời.
- Xong chưa ? Hai vợ chồng nhỏ to gì rứa ? – Khang mập bặm môi.
- Rồi, đây ! – Tôi đứng dậy trở lại.
Nhìn quanh bàn hết một lượt, toét miệng cười một tràng sằng sặc cho thật thống khoái, giống hệt như Lệnh Hồ Xung :
- Ah ha ha ha … ha ha…. !
- Nó bị điên rồi ! – Bọn Khang mập lắc đầu.
Rồi tôi mới cất giọng oanh vàng phát biểu :
- E hèm, tình hình là tui, rất ư là vui vì mọi người đã đến chung vui trong bữa tiệc hôm nay, lí do thì khỏi phải nói…. !
- Lí do gì, anh ? – Bé Trân cắt lời tôi.
- À…. thì….. ! – Tôi lúng búng vì bị ngắt mạch chuyện bất tử.
Thế nhưng khỏi cần tôi nói, băng bọn bàn tròn đã thay phiên nhau lên tiếng giùm :
- Dứt điểm thằng Minh Huy ngon lành cành đào !
- Giành lại quyền kiểm soát A1 !
- Tác hợp mối lương duyên cho đôi bạn trẻ !
- Chúc hai bạn trăm năm hạnh phúc !
Tôi đần mặt ra ngay tắp lự :
- Ớ……. !
Tiểu Mai cũng đỏ bừng mặt ở cạnh bên, nàng vội nhìn sang chỗ khác, vờ mân mê đôi đũa trên bàn.
Kế ngay sau đó, Tuấn rách chồm dậy đưa tay rót rượu vào cái tách nhỏ rồi dúi vào tay tôi :
- Đây, chủ xị khai tiệc là phải dùng rượu, vậy nó mới oách !
Thế là rượu mới phải uống chứ không thôi kẻo uống rượu phạt, tôi bất đắc dĩ đành phải phì cười đợi thằng Tuấn rót rượu ra thêm mấy cái tách nữa rồi mới nâng ly chúc mừng :
- Hai…ba…. Dzô !
Và lại :
- Hai… ba….Uống.. !
Đúng 5 giờ chiều cao điểm, tiệc mừng công của hội bàn tròn tại nhà Tiểu Mai chính thức bắt đầu !
Chap 266 :
Không khí bàn tiệc rộn ràng và đầy ắp tiếng cười từ hết thảy mọi người, tiếng chén đũa ly tách va vào nhau leng keng tạo thành một nét rất riêng của những buổi tiệc. Khang mập thì hết chồm qua bên này gắp lại xọ đũa sang bên kia :
- Ngon !
- Quá xá ngon, món này phải nói là độc nhất vô nhị !
- Ê…trả lại tao….. !
Thằng mập sau khi giật được que gà xiên từ chén Dũng xoắn thì vội vã gân cổ đòi lại con tôm luộc trong chén nó vừa bị thằng Chiến hốt tay trên.
Trong khi đó, Tuấn rách cứ liên tục nốc rượu, hết ly này đến ly khác, đã thế nó lại còn quay sang mời Luân khùng :
- Thôi, ba cái thứ này hại người lắm ! – Thằng Luân lại giở mửng cũ.
- Uầy… làm một ly cho đời nó thêm tươi ! – Tuấn rách gật gù.
- Dẹp mày đi, tao bỏ rượu rồi ! – Luân khùng nhăn mặt đẩy ly rượu ra rồi vờ cắm cúi vào dĩa thịt bò trước mặt nó.
- Nhục quá con trai, đàn ông mà như thế thì gái nó xem ra gì …ực…. ! – Thằng Tuấn khích tướng rồi cười hề hề, nốc thêm ly nữa.
Tuyệt chiêu khích tướng của Tuấn rách quả là lợi hại, khi mà bé Trân vô tình nghe được hai ông nát rượu này đang bơm đểu nhau chí choé bèn đưa mắt nhìn Luân khùng. Thằng Luân tưởng bé Trân cũng thích nó uống rượu, tưởng rằng trong mắt Trân những thằng con trai nào không biết uống rượu thì không phải là con trai, chính vì vậy mà Luân “ anh khùng “ nay đã biến hoá thành Luân “ anh hùng “, nó giật lấy chai rượu rồi nốc ừng ực cả mấy hơi liên tiếp :
- Dzô mày….khà….. !
- Được… tao tiếp mày ! – Tuấn rách khoái chí vỗ đùi đánh đét một cái.
Riêng thằng Quý với thằng Xung thì đang thi nhau xem đứa nào ăn được nhiều hơn, tụi nó liên tục đấu “ đũa “ với nhau tanh tách.
- Mày bỏ ra, miếng này của tao !
- Hê hê, bên kia còn một dĩa kìa, sao phải xoắn !
Chỉ mỗi Sơn đen là sướng nhất, khi mà nó đang ngồi cạnh bé Trân và tha hồ mặc sức buông lời ong bướm hòng tán tỉnh người đẹp cạnh bên :
- Sao em ăn ít vậy ?
- Giữ dáng anh ơi ! – Trân nhún vai đáp.
- Hèn gì em dễ thương quá chừng, đã có bạn trai chưa ? – Sơn đen hỏi tiếp.
- Thế theo anh, thì em đã có chưa ? – Bé Trân cũng không vừa, đáp trả ngay.
- Chắc là chưa rồi, em đợi anh mà ! – Thằng Sơn cười đê tiện.
- Còn lâu à nha ! – Trân bĩu môi nói.
- Thì lâu lắm rồi mà, hì hì ! – Sơn đen vờ gãi đầu cười.
- ………. ! – Đến đây thì Trân đỏ bừng mặt.
- Anh giỡn đó, em đừng để ý ! – Thằng Sơn lại rào trước đón sau.
Tôi lúc này cứ gọi là trố mắt ra nhìn thằng Sơn đang thể hiện trình tán gái bậc thầy của nó, thường ngày trông nó ù lì chỉ biết cắm mặt vào game online với đá banh suốt ngày, tôi cứ tưởng nó cũng nhát gái y chang tôi chứ. Ấy thế mà giờ đây nó gặp gái như cá gặp nước, mồm mép trơn như bôi mỡ, đến cả bé Trân lanh lẹ là thế mà cũng chịu thua trước những lời ong bướm của thằng “ thương binh “ này.
- Anh ăn thêm đi ! – Tiểu Mai nói khẽ rồi gắp thức ăn vào chén tôi.
- Ừ… thằng Sơn ghê quá, nó chém gió thành thần rồi ! – Tôi gật đầu đáp.
- Hi, phải có người này người kia chứ ! – Nàng lắc đầu cười.
Đúng là có người này người kia thật, thằng Sơn ở bên này tán gái thì Dũng xoắn ở đầu bàn bên kia đang mặc sức… chém bão :
- Ngay lúc thằng Bon nó tung cước thì tao vội gập người né liền !
- Ồ….ghê ! – Tụi Khang mập trầm trồ.
- Rồi tụi mày biết sao nữa không ? – Dũng xoắn hỏi.
- Sao nữa ? – Cả bọn nhao nhao lên, bắt đầu bị thu hút vào chuyện đời chinh chiến của thằng Dũng.
Được lời như cởi tấm lòng, Dũng xoắn đứng bật dậy giữa bàn ăn rồi quơ tay múa chân, bắt đầu kể lại trận thư hùng hôm trước :
- Thằng Bon đá hụt, thế là tao tranh thủ cơ hội tung một cú giò lái ngay mặt, thằng đó lặt lè ngay !
- Quá dữ luôn ! – Thằng Xung xuýt xoa.
- Chưa hết, khi mà thằng A Lý sắp bị thằng Beo đánh lén thì tao liền vận công, sử ra ngay chiêu Kim Cang Bất Hoại Thân mà đỡ giùm cho A Lý một bàn thua trông thấy đấy nhé !
- Mày láo, đỡ đòn cho A Lý là tao ! – Thằng Chiến đập bàn.
- Đúng rồi, thế nhưng lúc thằng Chiến đỡ đòn cho A Lý thì nó cũng bị thằng Bin đánh lén, cho nên tao đành phải vì nghĩa diệt thân mà ra tay cứu giúp, ngay lập tức xoay người trọn một vòng lên không mà tung cước, đạp vỡ mặt đối phương liền ! – Đến lượt thằng Quý chém gió.
- Khà… tụi mày quên tao à, tao chiến cũng dữ lắm nhá, đáng lí ra… ấc…..tao là thằng… ấc…. đập chết thằng Beo nhá, chẳng qua tao….. ! – Tuấn rách vừa nấc cụt vừa nói.
- Dẹp hết, bữa đó không nhờ tao thông minh tuyệt đỉnh nghĩ ra kế sách kháng địch thì tụi mày làm gì có cửa ! – Sơn đen khoát tay nhằm ra oai với bé Trân.
- Ha ha, mày là thằng bị đánh nằm bẹp ở nhà, nghĩ cái đầu mày ấy ! – Tuấn rách phá ra cười sằng sặc trong khi Sơn đen đỏ mặt tía tai kế bên.
- Tao hiểu mà Sơn, hê hê ! – Luân khùng vỗ vai thằng Sơn mà cười đểu cáng.
- Nghĩ ra kế là thánh Nam, phải gọi là thiên tài có một không hai…ấc…. tình huống nguy cấp vậy mà vẫn bình tĩnh… ấc….. thánh… cho em kính thánh một ly….. ! – Tuấn rách đưa cái ly rượu của nó về phía tôi.
- Mày uống nhiều rồi đấy ! – Tôi khẽ nhăn mặt.
- Như dzậy nó mới sốc ! – Tuấn rách hất hàm.
- Tao không uống đâu, say xỉn mệt lắm ! – Tôi lắc đầu.
- Uống đi….uống…. ! – Nó lè nhè bên tai, phà hơi rượu vào mặt tôi.
Ở phía bên kia, Dũng xoắn đang hùng hồn tiếp tục kể chuyện trong ánh mắt theo dõi đầy thích thú của bé Trân :
- Rồi ngay sau đó thì sao ? Nam sư phụ tung một đòn Nhất Ký Triều Thiên Cước đốn ngã thằng Huy, nó lăn quay ra đất xụi lơ cả hai càng !
- Bậy, thằng Nam lúc đó né đòn gần chết, cước gì mà cước !
- Mày ngu, Nam sư phụ thần thông cái thế, lại có kim cương hộ thể thì né đòn làm quái gì, bữa đó ấy…. thằng Nam nó đưa mặt ra đỡ đòn như vầy nè… bốp bốp… !
- Láo, tao không có ! – Tôi sừng sộ cắt ngang.
- Thánh cứ để em kể, dìm hàng trước rồi mới nâng lên sau, mà em đã nâng là nâng thánh lên mây luôn ! – Dũng xoắn tảng lờ đi rồi tiếp tục ba hoa.
- Lúc đó, thánh Nam sau khi bị trúng đòn của thằng Huy xong là lại lãnh thêm hai đấm của thằng Beo đánh lén nữa, mà cũng chưa hết đâu !
- Sao nữa ? Uống hớp nước đi cho thông cổ !
- Ực… kế sau đó, thánh Nam nhà ta lại ăn một bạt tai của thằng Bon, rồi lại dính ngay một cùi chỏ vào bụng của thằng Huy, ấy thế mà vẫn còn gượng đứng được, thế là thằng Huy giáng cho thằng Nam một đấm nữa vô mặt, thằng Nam xỉu luôn tại chỗ, bất tỉnh nhân sự.
- Xạo mày, vậy ai đánh thằng Huy ?
- Tao chứ ai, thực ra tao là cao thủ võ lâm, tao chỉ quan chiến thôi, nhưng mà tình thế cấp bách quá đành phải đại hiển thần thông, tao phất tay một cái là thằng Huy nằm phè ra !
- Dóc tổ, bữa đó mày bị tụi kia nó đập hội đồng, tụi tao không can ra là giờ này mày ngồi đây ăn được à !
- Tụi mày ngu, thực ra… tao làm nhiệm vụ… thu hút sự chú ý của quân địch để thằng Nam rảnh tay hồi sức đó chứ !
- Là sao ?
- Mày không nhớ thằng Nam đang xỉu à, tao phải… hút hết quân địch về phía tao, vậy cho nên nó mới có thời gian hồi sức, mới đánh được thằng Huy chớ mậy !
- Quá dữ, mày kể nghe quá phê !
- Thật à anh ? – Tiểu Mai khúc khích quay sang nhìn tôi.
- Bậy… nó láo đó ! – Tôi nhăn nhó cười khổ.
- Nhưng thật sự là anh bị thương khắp người mà ? – Nàng hỏi tiếp.
- Thì… cũng đúng một phần ! – Tôi gượng gạo đáp.
Sở dĩ tôi bảo đúng một phần là để cho thằng Dũng tiếp tục kể chuyện, hi vọng đúng như lời nó nói là sau khi dìm hàng sẽ tâng bốc tôi lên tận mây xanh, ấy thế mà hình như thằng này nó quá hứng thú với công việc “ dìm hàng “ nên chẳng còn mảy may để tâm gì đến vai trò “ tâng bốc “ nữa.
- Tao là tao nói cho tụi mày biết nhá, thằng Nam bữa đó nó sắp thua đến nơi rồi, may mà tao đứng từ xa trừng mắt một cái là thằng Huy sợ vãi cả ra quần, thế nên mất hết ý chí chiến đấu ! – Dũng xoắn vẫn mải mê chém gió.
- Thì sao ? – Tụi Khang mập hỏi dồn.
- Thì thằng Nam tranh thủ lúc đó mà… đá vô chỗ hiểm hai chân thằng Huy, thế là thằng Nam chiến thắng cực kì dễ dàng, hê hê ! – Dũng xoắn nói xong là ngay lập tức cả bàn ăn phá ra cười sằng sặc.
- Dẹp… dẹp mày đi ! – Tôi đỏ mặt tía tai.
- Ờ, hề hề ! – Thằng Dũng ngồi xuống, khoái chí nốc cạn ly nước ngọt.
Thế nhưng vừa dẹp yên xong thằng Dũng là lại đến lượt thằng Sơn :
- Em biết không Trân ? Thằng Nam nó đến nhà anh, năn nỉ gần hết buổi chiều thì anh mới đồng ý âm thầm theo dõi bảo vệ em đó !
- Anh theo bảo vệ em làm gì ? – Trân ngơ ngác.
- Bởi vì….anh đây rất quan tâm đến em, thân gái liễu yếu đào tơ, nhỡ có gì thì khốn ! – Sơn đen giả giọng đường mật.
- Bleu, em chẳng tin ! – Bé Trân lắc đầu nguầy nguậy.
- Ừ, mày láo hả, thằng Rế mới là đứa bảo vệ Trân, mày đâu phải ! – Tôi gân cổ cãi lại.
- Nhìn vậy mà không phải vậy đâu con trai, thật ra tao cho tiền thằng Rế đi chơi, còn tao thì đi theo bảo vệ Trân đó ! – Thằng Sơn nói dối một cách trắng trợn.
Tôi thì biết thừa là Sơn đen đang dóc tổ, bởi vì ngay từ đầu nó đã gạt đi khi tôi nhờ nó ngầm theo dõi Trân để tránh tụi Minh Huy làm hại con bé, thế nhưng thằng Sơn đời nào chịu bám đuôi một đứa con gái, thế là thằng Rế phải lãnh trách nhiệm. Vậy mà hôm nay được gặp tận mắt đối tượng theo dõi ngày trước là mắt nó sáng rỡ lên như đèn pha ô tô mà dành hết công lao về phần mình.
Đến đây thì tôi bắt đầu cãi nhau chí choé với Sơn đen, bên phía Tuấn rách với Luân khùng thì hai thằng này liên tục thách nhau so tửu lượng, tụi Khang mập vẫn đang hóng theo buổi “ kể chuyện em nghe “ của Dũng xoắn, đến cả bé Trân cũng say sưa theo dõi, chỉ mỗi Tiểu Mai là lẳng lặng ngồi tại bàn, thỉnh thoảng nàng có tủm tỉm cười hay đưa tay rót nước vào ly mọi người.
Giỡn nhau rồi chém gió chí choé đến gần hơn 9 giờ đêm thì tiệc mừng chiến thắng mới tàn, bọn Khang mập ai về nhà nấy, riêng Tuấn rách với Luân khùng thì được đặc cách qua nhà thằng Chiến ngủ tạm bởi hai đứa nó sau cuộc đấu tửu lượng vô tiền khoáng hậu giờ đã xỉn quắc cần câu, mặt mũi nhìn đần thối ra.
- Ớ…uống tiếp… ớ… ! – Tuấn rách đang gục mặt hẳn vào lưng Dũng xoắn.
- Dzô…đê…. ! – Luân khùng thì ôm chặt lấy thằng Chiến mà lè phè.
- Thế về đây, cảm ơn Trúc Mai nha, thằng Nam tí về nhà đi mày, ngủ lại là chết đấy, hề hề ! – Đám Khang mập chào hỏi xã giao rồi phóng xe tan cuộc.
- Vậy em về trước nhé, tại mẹ không cho đi khuya ! – Bé Trân dắt xe ra ngoài sân.
- Ừa, cảm ơn em nhé ! – Tiểu Mai gật đầu.
- Hì, có gì đâu chị, em về nhé thầy ! – Trân tủm tỉm.
- Ờ… ! – Tôi trả lời bâng quơ.
Và y như rằng Sơn đen dắt xe ra sau cùng, nó cười cầu tài nhìn Trân :
- Để anh về cùng em, hình như nhà tụi mình gần nhau đó !
- Hứ… anh mồm mép lắm ! – Trân bĩu môi rồi đạp xe đi trước.
- Ế….đợi anh… ! – Thằng Sơn nháo nhào đạp ngay theo sau, quên cả chào tạm biệt tôi.
Đợi cho mọi người khuất sau hết con đường rồi thì tôi và Tiểu Mai mới đóng cổng quay trở vào trong nhà :
- Anh cũng về đi, hơn 9 giờ tối rồi ! – Nàng nhìn đồng hồ.
- Được mà, anh phụ em dọn dẹp rồi về, mình em sao làm nổi ! – Tôi nhún vai đáp.
Và đúng là một mình Tiểu Mai thì chẳng thể nào dọn hết cả bàn tiệc giờ đã thành bãi chiến trường tan hoang này được, vì tính thêm cả tôi là tay rửa chén chuyên nghiệp lăng xăng vào phụ, Tiểu Mai thu xếp gọn ghẽ các thứ, tôi thì đứng rửa chén mà cũng gần nửa tiếng sau, cả hai đứa mới gọi là đã dọn dẹp lau chùi sạch sẽ nhà bếp.
- Uầy… đuối quá ! – Tôi úp nốt mấy cái dĩa lên trên tủ.
- Hì, nhưng mà vui ! – Tiểu Mai mỉm cười, nàng đưa tay lau lại phần gạch men gần lò gaz.
- Ừ, tụi nó giỡn mà cười đau cả ruột, nhất là cái thằng Dũng, chậc… ! – Tôi tặc lưỡi đáp.
- Anh để giúp em giỏ hoa lên trên đầu tủ đi ! – Nàng bước lại gần tôi đưa giỏ hoa trang trí.
Thế nhưng khi tôi cũng vừa bước tới, còn chưa kịp nhận lấy giỏ hoa từ tay Tiểu Mai thì nàng đã đứng sững lại tầm một giây rồi buông thõng người, giỏ hoa rơi phịch xuống nền nhà :
- Sao vậy ? – Tôi ngạc nhiên bước lại gần nàng.
Tiểu Mai không trả lời, nàng chỉ khẽ thả người tựa hẳn vào vai tôi, đôi làn tóc mai che rủ lên hàng mi dài đang khép lại, hương hoa thanh khiết lại nhẹ lan ra….
- ………. !
- Sao… thế…. ?
- Em hơi mệt… anh cứ đứng đấy, tựa một chút thôi !
- Ừm…. em vất vả cả ngày nay rồi đấy !
- ……….. !
- ……………… !
- Này…. !
- Sao em ?
- Hứa với em… sau này có gì khó khăn thì nói với em nhé, mình cùng giải quyết, đừng như vừa rồi mà liên luỵ bạn bè !
- Ừ…. !
- Hứa đi ! – Tiểu Mai nhướn mắt lên nhìn tôi, phụng phịu nói.
Tôi mỉm cười rồi ôm nàng vào lòng, khẽ đưa tay vuốt tóc mai thanh mảnh, thì thầm vào tai nàng :
- Ừm… anh hứa !
- Phải giữ lời nha… em buồn lâu lắm rồi, chỉ mới vui được mấy ngày thôi đấy !
- Yên tâm, dù có phải thành thằng hề thì anh cũng mong chỉ được làm em cười là đủ rồi !
- Hôm nay sao giỏi ăn nói quá vậy, chàng ?
- Bộ em không để ý là… lúc chỉ có hai đứa, anh luôn là người nói trước sao ?
- Hi, con trai thì phải mở lời trước chứ !
- Chỉ khi nào thích hợp thôi !
- Là khi nào ?
- ….Yêu… ?!
- ………… !
- …………………… !
Tiểu Mai tựa đầu vào vai tôi, nàng không nói thêm gì nữa, và tôi cũng không cần thiết phải nói gì thêm, vì cả hai đứa đều biết khoảng lặng của lúc này đây, là khoảng lặng của hai con tim đang cùng chung nhịp đập, tâm ý tương thông, đồng chung cảm xúc.
Có những ngôn từ, không cần phải thành lời, có những lời nói, không nhất thiết phải nói ra, cũng có những phút giây, sẽ nằm ngoài quy luật của thời gian, vì chúng là mãi mãi.
Hạnh phúc đôi khi chỉ giản đơn như thế, một chút thanh bình và yên tĩnh !
Đắm say… đầy dịu ngọt !
Chapter 267 :
Ngày trước, cứ khoảng hơn 10 giờ tối là tôi chễm chệ trên giường nằm xem tivi đến tận gần khuya mới đi ngủ, ngày nào cũng như ngày nào, và nhất là vào những kỳ nghỉ thì tôi có khi xem tivi đến gần sáng mới lăn đùng ra mà say giấc nồng. Thế nhưng bây giờ thời thế đổi khác, tôi không còn ham hố gì xem truyền hình nữa mà chuyển sang một thú vui tao nhã hơn, đó là… nấu cháo điện thoại.
- Sáng nay anh đi lựa mai với ba, toàn mấy cây rụng búp hay ít búp, đi mãi mà chẳng chọn được cây nào để chơi Tết ! – Tôi hí hửng kể lại.
- Lạ nhỉ, không có cây này phải có cây kia chứ ! – Tiểu Mai nói ở đầu dây bên kia.
- Ừ, vấn đề là mấy cây nhiều búp quá thì lại đắt tiền, mà chỉ chơi xong rồi bỏ thì phí quá, nên nhà anh định mua hẳn một cây mai thật ngon lành về chơi cho oách, hết Tết thì gửi nhờ ai đó làm nông để họ dưỡng mai giùm, năm sau chơi tiếp ! – Tôi ôm luôn cái điện thoại lên giường.
- Vậy cũng được, người có chuyên môn thì dưỡng cây tốt hơn mình rồi ! – Nàng trả lời.
- À, mà Tết tới thì ở nhà em có chuẩn bị gì không ?
- Nhà ở Nhật ấy hở ?
- Không, nhà em ở Phan Thiết ấy !
- Ưm… cũng không nhiều, làm cây thông nhỏ trang trí trước nhà, rồi trúc, rồi dây nơ !
- Ủa ? Tết chứ bộ Noel sao mà làm cây thông ?
- Hi, thì phong tục thôi, giống như nhà anh trang trí mai vàng vậy đó !
- Rồi còn gì nữa ? Mấy ngày Tết làm gì ?
- Không… những ngày Tết không làm gì cả, phái nữ bọn em được quyền không nấu nướng vào ba ngày đầu năm !
- Ớ… thế mấy ngày đó cạp đất mà ăn à ?
- Anh vô duyên nhỉ, hỏi vớ vẩn !
- Thì……. !
- Em sẽ nấu Osechi Ryouri vào những ngày giáp Tết, để mấy ngày sau là lấy ra ăn dần thôi !
- Cái gì… Ose….gì ?
- Là những món ăn truyền thống, gọi chung là Osechi Ryouri, sau khi nấu xong thì em cho vào những hộp Juubako !
- Ừm, rắc rối nhỉ !
- Có mà anh không biết tiếng Nhật nên mới rắc rối, cũng như phong tục Việt Nam là kho măng hay thịt trứng vậy đó !
- Èo… à mà ba em chừng nào về ?
- Ngày mốt đó anh !
- Tức là… hôm nay 26 Tết, ngày mốt là 28 Tết, vậy chúc mừng em ha !
- Hi, hay Tết anh qua nhà em chơi đi, em giới thiệu anh với ba cho !
- Uầy, lúc trước ba em sửa cái lưng cho anh rồi, còn giới thiệu gì nữa !
- Ngốc, giờ là giới thiệu với tư cách khác chứ !
- Tư cách gì ?
- Thì… là bạn trai của em ! – Tiểu Mai có lẽ thoáng ngượng ngập ở phía bên kia.
- À, hì hì, mà nếu vậy thì ba em… có nói gì anh không ? – Tôi hỏi.
- Còn tuỳ biểu hiện của anh thế nào ! – Nàng trả lời.
- Anh… chưa ra mắt nhà em, thấy ghê quá ! – Tôi ái ngại nói.
- Không sao đâu, ba em vui tính lắm, anh cứ như mọi khi là được rồi !
- Không dễ đâu, con gái mình nuôi gần mười mấy năm trời, giờ tự dưng có thằng ất ơ nào đó tới rước đi thì bậc phụ huynh nào mà chẳng lo lắng !
- Ghê hôn, tính gì mà xa dữ vậy !
- Ừ, anh phải rước nàng về dinh chứ !
- Thôi đi ông, còn là học sinh mà nói chuyện như thanh niên trưởng thành ấy !
- Anh lớn trước tuổi mà, em không thấy sao, lúc nào anh cũng là chỉ huy thiên hạ nhé !
- Kiêu căng vừa thôi, có ngày hại thân bây giờ !
- Anh giỏi thì anh được quyền kiêu căng, hê hê !
- ………… !
Sau chủ đề ngày Tết là đến chủ đề… tính chuyện tương lai, và kế đó hai đứa lại nói sang chuyện khác, cứ như có thể nói chuyện với nhau đến sáng luôn cũng được.
- Hôm giờ gần Tết nên buổi sáng trời lạnh, anh ra ngoài nhớ giữ ấm nhé !
- Em yên tâm, anh toàn ngủ tới trưa mà, nằm trong chăn ấm vô cùng tận, hê hê !
- Đồ lười, dậy tập thể dục hay phụ giúp gia đình đi chứ, anh như vậy thể nào bác gái cũng la cho mà xem !
- Ở đó mà la, anh là con út cưng đấy !
- Không dám đâu, làm như em không biết là cứ sau khi ăn anh lại phải rửa chén vậy, tay rửa chén chuyên nghiệp chứ gì !
- Này… anh kể ra là không phải để em “ chạm vào nỗi đau “ đâu nhé !
- Kệ, ai bảo lười, cô nào sau này vô phúc lấy phải ông chồng như anh thì chắc làm suốt ngày luôn mất !
- Không đâu, ai lấy anh thì có phúc lắm đấy, anh chiều vợ vô cùng !
- Chắc không ?
- Chắc như bắp Mĩ !
- Vậy ngày mai qua đưa em đi chơi nhé !
- Ngày mai….á ?
- Ừa, sao đấy ? Chứ ai vừa bảo là chiều vợ lắm mà !
- Hế hế, em đã là vợ anh đâu mà bắt anh chiều, mai cứ nằm nhà ngủ đấy, làm gì nhau !
- Ngủ hoài, hai ngày nay em toàn ở nhà nè !
- Hớ hớ, thích ngủ đấy, em ở nhà tiếp bữa nữa đi !
- Tút….tút…tút .. !
- Ớ….này…. !
Vừa mới giỡn dại một câu mà Tiểu Mai đã dỗi rồi cúp luôn điện thoại, tôi nháo nhào cả lên mà bấm số gọi lại ngay :
- ………. ! – Chuông đổ một hồi dài nhưng không có phản hồi.
- Nghe máy đi mà…nghe đi… ! – Tôi hoảng hồn cầu trời khấn phật.
- ……….. ! – Tiểu Mai nhấc máy nhưng không nói gì.
- Thôi mờ… giỡn chút làm gì ghê vậy ! – Tôi một phen hú vía, vội giở giọng nài nỉ.
- Ai biết anh giỡn hay là làm thật, hứ ! – Nàng trả lời bằng giọng giận dỗi mà nghe dễ thương phết.
- Không, giỡn mà ! – Tôi vội đính chính ngay.
- Em không biết nhé, anh làm sao thì làm, bận gì thì cố giải quyết trong ngày để khoảng 6 giờ chiều qua nhà em là vừa !
- Chà, có gì quan trọng à ?
- Tự hiểu đi, đúng giờ đấy nha, muộn thì tôi… treo cổ !
- Em.. sao khoái doạ treo cổ người ta thế ?
- Em không có doạ người ta, mà là em nói với anh đó, người ta nào ở đây !
- Rồi, chiều mai đúng 6 giờ có mặt trước nhà, được chưa tiểu thư ?
- Hì, yêu ghê, vậy anh ngủ ngon nhé, em thức không nổi nữa rồi !
- Ừm, ai bảo em gọi điện làm gì !
- Thì… em gọi hỏi thăm bạn trai cũng không được à ?
- Quá được là đằng khác !
- Ồ ha, vậy 6 giờ chiều mai nhé, chàng !
- Duyệt, em ngủ ngon, nằm mơ thấy anh nhá !
- Em sợ ác mộng lắm, hì hì !
- Thế ngày mai ác mộng sẽ viếng thăm em, he he, thôi ngủ !
- ………….. !
- ……………….. !
- ……….. !
- Sao còn chưa cúp máy ?
- Hì….cộp….tút …tút…tút…. !
Đợi Tiểu Mai gác máy trước rồi thì tôi mới yên
Trang:
[<] 1,
10,
11,[12],
13,
14,
15 [>]Đến trang: