ao họ nói vậy làm sao tôi biết – Hoàng cười tủm tỉm
- Anh….đúng là đồ…cà chớn mà….- Trúc tức quá hét lên
- Cô là con gái sao cô hét to thế? – Hoàng nhăn nhó
- Kệ tôi- Trúc chu mỏ lên
- Đúng là đồ “gà tre” mà, gáy khỏe thế ko biết !!- Hoàng chép miệng lắc đầu
- Anh…! Tôi ko thèm đôi co với anh nữa! – Trúc giận dữ bỏ đi
- Ey, cô đi đâu vậy, từ từ thôi, ngã bây giờ - Hoàng hốt hoảng chạy theo
- Tôi đi mua đồ, hôm nay tôi tính đi mua sắm với Dung mà, nãy giờ đi mua cho anh rồi bây giờ tôi phải mua cho tôi chứ - Trúc lạnh băng
- Giận hả, đùa tý thôi mà, thôi bây giờ tôi đưa cô đi mua nhá, hi hi tình nguyện làm hướng dẫn viên, hướng dẫn viên hơi bị đẹp trai nhá. – Hoàng phồng má nói
- Hì hì – Trúc phì cười – Thôi đc rồi đi thôi
- Lúc nãy anh chọn cái nào làm quà vậy? Trúc vừa ngó nghiêng vừa hỏi Hoàng
- Ah, cái thứ 2 đó – Hoàng cười tủm tỉm
- Ừh, cái đó đẹp bá cháy luôn- Nó cười híp mí
Hai đứa đi lăng xăng hết cửa hàng này đến cửa hàng khác, chỗ nào Trúc cũng ngó 1 chút, sờ 1 chút, trông con nhỏ thích thú lắm. Hoàng chạy theo bở cả hơi tai, nhưng mà thằng nhóc lại thấy thích, chả hiểu sao nó lại thích ngày nào cũng đc thế này. Trông con nhóc cứ hồn nhiên, cười khanh khách, nhìn nụ cười của con nhỏ mà Hoàng chả thấy mệt gì hết.
- Thôi tôi mua đủ rồi, mệt quá, chúng ta gọi cho Dung và Hùng xem họ thế nào rồi- Trúc cười toe toét quay ra phía Hoàng
Chẳng thấy Hoàng đâu, con nhóc đang ngó quanh ngó quất để tìm, hay là thằng nhóc bị lạc nhỉ, đang ngẩn ngơ thì bất ngờ có tiếng Hoàng sau lưng
- Tìm tôi hả? – Hoàng cười dịu dàng và đưa cho Trúc 1 cái kem nhìn vô cùng hấp dẫn
- Oa, trời ơi, ngon quá đi!!!- Trúc reo lên
- Chạy nhảy từ nãy chắc mệt lắm rồi đúng hok, ăn kem đi cho mát – Hoàng nhẹ nhàng
- Hì hì, sao biết tôi thích ăn kem, anh tài thật đó – Trúc cầm cái kem ăn ngon lành, nó ăn 1 cách say mê và thích thú
Hoàng nhìn con nhóc ăn kem ngon lành, trông nó thật dễ thương
- Tôi thấy cô thật giống với những cái kem – Hoàng mỉm cười
- Là sao? – Trúc ngạc nhiên mở to mắt nhìn Hoàng
- Kem có nhiều loại nhiều vị, chua có, ngọt có, đắng đắng của socola có, béo ngậy như vani có, cũng như cô vậy. Kem tuy bề ngoài nó lạnh nhưng khi ăn vào lại khiến cho người ta có cảm giác ngọt ngào, dễ chịu. Đôi khi vì lạnh quá lại khiến cho người ăn buốt đến đỉnh đầu. Tuy vậy ko ai là có thể cưỡng nổi sức thu hút của những cái kem. – Hoàng nói và nhìn Trúc say đắm
Trúc ngạc nhiên và cũng ngước nhìn Hoàng… 4 mắt lần nữa lại gặp nhau…cứ thế… 1 cảm giác rất lạ trong con nhỏ, lần đầu tiên nó thấy Hoàng nhìn nó dịu dàng như thế. Nó thấy bối rối trước ánh mắt này kinh khủng. Làm sao đây???? Hoàng đang từ từ cúi xuống…tên cà chớn này định làm gì vậy….hơ hơ…
“Heo ko đòi ăn kem, heo ko đòi ăn bánh…” – Tiếng chuông điện thoại làm cả 2 đứa đều giật bắn, Trúc luống cuống cầm điện thoại lên “Dung calling”
- A..Alo, Dung hả, mình nghe nè – Trúc lắp bắp, có lẽ nó vẫn còn hồi hộp sau chuyện vừa rùi, bằng chứng là mặt nó vẫn còn đỏ tưng bừng
-
- Xong rồi, mình đang tính gọi cho bồ đó
-
- Ok, xuống liền
Trúc cúp máy quay ra nói với Hoàng
- Đi thôi, Dung đang đợi tôi ở ngoài đường, bây giờ cũng khá muộn rồi.
2 đưa ra thang máy, đến tầng 1 Trúc đi ra, còn Hoàng tiếp tục xuống tầng dưới lấy xe.
…………………………………………� � �………………...
- Ê, cô em, cô đang đợi ai đấy? 1 tên trong số 3 tên bước tới phía Dung cười cợt nhả
Dung sợ hết hồn, xung quanh đây ko có ai, Trúc chưa ra, Hùng và Hoàng cũng ko có, chỉ có mình nó ở đấy, mặt nó tái nhợt khi thấy 1 lú bặm trợn xuất hiện. Nó lắp bắp
- T..ô..i …đợ….i ….b..ạn
- Bạn trai hả? Thôi mặc kệ nó đi, đi chơi với bọn anh nhé cô e xinh đẹp? 1 tên có vẻ là tên đại ca cười nham nhở
- K..hô..ng- con nhỏ lấy hết can đảm nói, mắt nó đã ngân ngấn nước
- Không là thế nào, từ xưa đến nay Cường “híp” tao muốn là phải đc – tên đó gằn giọng và tiến về phía Dung, nó đang tính kéo Dung đi thì Trúc ra đến nơi, nhìn con bạn thân của nó bị mấy tên du côn cợt nhả nó đã sôi máu lên rồi
- Buông bạn tao ra, lũ khốn kia – Trúc hét lớn, nó lao như tên vào phía Dung
- Trúc, Trúc ơi – Dung mừng rơn
- Ô, 1 con nhóc nữa xuất hiện kìa, hôm nay hên quá, toàn gặp đc mấy em xinh như mộng – 1 tên cười khả ố, cả 3 tên vây lấy Dung và Trúc
- Đừng sợ Dung, có Trúc đây rồi – Trúc đứng trước che cho Dung, đúng là “mĩ nhân cứu mĩ nhân”
- Đi chơi với anh đi cưng – 1 tên đưa tay lên mặt Trúc
Lập tức nó tóm lấy bàn tay và bẻ ngược lại làm thằng nhóc kia kêu lên oai oái. Nhanh như chớp nó đá 1 cú giữa bụng tên đằng trước làm thằng đó ko kịp trở tay và ngồi phịch xuống đất ôm bụng. Tên còn lại đứng đằng sau lao lên thì con nhóc hạ chân xuống lấy đà và đá đúng mặt nó. Thằng nhóc ôm mặt nhăn nhó, lợi dụng lúc đây Trúc lên gối tên đang bị nó bẻ tay làm nó gục hẳn, Tên bị đá vào mặt kia lao vào ôm đằng sau lưng Trúc gì chặt 2 tay con nhóc. Lập tức Trúc giơ chân thật cao đá ra đằng sau đúng mặt tên đó, thằng kia bị đá phát nữa vào mặt thì choáng váng, và tiếp tục bị bồi thêm 1 đấm vào bụng. Nó nằm lăn ra đất kêu la thảm thiết
- Đồ mất dạy, cho chừa đi nhé – Trúc phủi tay, chợt nó nhận ra tên bị đánh sau cùng kia quen quen, àh là tên Cường “híp”. Cái tên mất nết này vẫn chưa từ bỏ thói côn đồ, nhớ lại vụ nó đánh Long đến chấn thương sọ não mà con nhóc lại sôi hết cả gan ruột
- Thì ra là mày hả Cường!..Mày đã nhận ra tao chưa?.. Gan mày to lắm mới lại đụng vào tao đó – Con nhóc gằn từng tiếng và mặt nó chuyển dần sang trạng thái sát thủ nó tiến tới chỗ Cường, còn mặt Cường đang dần chuyển sang trạng thái tái mét vì nhận ra thủ lĩnh của trường C khi xưa. Hồi đó nó đã bị đập cho te tua, rồi bị đuổi học.
- L..à…là cô sao? À ko, đại tỷ, em sai rồi, em biết lỗi rồi, đại tỷ tha cho e –Cường rối rít, 2 thằng đàn e thấy đại ca như vậy lại càng khủng hoảng hơn, 2 thằng ngẩn tò te chả hiểu gì cả
- Tha nè… tha nè…cho mày chừa tật sàm sỡ con gái nhà lành nhá….- Cứ mỗi 1 câu là Trúc lại oánh 1 cái, 3 tên côn đồ la oai oai chịu trận
Hùng và Hoàng phóng vút xe ra, chỉ tại tìm cái vé xe mà mãi ko thấy nên mới ra muộn thế này, thấy từ xa 3 tên con trai lạ hoắc đứng cùng 2 con nhóc làm cả 2 hoảng sợ, liền lao tới. Đến nơi, cảnh tượng trước mắt còn kinh hoàng hơn. Trước mặt 2 Hùng và Hoàng là 3 tên đang lê lết, thương tích đầy mình, còn Trúc thì đang ra sức đạp đạp, đấm đấm, miệng ko ngừng chu chéo. Cảnh tượng vừa hãi hùng vừa buồn cười.
- Có chuyện gì thế - Hoàng và Hùng cùng lên tiếng
3 tên lưu manh thấy ở đâu lại xuất hiện thêm 2 tên cao to lực lưỡng nhìn bộ mặt ngầu ngầu đâm càng hoảng sợ. Trông mặt chúng nó trắng bệch
- 3 tên này chọc ghẹo e, Trúc nhìn thấy, kết quả là thế này đây – Dung chỉ tay về phía đó
- Chúng mày chán sống rồi phải ko? – giọng Hùng đanh lại, mắt nó như tóe lửa
- Thôi tha cho chúng nó đi, chúng nó cũng te tua quá rồi anh – Dung lên tiếng
- Thôi nể e đó, chúng mày còn ko mau đi đi kẻo tao gọi công an gô cổ cả lũ chúng mày bây giờ - Hùng hăm dọa, câu nói có hiệu lực ngay tăp lự cả 3 tên chạy bán sống bán chết. Đúng là xui xẻo mà, tưởng hên hóa ra xui tận mạng, vì tụi nó nhận ra 2 thằng nhóc vừa xuất hiện là ai. 2 đại thiếu gia nổi tiếng nhất thành phố này, đụng vào thì tụi nó chỉ có mức bán xới sang chỗ khác mà làm ăn.
Hoàng thì chạy ra phía Trúc, cầm tay, cầm chân, quay mặt bên trái bên phải, vẻ mặt đầy lo lắng
- Cô có sao ko, có bị đau chỗ nào ko, tụi nó có làm gì cô ko? – Nhìn thằng nhóc lo lắng trông đến tội
- Tôi có làm sao đâu- Trúc thấy Dung và Hung nhìn chằm chằm cười khúc khích thì vội vàng rút tay khỏi tay Hoàng
- Đúng rồi đó mày, nhìn thì biết, mấy thằng lưu manh kia mới lĩnh đủ chứ cô bé này có làm sao đâu – Hùng cười tủm tỉm
- Mày thì biết cái gì? Dù sao tụi nó cũng là 3 thằng con trai mà, cô để yên để tôi xem nào – Hoàng vừa nói vửa tiếp tục xăm soi chân tay mặt mũi Trúc
- Trời ah, mày hâm vừa vừa thôi chứ, con nhỏ này là quán quân karate mà ? Hùng hét lên
- Ơ, chuyện đấy…chuyện đấy sao mấy anh biết vậy – Trúc bối rối
- Đó là chuyện của tôi, phải ko Hoàng – Hùng cười toe toét
- Ừh- Hoàng cười phụ họa
- Các anh đúng là…chơi xấu – Trúc phì cười
- Mình về thôi Trúc nhỉ - Dung cười
- 2 e về bằng gì- Hùng cười hỏi
- E tính đi taxi
- Ôi, giời, e lên xe đi anh trở e về, còn Hoàng trở Trúc về nhé 2 người là hàng xóm mà – Nói xong Hùng kéo Dung lên xe
-Ey, từ từ,…- Trúc với theo.
- Sao nữa – Hùng hỏi
- Để Dung đi với anh tôi ko an tâm chút nào – Trúc nói
- Ặc, bực cô chết mất thôi, khùng vừa thôi chứ, tôi sẽ chở Dung về tận nhà đc chưa, đảm bảo bạn cô ko mất 1 sợi tóc
- ý bồ sao? Trúc quay sang Dung
- Ơ,…ko sao đâu để anh Hùng trở mình về cũng đc mà. Bồ về cùng anh Hoàng đi – Dung có vẻ bẽn lẽn
Có lẽ Trúc hơi hiểu chuyện gì sau thái độ của Dung, nó mỉm cười tủm tỉm
- Ừ, thôi đc rồi, bồ về đi nhá. Còn anh, Dung mà mất sợi tóc nào tôi vặt trụi đầu anh cho coi – Trúc cười toe toét với Hùng
- Ôi trời sao lại trên đời có đứa con gái hung dữ như cô nhỉ?..Thôi tôi đi nhé! Tao đi đây – Hùng nháy mắt đầy ẩn ý với Hoàng và phóng vút đi Trên đường đi, Dung im re chả nói gì, nó vốn là 1 đứa nhút nhát mà, nó mặc váy nên có vẻ hơi bất tiện. Biết vậy, Hùng nhẹ nhàng
- Em bám vào anh đi kẻo ngã đấy
- Dạ…Ko sao mà anh – Dung bẽn lẽn
- Ko sao cái gì, anh ko muốn bị con gà tre kia vặt trụi tóc đâu, àh ko, e mà bay mất ko khéo cô ta xé xác anh ra í chứ - Hùng dừng xe lại quay ra nhìn Dung
- Anh sợ Trúc vậy sao – Dung tủm tỉm
- Cô ta đáng sợ thật, nhưng đó chỉ là 1 lý do thôi, lý do chính là cái khác – Hùng nháy mắt rồi cầm tay Dung để nhẹ vào eo nó.
Dung vừa ngại ngùng, vừa sung sướng, chuyện này xảy ra như trong mơ vậy. Nó đang ngồi sau lưng Hùng, người mà nó thầm thương trộm nhớ suốt cả năm trời. Nó từ chối tất cả những lời tỉnh tò vây xung quanh chỉ vì nó đã dành tình cảm của mình cho Hùng.
Cách đây 1 năm, khi tan học Dung ra cổng trường thi nhận đc điện thoại báo bác lái xe trên đường ra đón nó thì xe bị trục trặc, con nhỏ đành ngồi đợi ở trạm xe bus gần đó. Đang ngồi thì có 1 đám thanh niên trong đó có 1 tên nhóc học trường khác thích Dung nhưng đã bị Dung từ chối.
- Dung, đi chơi với bọn anh đi, đảm bảo e sẽ rất vui, có khi e sẽ suy nghĩ lại lời đề nghị của anh – thằng nhỏ cười
- Ko, tôi ko đi
- Sao lại ko, hôm nay e nhất định phải đi với anh – thằng nhóc đó có vẻ tức giận
- Đã nói là tôi ko đi, anh để cho tôi yên – Dung đứng dậy nhưng bị thằng nhóc đó tóm chặt tay
- Vậy thì phải dùng biện pháp mạnh với cô thôi…Đi nào ! – Dứt lời thằng nhóc đó lôi xềnh xệch đi
- Ko…Buông tôi ra…Anh làm cái gì thế?... Tôi la lên bây giờ đấy! – Dung hét lên, mắt ngân ngấn nước
- Tụi mày làm gì bạn gái tao thế?...Chán sống rồi phải ko? – 1 tiếng nói cất lên
Cả lũ sững lại quay ra, 1 tên con trai cực kì đẹp trai với bộ mặt ngầu và dữ tợn ngồi trên 1 chiếc xe to như khủng long.
- Ơ…a…n…h…Hùng – thằng nhóc đang kéo Dung lắp bắp, mặt nó tái mét
- Biết tao là ai rồi hả? Sao còn ko bỏ cái tay bẩn thỉu của mày ra đi – Hùng gằn từng giọng và tiến tới chỗ Dung
- Dạ..dạ..anh ơi…thực…thực tình e ko biết…anh bỏ qua cho e…- thằng nhóc kia sợ đến líu cả lưỡi
Dung chả hiểu mô tê gì cả, tự dưng có 1 tên xuất hiện kêu là bạn trai nó, lũ kia thì có vẻ sợ anh chàng này lắm. Hùng tiến tới giáng 1 cú vào mặt thằng nhóc kia làm nó ngã lăn ra đất, môi nó rớm máu, lũ còn lại im re. Hùng khoác vai Dung dịu dàng
- Đi thôi e
- Ơ…tôi…- Dung lắp bắp
- Đi thôi e, anh để e đợi lâu hả, anh xin lỗi nhá – Hùng cười
Dung hiểu ý, con nhóc im re, khi ra xa khỏi đám nhóc đó, Hùng bỏ tay khỏi người Dung, mặt nó lại trở về trạng thái lạnh băng
- Xong rồi, cô có thể về rồi đó, từ bấy giờ thằng đó có cho tiền cũng ko dám đụng đến cô đâu
- Cảm ơn anh – Dung lí nhí
Bác lái xe đã đến bấm còi gọi Dung, Hùng thấy vậy phóng vút đi, con nhỏ nhìn theo ngẩn ngơ.. “anh ý tên là Hùng…”
Sau 1 hồi tần ngần Trúc cũng ngồi lên xe Hoàng, lần này Hoàng đi thật chậm, suốt cả quãng đường chả ai nói với ai câu gì, nhưng ko hiểu sao Trúc lại cảm thấy thoải mái, lần đầu tiên nó thấy Hoàng cũng dễ thương đó chứ. Nó tự cười 1 mình
- Gà tre nè – Hoàng đột ngột lên tiếng
- Hả? Gì cơ? – Trúc hơi giật mình
- Hôm nay…cô có vui ko?
- Vui chứ - Trúc cười tươi
- Vui thì tốt rồi hì hì, tôi cũng vui lắm, lâu lắm rồi tôi ko thấy vui như thế này, thật là thoải mái quá!
Cả 2 cùng cười, và lại im lặng suốt quá trình đường đi, cả 2 đều thấy trong suy nghĩ của mình về người còn lại đã có 1 chút gì đó thay đổi
Tối hôm đó tại nhà Trúc, nó đang học bài thì có tin nhắn
- “Trúc à, Long nè, Trúc đang làm gì thế, ngày hôm nay đi chơi có vui ko?”
- “Vui lắm, tiếc là ko có Long đi cùng, ko thì sẽ vui hơn nhiều đó”
-“ Tiếc thật, hôm nay Long có công chuyện đột xuất phải đi với ba, nhất định lần sau Long sẽ đi chơi với Trúc”
- “Hi hi, không sao mà, 2 bác khỏe chứ Long, hôm nào Trúc qua nhà chào 2 bác nhé, ko biết 2 bác còn nhớ Trúc ko?”
- “Nhớ chứ, ba mẹ Long nhắc Trúc luôn đó”
- “Vui quá hi hi”
- “Thôi Trúc ngủ sớm đi nhá. Đừng thức khuya ảnh hưởng sức khỏe đó. G9. ”
- “Long cũng ngủ ngon nha. G9”
- “Ah, quên, Long rất nhớ Trúc đó hi hi hi”
- “ Hi hi hi, ngốc xít, Trúc cũng nhớ Long mà”
Trúc gấp sách vở vào, cũng muộn rồi, chuẩn bị ngủ thôi, mai còn đi học nữa chứ. “Tít…Tít…” Lại tin nhắn, chắc lại Long đây. Trúc mỉm cười
“From Hoang dep trai”. ủa, ko phải của Long
- “Gà tre! Ngủ chưa?”
- “Chuẩn bị đây (cộc lốc thế đấy, khác hẳn nói chuyện với Long)”
- “Ừh, ngủ sớm đi nhé, cô hay thức khuya lắm”
- “Sao anh biết tôi thức khuya?”
-“ Hàng xóm mà”
- “Hàng xóm tốt thế, quan tâm đến giờ giấc của nhau nữa”
- “Ừh, tất nhiên, “gà tre” ngốc ngủ ngon nhé”
- “Ok, g9”
Sáng hôm sau, Trúc đến trường với bộ đồng phục quần với áo như thường lệ (ko sửa đc). Hôm nay con nhóc có vẻ vui, nó nhẩm theo lời bài hát suốt dọc đường. Đến lớp nó đã gặp Dung ngồi đó, trông Dung có vẻ vui vẻ hạnh phúc lắm, ánh mắt nó long lanh hơn thường ngày. Nhìn thấy Trúc con nhỏ rạng rỡ, vẫy vẫy. Trúc cười tươi tiến tới chỗ Dung
- Có chiện gì mà hôm nay trông bồ vui thế?...Hay là tối qua có chiện gì hả?...Khai ra mau…!!!!!!!!- Trúc cười liếc nhìn Dung
Mặt Dung đỏ lựng (tố cáo rõ ràng rồi nhá)
- Ơ, …có chuyện gì đâu…bồ kì quá!!!
- Thật ko?...Giấu mình đây…Haizzzzzzzzz – Trúc giả vờ thở dài
- Thì…thì cũng có – Dung bối rối
- Hi hi hi mình biết mà, kể đi, tò mò muốn rớt tim nè – Trúc lay lay Dung
- Anh Hùng….mời mình đến dự sinh nhật chị anh ý – Dung cười, 2 má hồng hồng
- Thiệt sao????- Trúc sửng sốt
- Thiệt, hôm qua đi đường anh nói thế mà
- Thế bồ nói sao? – Trúc hồ hởi
- Thì…mình lúc đầu cũng ngại, sau thì đồng ý vì anh thuyết phục giỏi quá – Dung cười tươi
- Ah, mình hiểu rồi, anh muốn ra mắt em dâu tương lai cho bà chị gái xem mặt đây – Trúc giả vờ chống cằm suy tư, ra vẻ lắm
- Trêu mình hả, mình đang lo nè
- Lo gì?
- Thì chuyện đó, nhà anh Hùng là tập đoàn mĩ phẩm lớn nhất nước, hôm đấy chắc chắn sẽ có nhiều khách lắm, mà mình thì…
- Thì sao chứ? Bồ cũng đường đường là 1 đại tiểu thư mà, hơn nữa chính anh Hùng mời bồ mà, lo lắng gì nữa.
- Hay bồ đi với mình nhá- Dung rụt rè đề nghị
- Ngốc xít – Trúc cốc vào trán Dung- Mình có đc mời đâu mà đi, với lại bồ có anh Hùng đi cùng rồi lo gì. Đi đi, đừng sợ, ai mà bắt nạt bồ nói mình – Trúc phông mồm hua chân tay loạn xạ nói
- Ừh, mình biết hậu quả rồi, như 3 tên hôm qua chứ gì, te tua + tan tác + tang thương hí hí –Dung bịt miệng cười
- Mà hôm qua, cảm ơn bồ nha, thực sự lúc đó mình sợ muốn rớt tim luôn – Dung cười
- Ngốc xít, cám ơn gì, còn nói kiểu đây tôi giận ah nha – Trúc cười dịu dàng cốc vào đầu Dung phát nữa
Giờ ra chơi, 2 đứa chuẩn bị xuống canteen, ra đến cửa đã thấy Long cười tươi đứng đợi, chuyện…2 lớp gần nhau mà
- Long…đợi Trúc lâu chưa?
- Mới hà… Long qua rủ 2 bạn xuống canteen lun thể - Long cười dịu dàng
- Đi thôi – Trúc kéo tay Long và Dung đi, nhìn con nhỏ thật hạnh phúc
Trong canteen, sau khi tìm đc 1 chỗ, Long xung phong đi mua đồ (galang nhỉ)
- Bây giờ thì mình biết tại sao rồi – Dung lấp lửng
- Biết gì cơ?
- Nguyên nhân bồ luôn dửng dưng trước anh Hoàng, người mà mỗi khi ra đường là các cô gái ai cũng phải ngoái nhìn
- Sao? Ý bồ là sao?
- Suốt ngày ở bên cạnh 1 người đẹp trai như Long thế kia thảo nào sắc đẹp của hotboy trường mình chả là gi cả nhỉ???? Hi hi hi – Dung cười khúc khích
- Thì ra là cô hả? – Một giọng nói khinh khỉnh lảnh lót cất lên
Cả Dung và Trúc ngước lên, 2 đứa con gái, trông xinh xắn, trang điểm lòe loẹt, khuôn mặt sắc sào đang nhìn 2 con nhóc
- Cô là… - Trúc ngạc nhiên
- Tôi là Tuyết Mai, còn đây là Tuyết Lan e họ tôi
- Cô kiếm tôi hả, có chuyện gì ko?
- Có chứ. Rất nhiều chuyện là đằng khác, ko chỉ cô đâu, cả cô ta nữa – Tuyết Mai gằn giọng chỉ về phía Dung
- Tôi chả hiểu cô nói gì cả, chúng tôi ko biết cô thì chả có chuyện gì để nói cả - Trúc lạnh lùng
- Có chứ, cô đừng giả ngây giả ngô, định dùng bộ dạng non nớt của mình để mồi chài con trai chứ gì, tôi nói cho cô biết anh Hoàng là của tôi, cô đừng có tiếp cận Hoàng nữa – Tuyết Mai long sòng sọc lên như thể bao uất ức cô nàng dồn nén phun trào ra hết
- Còn nữa, Hùng là của tôi – Tuyết Lan lên tiếng, cô đừng có đeo bám anh ý nữa, anh ta chằng thích loại người con gái như cô đâu, họa chăng anh ta chỉ chơi đùa thôi,
- Tôi…tôi với anh Hùng chằng là gì cả - Dung lắp bắp
- Cô còn chối nữa sao, chính mắt tôi hôm qua còn thấy cô ngồi sau lưng Hùng ôm Hùng nữa, định qua mặt con này sao – Tuyết Lan túm cổ áo Dung
- Buông…ra – Trúc gằn từng tiếng- Bỏ tay cô ra khỏi người Dung mau…Ko đừng có trách tôi nặng tay với cô đó…- Trúc lừ mắt
Tuyết Lan nhìn thấy ánh mắt đầy đe dọa của Trúc, nó thấy ớn lạnh, từ từ buông Dung ra. Nhưng tụi nó vẫn có vẻ tức tối
- Các cô thật là đáng thương, các cô chỉ biết đi đe dọa những người mà các cô cho là có ý định tiếp cận 2 người đó sao, sao các cô ko đi mà chiếm giữ trái tim người ta thay vì làm mấy trò hèn hạ này. Hay các cô ko có khả năng đó. – Trúc khinh khỉnh
- Cô…- Tuyết Mai lao tới phía Trúc - Này, cô kia, cô làm cái gì thế? Ai cho cô đụng vào bạn gái của tôi? – Tiếng Long giận dữ cất lên, nó đặt khay đồ ăn xuống bàn
Cả 4 đứa quay về phía Long, lúc này trông thằng nhóc có vẻ bực bội lắm rồi, nó đã nghe thấy tất cả những gì mấy đứa con gái nói vói nhau, “Hoàng là ai? Tại sao lại liên quan đến Trúc của nó chứ?”. Long đi về phía Trúc, nó khoác vai Trúc và quay ra phía Tuyết Mai
- Đây là bạn gái của tôi, tôi ko hiểu cô nói từ nãy là có ý gì, nhưng Trúc nói đúng, tốt hơn hết là cô nên chạy theo giữ cái tên bạn trai của cô và đừng làm phiền bạn gái tôi. Tôi nói vậy chắc cô hiểu. Còn nếu từ nay cô còn động đến Trúc 1 lần nữa, ko đừng trách tôi ko nể mặt phụ nữ - Giọng Long lạnh lùng đanh thép, nó thực sự tức giận.
Tuyết Mai và Tuyết Lan nghe vậy, tức tím tái người, lần đầu tiên có 1 tên con trai (ngoài Hoàng và Hùng) gặp tụi nó mà ăn nói cục cằn như vậy, 2 đứa nó vốn nổi tiếng xinh đẹp kênh kiệu hàng tá anh theo mà. Tụi nó bỏ đi ko quen ném cái nhìn căm tức về phía 2 con nhóc.
3 đứa ngồi xuống bàn ăn, tự dưng ko khí trầm hẳn, Long biết vậy nó cất tiếng
- Trúc và Dung ăn đi, kệ bọn họ, suy nghĩ làm gì, Long mua nhiều đồ lắm, đừng để ế chứ - Long dịu dàng đưa đồ ăn cho từng đứa
- Long ah…thực ra…ko như Long thấy đâu…- Trúc ngập ngừng, lần đầu tiên nó thấy khó xử thế này, nó cảm thấy bối rối khi sợ Long hiểu lầm nó, trước kia khi còn ở trường cũ, đám đàn e của nó toàn con trai, suốt ngày nó đi đâu cũng 1 lũ con trai đi xung quanh nhưng nó lại ko thấy khó xử như lúc này
- Long hiểu mà, Long biết Trúc là con người như thế nào mà, đừng bận tâm, mấy con nhỏ chanh chua thấy ớn luôn, i như con nhỏ Minh Hồng ngày xưa vậy – Long lè lưỡi
- Hí hí – Trúc cười khúc khích, Long luôn làm nó an lòng, lúc nào Long cũng dịu dàng với nó, bên Long nó thực sự cảm thấy bình yên và hạnh phúc
- Dung ăn đi nhiều vào nhá – Long nháy mắt với Dung
- Hì hì, ok
…………………………………………� � �……………………………………..
Từ 1 góc của canteen, Hoàng và Hùng đều nhìn thấy cảnh tượng đó, Trúc và Dung đang ăn uống và cười rất tươi với Long. Hoàng ko nói gì, mắt nó cứ dán chặt về phía đó. Con nhóc và thằng nhóc kia đang rất vui vẻ, chưa bao giờ con nhỏ nhìn nó bằng ánh mắt dịu dàng như nhìn thằng nhóc kia cả. Nó thấy trái tim như ai bóp nghẹt lại, cổ họng nghẹn đắng lại, chân tay run lẩy bẩy… Nó đang rất đau lòng...Hoàng thất thểu đi ra ngoài, Hùng thấy thế cũng chạy theo.Hoàng im lặng, mỗi lần nó bực bội hay buồn điều gì là nó lại im lặng, lần này ko những bực mà nó còn cảm thấy đau lòng. Thằng nhóc đó là ai mà sao thân mật với con nhỏ đó vậy.?....
- Thằng nhóc đó tên là Long, Trần Tuấn Long, con trai và là người thừa kế tập đoàn Hùng Long đó, nó mới đi du học ở Mĩ về - Hùng nói
-……………………..
- Nó và Trúc là bạn từ thủa thanh mai trúc mã đó, từ hồi con nhỏ còn trong Nam lận – Hùng nói tiếp
- Sao mày biết? – Hoàng bật dậy (cứ nghe đến Trúc là như thế)
- Nghe nói hồi trước thằng nhóc còn cứu mạng Trúc 1 lần đến nỗi suýt chết đó
- Mày lấy thông tin đó từ đâu ra, chắc chắn ko đó?
- Chắc, từ Dung, hôm trước tao có đề cập vấn đề đó thì Dung kể như thế
- Thảo nào, “gà tre” lại thân thiết với thằng nhóc đó như vậy- Hoàng tức tối
- Ừh, chả trách, con nhỏ lúc nào cũng cười tươi với thằng nhóc đó như thế - Hùng tủm tỉm
- Mày thôi đi nhá, tao chưa đủ tức hay sao? Mà mày vừa nói nó là con trai tập đoàn nào cơ?
- Tập đoàn Hùng Long
- Hả? Tập đoàn Hùng Long, nó đi du học Mĩ về ah, thảo nào tao chưa găp mặt nó bao giờ
Tập đoàn Hùng Long và tập đoàn Vương Hoàng (của gia đình Hoàng) là 2 tập đoàn lớn nhất nhì nước, xét về khía cạnh thế lực thì Long chả kém gì Hoàng. Hoàng cứ ngồi thừ ra
- Chỉ là bạn thân thôi mà, phải ko mày- Hoàng ngu ngơ hỏi
- Mày đúng là ngốc xít, mày ko thấy ánh mắt chúng nó nhìn nhau “tình thương mến thương” như thế nào ah, nhất là cái thằng nhóc đó – Hùng nhăn nhó
- Vậy…vậy tao phải làm sao – Hoàng tiu nghỉu
Nhìn bộ mặt ỉu xìu của thằng bạn, Hùng vừa thấy tội vừa thấy buồn cười
- Tuy nhiên cũng ko phải là ko có cách – Hùng tiếp
- Là sao???? Hoàng mắt rực sáng lên
- Bây giờ mày nên dùng chiến thuật đánh vào tâm lý, để lại ấn tượng trong lòng con nhỏ, chứ cái cách mà dùng mĩ nam kế của mày có vẻ ko ổn, con nhỏ kia ở cạnh 1 thằng nhóc đẹp trai như thế suốt ngày nên nó nhờn với mày là phải. Mặt khác xét về khía cạnh nào đó, chúng nó thực chất chỉ là bạn thân từ nhỏ cho nên mày vẫn còn cơ hội.
- Thật sao, mày nghĩ tao còn cơ hội sao – Hoàng cười tươi rói
- Trời, 30 chưa phải là tết, với cả mày quên mày là ai hả cái thằng ngốc kia – Hùng trợn mắt
- Ừh, hen, thế mà suýt nhụt chí anh hùng hì hì. – Hoàng cười ngoác miệng
Hùng nhìn thằng bạn cười vô tư vậy, thằng nhóc là thế. Trước mặt người khác nó có thể lạnh lùng, phớt đời nhưng bên trong nó vẫn còn trẻ con thế đấy, nhất là từ khi nó gặp Trúc, Hùng thấy Hoàng cười nhiều hơn, vui vẻ nhiều hơn và có vẻ dễ gần hơn.
- Àh, thế mày với Dung thì sao? – Hoàng hỏi
- Sao là sao? Chả sao cả? – Hùng tỉnh bơ
- Mày định giấu tao nữa sao? Tao biết thừa mày nổi tiếng “đệ nhất sát thủ” tình yêu nhưng mày để ý nhỏ Dung từ năm ngoái mà chả thấy động tĩnh ho he gì cả, chỉ toàn đứng từ xa nhìn lén và bảo vệ nàng thôi - Hoàng cười lém lỉnh
- Xời, mày lo chuyện mày đi, Dung ko giống mấy đứa con gái tao với mày hay gặp, con nhóc ý trong sáng và non nớt quá, tao ko muốn làm con nhóc sợ. Con nhóc luôn khiến người ta có cảm giác muốn che chở cho nó. Hơn nữa, ko hiểu sao cứ nhìn vào mắt nhỏ đó là tao lại chả thể nói đc gì cả, mấy lời lẽ mọi khi vẫn mang ra nói với những đứa khác tao cảm tưởng nếu nói kiểu đó với Dung thì thật là lố bịch. – Hùng tâm sự
- Mày mà cũng có lúc bối rối thế sao? Hoàng sửng sốt
- Tao là người chứ có phải robot đâu mày, hôm trước tao có mới Dung đến sinh nhật chị tao, lúc đấy run lắm mà cứ phải giả vờ bình tĩnh mầy ạh
- Ha ha ha vậy là thần Cupid bắn tên trúng mày rồi – Hoàng cười ngoác miệng trước sự thật thà của Hùng
- Cười cái gì mà cười, biết vậy tao ko thèm kể cho mày nghe nữa _ Hùng nhăn mặt
- Tao đùa mà, mày bây giờ cũng khác gì tao đâu, tao vui vì chúng ta giống nhau, đúng là có phúc cùng hưởng có họa cùng chia
- Thằng hâm!!!...À, hay là tuần sau sinh nhật chị tao mày rủ thêm Trúc đi đi, - Hùng cười tươi trước sáng kiến vĩ đại của nó
- Hay đấy, nhưng ko biết con nhóc đó có chịu ko?
- Để tao rủ Trúc đi, rồi……..mày sẽ….sau đó là….mày hiểu chưa? – Hùng khua chân múa tay 1 hồi
-Ôi tao yêu mày quá hah hah Tan học, Hùng chạy ra ngày lớp Trúc, thấy Trúc và Dung đang ra nó đón đầu và nói
- Trúc nè, tuần sau sinh nhật chị tôi, cô đi dự cho vui nhé, tôi mời đó – Hùng cười ngọt ngào
- Ơ…tôi…tôi ko biết nữa – Trúc ngập ngừng
- Cô đi đi nhé, tôi mời Dung rồi đó – Hùng quay ra nháy mắt với Dung
- Ừh, bồ đi đi, mình đi 1 mình chán lắm – Dung quay ra nài nỉ Trúc
- Để mình nghĩ đã – Trúc phân vân
- Nghĩ gì nữa, tuần sau tôi sẽ sang đón cô và Dung luôn, bye nhé – Hùng chạy đi luôn chẳng để Trúc kịp phản đối
- Đó là ai vậy Trúc ? – Tiếng Long nói đằng sau
- Ah….đó là…- Trúc đang định nói là 1 người bạn thì
- Đó là bạn của Dung đó – Dung xen ngang vào, có lẽ nó ko muốn Trúc phải khó xử
- Ừh, người mà Dung…thầm thương trộm nhớ đó – Trúc cười lém lỉnh
- Thật sao? – Long cười toe toét
- Đừng nghe Trúc…Trúc trêu Dung đó – Mặt Dung đỏ gay
- Đỏ mặt rồi kìa, vậy là Trúc nói đúng chứ trêu gì nữa – Long cười lém lỉnh
- 2 người đó nha…toàn hùa với nhau trêu tôi àh nha – Dung giẩu mỏ
- Ha ha ha ha – cả 3 đứa cùng cười
- Thôi Dung phải về trước đây ko bác tài đợi, bye – Dung chạy tót đi
- Bye
…………………………………………� � �……………………….
- Hôm nay tính rủ Trúc về nhà sau đó đi chơi rồi đi ăn tối, nhưng ba Long vừa gọi điện thoại kêu về có việc phải đi gấp, chán quá – Long phụng phịu
- Không sao mà, thiếu gì thời gian chúng mình gặp nhau, Trúc cũng chưa có dịp gặp và hỏi thăm 2 bác nữa mà, nhất định Trúc sẽ qua nhà Long chơi mà – Trúc an ủi
- Ưh, chắc để hôm khác, tại hôm nay thấy Trúc gặp chuyện ko vui hồi sáng, Long muốn rủ Trúc đi đâu đó cho vui thôi mà hì hì
- Ôi, Long, Long đúng là tuyệt nhất, chỉ cần câu nói này của Long là cũng khiến Trúc vui lắm rồi – con nhóc cười ngoác cả miệng, nụ cười hồn nhiên đáng yêu thế
- Để Long đưa Trúc về vậy
- Thôi, ko cần mà, Trúc thích đi xe bus hơn, Long còn phải về có công chuyện với ba nữa. Trúc lên xe đây – Trúc đi lên xe bus vẫy vẫy Long
…………………………………………� � �………………………………………� �� ��……
Tại biệt thự nhà Long….
- Không!!!!!!!!!!!!! Ngàn lần không – Tiếng hét giận dữ của Long vang lên
- Long! Sao con lại có thái độ như thế với ba con – Mẹ Long lên tiếng
- Ba! Sao ba lại ép con làm chuyện này, thời buổi này còn cái chuyện này sao, con phản đối – Long vấn hét lên
- Đó là chuyện bình thường trong tầng lớp chúng ta, hơn nữa đó là 1 tiểu thư danh giá, xinh đẹp rất xứng với con và gia đình ta
- Cô ta sao? Không bao giờ, con thà chết chứ ko bao giờ lấy cô ta, chỉ đi cạnh cô ta con đã thấy đó là địa ngục rồi– Long cầm tấm ảnh lên ném đi, đó là khuôn mặt rất quen thuộc …Minh Hồng, người mà Long ghét cay ghét đắng
- Sao lại thế? – Mẹ Long ngạc nhiên
- Con có bạn gái rồi, người đó hơn gấp trăm ngàn lần con nhỏ này
- Là ai? Sao mẹ ko biết gì hết
- Là con Trúc phải ko, Trúc con ông Khánh đúng ko? – Ba Long lạnh lùng
- Đúng ah – Long chắc nịch
- Ta ko đồng ý, vì chơi với con nhỏ đó mà suýt nữa con mất mạng, ta ko muốn con ở gần con bé đó chút nào. Chiều nay Minh Hồng và gia đình sẽ từ Mĩ về, con phải đi với ta ra sân bay
- Không, con ko đi
- Nêu con còn trái lời ta thì đừng mong gặp lại con nhỏ kia nữa – giọng ông Trần đanh lại – Ba sẽ cho con sang Mĩ ngay tuần sau, con chọn đi
- Ba!!!!!! – Long uất ức, nó nhìn ba nó bằng ánh mắt đầy phẫn nộ và nó lao như tên lên phòng
“RẦM”. “XOẢNG” “ẦM” Long đóng cửa thật mạnh, nó vớ lấy cái bình hoa trước mặt và ném mạnh xuống đất, và sau đó nó vớ bất cứ thứ gì trước mặt để ném. Mắt nó nhòe đi, nó đang khóc,..nó ngồi thụp xuống đất. Lời nói của ba nó vẫn văng vẳng trong đầu, tất cả cứ như 1 giấc mơ, không, phải nói là 1 cơn ác mộng. Nó mắt chặt mắt lại, lắc lắc đầu như muốn thoát khỏi cớn ác mộng này, nhưng khi nó mở mắt ra vẫn là căn phòng của nó vấn là cơn ác mộng đó, nó đau đớn hét lên và đấp thùm thụp vào tường, tay nó tứa máu, nhưng nó ko cảm thấy đau, nỗi đau tinh thần bây giờ còn lớn hơn gấp trăm lần. Nó chợt bật khóc nức nở, rồi nó cứ im lặng như vậy. 1 tiếng…2 tiếng trôi qua…Nó nghĩ đến TRúc, hình ảnh Trúc chợt hiện lên trong nó, trái tim nó như thắt lại. Nó ko muốn mất Trúc. Không!!!..Nó sẽ ko để mất Trúc.
Thằng nhóc bật dậy, nó đi vào nhà tắm, xối nước vào người, nước lạnh làm nó tỉnh táo. Hơn bao giờ hết, lúc này nó thật phải tỉnh táo và sáng suốt, làm sao để tránh đc cuộc đính hôn này, làm sao để Trúc ko bị tổn thương vì nó biết nếu nó trái lời ba nó sẽ gây khó dễ cho Trúc. Trước mắt hãy cứ làm theo lời ba đã, chiều nay nó sẽ ra sân bay.
Sau khi tắm rửa mặc đồ xong, nó xuống nhà, ba và mẹ nó có vẻ đã chuẩn bị xong chỉ đợi nó xuống.
- Con sẽ ra sân bay, mấy giờ chúng ta đi? – Long bình thản, và chính thái độ đó khiến ba mẹ nó rất ngạc nhiên, chỉ vài tiếng trước thôi nó còn gào thét đập phá phản đối quyết liệt vậy mà bây giờ trong thằng nhóc bình thản chấp nhận như 1 chuyện hiển nhiên. Là 1 người từng trải ông Trần ba Long thừa biết đc chuyện đó
- Ba rất mừng vì thái độ này của con, tuy vậy thay đổi 1 cách nhanh chóng như vậy hẳn phải có lý do.
- Vâng, ba làm như vậy thực sự là ko tôn trọng con, tự tiện sắp đặt chuyện trọng đại này mà ko hỏi ý kiến con. Tuy vậy con sẽ làm theo lời ba tất nhiên phải có điều kiện – Long lạnh lùng, nói từng chữ rành rọt, thằng nhóc nhìn thẳng vào mắt ông Trần ko hề sợ hãi
- Nếu ba ko đồng ý thì sao?
- Vậy tốt thôi, sẽ không có chuyện con sang Mĩ, càng ko có chuyện con cưới con bé đáng ghét đó, và ba nên kiếm 1 người nào đó thừa kế tập đoàn Hùng Long này đi. – Long vẫn nói giọng đều đều và bình thản và nó định đứng dậy đi lên phòng
- Khoan!!! Thôi đc con nêu điều kiện của con đi
- Thứ nhất con muốn học xong mới tính chuyện đính hôn, dù gì con cũng cần thời gian thích nghi với chuyện này
- Cũng đc – ông Trần gật gù
- Thứ hai, ba ko đc đụng đến Trúc, không ngăn cản chuyện con chơi với Trúc
- Cái này…ba đồng ý
- Thứ 3 nếu con biết bất cứ ai trong gia đình ta hoặc cô ta làm tổn thương Trúc con sẽ hủy hôn
- 3 điều kiện thì 2 cái đã liên quan đến con nhỏ kia, nhưng thôi, ta đồng ý
Vậy là kế hoãn binh đã thành công, tạm thời bây giờ Trúc an toàn, chỉ còn chuyện Minh Hồng nữa thôi. Việc đến đâu tính đến đó vậy, Long thở phào.…………………………………………� � �…………………………………..
Tại sân bay
Ba mẹ Long có vẻ rất háo hức đón chờ gia đình thông gia, chỉ có Long là thờ ơ, nó chả muốn gặp mặt cái con nhỏ đỏng đảnh đáng ghét đó chút nào. Một lúc sau có 1 nhóm người trong đi về phía Long và ba mẹ đứng, trong đó có 1 người đàn ông và 1 người phụ nữ ăn mặc sang trọng, Long đoán là ba mẹ Minh Hồng và kia 1 con nhỏ mặc 1 chiếc váy lòe loẹt, trang điểm đậm, tóc uốn kiểu cách đeo 1 cái kính to che gần hết khuôn mặt.
- Chào chủ tịch Trần, cả phu nhân nữa, ko ngờ đc cả 2 vị ra đón, chúng tôi thật lấy làm hân hạnh – Người đàn ông mặc bộ vest sang trọng, dáng người tầm thước bắt tay ba và mẹ Long
- Có gì đâu, chúng ta cũng sắp là người 1 nhà rồi mà – ông Trần cười lịch sự
- Vâng, đây là con gái tôi Minh Hồng
- Cháu chào 2 bác ah, trông bác thật phong độ, còn bác gái cháu thấy bác còn đẹp và trẻ hơn trong hình nhiều. Mẹ nhỉ? – Con nhóc liến thoắng, chưa chi đã nịnh nọt lấy lòng
- Cảm ơn cháu, cháu thật dễ thương – Ba mẹ Long mỉm cười có vẻ hài lòng
- Còn đây là….- ba Minh Hồng quay ra phía Long lúc này đang có bộ mặt rất bất mãn
- Àh, đây là Long con trai tôi
- Thì ra đây là thiếu gia nhà anh chị sao, trông đẹp khôi ngôi lắm
- Chào Long, nhận ra mình chứ? Minh Hồng cười duyên với Long
- Ah….uhm….xem nào hình như tôi có gặp cô rồi thì phải – Long giả vờ nhăn trán suy nghĩ
- Long ko nhận ra thật sao, tệ thật đó – Minh Hồng có vẻ phật lòng
- Ah, Minh Hồng, tôi và cô hình như học chung lớp thì phải, lâu lắm rồi, tôi cũng ko nhớ rõ nữa đúng ko nhỉ - Long giả vờ nhớ ra
- Đúng rồi, đúng rồi đó – Minh Hồng cười sung sướng
- Thôi chúng ta đi thôi, tôi đã đặt 1 nhà hàng rất sang trọng rồi, chúng ta ra đấy rồi tha hộ hàn huyên tâm sự - Ba Long biết Long đang có ý định giở trò, nên mở lời kèm theo 1 ánh nhìn ko hài lòng về phía thằng nhóc, thằng nhóc thì giả vờ lờ đi coi như ko nhìn thấy
…………………………………………� � �…………………………………..
Trên đường đi, Minh Hồng cứ quấn lấy Long ko rời, hồi nhỏ Long đã đẹp trai rồi, lớn lên trông càng phong độ đỉnh cao hơn, nó mê tít thằng nhóc, trông điệu bộ con nhỏ cứ cố tình làm duyên trước mặt nó mà nó thấy ghê ghê, mùi nước hoa nồng nặc làm thằng nhóc muốn ngạt thở thỉnh thoảng phải quay mặt đi chỗ khác. Hồi nhỏ cô ta đã đáng ghét rồi bây giờ nhìn còn đáng ghét hơn
Đến nhà hàng Dragon, mọi người ăn uống nói chuyện vui vẻ, Minh Hồng thì ra sức gợi chuyện với nó, nhưng nó đáp lại bằng những câu trả lời thờ ơ. Tuy vậy cái phong thái lạnh lùng của thằng nhóc càng khiến con nhỏ mê tít, cả buổi nó cứ nhìn Long 1 cách đắm đuối, còn Long thì cắm cúi ăn.
- Thiếu gia nhà anh có vẻ ít nói nhỉ - Ba Hồng lên tiếng
- À, vâng, tính cháu nó vậy, hơi ít nói, có lẽ do lần gặp vợ tương lai nên cũng hơi ngượng đó
- Vậy sao? Trông 2 đứa chúng nó cũng đẹp đôi đó chứ
- Khụ …khụ …- Long nghe 2 từ “đẹp đôi” mà sặc luôn, nó quay lên cười trừ trước cái nhíu mày của ông Trần
Nó chỉ mong cho mau chóng hết cái buổi gặp mặt này, thật đúng là địa ngục, cái kiểu nói chuyện của bố mẹ Minh Hồng và Minh Hồng vừa kênh kiệu vừa giả tạo. Thật bực mình, tuy nhiên trước ánh mắt khó chịu của ba nó, nó đành nói chuyện với Minh Hồng nhiều hơn, con nhóc thấy vậy thì cười tít cả mắt vì sung sướng
Cuối cùng cũng kết thúc, sau khi chào cho đúng phép tắc nó lên xe để về nhà, cả buổi đi đường nó ko nói 1 câu nào với ba và mẹ.
- Con thấy con bé thế nào, mẹ thấy nó dễ thương đó chứ - mẹ Long nhẹ nhàng
- Con thấy sao hả, có sao thì đằng nào cũng phải đính hôn với cô ta mà, có khác gì đâu mẹ - Long vẫn nhìn ra phía ngoài đường
- Nhưng mẹ muốn biết con nghĩ gì về con bé đó
- Vậy thì…con thấy cô ta lòe loẹt như 1 con vẹt, lại còn lắm lời nữa.
Mẹ Long quay ra nhìn ba Long, trông ông có vẻ ko hài lòng về câu nói của Long, nhưng ông ko muốn gây thêm chuyện nữa, hôm nay như vậy là quá đủ rồi.
Về đến nhà, Long kêu mệt, xin phép lên nhà trước. Nó vào phòng là đóng chặt cửa, thằng nhóc nằm vật ra giường, trông nó ko còn sức sống. Từ trước đến giờ nó đã ko thích tiếp xúc với con gái trừ Trúc vậy mà hôm nay phải tươi cười với 1 đứa mà nó ghét nhất, đúng là cực hình. Đây mới là ngày đầu tiên. Ko biết sau này còn chuyện gì xảy ra nữa. Nó thấy nhớ Trúc da diết, cầm điên thoại lên nó bấm số.
-< Alo, Long ah, Trúc đây>– Giọng nói thân quen của Trúc
-Trúc à, Trúc ngủ chưa?
-
- Ko có gì, chỉ là…tự nhiên…Long thấy nhớ Trúc thì gọi điện thoại để nghe giọng Trúc thôi hà – Long cười hì hì để che cái tâm trạng nặng nề của nó
-< Thật sao? Hì hì hì, Trúc cũng đang nghĩ đến Long nè>
- Thật vậy ư? Trúc đang nghĩ gì thế? – Thằng nhóc sung sướng
-< Trúc đang nghĩ xem Long đã ngủ chưa? Đang định gọi Long thì Long gọi đó>
- Thế àh, biết thế để Trúc gọi, đỡ tốn tiền hì hì hì
-< Lại còn thế nữa, ông trời ko phù hộ kẻ gian ác mà he he he>
- Trúc nè….- Long ngập ngừng
-
- Có 1 chuyện, Trúc hứa với Long 1 chuyện đc ko?
-
- Trúc hứa đi, Long sẽ nói
-
- Trúc hứa Trúc sẽ luôn tin Long, luôn ở bên Long, ko rời xa Long dù trong bất cứ chuyện gì xảy ra, Trúc hứa đi
- - Trúc hoảng hốt
- Cũng có 1 số vấn đề nhỏ thôi, Long sẽ kể Trúc sau, nhưng Trúc phải hứa trước đã
- <Ừh, Trúc hứa mà>
- Vậy là Long yên tâm rồi – thằng nhóc cười, chỉ cần câu nói này của con nhóc thì bao khó khăn nó cũng sẽ vượt qua hết
-
- Ba Long….bắt Long đính hôn
-
- Trúc…Trúc ơi….Trúc có nghe Long nói ko thế? Long hoảng hốt
-<………………….>
- Trúc ah, đừng làm Long sợ, Trúc nói gì đi chứ
-<Ừh, Trúc…Trúc đây> - Giọng con nhóc có vẻ nghèn nghẹn, có cố tỏ ra bình thường để Long ko lo lắng
- Trúc àh, Trúc phải tin Long, Long ko hề biết chuyện này, chuyện này quá đột ngột, Long bị ép, Long ko muốn chút nào, thực lòng Long chỉ….thương có mình Trúc thôi – Thằng nhóc luống cuống 1 cách tội nghiệp
- - Trúc thấy tim nó thắt lại
- Rồi, 1 người mà Trúc ko thể ngờ đc đâu, - Long chán nản
-
- Là con nhỏ đáng ghét…Minh Hồng đó
-
- Ba mẹ mình quen biết với nhà cô ta thì phải. Mình ko ưa cô ta chút nào, nhưng chuyện đó ko quan trọng, chỉ cần Trúc tin Long, Long sẽ giải quyết mọi việc 1 cách sớm nhất, đừng rời xa Long nghen Trúc, dù bất cứ chuyện gì đó – Long nhắc lại như sợ con nhỏ quên mất
-<Ừh, Trúc biết rồi mà, thôi Long nghỉ sớm đi, có gì nói chuyện sau nhá>
- Thôi Trúc nghỉ đi vậy hẹn gặp Trúc ngày mai, Bye
-
…………………………………………� � �………………………………………� �� ��..
Cúp máy xuống, Trúc cảm thấy tim mình vẫn còn đập rất nhanh, cảm giác nghèn nghẹn trong cổ họng, nó có cảm giác sắp mất Long, Long sẽ rời xa nó. Nước mắt nó bắt đầu rơi. “Long ơi, Long bảo Trúc phải tin Long sao đây, phải ở bên cạnh Long sao đây hức hức” Nó òa khóc nức nở
“Tít…Tít” tiếng tin nhắn điện thoại, chắc là của Long, nó vồ lấy điện thoại 1 cách nhanh nhất có thể
“From Hoàng đẹp trai” – con nhóc có vẻ thất vọng, nó hờ hững mở tin nhắn ra
- “Ngủ chưa, gà Trang:[<]1,3,4,[5],6,7,9[>] Đến trang: