Hôn ước kỳ diệu
liền ra hiệu ko cho hai người kia theo cô vào bên trong. Mina băng qua đường, vừa đi cô nàng vừa lục trong túi tìm cái gì đó, chả thèm để ý đến xung qunah. Bỗng có tiếng còi xe vang lên inh ỏi, Mina ngước sang bên trái, mặt cô nàng tái mét lại, ko còn một hột máu. Chiếc xe tải nhỏ đnag lao tới với tốc độ chóng mặt, nó có thể nghiến nát bất cứ vật gì cản đường nó. Mina đứng như chôn chân dưới đất, toàn thân cô run bắn cả lên. Mina nhắm mắt lại, chờ đợi chuyện ko hay sẽ xảy ra với mình. Nhưng Ariel đã kịp chứng kiến hết mọi chuyện. Ngay tức khắc, nó ko nghĩ thêm gì, cô gái này đang đứng cách nó ko xa, nó liền chạy ra ôm lấy cô gái và lăn qua một bên đường nhanh như sóc. Mọi chuyện diễn ra trong chớp mắt, tiếng còi inh ỏi vẫn vang lên bên tai nhưng giờ đây dịu hẳn. Nó thẫn thờ nhìn theo bóng chiếc xe đi khuất, người cảm thấy đau ê ẩm. Nó lồm cồm bò dậy, nhìn sang bên cạnh. Lúc này có hai người áo đen từ đâu chạy lại cuống quýt đỡ cô gái kia dậy. Mặt Mina vẫn còn tái mét, nhưng cô vẫn cố nở một nụ cười méo mó với nó:
- Cám....cám ơn...!
Nó loạng choạng đứng dậy, lúc sút ngã nữa thì từ đâu, bàn tay Joe đã đỡ gọn người nó. Nó trố mắt nhìn anh, trông vẻ mặt Joe đầy lo lắng và hoảng sợ:
- Joe!
Joe xem xét người nó:
- Em ko sao chứ? Có bị thương ở đâu ko?
Nó mỉm cười nhưng vẫn ko thể dấu đi nỗi sợ hãi:
- Ko...ko sao!
Khi nó quay sang thì đã thấy cô gái đó đứng trước mặt mình. Mina cầm lấy đôi bàn tay nhỏ bé của nó mà rối rít, có vẻ như cô nàng đã định thần được một phần nào rồi:
- Thật ko bik nói gì nữa, rất....rất cám ơn ss đã cứu mạng tôi! Tôi là Mina, sém chút nữa tôi đã lên thiên đường rồi! Nhờ có ss nên mới thoát chết trong gang tất như vậy! Cám ơn ss nhiều lắm!
Mina cúi đầu tỏ thành ý cám ơn nó. Nó vội xua tay:
- Ko có gì đâu.....nếu là người khác họ cũng sẽ làm thế thôi!
Joe nhìn gương mặt vẫn còn tái xanh của nó mà nói:
- Coi em kìa, có phải vẫn còn sợ lắm ko?
Nó liền chối, giọng íu xìu:
- Ko...k..o...sợ!
Nói rồi nó ngất đi trong vòng tay Joe, mọi người ai cũng hốt hoảng. Nó chẳng còn bik trời trăng gì nữa, chỉ nghe loáng thoáng bên tai có tiếng người gọi nó. Chẳng qua nó ko bị thương gì cả, chỉ ngất đi vì quá sợ mà thôi.
Sau vụ nó cứu Mina thoát khỏi tay tử thần, Mina lúc nào cũng gọi điện tíu tít hỏi han nó làm nó choáng cả đầu. Bây giờ nó đang ngồi thảnh thơi trong phòng làm việc, được thoải mái một chút. Đang còn mộng tưởng với những giấc mơ ngọt ngào bên ông xã của mình, từ đâu ra một tập hồ sơ đánh phịch trước mặt nó. Nó giật mình ngẩng đầu lên, Tiff đang khoanh tay kiêu ngạo trước mặt nó. Nó ngơ ngác hết nhìn đống tài liệu, lại ngước lên nhìn bà cô già Tiff. Nó thơ ngây hỏi:
- Gì vậy?
Tiff nhếch miệng cười:
- Có gì đâu, cô cứ soạn thảo những tập tài liệu này vào máy rồi lưu giữ cho cẩn thận nhá!
Nó há hốc mồm trước chồng tài liệu cao tới mí tấc trước mắt mình:
- Cái....cái...gì???
Tiff sung sướng, hếch mặt lên:
- Tại kế hoạch một của tôi bị cô phá vỡ rồi, nên tôi đành thực hiện kế hoạch hai vậy!
- Hả??? - Nó lại càng ko hỉu những gì Tiff nói, mặt nó thộn ra một đống.
Tiff xoay lưng bỏ đi cười hí hửng, cô lầm bầm:
- Ai bỉu cô với Mina trở nên thân nhau chi, bây giờ tôi chỉ còn thứ vũ khí này để hạ cô thôi!
****************
Suốt cả buổi mày mò cái bàn phím mãi mà nó chỉ mới đánh xong có 1 trang trong....2h đồng hồ (pó chíu). Mỏi cả tay, nó dừng lại, ngả người ra sau ghế, miệng càu nhàu:
- Thật đáng ghét, rõ ràng cô ta bik mình đâu có thạo việc đánh máy này cơ chứ! Cô ta đúng là mụ phù thuỷ đang hãm hại công chúa!
Nó chống cằm suy nghĩ vẩn vơ, ngao ngán liếc qua đống tài liệu vớ vẩn, rồi lại liếc mắt quan sát khắp nơi. Tiff ngồi cách nó ko xa, đnag bực mình, nó giơ hai tay lên làm súng, nhắm thẳng mục tiêu mà:
- Pằng pằng pằng..chíu...chít nhá!...Pằng pằng pằng...
Bỗng "Cốp". Nó áh lên đau điếng, hai tay ôm đầu, định ngẩng lên chửi cho cía tên vô duyên kia một trận. Nhưng Joe đã kịp lên tiếng trước:
- Em có bị hâm ko đấy hả? Ko lo làm việc mà chơi cái trò gì vậy?
Nó xụ mặt, chỉ vào đống tài liệu khủng bố bên cạnh:
- Tại nó cả đấy!
Joe thắc mắc:
- Sao?
- Tiff đưa cái đống tài liệu này đến và bảo em phải đánh cho hết ngần ấy vào máy tính, rõ ràng là cô ta muốn hại em mà!
Joe ngao ngán:
- Ngốc, cô ta bảo em đnáh cho hết nhưng có bảo em là phải đánh hết trong ngày hôm nay đâu!
Nghe Joe nói vậy, hai mắt nó sáng lên:
- Đúng! Anh nói đúng! Thế thì khoẻ rồi, em có thể từ từ mà đnáh!
Joe liếc đồng hồ đeo tay:
- Thôi, hết giờ làm rồi, anh qua thu dọn mấy thứ rồi ra lấy xe đây! Em cũng chuẩn bị về đi!
Nó reo lên mừng rỡ:
- Vâng!
Nó vội vàng thu dọn bàn làm việc lại rồi tí tởn phóng ra khỏi phòng làm việc. Đứng chờ một lúc mà chẳng thấy Joe đâu, nó cứ ngóng cổ vào bên trong gara để xe.
Trong lúc đó, Joe trên đường ra lấy xe thì gặp Tiff, cô nàng xấn tới đề nghị:
- Joe, hôm nay xe em bị hỏng, anh có thể đưa em về được ko?
Joe ngại ngần:
- Nhưng còn Ariel...
Tiff khó chịu:
- Cô ta có phải là vợ anh đâu mà anh lo lắm thế!
- Nhưng...
- Chẳng nhẽ anh đưa cô ấy về được mà lại ko đưa em về được sao?
Những lí lẽ Tiff đưa ra làm Joe khó xử, anh đành gật đầu:
- Thôi được!
- Cám ơn anh nhá!
Joe gượng cười:
- Ko có gì!
Nó cứ phải nói là cái mặt cứ đỏ lên, hai tai như hai ống khói đang bốc hơi ngùn ngụt. Ko tức sao được khi mà xe của chồng nó giờ lại thêm một mạng nữa, là Tiff chơ ai. Cô ta đã đi nhờ xe rồi, vậy mà còn tranh chỗ ngồi với nó, bắt nó phải ngồi ở băng ghế sau, còn ả thì thoải mái ngồi cạnh Joe. Tức hơn là Joe chẳng nói gì, chẳng bênh lấy nó một câu, để mặc cho ả làm mưa làm gió cả lên.
Nhưng dường như Tiff chẳng thèm ngó ngàng gì đến nó, cô nàng hơi ngả người về phía Joe mà cười cười nói nói vui vẻ, mặc dù....độc thoại. Đoạn, Joe bật nhạc lên nghe, cô ta liền chuyển sang bài khác. Nó cảm thấy đã đến lúc mình ra tay. Nó với người lên chuyển lại bài trước rồi hí hửng ngồi nghe, đang hay ho mà lại bị ả chuyển lại, nó tức khí, lại với người lên. Hai người giằng co mãi khiến Joe cũng phải bực mình hét lên:
- TẮT NGAY!
Nó xụ mặt ngồi yên vị lại, còn Tiff thì cũng im lặng hơn....Cúi cùng cũng đến nhà Tiff. Nó như mở cờ trong bụng, miệng lẩm bẩm:
- Cúi cùng cũng đến lúc cô thoát khỏi xe của tôi! (xe Joe chứ có phải xe bà đâu)
Nhưng...trước khi Tiff bước xuống xe, ả vẫn lì lợm kiss bất ngờ lên má Joe một cái nóng bừng làm cô gái ngồi ở sau - tức là nó cũng nóng ko kém. Nó há hốc mồm nhìn cảnh tượng diễn ra trước mắt màko thể làm gì hơn được, tay chân nó cứng như đá lại. Joe cùng ko hơn gì nó, thế mà ả Tiff còn quay lui đá lông nheo đầy thách thức với nó làm máu nó bốc lên ngùn ngụt...Nó cũng vội bước xuống xe theo Tiff, đóng sầm cửa lại và tiến tới trước mặt Tiff, hai tay ko quên chống nạnh:
- Cô vừa nãy làm cái gì vậy hả?...Cô ko bik trơ trẽn àh?...Tôi mà như cô thì tôi xấu hổ mà chết cho rồi! Cô là con gái mà cứ theo đuổi lẳng nhẵng một người đàn công đã có nơi có chốn thế mà ko bik ngượng hả?
Tiff ko hề nao núng, cô nàng cũng chống nạnh lên:
- Ý cô là gì hả?...Tôi thix đeo đuổi ai thì kệ tôi, liên can gì tới cô chứ! Còn nữa, cô nói Joe đã có nơi có chốn là sao chứ? ANh ấy đã lấy vợ đâu!
- Tôi.... - Nó đứng họng, liếc vào trong xe, có vẻ như nó chẳng thể nói thêm được gì nữa.
Tiff liền nói:
- Nói cho mà bik nhá! Cô với tôi chẳng là cái gì sất! Cô mà đòi làm đối thủ của tôi ư? CÒN LÂU NHÁ!
Nói rồi Tiff ngoảy đít bỏ vào nhà, còn nó thì trơ cái mặt ra, mặc dù ấm ức lắm nhưng sao nó chẳng thể nói thêm được gì nữa. Joe đứng cạnh nó từ khi nào:
- Sao ko nói anh là chồng của em?
Nó giật mình ngạc nhiên, đôi mắt xoe tròn đầy thắc mắc nhìn Joe. - Oáp!...
Nó há miệng ngáp một cái rõ to + rõ dài làm Hebe cũng...ngáp lây theo. Chả là suốt từ sáng tới giờ, tức đã 5h chiều, nó cứ phải nói là bù đầu bù óc với công việc. Toàn thân nó uể oải, hai mắt cứ mún nhắm tịt cả lại, bi rờ nó chỉ ước có một cái giường êm ái xuất hiện ngay trước mặt nó để được thả mình đánh một giấc ngon lành. Nhưng...
- Ọc.. ọc... ọc...
Hebe dáo dác:
- Gì vậy???
Nó đỏ mặt xoa xoa cái bụng mình, nhăn nhó:
- Tại đói quá đấy mà!
Hebe quay qua trợn mắt nhìn nó:
- Chẳng phải lúc nãy bà mới ăn một cái san-wich mà, lại còn thêm một cốc nước quả lớn nữa, vẫn còn đói sao?
Ella xụ mặt:
- Chừng đó sao no được, bà thì lun được chàng chăm cho ăn no ngủ kĩ rùi, đâu có như tui.
Hebe đỏ mặt, chả là dạo đi đảo Guam zề, anh chàng Jiro của chúng ta đã đau khổ thất tình, nhưng may mà có Hebe luôn ở bên cạnh an ủi nên chẳng bik tự bao giờ anh chàng quay sang có tình củm thực sự với Hebe. Từ đó, thái độ ân cần đối với Hebe của Jiro xuất hiện bất cứ nơi đâu, bất cứ lúc nào đã trở nên quá ưh là phình phường.
- Có đâu! Chỉ là...mà...- nháy mắt với Ella - chả phải bà cũng có chàng lo cho rùi sao!
Hebe mỉm cười tinh quái, còn Ella thì ngượng ngùng:
- Thì...tại cái duyên số chớ bộ...- sắc mặt từ đỏ chuyển sang xám xịt lại -...nhưng cái lão ấy có chịu chăm sóc gì cho tui đâu, chỉ toàn bik cho mình thui!
Bỗng ánh mắt của Hebe hướng ra chỗ khác, đầy phấn khích, cô nàng vỗ tay vào vai Ella:
- Vừa nhắc chàng là chàng đã đến rùi đấy kìa!
Nó ngơ ngác nhìn theo phía Hebe chỉ, thì ra "cái lão ấy" mà nó nói đã xuất hiện, thậm chí đang tiến về phía nó. Mặt nó cau có, khó chịu mà chẳng hỉu vì sao vậy, đúng là khi đói thì ngừi nào cũng dể cáu bẳn cả. Hebe khúc khích cười khi thấy nó làm bộ vậy:
- Nè, đừng nói với tui là bà đang định bụng làm nũng chàng đấy nhá?!?
- Ai thèm! - Nó cau có.
- Thèm gì cơ?
Sam ngơ ngác hỏi, anh chàng đã đứng cạnh nó từ bao giờ. Nó thì chả nói gì, còn Hebe bik thân bik phận nên lánh sang chỗ khác. Nó bực mình:
- Ko gì cả.
Nhưng....
- Ọc... ọc... ọc...
Tiếng động hay ho lại phát ra từ bụng nó, nó ngượng đỏ mặt khiến Sam phải phì cười, anh ghé sát tai nó thầm thì:
- Đi ăn chứ bà xã!
Khỏi phải nói, sắc mặt nó thay đổi hoàn toàn. Nãy giờ xám xịt bao nhiu, bi giờ thì chuyển snag hồng hào tươi tắn bấy nhiu. Nó cười tươi rói, đôi mắt long lanh sáng ngời rạng rỡ:
- Thiệt hok?
Sam hắng giọng, ra vẻ nghiêm nghị:
- Giám đốc Sam này đã bao giờ nói dối chưa nhỉ?
Nó bụm miệng, chỉ mún cười phá lên thật sung sướng mà thui, đã lâu lắm oài mới có dịp Sam mời nó đi ăn thía mà lị:
- Chưa!
- Vậy thì còn chờ gì nữa mà ko đi cho rồi!
Sam vừa tính quay đi nó lại gọi giật lại:
- Mà có đấy!
- Gì cơ? - Sam nhíu mày.
- Chốc nữa nói cho nghe nhá!...Còn bi rờ... đi ăn đã!
Nó phóc tới ôm chặt lấy tay của Sam. Điều này cũng đã trở nên quá quen thuộc với mọi người trong công ty rồi, Từ sau dạo trở về từ Guam, Sam đã quyết định nói ra sự thật với mọi người trong công ty rằng Ella chính là bà xã của anh. Khỏi phải nói, ai nấy đều ngạc nhiên, thậm chí sững người. Nhất là mí cô gái trong công ty ai nấy đều tiếc hùi hụi mặc dù bik rằng mình cũng chẳng thể nào có được phước làm vợ của giám đốc.
Lúc nãy bx của tôi nói tôi đã nói dối mọi người điều gì chăng?
Giọng Sam vang lên đều đều bên tai nó, cả hai đang ngồi hóng mát bên bờ sông, dưới ánh trăng bạc. Nó im lặng một lúc sau mới lên tiếng:
- Em chỉ nói rằng anh có nói dối thôi, chứ đâu có bảo anh đang nói dối!
Nó quay sang cười lém lỉnh, Sam thì khó hiểu:
- Nghĩa là anh từng nói dối!?!
Nó ngẩng mặt lên nhìn trăng, gió mát lùa qua từng sợi tóc của nó:
- Chẳng nhẽ anh hem nhớ sao?
Một phút suy ngẫm, Sam chợt nhớ ra một điều:
- Àh.... ý em muốn nói chuyện anh đã giấu em là bx của anh với mọi người?
- Ừhm! - Nó gật đầu - Đúng vậy! Hỏi thật nhá! Anh iu em từ khi nào vậy?
Sam bik gì có ngày nó cũng sẽ hỏi điều này, anh chàng ko ngần ngại trả lời:
- Có lẽ...nếu em hỏi anh nhận ra rằng mình yêu em từ khi nào anh sẽ trả lời được, chứ hỏi yêu em từ bao giờ thì anh ko dám chắc là từ bao giờ!
- Được, vậy thì anh nhận ra rằng đã yêu em từ khi nào vậy?
- Từ lúc em suýt chết đuối ở Guam.
- Anh yêu em vì điều gì?
Sam mỉm cười:
- Nếu nói ra lí do thì anh có nói đến sáng cũng ko hết, chỉ có thể nói rằng anh yêu em chỉ vì yêu em!
Nó đỏ mặt, lảng ánh nhìn sang chỗ khác, miệng lí nhí:
- Đến lượt em....em yêu anh từ lúc...chúng ta đi hưởng tuần trăng mật, lúc anh đã cứu em khi em bị anh hù rớt xuống biển ^^....em yêu anh vì rất nhiều điều...có thể cả trăm ngàn lí do ko thể kể ra hết....cũng như anh, em yêu anh chỉ vì yêu anh!
Nó ngả đầu vào vai ox của mình, còn Sam thì khỏi phải nói, anh chàng hạnh phúc như thế nào, chẳng bik nói sao, chỉ bik dùng bờ vai của mình nâng đỡ đầu nó, chỉ bik hôn nhẹ lên mái tóc ngắn cũn nhưng tràn đầy hương thơm dịu dàng của nó. Bỗng nó hỏi:
- Vợ chồng mình đã kiss nhau mí lần oài nhỉ?
Sam giật mình, có vẻ như anh chàng cũng ko nhớ rõ nữa, dường như hai người đã từng hôn nhau khá nhìu nhưng rõ ràng là chả chút ngọt ngào tẹo nào...Anh chàng nói, giọng có vẻ như bối rối:
- Anh...ko nhớ rõ nữa!
Nó ngẩng đầu lên, mỉm cười:
- Em cũng vậy, chỉ nhớ rằng chúng ta đã môi chạm môi khá nhìu lần rồi nhưng có ko hề ngọt ngào tẹo nào cả. Nhớ có lần em đã chủ động kiss lên má anh, chỉ có lần đó mới cảm thấy có chút hương vị...nhưng...thật sự ko rõ ràng lắm!^^
Nó lém lỉnh cười, Sam nhíu mày:
- Anh cũng muốn bik cái cảm giác đó thế nào rồi đây! Em có muốn ko?
- Hả? - Nó ngơ ngác nhìn Sam.
Sam ko nói thêm câu nào nữa bởi vì anh chàng đang đặt đôi môi của mình lên đôi môi hồng xinh của nó, một nụ hôn ngọt ngào và đằm thắm hơn bao giờ hết. Có vẻ như cho đến lúc môi Sam chạm vào môi nó nó mới hỉu được điều anh nói, ngốc đến thế là cùng. Bây giờ, cả hai đã bik được hương vị của nụ hôn tình yêu mà cả hai đều muốn bik bấy lâu nay. Chắc chắn hai trái tim này đang cùng chung một nhịp đập, đang cùng hướng về nhau, thủ thỉ cho nhau nghe những câu chuyện tình yêu của riêng mình.
Nó ngước mắt lên, ra là Tiff nhà ta đnag đứng trước mặt nó ra oai. Hai tay Tiff chống nạnh, giọng đanh:
- Làm xong chỗ tài liệu tôi giao chưa?
Nó hả hê cười tươi rói:
- Xong lâu oài, đây!
Nó giơ xấp tài liệu ra trước mặt Tiff một cách tự tin khiến Tiff phải nheo mày nghi ngờ:
- Có thật là xong chưa vậy?
Nó nhún vai:
- Cô tự kiểm tra đi, thiếu thì tôi chịu phạt.
Tiff khó chịu ngoảy đít bỏ đi, trong đầu thầm nghĩ: " Chắc chắn cô ta ko thể tự mình đnáh xong tập tài liệu này nhanh vậy được....liệu có phải....Joe đã giúp cô ta ko nhỉ???"
Nó thì hả hê cười trước thái độ bực mình của Tiff, cô ta tức giận ra mặt...cũng may có Joe giúp, nếu hem nó chắc chết dưới tay bà cô già này quá.
Trong khi nó sung sướng vậy thì Joe đang được sễp Den gọi vào phòng làm việc hỏi chuyện.
"Cạch"...Joe đóng cửa lại, chào Den rồi ngồi xuống chiếc sofa cạnh đó, anh chàng thắc mắc:
- Anh có chuyện gì cho gọi tôi vậy?
Den quẳng cây bút lên bàn rồi tiến lại, ngồi đối diện Joe, gương mặt có phần nghiêm túc khiến Joe cảm thấy bất an, thường thì trên môi anh chàng Den này lun nở nụ cười chết ruồi... í nhầm...chết người mà lị. Den nhìn chăm chăm vào mắt Joe và bắt đầu hắng giọng:
- Joe này, đây ko phải việc công nên tôi hỏi cậu ko phiền chứ?
" Đúng như mình dực đoán, có chuyện gì đây nhỉ?", Joe nhướng mày nghĩ thầm. Anh chàng gật đầu:
- Có chuyện gì mà anh muốn hỏi tôi ngay trong giờ hành chính vậy?
Den ngả người lên ghế, nụ cười lại nở trên môi đầy tinh ranh:
- Anh và Ariel có quan hệ như thế nào vậy?
Thoáng sững sờ, Joe đã phải giật mình trước câu hỏi này. Joe bik rồi sẽ có ngày mọi sự thật sẽ được tiết lộ, mặc dù rất ngạc nhiên nhưng rõ ràng anh chàng vẫn cố ko để Den thấy được sự lúng túng của mình...Có lẽ đã đến lúc Joe nên làm một điều gì đó cho người vợ đáng iu của mình...nhưng bik nói từ đâu đây???...Mặc dù anh chàng đã chuẩn bị tinh thần trước nhưng bây giờ miệng Joe cứng đơ lại, ko bik nói gì....Nhận ra được sự khác thường từ Joe, Den liền nói:
- Tôi đoán ko nhầm thì hai người chắc chắn có mối quan hệ rất mật thiết phải ko?...Nếu ko tại sao từ lúc mới vào đây làm, cả hai lúc nào cũng sớm đi chiều về cùng nhau như vậy, nếu ko sao cậu và Ariel lại luôn quan tâm chú ý tới nhau như vậy? Phải chăng hai người đnag iu nhau???
Joe nắm chặt hai tay mình lại, ngẩng đầu lên mạnh dạn hỏi:
- Vậy trước khi trả lời, anh có thể nói cho tôi bik tại sao anh lại quan tâm tới vấn đề này vậy?
Den mỉm cười:
- Vì...Tiff...có lẽ cậu bik nó dành tình cảm cho cậu như thế nào chứ Joe? Theo như tôi nhận xét một cách khách quan, Tiff là một người con gái thuộc mẫu phụ nữ mong đợi của nhiều người đàn ông, tại sao cậu ko thử chấp nhận nó?
- Thú thật, Tiff đúng là rất tốt,...nhưng tình cảm vốn dĩ ko thể ép buộc được...nhưng tôi ko tin chỉ vì điều đó mà anh lại gọi tôi vào đây nói chuyện thế này!
Den đành thú thật trước sự tự tin của Joe:
- Thôi được....vì....tôi rất có cảm tình với Ariel.
" Cúi cùng thì cũng chịu thú nhận...nhưng tôi sẽ ko để anh đắc ý đâu", Joe thầm nghĩ với vẽ mãn nguyện....."Tên này cũng ko vừa, hỏi vặn vẹo một hồi cũng buộc mình nói ra lí do!", Den thầm nghĩ....Joe bỗng dưng dứt khoát:
- Ariel là vợ tôi!
- ....Gì cơ???....Tai tôi ko nghe nhầm đấy chứ???....
Den vô cùng kinh ngạc trước những lời Joe vừa nói khiến Joe nhắc lại:
- Ariel đúng là vợ tôi, chúng tôi đã kết hôn được 4 năm trời! Câu trả lời mà anh cần rồi đấy!...Tôi có thể ra được rồi chứ!
Toan đứng dậy thì bỗng dưng Den mỉm cười một cách tinh quái, anh chàng liền nói:
- Khoan...tôi ko tin!
Joe quay ngoắt lại, giọng vẫn bình thản:
- Sao? Ko tin?
- Đúng, tôi chỉ tin trừ khi.....
Gì???
Joe quay lại ngơ ngác hỏi, còn Den thì mỉm cười đầy ẩn ý:
- Trừ khi cậu đứng trước mọi ngừi và nói to rằng Ariel Lin chính là vợ của cậu thì tôi mới tin!
....Thoáng sững sờ trước đề nghị quái gở của Den....mặc dầu vậy nhưng Joe vẫn cố gắng ko để cho Den bik rằng mình đang lúng túng..." Thôi thì đã đến lúc cho mọi ngừi bik sự thật rồi!" - Joe thầm nghĩ vậy, anh chàng khẽ nhếch mép cười rồi bước nhanh ra khỏi phòng Den..
Mọi người vẫn đang say sưa làm việc...Joe hít một hơi thật sâu và nói to:
- Mọi người cho tôi 1 phút!
Ai nấy đều ngơ ngác quay lại nhìn Joe chằm chặp như một vật thể lạ. Trong khi đó Den bước nhẹ nhàng ra phía sau lưng Joe, có vẻ như Den đã đoán trước Joe sẽ làm điều gì.
Trong lúc đó Joe thì đang liếc mắt khắp nơi tìm hình dáng nó...quái...cái giờ phút quan trọng này thì bỗng dưng nó biến đâu mất tiêu...Thôi thì đành một mình công khai vậy, Joe hắng giọng:
- Xin lỗi đã làm mất thời gian của mọi người...nhưng...tôi có một điều muốn nói...một việc mà tôi đã giấu ko cho mọi người bik lâu nay...Điều tôi muốn nói là...điều tôi muốn nói....là.........ARIEL LIN....chính là người vợ yêu dấu của tôi bấy lâu nay!
1s, 2s, 3s...15s, phải mất 15s sau mọi người mới có thể ngậm miệng lại vì há quá to và vì cái thứ dung dịch trong miệng bắt đầu trào ra khóe môi Ai nấy bắt đầu bàn tán xôn xao, trong đó có cả những lời tiếc rẻ của những bà t8m, của những ông t8m....đặc bik, có một người nãy giờ cứ thần người ra, gương mặt đầy sững sốt...Có lẽ Tiff ta quá shock trước điều Joe vừa tuyên bố.
Lúc này Joe mới quay lại, nhìn Den đầy thách thức:
- Anh tin rồi chứ!
Den dựa người lên tường, anh chàng chẳng hiểu vì sao ngoài miệng cứ bảo thích nó mà khi bik nó là vợ của Joe, Den ko hề cảm thấy buồn bã, cũng ko hề thất vọng...chỉ có chút gì đó hụt hẫng...có một chút gì đó tiêng tiếc...phải chăng tình cảm anh dành cho nó ko phải tình yêu mà đơn thuần chỉ là một thứ tình cảm gì đó...có vẻ như nó vẫn chưa phải là người mà Den mong mỏi tìm kiếm bấy lâu nay.
Den quay sang nhìn Joe, mỉm cười:
- Cám ơn đã giúp tôi!
Nói rồi Den quay vào phòng làm việc và đóng cửa lại làm Joe ngỡ ngàng. "Cái gì???...Mình đã giúp gì hắn chớ?...Tên này đúng là khó hiểu???...Mà...lẽ ra mình phải cám ơn hắn mới đúng chớ nhỉ..." - Joe tự hỏi. Bỗng anh chàng cảm thấy cánh tay phải của mình đang nóng lên, lại bị cái gì đó cứ giằng lên giằng xuống. ANh chàng liền nhìn xuống...Tiff mắt ướt mắt ráo nhìn Joe đầy...khó hỉu:
- Ko phải chứ Joe?...Ko thể?...Hãy nói cho em bik....ko phải vậy?
Joe hỉu ra được vấn đề, liền kéo tay Tiff ra một góc và nói, giọng nhẹ nhàng nhưng dứt khoát:
- Xin lỗi Tiff, nhưng sự thật đúng là vậy. Ariel là vợ của tôi....tôi bik những tình cảm mà cô đã dành cho tôi, tôi thật sự cảm ơn nhưng tôi đã có vợ...tôi cần có trách nhiệm với cô ấy và quan trọng hơn là...tôi cần cô ấy!
Nói rồi Joe từ từ gạt tay Tiff ra, thật ra hem phải từ từ mà là cố gắng gạt tay Tiff ra, bà ta cứ níu chặt lấy tay Joe hem làm sao gỡ ra được...Cho đến khi Joe đi khuất rồi, nàng ta mới sực tỉnh lại...cô ta nghĩ rằng mình cần phải làm một điều gì đó....Tiff vùng vằng quay lại, gạt những giọt nước mắt mặn chát trên khóe mi và bỏ chạy một mạch...cô bik Ariel đang ở đâu, làm gì...
___________________________
- Phù...xong...cái bà phù thủy này...sao lúc nào cũng bắt mình đi làm mấy cái việc photo coppy này nhỉ? ĐÚng là mụ phù thủy mà...
Nó khệ nệ ôm chồng tài liệu vừa mới photo xong do koan mụ Tiff giao làm. Đang bước ra khỏi caử thì nó khựng lại....hai con mắt nó tròn xoe...sững sốt hem thể tả....trước mặt nó....lần đầu tiên....nó thấy TIff khóc, đúng là cô ta đang khóc, nước mắt cô rõ ràng đang lăn xuồng hai gò má....Nó thật sự bối rối, chẳng bik nên hỏi han làm sao thì Tiff đã lên tiếng trước, giọng đầy tức tối:
- Có thật vậy ko?
Nó nghệt mặt ra, chả hỉu gì cả:
- Gì cơ?
- Cô đừng giả vờ nữa...tại sao các người giấu tôi....tại sao các người đã cưới rồi mà còn giấu tôi...có phải các người muốn đem tôi ra làm trò hề ko hả? - Tiff gần như hét lên, gương mặt tím tái.
Nó đơ cứng cả người, cô ta nói cái gì thế nhỉ? Cái gì mà cưới? Cái gì mà giấu giấu diếm diếm?...Nó dè dặt hỏi:
- Thực ra là cô đang nói gì vậy?
Tiff cố kìm mình lại, cô đang giận đến run cả người, đôi mắt đầy hằn học nhìn nó làm cho nó lạnh cả sống lưng. Tiff mím chặt môi, cố gắng nói rõ từng chữ:
- Cô là vợ của Joe?
-.......
- Có thật vậy ko?
-.......
Nó dường như ko tin vào tai mình nữa...chẳng nhẽ Joe đã nói cho Tiff bik tất cả...Nếu đã vậy...từ nay nó sẽ ko phải cố giấu thân phận mình nữa...nếu vậy từ nay nó có thể thoải mái bên cạnh Joe mà ko lo sợ người khác sẽ nghĩ gì nữa....Nếu vậy....nó sẽ ko còn lo lắng Joe bị Tiff dành giật với nó nữa...Nó cảm thấy rất vui...một cảm giác vui sướng len lỏi trong lòng nó...nó thật sự hạnh phúc...cuối cùng Joe đã nói cho mọi người bik rằng nó chính là vợ của Joe...Nhưng khi ngước mắt lên nhìn Tiff, nó cảm thấy chạnh lòng...cảm thấy thương cho cô đồng nghiệp này...cô ta chả có tội gì, cô ta chỉ có tội là quá yêu Joe mà thôi. Nó nên nói gì đây nhỉ?
- Phải!...Sự thật Joe là chồng tôi...xin lỗi...nhưng tôi rất yêu anh ấy!
Nói rồi nó ôm chồng tài liệu bước đi, bỏ mặc Tiff đnag thẫn thờ sau lưng. Nhưng nó nghĩ cái gì đó rồi quay lại, nói to với Tiff:
- Cô rất xinh đẹp, rất thông minh...tôi tin sẽ có một người nào đó hợp với cô và yêu cô hết mình, đừng buồn, rồi cô sẽ hiểu còn nhiều điều để ta theo đuổi chứ ko chỉ có tình yêu đâu!
Nói rồi nó mỉm cười thật tươi với Tiff rồi quay lưng bỏ đi...Tiff nhìn theo nó với ánh mắt khỏ hiểu, nhưng trong ánh mắt đó đã ko còn sự hằn học, ghen tuông đầy phẫn nộ nữa...Tiff lấy tay gạt nước mắt, tự nhủ với lòng mình:
- Rồi sẽ ổn thôi mà...rồi sẽ ổn thôi Tiffany, rồi tôi sẽ tìm được một người đàn ông hơn Joe nhiều....Đúng rồi, môt cô gái xinh đẹp và quyến rũ như mình thì có khối người theo đuổi, mắc công gì mình phải theo kẻ đã có vợ rồi chứ!
Nói rồi cô nàng hếch mặt lên, lấy lại dáng vẻ tiểu thư đài các kiêu ngạo của mình một cách nhanh chóng.
Suốt từ nãy đến giờ ngồi trong xe nó vẫn ko nói gì với Joe, dường như nó đang chờ Joe nói ra điều gì đó. Còn Joe thì cứ im lìm suốt khiến nó phát bực nên chả thèm nói gì luôn. Bỗng Joe cho xe dừng lại trươc một quán thịt nướng bên đường, nó thoáng chút ngạc nhiên nhưng vẫn im lặng theo chân anh chàng bước vào quán, hai người vẫn chưa nói gì với nhau...thật khó hiểu?!?
Nó ngồi đối diện Joe, gương mặt cứ như cái bơm khiến Joe bây giờ ko thể nhịn cười hơn được nữa, thật ra từ nãy đến giờ anh chàng đang cố tình trêu tức nó, Joe thừa bik tính nó mà...Thấy Joe phì cười, nó làm lạ nên nhón ngón tay chọc vào người anh:
- Này, anh cười gì vậy?
Joe cố nhịn cười, nó thì cái mặt vẫn nghệt ra, chả hiểu gì cả...Bấy giờ Joe mới lên tiếng:
- Chắc em bik cái vụ ban chìu rùi chứ!...Anh đã làm nên một vụ động trời chưa từng có ở đấy bao giờ! Có lẽ sẽ được ghi vào sử sách đấy!
Nó bực mình, vờ hem bik, nó mún Joe phải tự nói ra rõ ràng với nó cơ:
- Hem bik vụ nào cả!
- Hả?...Chưa bik sao? - Joe ra vẻ ngạc nhiên.
- Chưa! - Nó lắc đầu.
- Vụ động trời thế mà em vẫn chưa bik àh? - ANh chàng vẫn cố trêu nó.
- Chưa! - Lại lắc đầu, nó cảm thấy bị ức chế.
- Có thật ko đấy! - Joe nhướng mày dò xét một cách tinh quái.
- Chưa, chưa, chưa....
Nó gần như điên cả lên...mà nó cũng chẳng hiểu sao mình lại vậy nữa. Joe thì dường như đạt được mục đích, anh chàng cười phá lên mặc cho ai nấy đang nhìn hai người đầy khó hiểu.
Joe cố nín cười bớt nhưng vẫn làm nó bực cả lên:
- Anh thật là...sao cứ cười hoài vậy...anh muốn làm em tức phát điên lên sao?
Joe cố nín cười:
- Ừm...vì em sinh ra là để anh trêu tức mà!
- Hả??? - Nó trợn mắt lên đầy tức tối.
Joe đến nước này đành nhường nó:
- Thôi được, anh định kiếm một nơi nào đó lãng mạn để nói nhưng ngang qua đây ngửi thấy mùi thịt hun khói thơm quá nên hem chịu nổi.
- Sao? - Mặt nó nghệt cả ra.
Bỗng mặt anh chàng chuyển sang nghiêm túc lại:
- Lúc chiều, em có bik anh đã nói những gì với mọi người ko?...Anh đã thừa nhận với mọi người một điều....Em có bik đấy là điều gì ko?
Nó chỉ chực chờ những lời này được thốt ra từ miệng Joe:
-Anh mau nói đi!
- Anh đã nói anh đã cưới một con mèo về làm vợ đấy!
- Hả??? - Nó chỉ tay vào mặt mình đầy ngạc nhiên, hai mắt tròn xoe ngây thơ.
Nó đến phát tức lên, định cho anh chàng một trận nhưng....cái gì đang xảy ra vậy?...Joe bỗng vươn người dậy kiss lên môi nó một cách ngọt ngào ko thể tả. Nó sững cả người, hành động, cử chỉ đáng iu này của Joe khiến nó nguôi ngoai hẳn cơn giận vì vừa bị ví như một con mèo...Đồng thời, hành động này khiến mọi người xung quanh đó phải trố mắt nhìn theo rồi bàn tán xì xào...Thật kì lạ, Joe vẫn ko phản ứng gì, có vẻ như anh chàng xem chốn này ko người, chỉ có mỗi cặp vợ chồng Joe - Ariel.
Nó đưa tay lên sờ trên môi, gương mặt đỏ ửng, nó bẽn lẽn nhìn Joe, mặt anh chàng trông cũng đỏ như trái gấc hem kém, ai bảo anh chàng hem bik ngại là gì cơ chứ! ^^
Joe cứ thế cắm cúi nhai thịt, chả dám nói thêm gì, nó thì vui lên hẳn, ko còn mang gương mặt bí xị nữa.
Trong lúc đó, tại nhà Den:
- Gì cơ? - Den tỏ ra khá sững sốt khi nghe Tiff nói Mina sẽ về Mĩ.
- Đúng thế đấy! Chính xác là đúng 7h tối nay chị ấy sẽ có chuyến bay gấp về Mĩ. - Tiff khẳng định một lần nữa.
- Sao cô ấy đi mà chẳng nói gì với anh cả vậy?
- Em ko bik, có lẽ chị ấy nghĩ rằng mình đã hoàn toàn mất anh nên ko muốn ở lại làm gì nữa...với lại chị ấy vốn dĩ là một con người ko chịu thua kém ai bao giờ, nên đi trong im lặng có lẽ là tốt nhất. Em nghĩ thế đấy. - Tiff lắc lắc ly rượu vang đỏ trên tay và nhận xét.
Den liếc lên đồng hồ, đã 6h30. Anh chàng liền phóng như bay ra khỏi nhà ko một chút chần chừ khiến Tiff ngạc nhiên nhìn theo, trên môi cô nàng nở một nụ cười mãn nguyện:
- Rồi sẽ đâu vào đấy thôi anh trai iu dấu của em àh!...- Tiff khẽ thở dài, cô nàng chợt nhớ tới lời đề nghị của một anh chàng người Mĩ gốc Hàn tên là Dalny, anh chàng này là một người dễ mến và đáng tin vô cùng, Dalny rất có cảm tình với Tiff. Bỗng Tiff mỉm cười đầy thích thú. - Có lẽ đã đến lúc mình đi tìm tình yêu của mình rồi!
..............
Tại sân bay, đã 6h56'.
Xe Den vừa dừng lại là anh chàng đã chạy xộc vào trong chỉ mong tìm được một người. Den đưa mắt nhìn khắp nơi nhưng vẫn ko thấy Mina đâu, Den chạy thật nhanh đến cửa số 11 như trên bảng chỉ dẫn. Nhưng đã quá muộn, khi Den vừa đến nơi cũng lúc chỉ kịp thấy bóng dáng nhỏ bé của Mina cùng với chiếc vali đỏ khuất sau cánh cửa phòng cách ly.
Hụt hẫng, thất vọng, một nỗi xót xa đến khó tả bỗng dưng trỗi dậy trong lòng Den. Den chỉ bik đứng thần người nhìn hun hút vào cánh cửa trước mặt...Nếu như Den nhận ra Mina mới chính là người con gái quan trọng trong lòng mình sớm hơn thì sẽ ko có ngày hôm nay...Nếu như Den bik đựoc chuyến bay này của Mina sớm hơn thì lòng anh sẽ ko đau như bây giờ...Nếu như trước đây Den chịu suy ngẫm lại vị trí của Mina trong lòng anh thì có lẽ sẽ ko như bây giờ...Hàn ngàn câu " Nếu như..." trong lòng Den như muốn vỡ tung cả ra. Nhưng tất cả chỉ là vô vọng, Den chỉ còn bik quay lưng ra về mà ko thể nói gì hơn đựoc nữa...
ĐÚng lúc Den vừa quay lưng lại thì bỗng có một giọng nói trong trẻo quen thuộc vang lên sau lưng:
- Den!
Den dường như ko tin vào tai mình, anh quay lại. Đôi mắt anh mở to đầy vẻ sửng sốt trước sự hiện diện của Mina. Den ấp úng ko nên lời:
- Chẳng...chẳng phải...em vừa...
Mina kéo chiếc vali đỏ tiến tới trước mặt Den và mỉm cười:
- Chẳng hiểu sao em lại ko muốn về Mĩ nữa! Có lẽ...
Đang còn định viện thêm vài lí do cho hành động của mình thfi Den đã ôm chặt Mina vào lòng, chặt đến nỗi Mina cảm thấy nghẹt thở. Cô cố đẩy Den ra nhưng anh chàng vẫn cố ôm chặt lấy thân hình nhỏ bé của cô. Mina ngạc nhiên đến ko nói được câu gì, còn Den thì có rất nhiều để nói với cô:
- Đừng đi! Em có bik anh đã rất hối hận khi nghe thấy tin em chuẩn bị rời khỏi đây ko!?!... Anh đã nhầm khi nghĩ mình ko hề yêu em, nhưng ngược lại, trong trái tim anh luôn đầy ắp bóng hình của em, trái tim của anh luôn hướng về em! Đừng đi, xin em đừng đi! Anh yêu em!
Quá bất ngờ trước tất cả sự việc, hai hàng nước mắt hạnh phúc lăn dài trên đôi má hồng xinh của Mina. Cô ko ngờ quyết định hoãn chuyến bay của mình lại quyết định được cả hạnh phúc cuộc đời cô. Thực ra cô chỉ định về Mĩ một tuần để thăm bố mẹ, nhưng ko hiểu sao lúc sắp bước lên máy bay cô lại ko muốn đi nữa, thế nên mới quay ra, cô đã rất ngạc nhiên khi thấy Den cũng có mặt ở sân bay, và mọi chuyện ngoài mong đợi đã xảy ra mộ cách nhanh chóng. Quá xúc động, đến lúc này cô vẫn ko thể nói lên lời nào, chỉ bik dang hai tay ôm chặt lấy Den như ko muốn rời anh bất cứ giây phút nào.
_________________________
Tại lan can trước phòng vợ chồng Joe - Ariel
- Bầu trời đêm này đầy sao nhỉ! Thích quá! - nó ngẩng mặt lên nhìn trời đầy vẻ thích thú.
Joe bước lại ôm lấy nó từ đằng sau, hai người tựa vào nhau ngắm sao đầy hạnh phúc. Bỗng nó hỏi:
- ANh có bik lúc anh vừa tuyên bố "điều đó" Tiff đã đến tìm em ko?
- Bik chứ!
Nó ngạc nhiên ngước lên nhìn Joe đầy thắc mắc, Joe liền giải thích:
- Anh còn ko bik tính cô ấy sao, anh đã chắc chắn cô ấy sẽ đến tìm bà xã của anh để hỏi chuyện!
- Vậy sao anh ko chạy theo cứu em, nhỡ em bị cô ta ăn thịt sao! - Nó giả vờ ngây ngô.
Joe phì cười:
- Anh thừa bik em sẽ giải quyết được vụ này, với lại cô ấy đâu có xấu như em nói!
- Nghĩa là anh khen cô ấy chứ gì! - Nó hơi bực mình.
- Em đang ghen đấy àh? - Joe trêu nó.
Nó giằng người ra khỏi Joe, đứng sấn sang một bên hờn dỗi:
- Ai thèm ghen với cô ta!
Joe mỉm cười tinh quái:
- Ko ghen mà lại đỏ mặt tía tai lên thế hả?
Anh chàng lại ôm chầm lấy nó từ đằng sau, mặc cho nó cố giảu nảy ra khỏi tay anh nhưng anh vẫn ko chịu buông:
- Đứng yên cho anh ôm nào mèo con!
- Gì? - Nó liếc xéo Joe đầy hăm dọa.
ANh chàng vẫn lì lợm ko buông:
- Có muốn bik vì sao anh ko chạy theo ngăn cô ta đi tìm em ko?
Nó bĩu môi:
- Có phải anh định nhân cơ hội đó cho cô ta hạ gục em rồi anh cùng cô ta vui vẻ với nhau chứ gì!
- Ngốc, cái đầu em chỉ nghĩ được đến thế thôi sao? - Joe kí nhẹ vào đầu nó.
Nó lấy tay xoa xoa đầu, quay lại nhìn Joe, ánh mắt vừa có chút hờn dỗi, vừa tràn ngập iu thương đến khó tả...Nhìn nó vậy khiến Joe phì cười, anh ôm chặt nó vào lòng:
- Vì anh rất tin vợ anh ko dễ bị hạ gục, bik cách ứng xử trong mọi tình huống dù có khó khăn thế nào, và vì...anh rất yêu vợ anh!
Nói rồi Joe hôn nhẹ lên mái tóc thơm mượt mà của nó, còn nó thì mỉm cười đầy hạnh phúc trong vòng tay ấm áp của Joe...
Trong khi đó, thập thò đằng sau tấm rèm cửa, có hai tên đang cười rúc rích do nhìn trộm được những giây phút ngọt ngào của đôi vợ chồng kia. ( Hai kẻ đó chắc các bạn cũng bik là ai rùi chớ nhỉ?)
Trang:
[<] 1,
5,
6,[7],
8,
6 [>]Đến trang: