Lão Hàng Xóm Đáng Ghét
giận. Nó tự nhủ sẽ làm cho ra lẽ chuyện hôm nay, nếu Trúc có ý định đó đùa giỡn Hoàng thật nó sẽ cho cô ta trả giá…
- ------------------------------------------------------------
- Ở nhà Trúc, Long đã đưa Trúc về tới nhà
- Ước gì ngày hôm nay cứ dài mãi thế này Trúc nhỉ - Long cười dịu dàng
- Ừh, hôm nay Trúc vui lắm, ăn no ơi là no – Trúc vô tư cười tít cả mắt
- Long cũng vui lắm, ở bên cạnh Trúc là Long thấy hạnh phúc nhất rồi.
- Thế ư? – Trúc ngại ngùng đỏ mặt tránh ánh mắt của Long
- Thật chứ? Ước gì thời gian ngừng lại…. – Long nhìn Trúc
- Long về đi kẻo bố mẹ đợi – Trúc giục
Long gật đầu và…ôm nhẹ Trúc vào lòng…- “Tạm biệt đã chứ, để Long ôm Trúc 1 chút- Long thì thào. Vòng tay Long thật ấm áp, Trúc cứ để nguyên như vậy, nó đang rất hạnh phúc. 2 đứa cứ như vậy…im lăng… nghe rõ cả tiếng tim đang đập…. Long ôm Trúc, vẫn hương thơm ngòn ngọt, nó ước gì thời gian đừng trôi nữa để Trúc cứ ở bên cạnh nó, để nó ko bao giờ phải xa con nhỏ.
“Reng….reng” cả 2 đứa giật mình, tiếng chuông điện thoại đáng ghét, Long nhìn vào là số của Minh Hồng. Nó tắt máy ko nghe. Chuông lại đổ. Nó tắt nguồn luôn.
- Thôi, Long về đi, cũng…muộn rồi…- Trúc ngâp ngừng, tim nó vẫn chưa trở lại nhịp bình thường
- Ừh…nhưng…thôi Long về đây – Long ngập ngừng
Long đi rồi, nó đang tính quay vào nhà thì có tiếng gọi giật lại
- Thì ra là như thế?...
- Ơ, anh Hùng, anh làm gì ở đây giờ này vậy? Trúc ngạc nhiên quay ra
- Tôi đến đây để kiểm chứng xem điều tôi nghĩ có phải là sự thật ko, hóa ra là đúng như vậy – Hùng cười khinh khỉnh
- Sự thật nào? Tôi ko hiểu anh nói gì
- Sự thật là cô là con người chẳng ra gì, cô đem Hoàng ra làm trò đùa thế đủ chưa? Cô thật quá quắt, hóa ra cô là loại người như vậy, cô lừa Hoàng bằng vẻ ngây thơ trong sáng của mình rồi cô quay ra cười nhạo vào mặt nó – Hùng tức giận
- Anh ăn nói cho cẩn thận, tôi chẳng lừa ai cả! – Trúc giận dữ
- Cô còn ra vẻ thế sao? Đúng là người ko có lòng tự trọng mà
- Im ngay!!!! Nếu anh còn xúc phạm tôi nữa, tôi ko để yên đâu – Trúc quát lên
- Cô ko để yên thì cô làm gì tôi?...Cô đừng tưởng cô là con gái mà tôi tha cho cô? Cô chờ đấy, cô chưa biết chọc giận tôi thì hậu quả sẽ thế nào đâu. – Hùng nói xong lên xe phóng đi luôn
Trúc vẫn đứng đấy, ko hiểu đầu đuôi ra làm sao, tự dưng nó bị mắng xối xả, nó bực bội vô cùng, cái gì mà mang ai đó ra làm trò đùa, cái gì mà quá quát, cái gì mà hậu quả, đúng là tên cà chớn, 2 tên cà chớn chơi với nhau quả là hợp. Trúc lẩm bẩm và đi vào nhà.
Sáng hôm sau nó đi đến trường như thường lệ, nhưng khác 1 cái là mọi người cứ nhìn nó chỉ chỉ trỏ trỏ, xì xào bàn tán, lắc đầu rồi nguýt dài. Nó chả hiều gì cả, nó đi vào lớp, cả lớp nó cũng đang nhìn nó với ánh mắt dò xét khó chịu. Nó tiến về chỗ ngồi, Dung đang ngồi đó, thấy nó Dung vội vàng kéo nó ra khỏi lớp
- Sao thế Dung, sắp đến giờ vào lớp rồi mà – nó ngạc nhiên
- Bồ nói thật đi, bồ đã làm gì thế? – Dung dò hỏi
- Mình chả hiểu gì cả - Trúc ngạc nhiên
- Bồ ko biết thật hay giả vờ ko biết vậy?
- Trời ơi, mình phát điên lên mất, tóm lại là có chuyện gì
- Ko biết ở đâu tung tin là định cướp chồng sắp cưới của Minh Hồng đe dọa Minh Hồng rồi còn ve vãn cả anh Hoàng nữa.
- Hả????Mình cướp, đe dọa, rồi ve vãn – Trúc ngạc nhiên há hốc miệng
- Ừh, bây giờ cả trường biết rồi – Dung lo lắng
- Ai? Ai tung tin đó ra – Trúc gầm lên
- Mình ko biết chỉ biết là sáng nay đến lớp đã thấy họ bàn tán xôn xao rồi, bồ tính sao bây giờ? – Dung lo lắng nhìn Trúc
- Mình ko làm thì việc gì phải sợ, kệ họ, mình ko tin là họ có thể bàn mãi như thế đc
- Nhưng mình lo bồ chịu ko nổi đó, lời nói ác ý lắm – Dung lo lắng
- Ko sao, chỉ cần bồ tin mình là đc, mình ko bao giờ làm mấy chuyện đó.
- Mình tin bồ mà – Dung nhìn Trúc cười
- Vào lớp thôi – Trúc mỉm cười tự tin mặc dù trong lòng nó rối như tơ vò.
Giờ ra chơi, Trúc phóng sang lớp Hùng và Hoàng, nó ko thấy bóng dáng Hoàng đâu, chỉ thấy Hùng ngồi đó. Thấy nó Hùng liền ngoảnh mặt đi chỗ khác làm ngơ
- Có phải chính anh ko? Chính anh đã tung tin đó ra ko? – Trúc giận dữ
- Tôi nói ko phải cô có tin ko? – Hùng nhếch mép
- Tối ko tin, chỉ có anh thôi
- Vậy thì việc gì tôi phải trả lời, nếu mà là tôi tung tin thì tin đồn này còn ác hơn nhiều, tin này có vẻ con nhẹ quá! Nhưng ko sao, ko phải ra tay càng rảnh – Hùng cười khẩy
- Đồ hèn, làm mà ko dám nhận, đâm sau lưng người khác là bản chất của anh sao?
- Cô im đi! Người như cô ko đủ tư cách nói tôi đâu – Hùng sửng cồ
- Người như tôi còn tốt hơn chán vạn người như anh đó
- Cô đừng tưởng cô là con gái mà tôi nhường nhịn nhé – Hùng đứng dậy nghiến răng nhìn Trúc
- Ôi, xời, tôi sợ anh quá!!! Dạng người hèn hạ giỏi bắt nạt người khác như anh tôi nhiều rồi nhá, ngon lại đây – Trúc lùi lại thủ thế
- Cô..cô tính làm gì? Hùng gườm gườm
- Tự vệ chứ còn gì nữa
- Cô tự vệ hả? Để xem cô làm đc gì – Hùng lừ lừ tiến tới
- Tôi ko nói chơi đâu, anh mà tiến tới bước nữa tôi cho lỗ mũi anh ăn trầu đó – Trúc đe dọa
- Để xem – Hùng lao tới
Trúc ko ngần ngừ tung cú đấm về phía Hùng, thằng nhóc bắt đc tay Trúc, nó nắm chặt cổ tay Trúc
- Để xem quán quân karate giỏi đến đâu
- Xem hả??? Xem nè!!!!- Trúc đá 1 cái vào cẳng chân Hùng làm thằng nhóc đau điếng
- Cô…
- 2 người có thôi đi ko? – Tiếng Hoàng vang lên làm cả 2 giật mình dừng lại
Hoàng lừ lừ vào lớp, nó còn ko thèm nhìn mặt Trúc chút nào cứ như là con nhóc ko tồn tại vậy. Trông Hoàng còn có vẻ phờ phạc lắm nhất là sau trận say bí tỉ ngày hôm qua.
- Bạn anh đó, tung tin đồn nhảm anh biết ko – Trúc gắt lên
- Cô đi đi – Hoàng lạnh lùng
- Gì cơ?
- Tôi nói cô đi đi, đừng xuất hiện trước mặt tôi nữa – Hoàng nhìn thằng vào mắt Trúc, trông thằng nhóc ko còn chút hồn nào, mặt nó lạnh băng vô cảm
- Cả anh cũng tin lời anh ta sao? – Trúc sững lại
- Tôi nói cô cút đi, cô hiểu ko? – Hoàng gằn từng tiếng
- Đc, tôi đi – Trúc bỏ chạy ra ngoài, nó khóc…ko hiểu sao nó lại khóc, Hoàng ko tin nó, anh ta có là gì với nó đâu, nhưng sao…nó thấy đau lòng thế này.
…………………………………………� � �……………………….
- Ê, Dung, sao bồ vẫn chơi với con Trúc sao, con nhỏ trông vậy mà ghê gớm nhỉ, hình như nó đang ra ve vãn nốt anh Hùng thì phải – nhỏ Trang cùng lớp Trúc và Dung nói
- Đừng nói nhảm, Trúc ko phải loại người đó – Dung gắt lên
- Tùy bồ thôi, nhưng lúc nãy mình đi ngang qua lớp anh Hùng thấy nó đang nói chuyện với anh í mà
- Thế sao?
- Uh, ai nói điêu làm gì
Lúc này ra chơi xong thấy Trúc chạy vội đi đâu đó, hóa ra là đi tìm Hùng ah, tìm anh í có chuyện gì nhỉ??? Dung đang phân vân thì thấy Trúc lao vào lớp, mắt đỏ hoe.
- Bố sao vậy, bồ đi đâu đó – Dung hốt hoảng
- Cả Hoàng cũng ko tin mình, Hoàng ghét mình, mình phải làm sao đây? – Trúc khóc
- Tin gì cơ, chuyện tin đồn hả?
- Tin đồn đó là do Hùng nói đó, vậy mà Hoàng ko tin lại còn đuổi mình đi nữa
- Anh Hùng????Ko thể nào?? Sao lại có chuyện đó đc?? – Dung ngạc nhiên đến độ há hộc miệng
- Hôm qua mình đi chơi với Long về thì anh ta xuất hiện trước cửa và mắng mỏ đe dọa rồi xúc phạm mình đủ kiểu. Sáng hôm nay thì có tin đồn , ko phải anh ta thì là ai chứ - Trúc tức tưởi
- Bồ chắc ko, chưa có bằng chứng mà
- Thì bồ nghĩ xem, trong trường hợp như thế bồ sẽ nghĩ là ai?
- Thôi mình hiểu rồi , bồ bình tĩnh đi, chuyện gì cũng có cách giải quyết của nó mà, đừng lo quá như thế - Dung an ủi
- Ừh cảm ơn bồ, mình chỉ còn bồ thôi, - Trúc nhìn Dung cười
Dung bắt đầu suy nghĩ, tại sao tự dưng anh Hùng lại tìm Trúc, hôm qua anh gọi đt cho mình hỏi thăm Trúc, sau đó lại đên nhà Trúc, chắc anh gặp Long đưa Trúc về. Hay là…anh í ghen…anh Hùng thích Trúc sao? Ko!!! Ko thể như thế đc! Dung ơi, mày nghĩ lẩn thẩn quá ! Dung lắc lắc đầu, nó muốn tất cả những ý nghĩ đó bay hết đi. Mày phải tin Trúc, Trúc chẳng làm gì sai cả, có lẽ là có nguyên nhân.
.................................................. ..........
- .. Suốt 1 tuần tiếp theo, Trúc sống trong tâm trạng nặng nề, đi đâu, làm gì cũng có người soi mói, đả kích, thậm chí có người còn cố tình nói to cho nó nghe, một số người còn cố tình ngáng chân cho nó ngã, nhưng nó ko nói lại cũng ko gây sự lại. Tiếng nói yếu ớt của nó làm sao có thể át đc tiếng nói của hàng mấy trăm con người ở đây. Chính vì thế nó hạn chế tới mức tối đa gặp Long, nó sợ gặp Long sẽ khiến mọi chuyện rắc rối thêm cho cả Long và nó. Long thì thừa biết đó chỉ là tin đồn vớ vẩn, nó muốn gặp Trúc nhưng Trúc cứ tránh mặt nó hoài làm thằng nhóc buồn lắm. Nó chỉ còn liên lạc và nói chuyện đc với Trúc bằng điện thoại vào mỗi buổi tối. Dù sao trong thời gian này nó cũng ko muốn làm Trúc phải gặp rắc rối thêm nữa, nó chỉ còn biết an ủi Trúc và cố gắng tìm ra thủ phạm của tin đồn ác độc đó.
Hoàng sau hôm đó, nó như 1 người mất hồn vô cảm, ko cười, ít nói, bộ mặt lúc nào cũng lạnh tanh bất cần. Nó lại lên bar nhiều hơn, lại say sưa nhiều hơn, tất nhiên việc lên lớp là ít hơn, nó lại hòa mình vào những điệu nhạc chát chúa để quên đi nỗi đau trong lòng. Nhiều lúc nó nhớ Trúc, nhớ nụ cười hồn nhiên của con nhóc, nhớ cái giọng điệu ngang ngược, nhớ cái giẩu môi dễ ghét, nhớ mùi hương ngọt ngọt, tất cả những gì thuộc về con nhóc đều khiến nó nhớ. Nó mang chiếc váy trắng Trúc đã mặc hôm sinh nhật chị Hùng ra ngắm, chiếc váy mà Trúc nằng nặc đòi trả lại…Nhưng nghĩ đến nỗi đau nó phải chịu là nó lại muốn quên đi. Việc gì phải nhớ đến 1 người chẳng thuộc về mình. Gặp Trúc nó coi như không quen biết, ở cạnh nhà nhau nhưng có gặp cũng như người vô hình hoặc xa lạ. Con nhóc lúc đầu nhìn nó với ánh mắt giận dữ trách móc…, nhưng sau nó tránh mặt Hoàng, có nhìn thấy thì nó cũng coi như ko quen biết mặc dù trong ánh mắt con bé có thoảng chút buồn.
Dung nhìn Trúc càng ngày càng ít nói, sống khép lại mà nó đau lòng, trước mặt Dung, Trúc luôn tỏ ra cứng cỏi, nó vẫn cười đùa với Dung, nhưng sau đó Dung thấy trong mắt nó buồn lắm, thỉnh thoảng nó bỏ ra khu nhà phía sau trường ngồi ngẩn ngơ 1 mình. Cả Hoàng nữa, chẳng lẽ Hoàng tin những lời đồn đại ác í đó sao, người ngoài cuộc không hiều đã đành, đằng này rõ ràng Hoàng biết sự thật mà vẫn tin. Còn Long vẫn thỉnh thoảng liên lạc với Dung để hỏi han tình hình Trúc, nó biết Trúc đang tránh mặt Long. Trúc cứ khẳng định 1 mực là Hùng là người tung tin đó ra, Dung ko muốn tin điều đó, nó sợ phải hỏi Hùng, sợ Hùng nói là đúng. Nhưng…trước tình hình này nó phải hỏi cho ra lẽ.
Hôm đó, Dung chủ động gọi điện thoại cho Hùng
- Anh Hùng àh, em muốn nói chuyện với anh 1 chút đc ko?
-
- Dạ, cũng có chút chuyện, tý nữa tan học mình gặp nhau chút nhé?
-< Ừh, cũng đc, tan học anh đợi em ở cổng trường>
Dung gọi điện thoại báo cho bác tài chiều nay có việc ko phải qua đón. Nó cũng ko muốn kể chuyện này với Trúc, nó sợ Trúc phản đối hoặc tức giận. Nó quyết định im lặng và sẽ kể cho Trúc sau.
Hôm đấy có tiết thể dục, là 1 tiết trái giờ nên bọn nó phải học vào buổi chiều. Sau khi học thể dục xong, Dung nói với Trúc là có việc về trước nên nó đi luôn. Trúc chuẩn bị vào lớp thì lớp trưởng phân công nó cất dụng cụ vào trong nhà kho của trường
- Sao lại là mình, hôm nay đâu phải mình trực nhật đâu?- Trúc ngạc nhiên
- Ừh, nhưng mấy đứa trực nhật tụi nó đi về hết rồi còn mỗi mình, mà mình phải lên văn phong gặp giáo viên 1 chút, bồ giúp mình với. – Lớp trưởng nài nỉ
- Ừh, thôi để mình làm đi, bồ đi lên văn phòng đi kẻo cô đợi
Trúc hì hục mang 1 đống dụng cụ vào nhà kho của trường, sau khi mang tất cả vào xong nó mệt lử, ngồi bệt xuống đất thở. Nó dựa vào sau, ko biết đó là tủ đựng bóng nên số bóng rơi lả tả xuống đất. Nó hốt hoảng cúi xuống nhặt nhặt, xếp xếp. Nó ko để ý rằng có 1 bóng đen đằng sau cười nham hiểm và kéo cửa lại, khóa bên ngoài luôn.
Nó giật mình quay lại, nó ngỡ bác bảo vệ thấy cửa còn mở thì đóng lại nên nó luống cuống đập cửa kêu ầm ĩ lên
- Bác ơi, mở cho cháu với, bác ơi, cháu còn ở trong này mà!... Nó hét lên
Nhưng đáp lại lời nó là sự im lặng, nó ko biết rằng trời đã sắp tối, chỗ nhà kho của trường lại ở 1 chỗ khá khuất. Cửa lại khá dày chỉ có 1 cái cửa sổ ở tít trên cao. Nó kêu gào khản cổ, trường bây giờ đã chẳng còn ai. Nó cuống cuồng tìm điện thoại, thôi chết, điện thoại trong cặp, còn nó vẫn đang mặc bộ quần áo thể dục trên người. Nó mò mẫm tìm công tắc đèn, nó tìm thấy và bật lên, ánh đèn le lói làm nó đỡ sợ hơn trong bóng tối. Nó ngồi phệt xuống đất, nó đã quá mệt, hiện tại thì nó sợ, 1 mình trong 1 cái nhà kho tối tăm, ẩm thấp. Nó bắt đầu khóc, tủi thân + sợ hãi xen lẫn trong nó. Ngoài trời sấm chớp bắt đầu nổi lên. Nó giật bắn mình nép sát vào góc tường, nó ôm chặt 2 tai toàn thân run rẩy.
Dung hẹn Hùng ở 1 quán cà phê khá đẹp và yên tĩnh. Sau khi gọi đồ uống xong, nó im lặng, nó ko biết bắt đầu từ đâu
- Coi nào, e gọi anh ra đây ko phải chỉ để nhìn e khoắng nước thôi chứ? – Hùng lên tiếng
- Thực ra…thực ra….em có chuyện muốn hỏi anh – Dung ngập ngừng
- Anh đoán nhé, chuyện liên quan đến Trúc phải ko? – Hùng ngả người ra sau cười nhếch mép
- Dạ, cũng 1 phần thôi anh ạh
- Vậy e hỏi đi, anh cũng ko muốn mập mờ nữa,
- Em nghe Trúc nói…là người tung tin đồn, rồi tối hôm trước Trúc nói anh có qua nhà Trúc mắng mỏ đe dọa Trúc nữa. Điều đó có phải sự thật ko – Dung nhìn thằng vào mắt Hùng
- Câu thứ nhất anh ko phải là người tung tin đồn, việc đó chả có gì anh phải giấu cả. Thứ 2 Trúc nói đúng, anh có qua nhà Trúc mắng và có đe dọa cô ta. Nhưng…anh nghĩ cô ta đáng bị thế
- Tại sao? Dung ngước mắt lên nhìn Hùng
- Vì cô ta là 1 người ko ra gì, lấy tình cảm người khác ra để trêu đùa
- Không phải, hoàn toàn ko phải, Trúc ko phải hạng người đó, chuyện tin đồn đó là hoàn toàn sai sự thật. E biết Trúc chẳng ve vãn anh Hoàng cũng chẳng đe dọa Minh Hồng, chỉ có Minh Hồng đe dọa Trúc thôi. Người thứ 3 là Minh Hồng chứ ko phải Trúc vậy mà Trúc chưa 1 lần đụng chạm gì đến Minh Hồng cả.
- Nhưng chuyện chà đạp lên tình cảm người khác là có thật – Hùng gằn giọng
- Chà đạp? Ý anh nói là anh Hoàng sao? Em thấy Trúc chưa có thái độ gì là trà đạp lên tình cảm của Hoàng cả, trái lại Trúc luôn trân trọng những gì Hoàng dành cho Trúc
- Trân trọng??? Em có biết nó biến Hoàng thành 1 thằng ngốc ko? – Hùng gắt lên
- Em ko hiểu?
- Con nhóc đó chủ động hẹn Hoàng đi chơi, sau đó lại lên xe đi chơi với 1 thằng con trai trước mắt Hoàng mà ko 1 lời giải thích. Thái độ của nó lại ko hề ăn năn, đằng này nó lại cứ câng câng lên – Hùng đập bàn, mặt nó đang đỏ gay lên
- Chủ động rủ Hoàng đi chơi? Bao giờ? Lúc nào? Trúc ko hề kể với e – Dung ngạc nhiên
- Tất nhiên sao cô ta nói với e đc, cô ta là loại người mưu mô mà, nếu kể với em, em sẽ cản cô ta. – Hùng cười khẩy
- Trúc chủ động rủ ư, lúc nào vậy, anh có chắc ko?
- Ừh, chắc, hôm đó Trúc nhắn tin cho Hoàng mà, trong giờ học hẳn hoi, nó còn khoe anh tin nhẵn nữa
- Trong giờ học? Em chưa bao giờ thấy Trúc cầm điện thoại nhắn tin hay giọi điện thoại trong giờ học cả. E ngồi cạnh Trúc mà – Dung suy ngẫm rồi nói
- Em chắc ko?
- Chắc trăm phần trăm, ngoài giờ học thì e ko biết nhưng trong giờ học ko bao giờ Trúc sờ đến di động, mà hôm nhắn tin là thứ mấy lúc mấy giờ anh?
- Thứ 3 tuần trước, vào lúc đó khoảng 15h20. Lúc đó bọn anh đang vào tiết học
- Thứ 3 tuần trước…lúc 15h20…xem nào….AAAA!!!! Hôm đó bọn em đang học thể dục mà, Trúc ko mang điện thoại trong người làm sao nhắn tin cho anh Hoàng đc – Dung reo lên
- Hả!???? – Bây giờ đến lượt Hùng ngạc nhiên tột độ- Vậy thì ai nhắn?
- Cái đấy làm sao e biết được, hôm đó Trúc học thể dục ở cạnh e cả buổi có đi đâu đâu, đến lúc hết tiết thể dục Trúc vào cầm máy thì nhận đc tin nhắn của Long mà. – Dung nói
- Thế…thế…Trúc ko nhắn thì…ai, rõ ràng…rõ ràng anh thấy số điện thoại của Trúc mà, anh thề đó? – Hùng lắp bắp, bấy giờ đầu óc nó đang rối tung lên, chẳng lẽ nó và Hoàng đang hiểu nhầm Trúc
- Em ko rõ nữa, trong lớp lúc đó chả có ai cả - Dung cũng băn khoăn ko kém
Hùng bắt đầu hình dung ra…nhắn tin cho Hoàng rủ đi chơi…Trúc lại đang học thể dục, trong lớp ko có ai…sau đó Long lại nhắn tin rủ đi chơi…rồi tin đồn về Minh Hồng….rồi….. 1 ý nghĩ lóe lên trong đầu nó…
- Anh biết tin nhắn đó là của ai rồi…- Hùng nhíu mày, tay nắm chặt
- Của ai hả anh? – Dung hỏi nhanh, có lẽ nó cũng tò mò về người chủ mưu lắm
- Tác giả của tin nhắn kia với tác giả của tin đồn kia chỉ là 1…chỉ có thể là….người đó thôi... anh và Hoàng hiểu lầm Trúc rồi….- Hùng ôm đầu khổ sở
- Vậy anh phải nói với anh Hoàng đi, và ngày mai thanh minh ngay dùm Trúc đi, mấy ngày nay nó khổ sở điêu đứng vì tin đồn quái ác đó lắm – Dung cười giục Hùng
- Ừh, nhỉ, để anh gọi cho nó
Nói xong Hùng bấm vội số điện thoại cho Hoàng, một lúc sau mới có người nhấc máy, tiếng nói của Hoàng lè nhè như thể đã uống rất nhiều rượu, xung quanh có tiếng nhạc chát chúa và tiếng cười nói ầm ĩ
-
- Mày lại đi uống rượu hả, suốt ngày say thế, tao có chuyện cực kì quan trọng muốn nói với mày đây – Hùng sốt sắng
-< Chuyện..chuyện…gì…hức hức…để lúc khác đc ko mày? Tụi..nó gọi…tao rồi kìa>
- Không đc, chuyện này rất quan trọng, chuyện liên quan đến Trúc
-< Cô ta thì liên quan gì đến tao nữa, mày đừng nhắc tới cô ta nữa, tao cúp máy đây> - Hoàng nghe thấy Trúc thì gằn giọng
- Khoan, Trúc bị oan,…có người muốn hại Trúc…mày hiểu lầm Trúc rồi - Hùng nói nhanh
--------------------------------------------------------------------------------------
- < Cái gì?> - Hoàng có vẻ bất ngờ
- Chuyện là thế này………….nhưng mà lúc đó…..sau đó…….và thế là……….. – Hùng kể luôn 1 lèo
- – Hoàng có vẻ tỉnh rượu khi nghe cái tin đó
- Chắc mà, tao vừa nói chuyện với Dung xong, rõ ràng có người đã giàn xếp vụ này – Hùng nói chắc như đinh đóng cột
- Hoàng hét lên và cúp máy
Hoàng đi vội ra khỏi bar, nó phóng xe như bay về nhà, nó muốn gặp ngay Trúc, thực sự nó rất nhớ con bé, nó thấy mình thật là tệ hại, thời gian vừa qua chắc con nhỏ khổ sở lắm và giận mình lắm. Vừa về đến nhà nó phi ngay vào phía nhà Trúc…Quái lạ, sao nhà cửa tắt đèn tối om thế này… Hay là Trúc ngủ sớm…Nó định bấm chuông…Nhưng nó chợt dừng lại, bây giờ có gặp Trúc cũng ko biết nói gì, hôm trước nó đã nói những lời chẳng hay ho gì với Trúc cả, biết nói gì đây….Hoàng định quay đi nhưng nó lại nghĩ thực ra hôm trước nó cũng là người bị hại mà….Nó cũng bị kẻ thủ phạm kia dắt mũi thôi…Nó quyết định quay lại và gõ cửa….Không thấy tiếng trả lời…Nó gọi…Cũng ko có tiếng trả lời…Chắc cô ta giận mình lắm…Nó vò đâu bứt tai…Sau 1 lúc hành hạ cái đầu, nó quyết định rút điện thoại ra gọi…Có tiếng chuông…nhưng ko ai bắt máy…lạ thật… Nó rút máy ra gọi cho Hùng
- Hùng ah, tao đây, tao gọi cho Trúc ko đc, hình như Trúc ko có nhà, với lại hình như cô ta ko nghe điện thoại của tao đâu mày, mày hỏi Dung xem biết Trúc đi đâu ko…
-
- Trúc ko có nhà hay sao í, e có biết hôm nay Trúc đi đâu ko? e thử gọi cho Trúc xem – Hùng quay ra hỏi Dung
- Ko! Hôm nay ko thấy Trúc kể với e là đi đâu cả, để e gọi cho Trúc xem – Dung rút điện thoại ra gọi…Vẫn ko có ai trả lời….bấm lại lần nữa….ko ai trả lời
- Trúc ko nghe máy, để e gọi cho Long xem-
-
- Dung gọi cho Trúc mãi ko thấy Trúc nghe, Trúc có đi chơi với Long ko?
- - Long có vẻ ngạc nhiên và lo lắng
- Thật ko? Vậy thì Trúc đi đâu? – Dung lo lắng
- - Long bắt đầu hoảng hốt thực sự
- Chắc Trúc buồn nên đi đâu đó thôi, Long yên tâm đi, chắc tý nữa Trúc sẽ về thôi… có gì Dung liên lạc với Long sau nhé- Dung cúp máy, mặt nó biến sắc
- Anh Hùng…Trúc ko ở chỗ Long…Trúc ko có nhà…vậy Trúc đi đâu rồi? Dung lo lắng nói với Hùng
- Em cứ bình tĩnh, có thể Trúc đi siêu thị mua đồ gì đó, khi buồn người ta thường thích lang thang mua sắm mà, có khi lúc nữa Trúc về đó- Hùng an ủi nó nhìn ra ngoài đương, bầu trời đen kịt, dông gió bắt đầu nổi lên, tự dưng nó thấy bất an
Thời gian cứ nặng nề trôi đi, bên ngoài trời bắt đâu mưa, Trúc bắt đầu thấy lạnh, nó co ro vào góc tường, một tiếng sấm kêu lên làm nó giật mình và….điện phụt tắt…Nó hoảng hốt, vớ lấy cái công tắc đèn bật lên bật xuống, nhưng vô ích, xung quanh nó toàn là 1 màu đen. Nó sợ hãi tột độ, nó lao ra phía cửa sổ, gào thét, tiếng của nó bị hòa lẫn với tiếng sấm và tiếng mưa rào rào. Nó thất vọng…nó sợ hãi và kiệt sức vì lạnh và đói….nó khóc…Nó thấy toàn thân nóng bừng, người nó gai lạnh, nó thở gấp hơn, toàn thân ê ẩm, hình như nó bị sốt. Nó khát nước…ở xung quanh đây làm gì có nước…môi nó đỏ và hơi rộp lên…Nó ngồi dựa vào cái đệm sau lưng, chân tay nó bủn rủn.
Ngoài trời sấm sét và mưa ko ngừng, nó nhắm chặt mắt lại và ôm đầu, toàn thân run bần bật. Cái hình ảnh đó lại hiện lên…”Một buổi tối mưa tầm tã, xung quanh tối đen như mực i như lúc này….1 phụ nữ xinh đẹp cầm tay nó, đó làm mẹ nó mà…bước đi trong màn mưa dày đặc….nó trượt chân ngã ra đường…. 1 chiếc xe lao tới….RẦM…..KÍT….máu chảy loang lổ....Nó khóc, kêu gào gọi mẹ…chỉ có tiếng sấm chớp và mưa đáp lại.” Nó khóc và dần dần thiếp đi…
23h đêm tại nhà Hoàng, lúc này có cả Dung, Hùng và…Long nữa. Hoàng và Long gườm gườm nhìn nhau, 2 thằng nhóc ướt sũng từ đầu đến chân, tụi nó đã đi khắp con đường mà Trúc có thể qua. Nhưng tất cả đều lo lắng, ko thấy tăm hơi Trúc đâu hết…Dung đã bắt đầu thút thít khóc
- Tao đã huy động rất nhiều người đi tìm, thậm chí hỏi vào cả các bệnh viện mà ko thấy tăm hơi gì hết, Trúc có thể đi đâu đc, có khi nào Trúc nghĩ quẩn… – Hùng lo lắng
- IM ĐI!!! Long và Hoàng cùng đồng thanh – Mày đừng nói chuyện xui xẻo đó, nhất định Trúc ko làm sao, có lẽ chỉ là trú tạm ở đâu đấy thôi
Mỗi 1 tiếng động, mỗi tiếng điện thoại là đều làm cả 4 đứa nhóc thót tim hồi hộp, nhưng đáp lai chỉ là cái lắc đầu thất vọng. Hoàng và Long như phát cuồng lên vì lo, 2 thằng nhóc đi ra đi vào, quần áo ướt sũng cũng ko thèm thay mặc cho người chúng nó run lên vì lạnh. Long nhìn trời mưa lo lắng, nó biết Trúc sợ cái này…
………….1h sáng……..2h sáng……6h sáng……..4 khuôn mặt phờ phạc vì mất ngủ và lo lắng. Bây giờ Trúc vẫn chưa về, lúc này 4 đứa đã hoảng hốt cực độ….Dung khóc sưng hết mắt….Hoàng và Long thì như muốn phát điên lên. Cả đêm hôm qua 2 thẳng nhóc ko ngủ chút nào, 1 lúc nó lại lùng xục ra đường rồi quay về với bộ mặt thất vọng. Không đứa nào có tâm trí đến trường lúc này
Dung nhấc máy điện thoại gọi cho lớp trưởng báo nghỉ hôm nay
-
- Mình Dung nè, hôm nay mình mệt mình xin nghỉ 1 hôm nhé, àh Trúc có việc bận nên cũng xin nghỉ – Dung mệt mỏi
- Ờ, mệt hả? Trúc nghỉ hồi nào đâu? Cặp sách đây nè, đến sớm lắm, nhưng chưa thấy mặt mũi tăm hơi đâu cả
- HẢ?????????? BỒ NÓI GÌ CƠ? TRÚC ĐANG Ở TRƯỞNG HẢ? – Dung thét vào điện thoại, 3 tên nhóc còn lại cũng giật mình thon thót
- Ừh, tôi thấy cặp sách của Trúc ở đây này, ko biết cậu ta chạy đâu rồi, hôm nay đến sớm thế.
- Vậy àh, ok bye nhé.
Dung quay ra thì 3 tên nhóc đã ra ngoài cửa lúc nào rồi, Hoàng và Long phóng trước chỉ còn Hùng đợi Dung, nó cũng nhanh chóng lên xe đi đến trường. Vừa vào đến trường cả lũ lao về phía lớp Dung và Trúc, Hoàng ngó qua thấy chỗ Trúc ngồi vẫn trống rỗng, vậy là Trúc lại đi đâu mất rồi. 4 đứa chia nhau ra đi tìm Trúc, trường học khá rộng nên 4 đứa tìm mãi, khu nhà sau trường, canteen, rùi sân tập,…tất cả đều ko có. Long và Hùng dừng lại trước của nhà kho
- Trúc có thể đi đâu đc chứ, tìm cả trường ko thấy rồi. – Hoàng thở hổn hển
Long quay ra phía nhà kho, nó nhìn vào đó chăm chú, có khi nào Trúc ở trong đó ko…Trúc vốn sợ những nơi tối tăm mà, chắc Trúc ko vào đó đâu…Nhưng cứ thử xem, cả trưởng chỉ còn mỗi chỗ này. Long tiến tới phía nhà kho, nhìn vào trong cửa sổ, mọi thứ tối om chả thấy gì cả
- Cậu đi đâu vậy, tìm trong đó làm gì, Trúc có phải dở hơi đâu mà chui vào trong đấy. – Hoàng nói
Long dừng lại, có lẽ thế, chả ai dại mà đi vào chỗ mình ghét nhất cả, Long quay đi.
- Thử tìm vòng nữa xem, nếu ko có, thì đợi đến lúc tan học thể nào Trúc chả phải lấy cặp sách. – Hoàng ngoắc tay Long
Long định đi theo thì nó nghe thấy tiếng rên rất khẽ, nó quay ngoắt lại, tự dưng nó linh cảm điều gì ko hay, nó tiến nhanh về phía nhà kho. Hoàng ngạc nhiên lắm nhưng nó cũng chạy theo Long. Nó mở vội khóa cửa ở ngoài, tay nó run bắn. Cánh cửa mở ra, ánh sáng lọt vào trong, nó nhìn thấy Trúc nằm co ro trong góc tường. Nó lao đến bên Trúc
----------------------------------------------------------------------
Hoàng thấy Long quay lại phía nhà kho, nó cũng quay lại, biết đâu đấy, dù sao cả trường cũng chỉ còn chỗ này là chưa tìm. Long mở cửa, nó hồi hộp theo từng động tác của Long, tim nó đập thình thịch. Ánh sáng lọt vào bên trong, nó thấy Trúc nắm bất động, trên người vẫn mặc nguyên bộ đồng phục thể dục ngày hôm qua. Một cảm giác lạnh toát sau lưng, nó lao về phía con nhóc
- TRÚC!! TRÚC ƠI!!! Cả Hoàng và Long cùng hét lên
Người con nhỏ lúc này mềm oặt, chẳng có động tĩnh gì, mặt mũi nhợt nhạt, tụi nó sờ lên trán con nhóc, nóng ran, chân tay lại lạnh ngắt.
-Sốt cao quá- Long nghèn nghẹn
- Từ hôm qua nó đã chịu đói chịu rét trong cái nhà kho ẩm thấp này rồi, trời ơi là trời, làm sao con nhóc chịu nổi chứ - Hoàng nghiến răng
. 2 thằng nhóc nhận ra điều đấy, tụi nó thấy lòng đau nhói. Sao lại ra nông nỗi này chứ??? Mặc cho 2 thằng nhóc lay lay gọi gọi mắt con nhóc vẫn nhắm nghiền. Hoàng ko chịu nổi, nó bế thốc Trúc lên, quay ra bảo Long
- Gọi cấp cứu đi!!! Nhanh lên…! Trúc mà có bề gì…thì vợ chưa cưới của cậu tôi cũng ko tha đâu!!! – Mắt nó vằn lên những tia đỏ
- Cậu nói thế là sao? – Long ngạc nhiên
- Hãy hỏi Minh Hồng sẽ rõ, tất cả những chuyện này chắc chắn đều do 1 tay cô ta sắp đặt! – Hoàng bế Trúc chạy ra khỏi nhà kho hướng thẳng tới phòng y tế, Long sững người lại, nó chạy theo Hoàng. Sao Hoàng lại bế con nhỏ thế kia?? Còn nhắc tới chuyện vợ chưa cưới của nó nữa. Cô ta là chủ mưu ư???
Hùng và Dung cũng đang chạy nhanh tới phía đó, Dung nhìn thấy Trúc, nó hốt hoảng
- Trời ơi, Trúc ơi, bồ sao thế này?
- Long và Hoàng tìm thấy Trúc trong nhà kho của trường, Trúc bị nhốt ở trong đó – Long nói
- Sao cơ??? Trúc còn mặc đồ ngày hôm qua…có nghĩa là Trúc ở trong đó suốt cả đêm hôm qua còn gì – Dung hốt hoảng
- Trời, sao mà chịu nổi chứ, sao lại có chuyện đó – Hùng kêu lên
Tụi nhóc lao vào phòng y tế, cô bác sĩ ko có ở đó, Hoàng gầm lên
- Bác sĩ! Bác sĩ đâu rồi!! Làm ăn thế này hả??? Tôi sẽ đuổi, đuổi hết.
Dung cuống cuồng đi tìm khăn ướt đắp cho Trúc, nó lấy ít nước đút nhẹ cho Trúc. Mắt con nhỏ rơm rớm nước
Lúc đó thấy nhốn nháo, lũ nhóc ở trong lớp liền ào ra ngoài, cửa phòng y tế đông nghịt, tất nhiên có xuất hiện cả 2 nhân vật phản diện kia nữa Minh Hồng và Tuyết Mai. Tụi nó thấy cả Long và Hoàng đều lo lắng phát điên lên vì Trúc thì bực bội vô cùng, kế hoạch của tụi nó mĩ mãn thế sao lại có thể đổ bể đc. Nhất là Minh Hồng, cả ngày hôm qua nó ko liên lạc đc với Long, đến sáng nay thì thấy Long ở đây.
- Anh Long! Hóa ra anh ở đây! Cả ngày hôm qua e ko tài nào liên lạc đc với anh, hóa ra là anh lại ở bên con Trúc hả - Minh Hồng hùng hổ lao tới
Long, Hoàng và Hùng quay ra, cả 3 thằng con trai nhìn Minh Hồng, 3 ánh mắt đều căm phẫn tột độ. Hoàng nhìn Minh Hồng rồi quay ra phía đám đông nói
- Những chuyện mọi người nghe về Trúc từ trước đến giờ chỉ là tin đồn, thủ phạm thực sự muốn hại Trúc, tôi đã biết thủ phạm là ai, tạm thời tôi đã có 1 số bằng chứng, khi nào thu thập đủ thì tôi sẽ công bố, nếu người đó biết điều tôi sẽ nương nhẹ còn ko thì…. – Hoàng bỏ lửng như vậy, lũ nhóc xung quanh tái mét mặt, nó biết hậu quả của đằng sau câu nói lấp lửng đó
- Đúng…bất kì là ai…tôi sẽ cho người đó biết thế nào là hậu quả - Long gằn lên từng tiếng, tiếng nói của Long lạnh lùng đanh thép
Mặt Minh Hồng và Tuyết Lan tái đi, tay chân tụi nó bủn rủn, tụi nó thừa biết ẩn ý trong câu nói của Long và Hoàng. 2 người này từ xưa đến nay nói là làm. Cả lũ nhóc xì xầm bàn tán. Có vẻ mọi nghi ngờ đều đổ dồn vào người bị hại trong tin đồn là Minh Hồng…
- Xe cấp cứu đến rồi – 1 tên nhóc chạy vào
Hoàng ko chần chừ bế Trúc lên chạy như bay ra xe, 3 nhóc còn lại cũng nhanh chóng chạy theo.
…………………………………………� � �………………………………………� �� ��….
Tại bệnh viện……
Sau khi được truyền dịch, hạ sốt, trông Trúc đã có vẻ hồng hào trở lại nhưng Trúc vẫn mê man, thỉnh thoảng còn mê sảng, hoảng hốt. Dung thấy vậy sợ lắm nó khóc ầm lên
- Bác sĩ ơi, bạn con làm sao thế này hu hu
- Không sao, cô bé bị cảm lạnh, nên sốt cao, có vẻ cô bé bị căng thẳng hoặc sợ hãi quá thôi. Nhưng chú ý bồi dưỡng cho cô bé nhé, thể trạng gầy yếu quá. Nên để lại bệnh viện thêm mấy ngày nữa để theo dõi. Các cháu lên làm thủ tục nhập viện đi nhé
- Dạ, cảm ơn bác sĩ- Hoàng và Long đồng thanh, 2 thằng nhóc quay ra nhìn nhau, trong lúc Trúc bị nạn 2 tên nhóc này có vẻ hiệp sức mà quên đi chúng đang là tình địch của nhau
Hoàng và Long đi vào phòng, Trúc vẫn nằm thiêm thiếp.
- Trúc rất sợ bóng tối và sấm sét – Long nhìn Trúc nói
- Sao cơ?
- Hồi nhỏ, Trúc đã chứng kiến mẹ Trúc bị tai nạn do cứu mình, hôm đó trời cũng mưa tầm tã, tối đen như mực. Cho nên Trúc hay bị ám ảnh chuyện đó. – Long nhìn Trúc xót xa
- Thật sao? Tụi tui ko biết gì hết, chỉ biết là Trúc mất mẹ từ nhỏ thôi – Hoàng nói
- Tôi cũng ko biết, mãi cho đến khi có 1 hôm nhà Trúc mất điện, bố lại ko có nhà, tối hôm đó mưa cũng to khủng khiếp, sấm chớp đầy trời, Trúc khóc âm ĩ, may hồi đó tôi sang nhà, thì thấy Trúc đang khóc và sốt cao.
- Chúng tôi thật vô tâm, chả biết gì về Trúc cả - Hoàng ngậm ngùi
Đúng lúc đó, có cô y tá vào, đưa cho 3 đứa 1 bộ quần áo
- Mấy e thay cho bạn nhé
Hoàng và Long nhìn nhau ngượng đỏ hết mặt, 2 thằng ngượng ngịu lóng ngóng đưa bộ quần áo cho Dung và nhẹ nhàng ra ngoài. Dung tủm tỉm cười
- Mấy anh ra đi, e chưa gọi là chưa đc vào đâu đó
- --------------------------------------------------------------
- Ngoài hành lang bệnh viện….
Long và Hoàng ngỗi xuống hàng ghế ngoài hành lang, trông mặt 2 thằng nhóc phờ phạc lắm, cả đêm tụi nó không ngủ và chốc chốc lại phóng đi tìm Trúc. Tụi nó ngả người ra sau ngồi nhắm mắt, có lẽ bây giờ tụi nó mới yên tâm đc phần nào. Chợt nhớ ra câu nói lúc nãy của Hoàng, Long hỏi
- Câu có thể giải thích cho tôi đc ko?
- Chuyện gì? – Hoàng vẫn nhắm mắt
- Chuyện cậu nói về Minh Hồng đó, tôi ko hiểu gì cả
- Chuyện đó hả, đó là do chúng tôi suy đoán thôi,
- Là sao?
- Là thế này…….sau đó….và thế là….nhưng…. và thế là chúng tôi đang nghi ngờ thủ phạm chính là Minh Hồng – Hoàng kể lại hết từ chuyện tin nhắn đến chuyện tin đồn, rồi chuyện Trúc bị nhốt
- Có chuyện đó thật sao? – Long nắm chặt tay, nó đang kìm nén cơn tức giận xuống, ko ngờ Minh Hồng lại quá xảo trá ác độc đến thế
- Phải, nhưng hiện tại chưa tìm đc bằng chứng để kết luận ai là thủ pham nhắn tin, lúc nãy tôi chỉ dọa vậy để phủ đầu thôi. – Hoàng nói giọng chán nản
Long suy nghĩ 1 lúc, đăm chiêu lắm thì nó chợt nảy ra sáng kiến
- Đúng rồi…cái điện thoại đó…. –Long cười toe toét
- Cái điện thoại làm sao? Í cậu nói tin nhắn cho tôi trong điện thoại của Trúc hả, cô ta đâu có ngu mà ko xóa đi chứ, xì…tưởng gì
- Không…!! Dấu vân tay, chắc chắn in dấu vân tay của thủ phạm, từ hôm qua đến giờ chỉ có Trúc với cô ta đụng vào máy. Nếu cô ta ko xóa đi thì ta có thể tìm ra kẻ chủ mưu
- Đúng rồi!!! Cậu thông minh quá, vậy mà tôi ko nghĩ ra chứ - Hoàng đập vào trán nó
- Tôi sẽ cho tiến hành ngay dấu vân tay, phen này hung thủ chạy đi đàng trời
- Nếu cô ta là vợ sắp cưới của cậu thì sao – Hoàng nhìn Long nghi ngờ
- Tôi rất ghét con nhỏ đó, ghét từ hồi cấp 1 lận, nó hay chành chọe với Trúc lắm, vậy mà ko hiểu sao bố mẹ nó với ba mẹ tôi lại đính ước với nhau. Tôi chỉ giả vờ chấp nhận thôi. Tôi sợ nếu tôi ko nghe theo ba tôi sẽ làm Trúc tổn thương, ông ý vốn là người sắt đá, muốn gì phải làm bằng đc… Tôi thì ko muốn Trúc bị làm sao, nhưng đã đến nước này thì…. – Long trầm ngâm
- Vậy sao? Hóa ra là như thế, chứ tôi tưởng cậu mắt có vấn đề nên chọn con nhỏ đó làm vợ chứ - Hoàng nhếch mép
- Vậy còn cậu, tôi nghe cậu nói cậu là….- Long ngập ngừng
- …là vị hôn phu chứ gì? Tôi cũng chỉ mới phát hiện ra điều đây hôm đi sinh nhật Hùng thôi. Tôi nghĩ chuyện này với Trúc là quá bất ngờ, có lẽ cô ý khó có thể chấp nhận điều này, tôi ko muốn ép Trúc….tôi….
- Cậu…thích Trúc lắm đúng ko?
-………………….- Hoàng im lặng cười nhẹ
- Vậy là đúng rồi…Chúng ta đều giống nhau…Trước kia tôi lo lắng khi Trúc ở bên cạnh cậu…Tôi sợ cậu sẽ làm Trúc tổn thương, tôi sợ cậu sẽ cướp mất Trúc của tôi…Nhưng bây giờ tôi đã nghĩ khác, cậu yêu thương quan tâm Trúc như thế ko có nghĩa lý gì cậu sẽ làm tổn thương cô ý, nhất là thời điểm này tôi nghĩ cô ý sẽ an toàn khi ở bên cậu, còn về việc kia tôi muốn….chúng ta…cạnh tranh công bằng… - Long nhìn Hoàng nói
- Cạnh tranh…công bằng?
- Phải? Tôi muốn Trúc đc hạnh phúc, hãy để Trúc lựa chọn…Đc chứ? Nếu cô ý chọn cậu tôi sẽ rút lui, và chúng tôi vẫn là bạn bè bình thường thôi – Long cười nhẹ
- Được, tôi đồng ý – Hoàng cười 2 thằng nhóc bắt tay nhau….Trông chúng nó ko ai nghĩ là tình địch của nhau cả.
- Muốn cạnh tranh thì phải ăn đã chứ - Hùng ở đâu xuất hiện, nó cầm trên tay 4 cái túi to đùng đủ thứ lỉnh kỉnh, nào là đồ ăn, nào là sữa, nước, trái cây, bánh ngọt….
- Ối trời mày mua cho cả cái bệnh viện này ăn đấy hả?
- Thằng khốn, ko đỡ dùm tao đi lại còn ở đó mà kêu hả - Hùng nhắn nhó
- Đây đây, làm gì khó tính thế, có gì cho tao ăn ko, tao đói muốn xỉu rồi nè – Hoàng nhe răng cười
- Đây nè, của mày với Long đó, tao đem vào cho Dung ăn
- Khoan…..- Hoàng và Long đồng thanh kêu
- Gì nữa?
- Mày ko đc vào, Dung đang thay đồ cho Trúc ở trong đó – Hoàng nói nhanh
- Vậy sao? Vậy tao đợi ngoài này vậy
Đúng lúc đó Dung ngó đầu ra nói
- Mọi ngươi ơi vào đi, xong rồi đó, Trúc đỡ sốt rồi hi hi hi
3 thằng nhóc lao vào, Long và Hoàng mỗi thằng cầm 1 tay Trúc, sờ trán Trúc, rồi nhìn nhau…cười ha ha ha. Dung chả hiểu gì cả, quay ra nhìn Hùng,
- Mấy thằng hâm í mà e, e ăn đi, từ hôm qua đến giờ chưa ăn uống ngủ nghỉ gì cả, mệt lắm đúng ko? – Hùng cười dịu dàng với Dung
- Dạ, e cảm ơn anh – Dung cười lí nhí đáp lại
…………………………………………� � �………………….
Trúc dần dần mở mắt ra….trước mặt nó là 1 màu trắng toát, đầu nó nhức như búa bổ, từng đốt xương như muốn rời ra, cổ họng nó khát cháy. Mọi vật đang mờ mờ ảo ảo bỗng rõ dần trong mắt nó. Nó nhìn xuống thấy 1 cảnh tượng rất là ngộ nghĩnh: 2 thằng nhóc Hoàng và Long ở 2 bên giường nắm chặt tay nó và gục đầu xuống giường ngủ ngon lành, Dung gục vào vai Hùng ngủ còn Hùng ngả người ra sau và ngủ nốt. Nói chung là cả phòng đã ngủ và chỉ có mỗi Trúc là thức.
Nó mệt mỏi nhìn quanh phòng tìm nước, kia rồi, trên cái tủ nhưng xa quá, sao bây giờ???? Hic híc, sắp chết khát đến nơi rồi. Nó cố gắng ngồi dậy…Nó nhúc nhích như vậy tất nhiên là khiến cho 2 tên nhóc tỉnh dậy rùi, chúng nó giật mình ngước lên thấy con nhóc đã mở mắt
- Trúc, Trúc tỉnh rùi hả? Long lo quá!! – Long nắm tay nó cười tươi hạnh phúc
- Nước…làm ơn…lấy dùm mình…? – Trúc mệt mỏi
2 thằng nhóc cuống quýt lao ra lấy nước và tự dưng con nhóc có 2 cốc nước ở trước mặt, cả 2 thằng nhóc đều nhìn nó với vẻ hi vọng con nhóc sẽ chọn cốc của mình.. (ặc chỉ là cốc nước thui mà). Trúc nhìn sang 2 bên, 2 thằng nhóc đang nở nụ cười hi vọng….trông mặt 2 tên nhóc này ngố hết sức đi…Trúc mỉm cười đón cốc nước từ tay ….Long.
- Cảm ơn Long nha…Trúc đang khát cháy cổ rồi…
Mặt Hoàng có vẻ thoáng chút gì đó thất vọng…rõ ràng Trúc còn giận chuyện nó nói với Trúc lắm… Mà ko giận làm sao đc…Chắc kiểu này ko bao giờ Trúc thèm nói chuyện với nó mất. Mặt Hoàng xịu ra trông đến tội nghiệp. Dung và Hùng nghe tiếng động cũng tỉnh dậy, Dung dụi dụi mắt 1 lúc thì lao ra phía Trúc
- Trời ơi, bồ tỉnh rùi hả, mình lo quá đi mất, lúc nãy bồ sốt cao mê sảng làm mình và mọi người sợ muốn đứng tim luôn – Dung nói 1 lèo
- Sao…Trúc lại ở đây?
- Câu đó phải để tụi mình hỏi Trúc đó, sao Trúc lại chui vào cái nhà kho đó làm gì?
- Àh, ờ… hôm qua…sau khi tan học xong thì lớp trưởng Thục Nhiên có nhờ mình cất hộ dụng cụ vào kho vì bạn í phải lên văn phòng có việc gấp. Mình lại làm đổ hết đống bóng trong đó, đang xếp thì ai đó đóng cửa lại. Mình gọi mà ko ai thưa hết. Chắc bác bảo vệ tưởng học sinh quên đóng nên đóng cửa lại đó
- Bảo vệ gì chứ, nếu là bảo vệ thì khi bồ lên tiếng phải quay lại chứ, đằng này…
- Mình cũng ko rõ nữa hì hì hi – Trúc cười toe, nó thấy nó ra được ngoài này là sung sướng lắm rồi, cảm giác hôm qua ở trong nhà kho thật là khủng khiếp.
- Bồ đó…cũng may là có anh Hoàng với Long phát hiện ra, ko thì ko biết hậu quả thế nào đó.
- Ah, uhm hi hi hi cảm ơn mọi người – Trúc cười toe nhưng ánh mắt nó chỉ hướng về Long và Dung, còn Hùng và Hoàng nó vẫn lạnh tanh
Long và Dung biết chuyện đó, tụi nó nhìn nhau, dù gì cũng là hiểu lầm thôi, cả 2 chẳng ai có lỗi cả.
- Mình phải về thôi, từ hôm qua đến giờ chưa về nhà, cũng may báo bác Lê rồi, bác Lê lo cho bồ lắm đó, bây giờ mình về thay đồ rùi báo tin mừng cho bác luôn – Dung cười và nhìn Hùng
- Ờ…Ờ đúng rồi đó, để…anh đưa em về…- Hùng hiểu và nói theo luôn
- Ah…Ừh…Long cũng phải về…hôm qua đến giờ Long cũng chưa về, Long về gặp ba đã rồi Long qua nhé, Hoàng nè, cậu ở lại trông Trúc 1 lát nhé, tý tụi tui quay lại thay ca cho cậu – Long nháy mắt với Hoàng
- Ơ, mọi người về hết hả nhưng sao lại…- Trúc định nói là “sao lại để tên cà chớn này ở lại chứ?” nhưng con nhóc thôi dù sao mọi người cũng quá mệt vì nó rùi.
- Tý nữa tụi mình quay lại mà – Dung nháy mắt và khép cửa lại
Trong phòng chỉ còn lại Hoàng và Trúc, Trúc vẫn giận Hoàng từ hồi đó, nó ko ghét chỉ giận là sao Hoàng ko tin nó mà tin mấy lời đồn đại vớ vẩn đó.
- Em…em ăn cháo nhé? – Hoàng lắp bắp
- Không…cảm ơn đã làm phiền anh – Trúc lạnh tanh
- Em vẫn giận anh sao…anh….anh…xin lỗi mà… - Hoàng lúng túng đến tội nghiệp
- Anh có lỗi gì mà phải xin chứ…chẳng phải anh nói ko muốn nhìn thấy mặt tôi sao?
- Khổ quá! Em để cho anh giải thích đc ko? Chuyện ko như e nghĩ đâu!!..Anh cũng là người bị hại thôi… - Hoàng vò đầu bứt tóc
- Bị hại?..Là sao?
- Là thế này….thực ra….sau đó….thế
Trang:[<] 1,5,6,[7],8,9 [>]
Đến trang: