Old school Easter eggs.
TRUYỆN HAY
Hôn ước kỳ diệu
t chiếc vỏ sò lớn đầy màu sắc, nhìn rất là thú vị. Nó thốt lên thích thú:

- Woaaaa...... đẹp quá!!!

Nó định giơ tay lên cầm lấy nhưng J vội đưa lên cao ko cho nó lấy được. Mừ chìu cao của nó cho dù có với cách mấy, có nhảy lên cách mấy cũng hok seo chụp được chiếc vỏ sò. A nài xin:

- Cho em đi mà!!!.....

J vẫn trêu nó:

- Của anh mà, hok cho được.

A vẫn cố nhảy với lên:

- Cho em đi..... đi mà......cho em đi.....

Nó càng tién tới, J càng tránh thụt lùi, bỗng J vấp phải cái chân ghế và......"RẦM". J té ngửa ra, còn A??? Úi chài, nó mất đà té nhào lên ngừi J. Nhưng chuyện gì xảy ra vậy??? Trong tích tắc, môi chạm môi, 4 con mắt nhìn nhau chằm chằm như thôi miên. Cả nó và J đều đang trợn mắt lên nhìn nhau sững sốt, mặt 2 đứa đang nhanh chóng chuyển sang đỏ lừng lên, nhịp tim ko còn đạp theo từng nhịp một cách bình thường nữa mà thay vào đó, tiếng trống ngực của cả 2 như một lúc một to hơn,.....1s,2s,2s.....10s sau nó mới giật mình nhanh chóng nhổm dậy khỏi ngừi J, cố ko để cho đối phương bik sự lúng túng của mình. Nó vội giật phắt chiếc vỏ sò trên tay J:

- Về tay em rồi nhé!

Lúc này J mới lồm cồm bò dậy, anh chàng cũng cố gắng ko để cho A thấy vẻ mặt đang đỏ lừng của mình:

- Ờ.....cho em đó.....ko đòi nữa nhá!

Nó đỏ mặt:

- Em.....em đi tắm đây.

Nói rồi nó phóng như bay vào phòng tắm. J lúc này mới thở "Phù" một cái, lấy tay sờ vào môi rồi từ từ chuyển sang sờ lên ngực, nơi con tim đang loạn nhịp cả lên. Anh chàng thẫn thờ ngả lưng xuống giường, bắt tay lên trán, cố tìm một lí do giải thích cho cái cảm giác lộn xộn của mình. bất ngờ cửa phòng tắm mở ra, nó chạy lại chỗ tủ quần áo, lôi bộ đồ ngủ ra trước đôi mắt đầy vả ngạc nhiên của J. Nó ngại ngùng:

- Em...em lại quên lấy đồ.

Đóng tủ áo lại nó lại phi vào phòng tắm nhanh như chớp. J lại nằm xuống, miệng lẩm bẩm:

- Vẫn chứng nèo tật nấy, ngừi đâu mừ hay đãng trí.

Cúi cùng thì tuần trăng mật của 2 cặp vợ chồng trẻ cũng đã kết thúc oài. Khi đi cũng như khi về, cứ náo náo nhiệt nhiệt như đi nghỉ hè zậy, hít bik. Về oài thì tất nhiên phải đi học lại, bi giờ ở trường, 2 cặp vợ chồng trẻ nè là tiêu điểm cho mọi ngừi bàn tán kể cả các giáo viên trong trường. Cuộc sống mun màu mun vẻ cứ thế trôi dần đi, trong những năm tháng này cả 4 đứa vẫn sống một cuộc sống chỉ có ăn, ngủ, học, và làm tròn bổn phận và trách nhiệm của mình với gia đình, tuy nhiên, 2 ông chồng hầu như hem coá trách nhiệm gì với 2 bà vợ cả. Suốt ngày Sam và Joe phải khổ sở với hai bà vợ cứ đeo bám suốt, từ sáng tới tối rồi từ tối tới snág mai lại..... Nói chung thời gian nhanh đến chóng mặt, bi giờ Sam đã tốt nghiệp roài, Ella và Joe cũng đang trong kì thi tốt nghiệp gay gắt, còn Ariel??? Cô nàngvẫn vô tư hồn nhiên, lun túc trực bên ông xã mỗi khi ông xã đèn sách ôn tập. Cúi cùng ngày thi cũng đã đến, thi rồi lại đến chuyện đậu hay trượt, nhưng 2 cái đầu, 200IQ và 158IQ như Joe và Ella cũng nhanh chóng vượt qua kì thi đầy cam go này.

Ella mang tấm bằng tốt nghiệp đại học về, vui mừng hớn hở:

- Woaaaaaaaa, cúi cùng cũng tốt nghiệp rồi!!!

Ariel **** chạy tới vui cùng bà chị:

- Chúc mừng chị nhá, hum nay sẽ có một bữa tiệc mừng ông xã em và chị đậu tốt nghiệp đấy!

- Thật hả??? -Ella hả mồm sung sướng.

Đúng lúc đó Joe cũng từ ngoài cửa bước vào:

- Tôi về rồi đây!

Ariel liền chạy đến bên ông xã:

- Ui, ông xã của em tốt nghiệp bằng loại ưu lun àh!!! Tuyệt quá đi!

Nó liền níu tay Joe, Joe khó chịu gỡ tay nó ra:

- Thui, anh lên phòng đây, khi nào có ăn thì gọi xuống nhá!

- Ok! - Vốn dĩ nó quen với thái độ của Joe rồi nên cũng hok tỏ ra bùn chút nèo.

Tối đó cả nhà ăn một bữa thật no nê, ăn bao nhiu là thức ăn ngon, lại còn có cả bia để uống mừng nữa. Tàn tiệc, bốn đứa để lại một chiến trường ko "chê" vào đâu được, nhưng chưa dừng ở đó thui đâu nhá, 4 đứa còn kéo rốc ra ngoài vườn uống típ, hát hò, nhảy múa tưng tưng cả lên. Hic, ngừi ngoài nhìn vào chắc lầm tưởng đây là bệnh viện tâm thần mất.

Khi đã say khướt lắm rồi, Ella và Sam lăn đùng ra ngủ trên bãi cỏ. Ariel cũng ngủ theo, tuy chỉ coá Joe là vẫn còn hơi tỉnh táo. Thấy mọi ngừi ngủ hết rồi, anh chàng định lủi về phòng, nhưg nhìn lại, thấy Ariel nàm trên cỏ lạnh lẽo vậy, Joe hok an tâm nên qđ bế xốc nó lên phòng, mặc cho bộ đi của anh chàng vẫn còn loạng choạng, suýt ngã mí lần ^^.

Àh, vẫn chưa kể cho mí bạn bik, tuy đã là vợ chồng nhưng ai vẫn phòng ngừi nấy chứ chưa chung phòng đâu nhá. Chuyện nì cũng do ông Trịnh mừ ra, ông hem mún Ella và Ariel đang còn học trong trường mà đã phải làm mẹ sớm oài, cho nên ai vẫn phòng ngừi nấy, chỉ cần cả cặp nào tốt nghiệp xoong rồi là cặp đó về phòng mới liền, hí hí. Tức là bây giờ Ariel và Joe vẫn chưa được ngủ một phòng, còn Sam và Ella kể từ giờ phút cô nàng cầm được tấm bằng đại học trên tay là bắt đầu chuyển đến phòng mới ài, căn phòng mừ chỉ coá mỗi Sam và Ella thui. Thế mừ, sáng hum sau thức dậy, 2 anh chị lại bắt gặp đang ôm cứng lấy nhau nằm giữa bãi cỏ còn mờ sương lạnh, hic, tội quá. Sam là ngừi tỉnh giấc đầu tiên, vừa thấy tay mình đang ôm cứng lấy Ella mà hốt hoảng:

- Gì.....gì thế này???

Vì Sam bất ngờ bỏ tay ra khỏi Ella làm ss cũng tỉnh giấc, nhưng hai tay vẫn níu chặt lấy tay Sam, giọng ngái ngủ:

- Im nào... ngủ đi....

Sam ko khỏi bàng hoàng, anh chàng hok ngừng lắp bắp:

- Chả nhẽ....chả nhẽ cả tối hum qua mình và Ella....ngủ với tư thế này sao???

Trong đầu Sam mường tượng ra tư thế ngủ khó coi của 2 ngừi >>> là ôm chặt nhau mà ngủ í mừ. Thế mừ cô ấy vẫn ngủ say như thường được cơ đấy,.....oá, hem phải.....do túi hum qua uống hơi nhìu đây mừ......Sam tự đánh vào đầu mình cho tỉnh táo ra. Thấy Ella vẫn ôm cứng tay mình như vậy anh chàng lắc đầu ngán ngẩm. Liếc đồng hof, thấy đã muộn gờlàm rồi, Sam liền hoảng hốt cố rút tay ra khỏi Ella nhưng vẫn hem có được, àng cố rút ra thì ss lại càng bấu chặt lấy. Cúi cùngm hok còn cách nào khác, Sam đành miễn cưỡng bế xốc Ella lên và len lén đi vào nhà, cố hok để ai thấy. Tiếc là ông Trịnh đã giậy từ sớm, đang ngồi trong phòng đọc báo, nhìn ra thấy vậy ông mỉm cười khẽ gật gù.

Trong khi đó tại phòng Joe, Joe vẫn còn đang thiếp trong giấc ngủ say, còn Ariel thì đang chơm chớp mắt. Mpr mắt ra, con bé nhận thấy đây hem phải là phòng của nó, sao mừ nhìn quen quen, chợt nó quay sang bên cạnh, phát hiện ra khuôn mặt Joe đang nhắm mắt ngủ ngon lành bên cạnh, nó hoảng hốt la lên:

- Áhhhhhhhhh!

Tiếng hét đủ sức làm Joe phải choàng tỉnh zậy tưởng như đang có động đất xảy ra, nhìn lại, anh chàng chả thấy có động đất gì cả. Tiếng nói lắp bắp của Ariel làm Joe giật mình:

- Sao....sao anh....lại ngủ đây???

Joe nhìn nó ngạc nhiên, phải mất 30s sau Joe mới nói được:

- Đây là phòng tui!

Ariel ngước mắt lên nhìn lại căn phòng, nó giật mình. Đúng đây hok phải là phòng nó rồi, ko hỉu tại sao nó lại chui tọt vào đây, lại còn chui lên giường joe nữa mới hay chứ. 36 kế nó chỉ có cách chuồn là tốt nhất mặc cho nó làm sai hay đúng. Thế là cô nàng liền gượng cười:

- Ừhm......thì......thôi, vậy hok còn gì nữa em về phòng đây!

Chả thấy Joe có phản ứng gì nó mừng quýnh và bay nhanh ra khỏi phòng joe, chạy về phòng mình đóng sập cửa lại thiệt lẹ. Khi đã yên tâm trong căn phòng của mình rồi nó mới tự kí vào đầu mình một cái:

- Ngốc ơi là ngốc, leo lên giường ngừi ta khi nào mừ cũng hok nhớ, xí hổ chít đi được.

Chợt nó nhớ lại buổi tiệc túi hum qua, cso khi nào do say quá nên mình chui vào nhầm phòng anh í hok nhỉ??? Nó tự hỏi, khuôn mặt ngớ ra. Rùi pại phẩy tay:

- Thui kệ, miễn sao vẫn an toàn là được rồi....bằng chứng là áo quần vẫn còn nguyên trên ngừi.

Nó lại mừng thầm. Trong khi đó, Joe đang sốt ruột, anh chàng đang cố nhớ lại diễn biến sự việc túi hum qua. Trong trí nhớ của anh chàng, hình như Joe đã chủ động đưa nó về phòng mình, lại còn đặt nó nằm trên giường của mình, sau đó ngủ thiếp khi nào hok bik. Joe nhớ đến đó thì cũng tự kí vào đầu mình một cái giống như Ariel zậy.

- Thật ngốc, sao lại làm vậy chứ......may mà vẫn chưa có chuyện gì xảy ra!

bổ sung một số nhân vật mới nè:
Jiro Wang as Jiro: đồng nghiệp của Ella, mến Ella từ lần gặp đầu tiên, tính tình nhí nha nhí nhố, đáng iu zô cùng, hơi lanh chanh một tí nhưng sống rất thật lòng.

Hebe as Hebe: đồng nghiệp của Ella và Jiro, xung khắc với Jiro nhưng trong lòng thì thầm cảm mến chàng. Cô nàng rất được việc, lại có nhìu anh chàng bám vây xung woanh. Dennis O'neil as Den: Cấp trên của Joe, tính tình hơi khác ngừi một chút, có nụ cười chết ngừi, Joe và Den là tâm điểm của các cô gái.
Hứa Vĩ Ninh as Tử Du: đồng nghiệp của Ariel, em gái Den, là một ngừi quyết đoán, thông minh lanh lợi. Trước đây đã từng học cùng lớp với Joe, bây giờ cũng vào xin làm việc với Joe, rất iu Joe và luôn tìm đủ mọi cách để phá hoại Ariel.
Ngày đầu tiên....nhập phòng, Ella và Sam cứ cãi nhau mãi vì cái phòng của 2 đứa. Ella thích trăng trí căn phòng "hơi khác" với Sam, Sam thì chỉ thích đơn giản còn Ella thì ưa cầu kì. Cứ thế mà cãi nhau suốt làm Ariel và Joe đau đầu cả lên. Cúi cùng nửa căn phòng + nửa cái giường bên trái thuộc quyền sở hữu của Sam, phần coàn lại tất nhiên của Ella.

Bi giờ mừ bước vào phòng này thì chắc là não loạn lin mất thui. Bên của Sam được trang trí theo phong cách hiện đại, khá đơn giản nhưng vẫn đậm chất cá tính của "man". Còn bên của Ella thì mang đầy màu sắc tươi vui với những chú Donal, Mikey,.....nói chung là nhí nhảnh đáng iu. Tuy căn phòng trrông "2 phe" là vậy nhưng may mắn là chiếc giường ngủ và cái cửa ra vào là vẫn còn nguyên vẹn, may mà chưa bị chẻ làm đôi. Đã thế, đến giờ đi ngủ, vừa bước vào căn phòng, cả Sam và Ella tính quay ra vì tưởng vào lộn phòng ^^. Ngay cả chiếc giường ngủ tuy đã được phân chia rõ ràng nhưng đến lúc lên giường, ko ai chịu ai, tranh nhau chỗ rộng cho bằng được. Thế nên lại thêm một cuộc cãi vã giữa đêm hôm khuya khoắt, 2 đứa cứ lấn áp nhau chỗ nằm, lại còn hành hạ cái chăn tội nghiệp. Mà cái chăn có phải nhỏ đâu, thế mừ vẫn cứ thi nhau lôi nó cho đến khi một bên cảm thấy lành lạnh mới chịu được. (Pó chíu 2 ngừi)

Cuộc cãi cọ phải đến tận 12h đêm mới "the end", tuy phòng của Joe cách phòng 2 ngừi đó bởi căn phòng của Ariel nhưng mờ phải đến 12h15' mới ngủ được, còn Ariel??? Há há, dù cho sấm có nổ bên tai nàng ta vẫn hò kéo gỗ như thường.

Ngày đầu đi làm nên từ sớm Ella đã thức dậy chuẩn bị mọi thứ từ đầu tóc, đến áo quần, cách trang điểm,....mang đậm nét cá tính của cô nàng. Tuy dậy sớm hơn cả Sam, nhưng nó lại out khỏi nhà chậm hơn Sam nửa tiếng đồng hồ. Ariel và Joe chỉ còn nước lắc đầu ngán ngẩm nhìn theo cái bóng mập mập lùn lùn đáng iu của nó thui.

Ella luống cuống bắt taxy đến công ty, nhưng nửa đường do ách tắc giao thông nên nó phải cuốc bộ đến công ty. Phải lấy hết sức bình sinh, nó chạy thục mạng lắm nên cuối cùng mới đứng được trước tòa công ty đồ sộ 30 tầng của tập đoàn AMC ( bật mí, tập đoàn của nhà họ Trịnh đấy, thía mừ bà ss nhà ta hem có bik đâu nhá ^^). Ella nhăn nhó chống tay lên đầu gối thở hồng hộc, cố lấy lại sức, nó đứng thẳng dậy, chỉnh chu quần áo và bắt đầu bước vào công ty. Nhưng chưa đến được cửa công ty thì lại va phải một tên....công tử bột từ đâu ra. Ella liền cúi người sorry ngừi ta, thía mừ cái tên công tử này lại la toáng lên:

- Mún chít hay sao mà đụng phải ông hả???

- Xin lỗi, thật sự tôi ko cố ý! -Ella cố giữ bình tĩnh.

- Là nhân viên của cái tập đoàn này mà lại ngốc thế sao? Đúng là một lũ chết tiệt, chả được việc gì cả!

Tên đó như nổi khùng lên, đến lúc này Ella hok giữ nổi bình tĩnh nữa:

- Xúi quẩy mới đụng phải thằng hâm như anh đấy, tui đã bảo ko cố ý mà sao anh cứ ồn ào lải nhải hoài thế hả?

Tên hâm tức khí lên:

- Dám bảo ông mày hâm àh, ừh thì hâm này!

Vừa nói tên hâm giơ tay lên định tát Ella một phát, nó nhắm mắt lại chờ đợi một cú đánh mà sẽ làm cái má nó đau lên mất. Nhưng kì lạ thay, 5s sau mà nó vẫn ko đau đớn gì cả. Ella liền mở hé mắt ra, trước mắt nó là một cô gái vẻ mặt đầy giận giữ nắm chặt cổ tay tên hâm mà gầm gừ lên:

- Con trai mà đòi đánh con gái, thế mà được hả?

- Thế thì sao nào? Cô mún chít hay sao mà đám đụng đến tui hả?

Tên hâm như mún khùng lên, nhưng cô gái đó liền cho hắn một bài học. Thế là "Bốp", một cái tát như trời giáng vào mặt tên hâm, lời cô nàng đanh như thép:

- Loại đàn ông như ngươi rất đáng bị đánh như vậy!

Khi tên này hung hăng định đánh trả lại thì một cú đá thúc vào bụng làm hắn ngã gục ra dưới đất ôm bụng rên rỉ. Cô gái phủi phủi tay, kiêu hãnh:

- Đáng đời nhà ngươi, hum nay ta nhẹ tay đấy.

Mọi người xung quanh kể cả Ella đều đang trố mắt thán phục cô gái lạ. Đến lúc này Ella mới chạy lại bên Hebe:

- Uiiii, cô tài quá đi, thế cô vừa tung chiu gì ra vậy??? Karatedo hay Kungfu vậy??? Khi nào bày cho tui với nhá!!!

Hebe quay lại mỉm cười:

- Hì, karatedo.....Ủa, ko phải bạn là Ella hồi học cao trung đây sao??? Tui là Hebe nè, ngồi trên bà một bàn đó! Hẻm nhớ àh???
Ella hết ngạc nhiên này lại snag ngạc nhiên khác. Chợt nó nhớ ra ngừi bạn năm xưa, cô nàng hét toáng lên vui mừng:

- Oaaaaaaa, đúng rồi, Hebe..... đúng là Hebe thật rồi! Là Hebe lớp trưởng giỏi võ lớp tui đây mừ!

Hebe vênh mặt lên kiêu hãnh:

- Chứ coàn ai zô đây! Hí hí! Mừ bạn làm ở đây àh??? -Vừa hỏi, Hebe chỉ tay vào toà công ty đồ sộ.

Ella gật đầu cười tươi:

- Ừhm!

- Thế thì vào thui ko muộn là ngừi ta khiển trách đấy! (muộn quá chứ còn gì).

Thế là Hebe lôi Ella vào công ty một cách nhanh chóng, còn cái tên hâm đó khỏi phải nói, thấy chị nhà ta ra tay vậy nên đành vùng vằng bỏ đi. Mừ hắn cũng chả là công tử gì, vì hắn chả qua mượn cái lốt công tử ăn chơi để ra vẻ ta đây thui, nếu hok thì trước sự việc vừa rồi chẳng để yên cho hai cô nàng í đâu. Thế nên yên tâm tên này hem giám phá hoại gì sất ^^.

____________________

- Các cô là nhân viên mới vào mà ngày đầu đi làm đã đến trễ thế hả? Có muốn bị cho thôi việc ngay ko?

Tiếng quát tháo của cô quản lí từ nãy đến giờ làm cho 2 cái đầu của Hebe và Ella ong ong cả lên. Hebe xuống nước van xin:

- Chúng em bik lỗi rồi, sẽ ko có lần sau nữa đâu. Chị làm ơn đừng đuổi việc bọn em kẻo tội! Em hứa từ nay sẽ ko có chuyện đến trễ như thế này nữa đâu!

Cô quản lí nghiêm giọng:

- Thôi được rồi, lần này tôi tha, lần sau thì đừng hòng nhá! Thôi, mau mau vào làm việc đi!

Cả 2 ngoan ngoãn:

- Vâng!

Bỗng có tiếng ai oang oang đằng sau:

- Chào chị quản lí, tôi đến hơi trễ một chút, chị thông cảm nhá!

Cả Hebe và Ella thầm nghĩ trong đầu thể nào tên này cũng bị một trận nên thân. Nhưng hok, hoàn toàn ngược lại với ý nghĩ của 2 đứa. Cô quản lí ko những ko trách gì anh chàng đến trễ này mà ngược lại còn tươi cười niềm nở:

- Ko sao đâu cậu Wang àh, mới có 9h thui mà. Cậu vào trong đi, chúng tôi đã sắp sếp cho cậu công việc mà cậu muốn rồi!

Cả Hebe và Ella trố mắt lên nhìn dáng vẻ ung dung tự mãn của tên con trai này mà ko khỏi thắc mắc. Nhưng ý nghĩ của 2 nàng lại bị gián đoạn bởi tiếng quát của bà cô quản lí:

- Còn ko mau vào làm đi hả? Còn đứng đấy làm gì nữa?

Khỏi phải nói, Hebe và Ella liền chạy nhanh vào chỗ làm việc của mình. Trong lòng vẫn ko khỏi thắc mắc về sự bất công ban nãy của bà cô quản lí

Tại "Viện nghiên cứu khoa học tổng hợp JMG", Joe đang được người quản lí giới thiệu việc làm cho anh chàng. Ông quản lí lên tiếng cởi mở:

- Được rồi, bây giờ cậu đã có thể đảm nhận vai trò một nhà nghiên cứu khoa học rồi đấy!

Joe cười bắt tay ông quản lí:

- Vâng, sau này có gì mong chú chỉ giáo!

Thế là ai cũng đã có việc của mình, Joe thầm nghĩ vậy. Đến trưa, đang mải mê với công việc nghiên cứu của mình thì Joe nghe thấy tiếng ồn ào bên ngoài vọng vào. Bên ngoài, Ariel đang cố nài xin ngừi ta cho vào gặp Joe:

- Mong anh cho tôi vào đi mà, tôi cần đưa cơm vào cho anh ấy!

Chú bảo vệ vẫn khăng khăng:

- Ko được, đang giờ làm việc mà cô lại tự ý xông vào đây như vậy thì tôi sẽ bị khiển trách đấy!

- Ko sao đâu mà, tôi chỉ vào có tí xíu thôi!!!

Ariel vẫn nài xin cho bằng được. Bỗng có tiếng Joe vang lên:

- Có chuyện gì vậy?....Ariel??? Sao em lại đến đây???

Thừa lúc bảo vệ ko để ý, nó liền tót vào bên cạnh Joe. Hí hửng đưa hộp cơm lên trước mặt Joe:

- Em mang cơm đến cho anh nè, tại khi snág anh đi vội mà quên mang theo nên bây giờ em phải đến tận đây!

Joe mún ngả ngữa ra với nó:

- Trời, thế mà cũng tìm được đến tận đây. Thôi, ra ngoài nói chuyện vậy!

Joe kéo nó ra vườn hoa, nơi đây rộng lớn, đầy đủ mọi thứ và tất nhiên hok thể thiếu một ko gian thư giãn dành cho mọi ngừi được. Joe ngồi trên một chiếc ghế đá nhìn nó đang hí hoáy bày biện ra trước mặt đầy thức ăn. Nó cười tươi đưa đôi đũa lên cho Joe:

- Xong, anh ăn đi cho khỏi đói. Đói thì làm việc ko được hịu quả đâu ^^.

Joe lắc đầu ngán ngẩm, đoạn anh cúi xuống nhìn chỗ thức ăn nó chuẩn bị. Joe nhăn mặt chỉ vào chỗ thức ăn đó:

- Cái gì thế này??? Sao....sao giống cơm thừa thức ăn thiu trộn lại vậy???

Nó há hốc mồm:

- Đâu... đâu nào...??? Ko có đâu, em mới làm lúc nãy mà! Tuy nhìn ko đẹp mắt nhưng vẫn đảm bảo chất lượng!

Joe cầm đôi đũa lên găp một miếng:

- Gì đây???

Nó cũng nheo mắt nhìn:

- Àh.... àh, là thịt bò xào với hành tây đấy^^.

Joe nhăn mặt:

- Sao giống rau úa vậy???

- Hả???

Nhưng Joe vẫn cố bỏ vào miệng nhai trong khi nó đang tròn mắt chờ đợi một lời khen từ Joe về......tài nấu nướng của mình. Joe nhăn nhó nhai lấy nhai để cố nuôt vào bụng cho nhanh, nhưng bỗng mặt anh chàng hít nhăn hẳn. Joe quay sang gắp thêm vài miếng nữa:

- Xem ra ăn cũng được đấy chứ!

Ariel lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, nó mừng quýnh lên:

- Thấy chưa, tuy em....em hok có tài trang trí nhưng đồ em nấu vẫn ngon và đảm bảo chất lượng 100%!!! ^^

Joe lờ đi, nói kháy nó:

- Chút phải uống vài viên thuốc chống đau bụng đã mới được, hok bik rồi chuyện gì sẽ xảy ra!

Nó thắc mắc:

- Uống thuốc đau bụng???

Vẻ mặt ngơ ngác của nó làm Joe phải phì cười.

Tí tởn ra về, nó thầm cảm ơn Joe đã ăn hít mí món ăn.....khó coi của mình. Nó vội vàng băng qua đường, chợt nó đứng tim bởi một chiếc xe ô tô đang lao về phía nó. Nó đứng như chôn chân tại chỗ, tim đập nhanh, đôi mắt chỉ bik nhắm tịt lại ko bik điều gì sẽ đến với mình. Nó thầm van chúa " Chúa ơi, con chưa mún chết!!!".

" Kít....kít....", tiếng phanh xe nghe đến rát tai vang lên. Nõ ngã thụp xuống đường, hộp cơm trên tay văng lên trời tung toé và hạ cánh xuống lòng đường ko êm ả chút nào. Cám ơn chúa, nó ko sao cả, chỉ ngồi ôm cái chân đau và rên rỉ thôi. Đến giờ nó vẫn chưa hết bàng hoàng, may mà chiếc xe phanh kịp lại, chỉ đụng nhẹ vào nó nên nó mới ngã xuống đường.

Cánh cửa xe bật mở, Den bước xuống tiến lại phía nó hỏi với vẻ lo lắng:

- Cô ko sao chứ??? Sao lại đứng ngây ra như vậy mà ko tránh qua một bên???

Nó ngước đôi mắt đỏ hoe đầy giận giữ lên lườm Den:

- Anh định ám sát tôi đấy àh???

Thấy máu từ đầu gối chảy ra, nó hoảng hốt la lên:

- Máu....máu...... ôi chân tôi!!!

Thấy giáng vẻ tội nghiệp của nó Den ngồi xuống cạnh xem xét cái chân của nó:

- Để xem nào!

Tay của Den vừa đụng vào chân nó thì nó đã vội xô Den ra và hét lên:

- Anh định làm cái gì vậy hả???

Den đứng phắt dậy, giọng đầy bực tức:

- Tôi chỉ định xem cái chân cô thế nào thôi mà, sao cô làm gì mà giữ vậy??? Xem ra cô còn khoẻ chán!

Nó lại ngước đôi mắt đầy hận thù lên nhìn thẳng vào mặt Den:

- Anh còn ko mau bồi thường đi! Tôi mà chết ít nhất anh cũng phải lo đám tang cho tôi chớ! < Úi chài, bà ss của chúng ta nghĩ đâu đâu í>

Den bật cười trước ý nghĩ của nó:

- Cô ngốc giả hay là thật vậy hả??? Mới có tí xíu đó thôi mà cũng la toáng cả lên!!! Được rồi, để tôi đưa cô đến bệnh viên!

Nói rồi Den bế xốc nó lên làm nó thảng thốt:

- Anh.....anh làm cái gì vậy hả???

Den vẫn mặc để cho nó đấm thùm thụp vào người, thả nó xuống băng ghế, Den nhìn nó mặt nghiêm lại vờ doạ nó:

- Nếu cô ko ún chết thì tốt nhất là nên ngồi yên đó!

Nghe vậy nó sợ sệt, vẻ mặt của nó làm Den ko thể nhịn nổi cười. Nụ cười này tất nhiên là ko để cho nó thấy được rồi, Den thầm nghĩ " Cô gái này xem ra cũng thú vị đấy chứ!".

Tại tập đoàn ACM, Ella đang xốc đống tài liệu cần mang đi photo theo trên tay. Nó càu nhàu:

- Bực thật, làm gì mà nhìu tài liệu thế này cơ chứ???

Đang mải càu nhàu bực dọc với đống tài liệu trên tay nó va phải một người làm chỗ tài liệu trên tay rơi vương vãi trên sàn nhà. Nó càng điên lên:

- Anh ko bik nhìn đường mà đi hả???

Sam thoáng thấy nó từ đàng xa đã thấy lạ rồi, giờ thì đúng là nó thật. Sam lên tiếng dõng dạc:

- Ai ko bik nhìn đường hả???

Ella đang lúi cúi nhặt mí tờ tài liệu, nghe giọng nói quen quen nó ngước mắt lên nhìn:

- Sam???

- E...hèm, đây là công ty, nên xưng hô cho cẩn thận!

Nó lại càng ngạc nhiên hơn:

- Sao phải vậy??? Vốn dĩ anh là......

Sam bik nó sắp nói ra điều gì nên vội lấy tay bịt miệng nó lại và kéo ra một góc. Sam ghé sát tai nó:

- Đây là công ty, tôi ko mún ngừi khác bik chúng ta là vợ chồng. Tốt nhất là cô hãy yên vị chuyên tâm làm việc của mình, nếu ko thì......

Nó ngắt lời Sam với giọng khiêu khích:

- Ko thì sao hả???

- Thì sẽ bị tôi cho thôi việc!

Nó há hốc mồm, nhưng rồi lại ngậm miệng lại mỉa Sam:

- Anh là quái gì mà đòi cho tôi thôi việc hả??? Làm giống như là giám đốc ko bằng!

Sam cười nhếch mép:

- Ko giám đốc thì còn gì nữa hả?

Phen này nó lại phải há hốc cả mồm ra:

- Hả??? Anh......anh là....giám đốc công ty này sao???.... Ko thể???

Sam lại ghé sát tai nó:

- Sao lại ko, bộ cô ko bik công ty này là của nhà mình sao??? Tốt nhất là cô hãy ngoan ngoãn nghe theo lời tôi, ko thôi sẽ bị mất việc đấy!

Nói rồi Sam đá lông nheo với nó, ko quên tặng thêm một nụ cười đầy gian xảo và bỏ đi thẳng để nó lại với khuôn mặt ngớ ra trông ngố khiếp ^^.

_________________________

- Quái, ko ngờ hum nay xui thế?!?

Nó ngồi ủ rủ mân mê cây bút trên tay nãy giờ làm Hebe ngạc nhiên:

- Có chuyện gì àh???

Nó giật mình:

- Hok.....hok coá gì....chỉ là.......( ko được, nếu mình nói ra rồi bị hắn cho thôi việc thì khổ, khó khăn lắm mình mới lọt được vào cái tập đoàn to lớn này, ko thể để mất việc dễ dàng như vậy được)....ko có gì đâu. Tại nãy giờ thấy đói quá mà!

Bỗng từ đâu một bàn tay đập mạnh xuống bàn trước mặt nó và Hebe:

- Vậy mình đi ăn đi!
Cả nó và Hebe trố mắt ngạc nhiên:

- Gì???

Jiro lại phấn khởi:

- Tôi mời hai người đi ăn, đi chứ???

Khỏi chần chừ, cả 2 đứa đồng thanh:

- Được thôi, là anh đãi nhá!

Thế rồi cả bọn kéo nhau xuống nhà ăn dành cho nhân viên. Vừa ăn Ella vừa thắc mắc:

- Jiro, cậu nói cậu là nhân viên mới vào làm, nhưng sao khi cậu đến trễ, cái chị quản lí lại đon đả với cậu như vậy??? Khác xa với chúng tôi???

Jiro mỉm cười tinh quái:

- Vì tui là cháu của chủ tịch tập đoàn này mừ!

Cả Ella và Hebe suýt nữa đánh rơi cả thức ăn đnag nhai trong miệng ra:

- Hả???

Jiro ngạc nhiên trước thái độ của 2 đứa:

- Bộ mặt tui có dính nhọ hay sao mà cả 2 nhìn tui ghê vậy???

Hebe liền tới tấp hỏi:

- Cậu có đúng là cháu của chủ tịch Trịnh ko??? Thế sao cậu ko làm chức gì to mà lại làm bé thế này??? Sao tui thấy chả có điểm gì nổi bật ở cậu vậy??? Giỡn hay thiệt vậy???

Jiro đang cười tươi chợt nhăn mặt trước những câu hỏi của Hebe:

- Cô nói gì vậy??? Phải, tui là cháu của chủ tịch, nhưng ko phải vì thế mà tui ỉ lại vào ông ấy, tui có thể làm bằng chính sức lực của mình, từ nhỏ để rồi đến cao.

Ella ngạc nhiên:

- Cậu là cháu của chủ tịch Trịnh, nhưng sao tui hem bik???

- Cậu có phải là ngừi nhà tớ đâu chứ! -Jiro cười.

- Sao ko, tui còn là.....

Định nói ra điều ko nên nói < vì Sam đã dặn dò mừ>, nó chợt im bặt lại khiến 2 đôi mắt đnag tò mò nhìn nó chăm chăm. Nó bik hớ nên sửa lại:

- Ý tui là nhân viên của tập đoàn này mừ hem bik cậu, thiệt tình!

Nó cố cười trừ cho qua chuyện, nhưng 2 đôi mắt đó vẫn típ tục nhìn nó dò xét làm nó giật mình, mặt ngây ra. Nhưng may mắn thay, 2 ngừi kia chưa đầy 5s sau đã trở lại với món ăn của mình khiến nó thở phào nhẹ nhõm. Nó lầm bầm chỉ đủ mình nghe thấy:

- Phù.....lần sau phải chú ý mới được!!!
Chap 3

Về đến ngang cổng, Ella thấy có một chiếc xe sang trọng dừng ở ngưỡng cổng làm nó ko khỏi ngạc nhiên. " Xe ai mà lạ thế nhỉ???", nó tự hỏi. Bỗng một người đàn ông có khuôn mặt lai tây đẹp trai bước xuống, cánh cửa đối diện cũng bật mở ra, Ariel bước xuống xe một cách khó nhọc. Thấy vậy Ella liền chạy tới đỡ con bé và ngạc nhiên hỏi:

- Ariel, chân em làm sao vậy???.....Mà em quen anh chàng đẹp trai này từ bao giờ vậy??? Sao chị hem bik nhỉ???

Ariel luống cuống giải thích:

- Ko như chị nghĩ đâu, anh ta là kẻ mới gây tai nạn cho em đấy. Anh ta đưa em về là lẽ đơn nhiên thôi!

Ella nghe vậy hoảng hốt dò xét người Ariel:

- Em bị tai nạn sao??? Đâu ...đâu, có bị sao ko??? Có cần đến bệnh viện ko???

Nó phì cười trước vẻ lo lắng đến cuống cà kê lên của bà ss:

- Ko sao đâu, có sao thì anh ta cũng đã đưa em đến bệnh viện khám rồi, bác sĩ bảo chỉ bị va chạm phần mềm và trầy trụa sơ sơ thôi....

Den chen ngang:

- Nghỉ ngơi một tuần và tránh đi lại nhìu là sẽ ổn thôi!
Ella liền quay snag tươi cười cảm ơn Den:

- Cảm ơn anh đã đưa em tôi đến bệnh viện!

Ariel nghe vậy càu nhàu:

- Việc gì phải cảm ơn anh ta chứ! Chính anh ta đã tông vào em cơ mà!

Den nghe vậy mỉm cười, anh chàng mở cửa xe ra và ko quên đá lông nheo chào tạm bik nó:

- Bye bye baby!

Cả nó và Ella phải há hốc mồm ra, Ariel hét lên:

- Anh gọi ai là baby hả??? Anh mún chít àh???

Nhưng Den bỏ ngoài tai những lời nó nói và nổ máy phóng xe đi, để lại một đám khói nhẹ bay vào mặt 2 đứa. Ella phe phẩy tay:

- Anh chàng này ghê thật! "Baby"......Joe mà nghe được hem bik sao nhỉ???

Ariel bực dọc:

- Cấm chị nói cho Joe bik đấy!

Ella nói kháy nó:

- Có nói chắc hẻm sao đâu!

- Hả???

Ella liền lôi cổ nó vào nhà:

- Còn đứng ngây ra đó làm gì, ko vào nhà cho rồi.

Ariel la oai oái lên:

- Ấy... ấy...nhẹ tay chút đi, em đnag bị thương ở chân mừ!!! Cả buổi tối nó ngồi chờ Joe ở phòng khách. "Quái, đã hơn 8h tối rồi sao còn chưa về???", nó tự hỏi. Thấy vậy Ella lên tiếng:

- Chắc là do mới vào làm nên ngừi ta mở tiệc chiêu đãi đấy. Thường là vậy mừ!

Nó thắc mắc:

- Có cần phải vậy hem???

Nhưng cái chân đau lại hành hạ nó, nó vừa xuýt xoa vừa rủa cái tên Dan, Den chi đó. Nhưng rồi nó thiếp đi lúc nào hem bik. Một lúc sau ông Trịnh về, thấy nó với cái chân như vậy ông ko khỏi lo lắng, trong lòng thầm trách móc thằng cháu. Ella thấy ông cũng mệt rồi nên khuyên ông đi ngủ sớm, còn nó để ss lo. Nhưng một lúc sau Sam vừa về đến nhà thì Ella lại lao ra và 2 ngừi bắt đầu cãi vã chuyện khi sáng. Đến nỗi cô nàng Ella của chúng ta quên mất đứa em gái của mình ngủ dưới phòng khách, cứ thế mà tắt đèn đi ngủ luôn.

Phải đến 10h túi Joe mới mò về nhà, vừa bước vào nhà Joe lầm bầm một mình:

- Mí ngừi ni thiệt tình, phải giữ chân ngừi ta lại đến bây giờ mới chịu thả cho về!

Vừa vào nhà thấy tối om, Joe nghĩ mọi người đã đi nghỉ hết rồi nên cũng ko thèm bật đèn lên, sợ đánh thức mọi người. Joe tiến thẳng vào bếp, rót một li nước mát lấy từ tủ lạnh ra và tu một hơi cạn ly. Khi Joe định bước nhẹ nhàng lên cầu thang thì bỗng giật mình bởi một tiếng động nhỏ từ dãy ghế sopha khẽ vang lên. " Trộm chăng???", Joe tự hỏi. Anh liền dò từng bước nhẹ nhàng đến gần dãy ghế sopha với một tư thế sẵn sàng ra đòn chiến đấu nếu tên trộm kháng cự. Mồ hôi đầm đìa, Joe hồi hộp dò dẫm trong bóng tối. Bỗng chân Joe vướng phải chân của ai đó và té nhào. Tất nhiên cái chân đó là chân của Ariel rồi, và Joe té nhào lên người nó cũng là điều nên xảy ra ^^. Thế mừ nó vẫn chỉ cựa mình có chút xíu và lại ngủ say típ mới ghê chứ! Bái phục bà ss của chúng ta lun.

Joe hé mắt ra, trước mặt anh là khuôn mặt của một thiên thần đang chìm vào giấc ngủ say. Hai gương mặt chỉ cách nhau có....3cm, ngắm gương mặt đnág iu của nó Joe bất giác hôn nhẹ lên vầng trán xinh của nó. Đôi môi Joe như còn muốn đặt lên đôi má hồng phúng phính của nó, cả đôi môi xinh xinh ngọt ngào đó,......Nhưng bỗng dưng tim Joe đập loạn cả lên, anh chàng giờ mới nhận ra mình nên kiềm chế bản thân lại trước khi có chuyện ko hay xảy ra. Joe nhổm dậy khỏi người nó ngay tức khắc, mặt cảm thấy nóng ran lên, đỏ bừng bừng ( mặc dù chả ai thấy việc này ngoài Joe và......tui ^^). Joe lấy lại bình tĩnh, nhìn lại xung quanh, yên tâm ko có ai, Joe liền nhẹ nhàng bế nó lên.

Đặt nó xuống giường một cách nhẹ nhàng như khi bế lên, với chăn đắp cho nó. Nhưng đôi mắt anh dừng lại dải băng trắng đang quấn ở chân nó, Joe xem xét và tự hỏi:

- Làm cái gì để như thế này???.....Thật là hậu đậu mà!!!

Joe thầm trách nó ko bik giữ lấy bản thân, anh đắp chăn cho nó, tắt đèn và về phòng của mình. May mừ lúc nãy anh chàng hem va phải cái chân đau của nó, hem thui hok có cơ hội....kiss nó đâu ^^.

Ella đang càu nhàu vì tập tài liệu đang chồng chất ngất trước mặt nó:

- Phải đánh hết cái đống này sao???

Hebe tiến lại gần:

- Có chuyện gì mà nãy giờ thấy bà ngồi ủ rũ vậy???

Ella chỉ thẳng vào đống tài liệu:

- Nè, ngừi ta bắt tui đánh hết chừng này đấy!

Hebe thông cảm cho hoàn cảnh của nó, vốn dĩ cô nàng từ nãy đến giờ cũng phải ngập đầu trong cái đống tài liệu có thua đống này của Ella đâu chớ:

- Tui cũng vậy nè, mới làm xong được một nửa, hic, hem bik khi nào mới thoát khỏi cảnh khổ ải này?!?

Ella chống cằm:

- Ừh, hem bik bao giờ mới thoát khỏi tên giám đốc quái gở này?!?

Hebe ngạc nhiên:

- Tên nào cơ???

Nó bik nói hớ nên sửa lại:

- Ko, ý tớ nói là tên nào làm ra cái đống này ý!

Bỗng có giọng Jiro chen ngang:

- Để tui giúp cho! Tui đang rảnh nè ^^!!!

Thấy vậy Ella mừng quýnh lên:

- Đây, đây nè. Cảm ơn nhá!!!

Hebe quay qua lườm Jiro:

- Sao lúc nãy ông thấy tui cũng bận rộn vậy mà ông hem giúp hả??? Sao thiên vị thế???

Jiro làm ngơ:

- Có gì đâu, tui thấy Ella mệt nên giúp. Còn bà, tui hem bik!

Hebe đỏ mặt vì tức giận, cô nàng liền giậm một phát ko thương tiếc vào chân Jiro:

- Ờ, thì ko bik nè!

Nói rồi Hebe bỏ đi, còn Jiro của chúng ta la lên oai oái. Thấy vậy Ella hok nhịn nổi cười, cô nàng bật cười sảng khoái. Kéo Jiro sát lại, nó nói thầm vào tai anh chàng:

- Hình như Hebe có ý gì với cậu thì phải?!?

Jiro vẫn ngơ ngác:

- Có ý gì??? Có mà mún hại ngừi thì có!

Ella ngao ngán:

- Cậu ko hỉu hay giả nai vậy hả???
_________________________

Joe đỡ nó xuống xe, anh hỏi nó:

- Em học phòng nào, tầng nào?

Nó cười tươi vì sáng nay được Joe đưa đến trường:

- Phòng 106, tầng 3 phía bên trái!

Nghe đến tầng 3 mà Joe mún xỉu ra. Joe liền quay lưng lại ra hiệu cho nó leo lên, nó nhìn xung quanh ngại ngùng. Bực mình Joe giục:

- Nè, ko leo lên thì cứ đứng đó nhá!

Nó hoảng hốt phóc lên lưng Joe ngay:

- Ko, lên chứ!

Tựa vào lưng Joe nó cảm thấy thật ấm áp và dễ chịu, Ko hỉu sao ở bên Joe nó cảm thấy luôn được an toàn, có cảm giác được Joe bảo vệ. Nó cười sung sướng sau lưng Joe, tất nhiên Joe thừa bik điều đó, anh nói kháy nó:

- Cõng một con heo nặng kí thế này chắc chết mất!
Nó chu mỏ lên:

- Ai là heo chứ.....nhưng......heo con đáng iu cũng được. ^^

Nó cười tươi với ý nghĩ ngây ngô của mình, còn Joe thì ko tránh khỏi phì cười. Hai đứa cứ thế với nhau trước hàng ngàn con mắt đang vừa tò mò vừa ghen tỵ.

Đặt nó xuống chỗ ngồi, Joe hỏi nó:

- Vẫn 11h30 tan học chứ?

Nó ngạc nhiên ngước lên nhìn Joe:

- Vâng, mà sao???

Joe nhìn nó ngao ngán:

- Còn gì ngoài chuyện đón heo đi học về.

Nó càu nhàu:

- Hả??? Heo nào chứ???
_________________________

- Hôm nay khoa nghiên cứu của chúng ta có thêm một sếp mới và một nhân viên mới. -Giọng ông quản lí vang lên làm mọi người quay lại bàn tán xôn xao.- Nào, trước tiên là
mời ngài Den, đây là giáo sư tiến sĩ Den mới từ Mĩ trở về sẽ vào làm trưởng khoa nghiên cứu của chúng ta. Là một nhân tài hiếm có trẻ tuổi.

Den vừa bước vào thì các cô gái đang có mặt đều phải trầm trồ khen ngợi, một cô nói:

- Chà, dạo này khoa mình hên lắm nha, có nhìu anh chàng đẹp trai về làm quá đi!
Den chào mọi người lịch thiệp:

- Chào mọi người, tôi là Den, từ nay tôi sẽ phụ trách khoa nghiên cứu công nghệ tổng hợp của chúng ta. Mong mọi người ủng hộ, có gì cứ đóng góp ý kiến!

Chưa gì một cô gái giơ tay lên:

- Em có ý kiến, hum nay chúng ta mở tiệc chiêu đãi vì có thêm sếp mới đi!!!

Mọi người đều vỗ tay tán thành, Joe chỉ thở dài ngao ngán. Từ bên ngoài, một cô gái xinh đẹp như người mẫu bước vào làm mọi người cũng ngạc nhiên hok kém. Ông quản lí lại lên tiếng:

- Còn đây là cô Tử Du, là một cô gái tài năng hiếm có sẽ vào làm ở đây. Ko những tài năng mà còn là một cô gái có gương mặt khả ái vô cùng!



Tử Du chào mọi người nhưng đôi mắt lại liếc về phía Joe đứng:

- Xin chào, tôi là Tử Du, mọi người cứ gọi tôi là Tiff. Là một mem mới nên mong mọi người hãy giúp đỡ!

Xong màn chào hỏi, khỏi phải nói, ai cũng xôn xao bàn tán về những nhân tài mới xuất hiện. Riêng Joe thì ko mấy ngạc nhiên trước sự xuất hiện của Tử Du, vốn dĩ cô nàng từng nói với Joe rằng mình sẽ theo chân Joe suốt đời mà. Nói thiệt, nghe điều đó xong Joe hơi...sởn cả gai ốc. Cô nàng này bám đuôi Joe từ khi mới vào đại học, tuy gọi là bám đuôi nhưng cô nàng này cũng khá thể diện. Tử Du đúng là một trong những tài năng tuyệt vời của trường, mượn danh là nhân tài nên Tử Du ( thôi từ nay gọi Tiff vậy) mới có cơ hội cò kè bên cạnh Joe. Tuy vậy nhưng Joe vẫn coi Tiff như là một người bạn.
Ariel đang ngồi mơ mơ màng màng về nhìu cảnh tượng lãng mạn mà cô nàng mơ ước lúc ở bên Joe sẽ trở thành hiện thực. Đang ở tận trên 9 tầng mây thì một cô bạn đập nhẹ vào vai nó làm nó giật mình:

- Gì thế?

Xuri -một ngừi bạn cùng lớp Ariel- hỏi:

- Gần tốt nghiệp rồi, cậu định sau này sẽ làm gì?

Nó thoáng ngỡ ngàng trước câu hỏi. Làm gì ư??? Nó chỉ mong được hằng ngày đi làm cùng Joe, được Joe đưa đón. Không, đúng hơn là nó muốn làm chung một công việc với Joe. Bỗng dưng nó hét to:

- Đúng, phải làm cùng anh ấy!

Ai nấy đều quay lại nhìn nó không khỏi thắc mắc. Nó thấy thế nên lúng túng cười trừ:

- Hem có gì đâu, các bạn cứ làm việc của mình đi!^^

Xuri đứng bên cạnh nãy giờ trố mắt nhìn nhỏ bạn của mình đang nổi cơn chạm mạch. Xuri liền hỏi:

- Ý cậu là đi làm cùng chỗ với anh Joe sao???

Nó quả quyết gật đầu:

- Ừhm, nhất định như vậy!

Con bạn nó chau mày:

- Nhưng với sức của cậu có thể xin vào đó làm việc được ko??? Nghe nói đó là một viện khoa học nổi tiếng đấy, đối tác của họ toàn là các công ty lớn và các viện nghiên cứu lớn ở nước ngoài thui àh, cậu có đủ sức vào đó làm hok vậy???

Nó đăm chiu suy nghĩ một hồi rồi lại một lần nữa quyết chí:

- Không sao, có khó khăn gì mà Ariel này chưa trải qua đâu, chuyện này chỉ cần có một tấm bằng đại học thuộc loại ưu hay khá là Ok rồi. Với lại lực học của tớ bấy lâu nay đâu có tệ đâu, nhất định tớ sẽ vào đó làm được! Nhất định là vậy!

Nó ngẩng đầu ra cửa sổ nhìn lên trời xanh và thầm tự nhủ:

- Nhất định mình sẽ làm việc cạnh anh ấy!

Đến giờ ăn trưa rồi, đi ăn thui! -Hebe rủ Ella.

Ella liền xếp chồng tài liệu lại rồi chạy theo Hebe. Ra đến nhà ăn dành cho nhân viên công ty, hai đứa chọn lấy một bàn và ngồi xuống, đang nhâm nhi với dĩa thức ăn ngon. Bỗng một khay đựng thức ăn đặt trước mặt Hebe, Jiro tươi cười ngồi xuống cạnh Ella và hỏi:

- Tôi có thể ngồi đây được chứ!

Hebe tặc lưỡi:

- Ngồi xuống rồi mà còn bày đặt hỏi!

Ella thì cười tươi:

- Cứ tự nhiên đi!

Thế là suốt buổi ăn Jiro và Ella cười nói vui vẻ, nhưng trong đó có một bộ mặt cứ cau có suốt. Lúc Jiro đến máy ******** tự động, nhân lúc này Hebe liền lấy bịch tương ớt đổ đầy vào dĩa thức ăn của Jiro trước đôi mắt đang trợn tròn lên của Ella. Ella thắc mắc:

- Bà......bà làm cái gì vậy???

Xong xuôi, Hebe đắc chí:

- Hem sao đâu, cho hắn một bài học thui!

Ella lại trợn mắt lên:

- Bài học gì???

Hebe lúng túng, thực sự cô nàng cũng hem hỉu vì sao mình lại có hành động kì quặc như vậy. Hebe liền viện một lí do:

- Vì.....vì tui cảm thấy ghét hắn. Nè, hắn đến rồi, bà đừng nói cho hắn bik nhá, hem thui tui hem chơi bà nữa!

Ella đành chịu con bạn mình. Jiro hớn hở chạy lại chỗ ngồi của mình, đặt xuống 3 cốc Pepsy. Hebe ko ngờ hắn cũng lấy một cốc cho mình, lúc Jiro há miệng ra cho thức ăn vào miệng, cô nàng tính ngăn lại nhưng hem có kịp. Jiro vừa nhai một miếng thì bỗng dưng khuôn mặt cu cậu đang rất tươi tỉnh bỗng chuyển qua tái lại, đỏ lừng lên, ớt cay mừ. Anh chàng liền chạy ra ngoài nhổ cái thứ cay xè vừa cho vào miệng. Chứng kiến cảnh đó mà Hebe chỉ muố cười một trận cho thoả nhưng đành nín bặt bởi vì Jiro đã quay lại với lấy cốc Pepsy tu một hơi. Ella từ nãy đến giờ vẫn tủm tỉm cười một mình, Hebe thì vẫn đang cố nín cười. Đặt cốc Pepsy xuống, bây giờ cu cậu mới nói lên lời
Trang:[<] 1,2,[3],4,5,6 [>]
Đến trang:
Tags: ynchdneg.wap.sh/truyen/ty2
SEO :
U-ON