Nhỏ là đặc biệt
y đó là 1 chàng trai đẹp, nét đẹp lạnh lùng anh ta cao lắm (1m86, có lẽ vậy) tóc màu hạt dẻ nhưng hơi ngả đỏ, da trắng nói chung 1 từ là anh ta đẹp.
"ủa ủa, nhưng nhìn anh ta quen quen, chết hình như anh ta ngồi cạnh mình thì phải" nó h` mới sực nhớ ra vì nó hok thèm nhìn ng` kế bên mình nên quên mặt.
_này bạn có sao hok? sao hok lên tiếng? - nó hỏi
_hok sao, chưa chết được, chẳng cần phải nói nhìu - Lạnh như tiền
thấy thế nó cũng hok vừa
_được rồi anh hok sao thì tốt khỏi mất công bồi thường - Nó nói rồi đi thẳng nhưng hok quên nhắc nhỡ - còn 5' nữa vào học
Xong nó đi luôn về lớp.
1 ngày học lại trôi qua nhưng giờ ra về
_êy hum nay đi ăn chung đi - YK phát động
_ùh ý hay đó - Marie cũng hùa theo
_đúng rồi đó, tôi cũng thấy đói nữa - Jason cũng vậy
Riêng nó, Yoon Hye và cái tên Mark lạnh lùng thì hok ý kiến mà đi theo luôn.
Đó là 1 tiệm tên là Sweet Things ở đó bán đủ loại kem , coffee, bánh kem, thức uống và những đồ ăn nhanh.
Marie thì 1 cái bánh hamburger và 1 ly nước cam
YK thì 1 cái bánh gatou chocolate và 1 li milo
Jason thì 1 cái pizza cỡ vừa và 1 ly coca
YH thì 1 ly kem vanilla và nước sinh tố dâu
Nó thì 1 cái bánh Flan và ly sữa tươi hok đường
Mark thì 1 ly capuchino
Xong bọn nó đứa nào về nhà nấy, nhưng nó chưa muốn về nhà mà ghé hiệu sách mua vài thứ rồi mới về.
Về tới nhà
_Janie, lại đây ta bảo - Bà Isa gọi nó
_vâng, có gì hok thưa Bác ? - nó hỏi
_cuối tuần này con có rãnh hok?- bà hỏi
_dzạ có thể ạh, nhưng con hok chắc - Nó nói
_ùhm cuối tuần này nhà bạn của ta có mở 1 buổi tiệc, ta muốn con đi cùng ta và thằng Kevin. - bà ôn tồn
_Buổi tiệc sao ạh? - nó hỏi lại
_ùhm thì sao con hok thích àh ? - Bà Isa lo lắng
_hok phải con hok thích mà con chỉ hok thích tiếng ồn - nó nói
_àh, thì con có thể ra vườn ngồi, ta chỉ muốn con đi với ta thôi vì thằng Kevin nó chán lắm - bà Isa than
_dzạ...vậy con sẽ đi - nó nói
Tối tầm 7 h`
_con lại đây cùng ta ăn tối nào - bà Isa gọi nó, nó cũng ra nhưng nào ngờ lại gặp mặt tên Kevin vô duyên
_dạ mời bác dùng bữa, mời anh dùng bữa - nó miễn cưỡng lắm rồi
trong khi ăn hok ai nói với ai tiếng nào, bà Isa thấy vậy bèn nói
_cuối tuần này Janie sẽ cùng chúng ta dự tiệc tại nhà Well
_sao cơ ? - Kevin như muôn sặc cơm luôn - sao bà hok hỏi ý kiến tôi chứ, sao bà lại tự quyết định hả - anh ta giận dữ
nói xong hắn ta đi thẳng lên lầu.
_Bác ơi Kevin hok muốn thì thôi bác ạh- nó nói
_hok, con phải đi con nhất định phải đi - bà Isa kiên quyết
CHAP 13
Thấm thoát 1 tuần cũng đã trôi qua hum nay là thứ 7 là ngày cuối tuần nhưng co phải đi học buổi sáng tới 3 h` chiều mới về.
Vừa về tới nhà bà Isa đã gọi nó lên phòng
_con chuẩn bị đi là vừa 6 h` chúng ta sẽ đi đến buổi tiệc, cón bi h` con lên tắm rửa rồi đi đây với ta.- bà Isa cười hiền
_dạ - nó chỉ biết nghe theo mặc dù vẫn tò mò "đi đâu dzệy ta?"
No làm theo lời bà lên phòng rồi
tắm rửa thay 1 bộ đồ rất ư là giản dị là 1 cái quần jean đen và 1 cái thun trắng.
Bà Isa dẫn nó tới 1 cái Beaty Salon rất ư là sang trọng
_con vào đi - bà nói
nó cũng bước vào và có 1 người nhìn có vẻ rất style
_oh, xin chào phu nhân Richard hum nay bà dẫn ai theo ah`?- ng` đó hỏi
_uhm` đây là Janie cháu của tôi còn đây là Nigel, cô ấy là quản lý ở đây - bà Isa giới thiệu - àh hum nay cô hãy làm sao để cháu ta có thể đẹp nhất trong bữa tiệc tối nay là đc - bà Isa dặn dò
_vâng, chắc chắn rồi ạh - Nigel trả lời rồi quay sang nó - em theo chị, Linda đâu em hãy lo cho bà Isa
_vâng - nó đi theo Nigel
Xong nó ngồi xuống chiếc ghế, Nigel lấy dụng cụ và bắt đâu là cho nó 1 kiểu tóc. đó là kiểu tóc xoăn nhẹ, bới sang 1 bên, đằng trước là mái xéo và thả xuống vài sợi tóc sài hơi xoăn và trên đầu nó là 1 chiếc ruy băng hình trái tim màu hồng nhìn rất xinh.
Rồi chị ấy bắt đầu trang điểm cho nó. Tiếp đó là phần chọn trang phục và trang sức (cái này thì bà Isa chọn với nó)
Bà Isa chọn cho nó 1 cài áo màu hồng có kiểu rất ư là teenager ngắn ngang gối và đôi giày cao gót có 1 cái nơ hồng
(up lên đại ) màunàyt
5h`30
_alo Kevin àh! con chuẩn bị đi rồi đến đón mẹ - bà Isa gọi điện cho hắn
Còn nó thì vào thay đồ và ra
_con đẹp lắm Janie ạh - bà Isa khen làm nó nở mũi lun
khoảng 6h` kém 5' Kevin đã đâu xe trước của, hắn bước ra
"wow, sao hum nay hắn khác quá vậy ta" nó nghĩ (chời ng` ta handsome vậy mà nhỏ này kêu khác ) hắn mặc nguyên 1 bộ Veston màu trắng bóc tóc đc vuốt keo cẩn thận trong rất lịch lãm và manly làm tim bao nhiêu cô gái trong beauty salon phải ngưỡng mộ nhưng với nó thì bình thường bởi tim nó bị đóng băng. Bà Isa bước ra trước hắn ra mở cửa đón, đến lượt nó bước ra thì hắn như hóa đá, rồi bỗng đỏ mặt "hơ, nhỏ đó đây sao, sao xinh quá vậy, làm mình tưởng cô nào "
_hum nay con thấy Janie thế nào? - bà Isa hỏi Kevin
_uhm`... cũng bình thường- hắn dzã vờ
"anh tưởng mình đẹp lắm chắc" nó tưng tức
6h` 15' nó, bà Isa và tên đáng ghét ấy đã có mặt tại nhà Well
nó phải choàng tay Kevin bước vào
_oh` chào bà Richard bà đã đến rồi àh - Ông Well ra đón tiếp rất nồng hậu.- àh chào cậu Kevin, còn đây là ...
_đây là Janie cháu tôi - bà Isa nhanh nhẹn giới thiệu
_vâng chào ông Well - Nó đáp lễ
_thôi mọi người vào dự tiệc đi - nói rồi ông ta và bà Isa cùng đi nói chuyện với vài người khác
Nó định buông tay ra nhưng Kevin lại giữ lại
_cô còn lạ, hãy theo tôi đi lạc bi h`
_này tôi hok phải con nít 3t với lại tôi có miệng để mà hỏi nhá - nó nói rồi dzựt tay khỏi Kevin -> tự đi. Nó đi lấy 1 số thức ăn và đồ uống vì thấy hơi đói bụng
Xong tự nhiên ở đâu ra có 1 người đàn ông nhìn lớn hơn nó chừng 6-7t khá bảnh
_Chào cô pé, tôi là William Ford, cô pé lần đầu tiên đến đây àh? - hắn tự giới thiệu
_vâng - Nó trả lời
_thế cô pé tên gì?
_Tôi là Janie - nó trả lời nhưng hok có cảm xúc
_cô bé đi với đi với ai vậy ? - hỏi típ
_với nhà Richard - Nó nói lạnh
_cô pé là người châu Á phải hok, mà nước nào vậy ? - hắn hỏi
_vâng, tôi là ng` Việt - Nó rành mạch
_cô pé mấy tuổi rồi mà cô pé có vẻ ít nói nhỉ? - lại hỏi
_tôi 18, thôi chào anh - nó từ chối 1 cách lịch sự mà hok thèm hòi hắn 1 câu nào.
"Janie àh, cô bé thú vị đấy" Will nghĩ
Nó bước ra ngôi vườn rông nơi có hồ bơi và cách xa buổi tiệc.
Nó ngồi trên xích đu và thật tình cờ nghe cuộc nói chuyện
_Mark, đừng bỏ em, hay anh vì con nào mà như vậy, nói cho em nghe ? - 1 cô gái nói trong nước mắt
_hok vì ai cả, chỉ là tôi muốn chia tay với cô thôi, Anna - ng` con trai tên Mark lên tiếng rồi toang bước đi
_Mark, Mark tại sao chứ - cô gái ấy khóc òa
Người con trai bước ra
_òa, thật là cảm động và đau khổ - là nó
_sao cô lại ở đây ? - Mark hỏi
_tại sao lại hok, tôi là khách - nó cũng lạnh lùng
_vậy là cô đã thấy hết rồi àh? - anh ta hỏi
_đương nhiên rõ nữa là đằng khác - nó hơi cười
hắn tiến lại gần nó
_sao cô hok vào ra đây làm gì rồi còn nghe lén ng` khác nói chuyện? - Mảk cũng tò mò
_Hok thích ồn ào nên ra đây. cón chuyện nghe lén thì tôi hok hề chỉ tại 2 ng` nói to quá thôi - Nó vẫn tỉnh bơ - mà sao anh hok vào đi ?- Nó hỏi lại
_giống cô thôi - lạnh
_thôi tạm biệt, tôi vào trước đây - nó định đi nhưng Mark kéo lại
_ngồi đây nói chuyện với tôi 1 chút được hok ? - hắn yêu cầu nhưng trong mắt hiện lên 2 chữ "cô đơn"
_cũng được - nó hok đành đi
_cô đi với ai ?- Mark
_nhà Richard - Nó tự nhiên
_là bà Isabella Richard và Kevin Richard đó hả? - anh ta hỏi nó
_đúng, anh biết họ àh ? - nó ngu ngơ
_ùh nhà Richard là bạn làm ăn của nhà tôi - Mảk giải thích
_anh là....- Nó mắt sáng bừng như là tìm thấy gì đó
_đúng tôi là Mark Well con của ông Marvin Well. - hắn cười nhẹ
_wow, anh cười đẹp lắm đó sao hok cười nhìu - nó vô tư
_hok có gì đáng để cười - hắn nói - mà phải công nhận hôm nay cô rất xinh
_thanks nha - nó nói vô tư hok có chút ngại ngùng - nhìn anh cậu có vẻ cô đơn nhỉ
_uh`, bố mẹ tôi đi làm ăn suốt ngày mà - hắn nói
_liệu tôi có thể làm bạn với anh đc hok - nó chìa tay
_chẳng phải chúng ta đã cùng 1 nhóm rồi sao ?
_đúng nhưng chưa kết bạn - nó giữ nguyên tư thế, rối hắn cũng đưa tay bắt tay với nó.
_thôi cũng trễ rồi chúng ta vào đi - nó định kéo Mark đi nhưng
_.....- nó đã bị hắn kéo lại và nằm trọn trong vòng tay của Mark.
_này anh làm gì vậy - nó hơi lúng túng và cố đẩy hắn ra
_hãy cho tôi ôm cô 1 chút, chỉ 1 chút nữa thôi - Mark cầu xin
_... - thấy hắn rất cô đơn và cần tình thương nên nó củng hok vùng vằng nữa mà để cho hắn ôm
1', 2' rồi 3'
_này ôm đủ chưa vậy ? - nó hết chịu nổi rồi
_uh` xin lỗi- hắn nói
_hok sao - nó cũng hok nói gì nhìu
Nãy giờ có 1 người đã thấy hết tất cả rồi nắm chặt tay
"tại sao em lại cho hắn ôm mà khoác tay tôi em cũng hok thèm " mắt người này bỗng trở nên đáng sợ
9h1` tối nó cùng bà Isa và tên đáng ghét về nhà, trên xe hok ai nói lời nào nó cũng thấy hok khí ngột ngạc nhưng cũng hok lên tiếng vì nó hok thích nòi chuyện, còn bà Isa thì mệt quá nên ngủ 1 lát.
Về đến nhà
_Alex dìu bà vô nhà - xong Kevin kéo tay nó ra sau vườn
_nãy giờ cô đi đâu? - hắn tra hỏi
_ra vườn ngồi - nó tỉnh như ruồi
_với ai? - hắn gặn hỏi
_với ai kệ tôi, anh là ai mà tự nhiên tra hỏi tôi kiểu đó? - nó khó chịu
_chẳng là ai cả nhưng cô mau trả lời tôi - hắn nóng
_anh hok cần biết, thôi hok đôi cố vời anh nữa, tôi đi lên - nó toan bước đi nhưng đâu dễ thế hắn kéo giật ngược nó lại và
_....uhm...uhm - đôi môi hắn đã đề lên môi nó, nó vùng vẫy nhưng hắn quá mạnh nhưng cũng thoát khỏi tay hắn và rồi
"bốp"
_anh làm cái trò gì vậy, đồ lưu manh tôi ghét anh - nó noíma2 mắt rưng rưng rồi chạy đi.
"em ghét tôi vậy sao... tại sao ?" hắn đau khổ (chời còn hỏi tại sao nữa, hun ng` ta rùi mà, tỉnh thấy sợ)
CHAP 14
Sáng hum sau (là CN nên nó hok đi học) nó cố "nướng" thật trễ để hok gặp tên đáng ghét nhưng "ghét của nào trời trao của đó" mà nên vừa cầm hộp sữa bước ra khỏi phòng thì cũng gặp hắn bước ra (phòng đối diện nhau)
"chời ơi xui quá. mới ra đã gặp hắn" nó định bước dzô nhưng vì lòng tự ái và hok mún hắn nói nó là 1 đứa yếu đuối nên đi thẳng mặt lạnh như đá cục.
"chắc nhỏ hận mình lắm, phải làm sao đây?" hắn bối rối khi thấy nó.
Nó xuống bếp và làm 1 hộp Obento phong cách nhật bản riêng cho mình
Rồi nó chuẩn bị cho 1 buổi picnic 1 mình, nó đem 1 cái dzỏ to vừa đủ 1 hộp Obento vừa đủ 1 chai nước Cam vắt và 4 cuốn tiểu thuyết dày cộp.
Kevin có vẻ hối lỗi
_tôi xin lỗi, cô tha cho tôi nhé, để tôi chở cô đi - hắn năn nĩ mặt hết sức đáng thương + bùn cười
_thui đc, tôi sẽ tha (khoan dung ghê) và hãy coi như hok có ngày hum qua, còn 1 điều kiện anh hãy dẫn tôi ra ngoại ô Tp để cho buổi Picnic
_ok lun tui biết 1 chỗ này là 1 thảo nguyên vắng nhưng cực kì đẹp - hắn mừng rỡ
_thui đi lẹ hết h` bi h`- nó hối Kevin
Rồi 2 đứa cũng tới nơi đúng như lời Kevin nói đó là 1 thảo nguyên đẹp và rộng. nhưng hắn hok dừng lại ở thảo nguyên mà đi sâu vào trong là 1 ngôi Biệt thự rất đẹp và Cực kì bự (hơn ngôi nhà nó đang ở)
_đây cũng là nhà của tôi nhưng đây là nơi để chúng tôi nghĩ ngơi thư giãn - hắn giới thiệu
hắn và nó vào nhà cất xe thì
_Janie cẩn thận, đàng sâu cô- nó chỉ kịp quay lại nhìn và "á"
đó là 1 con hổ con lao vào nó
_cô có bị làm sao hok ? - Hắn hỏi - cô đừng sợ nó là Ruby vật nuôi của tôi đó nó hok cắn đâu - hắn típ tục giải thích
còn con hổ thì cứ bám rít lấy nó, nó đi đâu con hổ đi đó
_nó có vẻ thích cô nhỉ ? - hắn nói
_chứ sao tôi mà, mà nó cũng dễ thương nhỉ ? - nó vuốt lông con Ruby - nhưng anh ở Tp làm sao cho nó ăn?
_tôi thuê người huấn luyện và cho nó ăn - hắn nói
_hay chúng ta dẫn nó ra lun đi - nó đòi
_hưm` chìu cô vậy - hắn có vẻ hết cách
Hắn, nó và Ruby trãi thảm picnic rồi nó lôi em Km900 quen thuộc nghe nhạc -> cả 2 đứa ngủ xong chừng 3 giờ chiều nó thức dậy còn Kevin vẫn đanh giấc ngon lành.
Nó lòng vòng quanh đó rồi bỏng trượt chân xuống 1 cái hồ cực rộng lớn nó lại tự nhiên bị chuột rút nên hok bơi được nó la hét cầu cứu nhưng hình như hok ai ở đó (tên kia ở khá xa) nên cũng chẳng ai nghe, 1' 2' rồi 10' trôi qua nó đang mơ mang dần
Chap 15
1' 2' rồi 10'
"chẳng lẽ mình chết như thế này sao ?" nó mê mang dần
Bỗng có 1 bàn tay kéo nó lên và ôm vào lòng, mặt nó thì xanh lét và thở gấp rồi ngất xỉu.
_ày, ô ..có ...ao hok, è... ỉnh dậy ..au - đó là những gì nó nghe được t
Nó đã tĩnh dần nhưng vẫn còn mơ màng và
_Bảo. Quân Bảo, anh ở đâu? - Nó la ó rồi bừng tĩnh
_này có sao hok, trả lời đi chứ - Kevin lo lắng
_...ùhm hok...hok sao - nó vẫn chưa hoàn hồn
_mà tại sao cô rớt xuống đó vậy? - hắn hỏi
_àh, tôi đi dạo -> bị hụt chân -> rồi tự nhiên bị chuột rút -> hok bơi được -> bị chết đuối - nó giaỉ thích ngọn ngành
_mủh Quân Bảo là ai vậy? - hắn tò mò - bạn cô àh
_ùhm...... 1 ng` bạn đặc biệt, mà anh hỏi làm gì ? - Nó trở lại như bình thường
_thui chúng ta về nhà đi... thôi chết con Ruby đi đâu rồi - Hắn giờ mới hốt hoảng
_chứ nó hok đi theo anh àh?- Nó ngu ngơ
_hok tại tôi hok thấy cô nên đi tìm nó thì lúc đó đang ngủ - hắn lo
_thui đi tìm nó đi chắc nó chỉ ở quanh đây hoặc xa hơn là khu rừng bên cạnh thui àh, hok đi xa được đâu - nó lí luận - tui với anh chia nhau ra tìm đi
_cô đi 1 mình được hok đó ? - hắn hỏi
_này đừng có coi thường người khác như vậy chứ, rút kinh nghiệm rồi - nó tự tin
_được rồi tôi đi hướng này, cô đi hướng kia nha - hắn chỉ
_ùhm - rồi nó bắt đầu đi tìm con Ruby nó bắt đầu đi vào khu rừng.
Khu rừng càng tối dần nhưng vẫn chưa thấy Ruby (đúng hơn là trời đã tối)
_Ruby em ở đâu? Ruby- nó gọi lớn cầu mong con "mèo" con nghe thấy
Nó bỗng nhiên thấy rợn người , trời tối làm nó thấy sờ sợ
_em mau ra đây đi, Ruby - nó đã hoảng sợ thực sự
Nhưng đi 1 lúc nữa thí nó bỗng thấy 1 căn nhà rất to và rất đẹp (kiểu nhà cổ của Pháp)
"oà đẹp quá mình có nên vô hok đây ?" nhưng vì sự tò mò và có 1 cái gì đó như thúc đẩy nó vào ngôi nhà.
Vào trong ngôi nhà là 1 ngôi nhà có người ở và có vẻ tráng lệ nó lên tiếng:
_xin chào có ai ở đây hok ?
_....- hok có ai trả lời
Rồi nó vào sâu bên trong nữa và tò mò mở 1 cánh cửa gần mình.
Nó chẳng thấy gì, là 1 căn phòng trống rỗng nhưng trắng tinh khiết. Nó đóng cửa phòng và định mở cánh cửa thứ 2 nhưng có tiếng nói vang lên:
_này cô pé tại sao lại tự tiện vào nhà người khác như vậy chứ ?
_tôi.. tôi có hỏi nhưng hok ai trả lời và tôi đang đi tìm con Ruby nên vào tìm thử, nếu có làm phiền chủ nhà thì... ch...chào tạm biệt - nó lấp bấp tìm lí do rồi toan bước đi nhưng có 1 cái gì đó nếu nó hok làm là 1 bàn tay kéo ngược nó lại nhỏnàybịkéongượccàmấylầnrồiấynhỉđếmgiùmT và
_ông... ông Ford (ở chap 13) , sao ông lại ở đây ? - mắt nó tròn xoe
_cô pé hỏi lạ thật, nhà tôi tôi ở chứ sao - hắn trả lời mặt đểu đểu - mà đừng gọi tôi là ông, tôi chỉ hơn cô chừng 6-7t thôi
_đây là nhà ôn... anh ư?chờiơitrongtiếnganh"You"cóquátrờinghĩanhưngT sao lại là trong rừng ?- mắt nó tròn thêm như chihuahua (giống lắm mà)
_tôi thích yên tĩnh và thiên nhiên cô pé ạh - Hắn cười
_nhưng mà ông đừng có gọi là cô pé này cô pé nọ nữa được hok? - Nó tức khi hắn gọi thế - tên tôi là Janie
_thôi được nhưng em vào đây tìm cái gì à? - hắn giờ mới hỏi lí do
_là 1 con cọp con tên Ruby - nó nói
_ nó quan trọng lắm àh ? - hắn hỏi
_đúng vậy, nhưng mà anh có thấy nó hok nếu thấy hãy cho tôi biết- nó dặn dò rồi bước đi nhưng cành cổng bỗng đóng sầm lại.
_đâu dễ bỏ đi như thế chứ Janie - hắn cười nửa miệng
_anh... anh mún gì ? - nó hoảng sợ
_mún gì àh, tôi muốn cô pé đó? - hắn bi h` như một con cáo dê cụ xấu xa hok hơn hok kém.
_này đừng có đến đây tôi có võ đấy - nó nói
Nhưng hắn vẫn cứ tiến đến và....
Chap 15
1' 2' rồi 10'
"chẳng lẽ mình chết như thế này sao ?" nó mê mang dần
Bỗng có 1 bàn tay kéo nó lên và ôm vào lòng, mặt nó thì xanh lét và thở gấp rồi ngất xỉu.
_ày, ô ..có ...ao hok, è... ỉnh dậy ..au - đó là những gì nó nghe được t
Nó đã tĩnh dần nhưng vẫn còn mơ màng và
_Bảo. Quân Bảo, anh ở đâu? - Nó la ó rồi bừng tĩnh
_này có sao hok, trả lời đi chứ - Kevin lo lắng
_...ùhm hok...hok sao - nó vẫn chưa hoàn hồn
_mà tại sao cô rớt xuống đó vậy? - hắn hỏi
_àh, tôi đi dạo -> bị hụt chân -> rồi tự nhiên bị chuột rút -> hok bơi được -> bị chết đuối - nó giaỉ thích ngọn ngành
_mủh Quân Bảo là ai vậy? - hắn tò mò - bạn cô àh
_ùhm...... 1 ng` bạn đặc biệt, mà anh hỏi làm gì ? - Nó trở lại như bình thường
_thui chúng ta về nhà đi... thôi chết con Ruby đi đâu rồi - Hắn giờ mới hốt hoảng
_chứ nó hok đi theo anh àh?- Nó ngu ngơ
_hok tại tôi hok thấy cô nên đi tìm nó thì lúc đó đang ngủ - hắn lo
_thui đi tìm nó đi chắc nó chỉ ở quanh đây hoặc xa hơn là khu rừng bên cạnh thui àh, hok đi xa được đâu - nó lí luận - tui với anh chia nhau ra tìm đi
_cô đi 1 mình được hok đó ? - hắn hỏi
_này đừng có coi thường người khác như vậy chứ, rút kinh nghiệm rồi - nó tự tin
_được rồi tôi đi hướng này, cô đi hướng kia nha - hắn chỉ
_ùhm - rồi nó bắt đầu đi tìm con Ruby nó bắt đầu đi vào khu rừng.
Khu rừng càng tối dần nhưng vẫn chưa thấy Ruby (đúng hơn là trời đã tối)
_Ruby em ở đâu? Ruby- nó gọi lớn cầu mong con "mèo" con nghe thấy
Nó bỗng nhiên thấy rợn người , trời tối làm nó thấy sờ sợ
_em mau ra đây đi, Ruby - nó đã hoảng sợ thực sự
Nhưng đi 1 lúc nữa thí nó bỗng thấy 1 căn nhà rất to và rất đẹp (kiểu nhà cổ của Pháp)
"oà đẹp quá mình có nên vô hok đây ?" nhưng vì sự tò mò và có 1 cái gì đó như thúc đẩy nó vào ngôi nhà.
Vào trong ngôi nhà là 1 ngôi nhà có người ở và có vẻ tráng lệ nó lên tiếng:
_xin chào có ai ở đây hok ?
_....- hok có ai trả lời
Rồi nó vào sâu bên trong nữa và tò mò mở 1 cánh cửa gần mình.
Nó chẳng thấy gì, là 1 căn phòng trống rỗng nhưng trắng tinh khiết. Nó đóng cửa phòng và định mở cánh cửa thứ 2 nhưng có tiếng nói vang lên:
_này cô pé tại sao lại tự tiện vào nhà người khác như vậy chứ ?
_tôi.. tôi có hỏi nhưng hok ai trả lời và tôi đang đi tìm con Ruby nên vào tìm thử, nếu có làm phiền chủ nhà thì... ch...chào tạm biệt - nó lấp bấp tìm lí do rồi toan bước đi nhưng có 1 cái gì đó nếu nó hok làm là 1 bàn tay kéo ngược nó lại nhỏnàybịkéongượccàmấylầnrồiấynhỉđếmgiùmT và
_ông... ông Ford (ở chap 13) , sao ông lại ở đây ? - mắt nó tròn xoe
_cô pé hỏi lạ thật, nhà tôi tôi ở chứ sao - hắn trả lời mặt đểu đểu - mà đừng gọi tôi là ông, tôi chỉ hơn cô chừng 6-7t thôi
_đây là nhà ôn... anh ư?chờiơitrongtiếnganh"You"cóquátrờinghĩanhưngT sao lại là trong rừng ?- mắt nó tròn thêm như chihuahua (giống lắm mà)
_tôi thích yên tĩnh và thiên nhiên cô pé ạh - Hắn cười
_nhưng mà ông đừng có gọi là cô pé này cô pé nọ nữa được hok? - Nó tức khi hắn gọi thế - tên tôi là Janie
_thôi được nhưng em vào đây tìm cái gì à? - hắn giờ mới hỏi lí do
_là 1 con cọp con tên Ruby - nó nói
_ nó quan trọng lắm àh ? - hắn hỏi
_đúng vậy, nhưng mà anh có thấy nó hok nếu thấy hãy cho tôi biết- nó dặn dò rồi bước đi nhưng cành cổng bỗng đóng sầm lại.
_đâu dễ bỏ đi như thế chứ Janie - hắn cười nửa miệng
_anh... anh mún gì ? - nó hoảng sợ
_mún gì àh, tôi muốn cô pé đó? - hắn bi h` như một con cáo dê cụ xấu xa hok hơn hok kém.
_này đừng có đến đây tôi có võ đấy - nó nói
Nhưng hắn vẫn cứ tiến đến và....
CHAP 16
_cứu, có ai cứu tui với - nó la hét cầu mong ai đó có thể nghe thấy nó
Hắn ta vẫn cứ tiếp tục tiến tới chỗ nó mặt dê cụ rồi hắn chồm tới ôm gọn nó vào lòng nó cố vùng vẫy hết sức nhưng vì hắn khoẻ như voi nên nó mặc dù có võ nhưng chẳng địch nổi.
Hắn nhấc bổng nó lên, nó vừa la vừa đánh thùm thụp vô người hắn nó tưởng chừng như sắp bị làm mồi cho lão "cáo già" nhưng bỗng
_cạch - Tiếng cửa mở
_bỏ cô ấy ra - là tên Kevin cuối cùng cũng tìm được nó
_oh là cậu ấm nhà Richard đây mà - hắn nói nhưng hok bỏ nó xuống
_Kevin, cứu tôi - nó la - thả tôi ra đồ chết tiệt
_mau thả cô ấy ra- Kevin lúc này đã mất bình tĩnh ví lão "dê cụ" đang có người Kevin "iu"
_hok dễ vậy đâu cậu Richard àh - hắn cười khẩy
Lúc nảy hắn thả nó xuống nhưng 1 tay vẫn giữ chặt tay nó và 1 tay cầm 1 con dao
_Anh muốn gì ? -Kevin lên tiếng
_muốn cô bé này là của tao - hắn dứt khoát
"này, này nói chuyện lâu 1 chút để tôi tìm cách thoát khỏi tay hắn" nó cố dùng ngôn ngữ = mắt để giao tiếp với Kevin
_cái gì cơ ? có cô ấy sao ? nhưng cô ta là bạn gái tôi - Kevin nói to rõ
"chời anh ta nói cái gì vậy?" nó nghe như mún xịt máu mũi
_hahahahaha..., bạn gái sao? thì đã sao ? - hắn cười
Vì lo nói chuyện nên hắn đã sơ hở nó dùng 1 chân đá con dao văng ra và 2 tay để bẻ tay hắn ngược tay
chắct nó dùng chân đạp 1 phát vô bụng thằng cha "dê cụ" rồi chạy về hướng Kevin. Xong 2 đứa chạy biến.
_này cô thật là rắc rối quá đấy, lần nào cũng để tôi cứu - hắn nói
_hứ làm như anh hay lắm làm lạc con Ruby tôi phải đi tìm nên mới bị thế này - nó nói dzọng trách móc.
_àh tôi tìm được Ruby rồi chúng ta mau về thôi - hắn nói
Nó và Kevin lên xe và quay về Tp (Ruby đã về khu biệt thự của nó ở gần thảo nguyên)
9h` tối tại nhà nó vs Kevin
_hum nay cô làm tôi suýt đứng tim 2 lần đấy - Kevin nói dzọng than vãn
_kệ anh - nó nói rồi đi thẳng lun
_ơh hay nhỉ....?- Kevin nhìn nó mà thấy thật buồn cười
Thế là lại 1 ngày nữa đầy khó khăn đã trôi qua với nó
CHAP 17 nek`
Một ngày mới lại đến với nó
vẫn như thường lệ 6h` sáng nó thức dậy và đến trường lúc 7h`.
nhưng hum nay khi nó nhập lại với cái group Fly high nhưng hum nay thì Mark đã cười (theo mọi người trong nhóm, hok ngoại trừ nó) và mọi người xem đó là 1 kì tích (axax) cón đối với nó thì hok lạ mấy vì dù gì nó đã thấy nụ cười đó rồi hum bữa tiệc.
_hum nay vui lắm hay sao mà cười hoài vậy - nó hỏi Mark
_ùhm ....vì cậu đó....- hắn nòi nhỏ nhưng đủ để hắn và nó đều nghe, nó rất ngạc nhiên.
Giờ ra về
_êy - Mark gọi nó - hum nay tui chở cậu về cho
_ùhm....để coi...- nosuy nghĩ "hắn đi Otô mình đi bộ dù gì cũng nhanh hơn đỡ tốn công, ok đi lun"
_Ok, phiền cậu vậy - nó quyết định
_hok sao đâu tụ tự nguyện mà - hắn lại cười
_này có ý đồ gì mà cười như thế hở ? - nó nghi ngờ - tôi đai đen Karate đấy nhé
_thôi thôi, tôi sợ cậu lun rồi, đầu óc gì đâu mà đen tối rồi nghi ngờ ng` khác - hắn trêu
_hứ, phải đề phòng chứ - nó hếch mặt
Rồi bọn nó cứ vậy mà tíu tít trên đường về
_êy khoan, cậu rãnh hok? - nó đột nhiên hỏi
_uhm` rãnh thì sao? - Mark hỏi lại
_cho tôi quá giang đi siêu thị 1 tẹo , hì hì - nó cời nham nhở
_hok - hắn trêu nó
_đi mờ, giúp thì giúp cho trót đi - nó năn nĩ mắt long lanh rồi kéo kéo tay áo hắn
_thui mặt cậu thí gứm quá đi - hắn bật cười trước hành động của nó. - tui chở được chưa ?
_uhm` đương nhiên là OK
rối hắn "lái" nó vô siu thị
_cô có cần tui giúp gì hok? - Mark hỏi
_nèh anh có biết gì về Mỹ thuật hok? - nó hỏi
_uhm` chút chút, thì sao ?- hắn thắc mắc
_thì theo tui - nó kéo tay hắn đi lun (bà nỳ vô tư thấy gứm) làm Mark đỏ mặt
Vào siu thị
_đây rồi - nó la
_hở là cái gì vậy?- Hắn hỏi
_nhìn mà hok bìết àh, là dụng cụ Mĩ thuật đó - nó nói
_ biết, nhưng để làm gì ?- Mark càng ngu thêm
_chời chẳng lẽ tui mua về để xé giấy nghịch màu àh - Nó nói dzọng hài hước - tui đang học thêm khoá mĩ thuật nên cần những thứ này - nó giải thích
_ùh nhưng cậu dẫn tui dzô đây làm chi? - ngây ngô
_thì cậu nói cậu biết chút về nghệ thuật nên tôi dẫn cậu vô lựa đồ dzới tui -nó nói
_ùh - hắn cũng hok nói gì thêm
Xong hai đứa tranh chấp, cãi nhau, oản tù tí, oánh nhau ì xèo cuối cùng cũng được 1 bộ dụng cụ vừa ý, rồi 2 đứa dẫn nhau dzô Mc.Donald ăn tối lun. sau nó Mark dẫn nó về nhà.
_hum tạm bịt cái coi - hắn chỉ tay dzô má mình
_mơ đi kưng - nó nói rồi vô nhà lun hok quên cho hắn cái vẫy tay tạm biệt.
Vô tới nhà
_sao hum nay cô về trễ vậy? -Kevin hỏi
_Đi siu thị mua đồ - nó bơ bơ cái mặt
_với ai?- hắn hỏi nó
_Mark Well - tỉnh như ruồi
_Sao cô lại đi với tên ấy ? Hắn có ý đồ gì àh - Kevin tự nhiên hủng hổ
_ý đồ cái đầu anh áh, anh mới là người có ý đồ đó - nó xơi 1 lèo - Cậu ta cho tôi quá giang thui
_cô mệt ở đâu àh? sao hok kêu tôi đến đón - lại nữa
_tôi hok mệt, mà cậu ta tự nguyện thui, có xe đi ngu gì hok về - nó trả lời như hok có chuyện gì xảy ra
_àh - nó chợt nhớ ra điều gì đó - hum nay tui hok ăn cơm đâu, ăn ở siu thị òy - rồi đi lên lầu lun
_hư`m - Kevin lúc này bí lí lắm vì anh ta "ghen" (bá vơ thật, có ai nhận là GF của anh ta đâu mà ghen bóng ghen gió)
+++++++++++++++++++++
Thời gian cứ bình thản mà trôi qua cũng đã gần 3 năm (nghĩa là nó đã 21t) và đá trong tim vẫn chưa tan chỉ là phần nào ấm lên 1 chút thôi.
Quan hệ giữa nó, Kevin cũng tốt hơn, còn nó và Mark thì được gọi là "Cạ cứng" lun òy (hihi)
>>>>>>>>>>>>>>>>>>>>>>
Bản tin tức hum nay
_Con trai của Chủ tịch hội đồng quản trị c.ty Vương Huỳnh là Vương Lâm Quân Bảo nay đã nhậm chức tổng giám đốc. - lời của MC trên TV
_chúc mừng con trai - ông chủ tịch Vương nói lớn - mà con trai này, sao con hok kiếm thử cô nào vừa ý thì dẫn về xem, chẳng lẽ con Nghi đi là hết.
_thôi ba đừng nhắc đến nữa, con hok muốn nhức đầu nữa - Bảo cố né tránh
_con àh, hãy đối mặt với sự thật đi - mẹ Bảo cũng góp ý
_thôi chào ba mẹ con đi đây - hắn nói rồi lao vô BMW và phóng như điên
Chap 18
Thời gian cứ vậy mà trôi đi
_Janie, hum nay em đi ăn tối với anh nhé ?- Kevin hỏi nó (anh em ùi nha)
_có gì hok anh - Nó hỏi lại - tại em bận 1 chút việc ấy mà
_có việc gì mà có quan trong hok ? - Kevin hơi buồn.
_em học ở Harvard (hô hô tự hào chưa) nên hum nay em phải đi thực tập rồi xin lỗi anh nha- nó nói vẻ hối tiếc
_thui hok sao đâu - Kevin nói
_hui lần sau có lương thực tập, em sẽ đãi anh - nó an ủi
_ùhm - buồn rầu
_thui em đi đây - nó chào tạm biệt Kevin
Nó chạy đến c.ty V&H một công ty thời trang nó thì đang thực tập trong bộ phận thiết kế.
_hey! mọi người hum nay bộ phận chúng ta sẽ có 1 nhân viên thực tập mong các bạn giúp đỡ cô ấy - 1 nhân viên phụ trách lên tiếng- thui bi h` cô đi lên phòng của Tổng giám đốc John Vương
_dzạ, TGĐ là ng` việt ạh? - nó ngu người
_uhm` thui cô đi đi- bã thúc
Rồi nó đi lên phòng của ông tổng
"cốc, cốc, cốc"
_vào đi - giọng khá quen
_thưa tổng giám đ.... - Nó ngạc nhiên
_hơhơhơ....- ông này cũng ngạc nhiên
_B..B..Bao... Bảo ư ?- mặt nó trắng bệch
_Ngh...Nghi ? - câu nói au chang nhy (y chang nhau, hihì)
_anh anh là TGĐ ư?- mắt chữ A mồm chữ O
_uh` tại sao em lại ở đây? - hắn hỏi - chẳng lẽ em là ...
_đúng tôi là nhân viên thực tập - nó trả lời tự tin
_hay chúng ta đi đâu đó nòi chuyện - Bảo nói
_bi h` là giờ làm việc tôi hok thể đi được, tôi tới đây chỉ để chào anh thui TGĐ ạh, xin chào - nó vội bước ra nhưng Bảo ngăn lại
_em đừng đi, anh xin em đó - hắn nói giọng cầu xin
_.....nhưng đây là giờ làm vi...-chưa nói hết đã có gì đó mềm mềm đặt lên môi nó, hắn hun nó
Nó cố đẩy hắn ra nhưng hok nỡ (Nghi quá nghi quá)
_uhm`...uhm` - vẫn chưa dứt
1' 2' 10' hắn mới chịu dứt mặt nó thì đỏ lựng như cà chua (lần đầu tiên kể từ khi nó qua bên này)
CHAP 19 18+ warning 0
Trong phòng bi h` chỉ có nó và Bảo
_em đừng đi hãy ở bên anh, làm ơn - Hắn nói như tội nghiệp
_nhưng anh là người nói lời chia tay trước - nó vẫn bắt tội hắn
_em hãy nghe anh giải thích đó là vì sự an toàn của em mà thôi - Hắn giải thích
_nhưng....- nó chưa kịp nói thì
"cạch" tiếng mở cửa
_anh Bảo, cái này em hok biết la.... - 1 cô gái rất đẹp vô mà hok gõ cửa - ủa, anh cô này là ai vậy anh ?
Nó bi h` cũng dấu ? đầy đầu
_đây là Lục Mĩ Hân con gái của ông Lục Hạo là nhân viên thực tập giống em - Bảo giới thiệu - còn đây la....
_trời sao anh hok giới thiệu hết lun đi, tôi là bạn gái anh í đó- Bảo chưa kịp nói hết câu thì cô gái mang tên Hân lên tiếng làm nó shock.
_cô nói cái gì vậy, ai là bạn trai của cô, đừng có phát ngôn bừa bãi - hắn mắng cô pé đó
_anh còn phải ngại nữa àh - cô pé ấy cời
_có sao thì cô ấy nói như vậy thôi - mắt nó lúc này lạnh như băng tảng - thôi tôi có việc rồi, chào TGĐ - nói rồi nó đi thẳng ra ngoài làm Bảo đuổi theo nhưng bị cô ả kia giữ lại
_tại sao anh phải đuổi theo cô ấy, hay là cô ta là bạn gái "hờ" của anh àh ? - Hân hỏi (vô duyên quá thẩy)
_cô ấy là ai liên quan gì đến cô, cô đứng làm người khác hiểu lấm nữa đc hok? - Bảo nói với dzọng hết sức bực
_nhưng anh cũng đc coi như bạn trai em rồi mà - Hân õng ẹo 0
_cô tránh ra đi tôi hok phải là bạn trai của cô, ra ngoài ngay - đuổi lun
_ứ ứ chịu - Hân lại nhõng nhẽo đỏng đảnh bước ra
"rầm" cửa đóng
"trời làm sao bi h` nhỏ bỏ đi nữa rồi" Bảo vò đầu bức tóc.
"Tại sao chứ, tôi sẽ hok bao h`tha thứ cho anh " nó đau khổ rưng rưng rồi đi xin phép bà quản lí cho về sớm
_em hôm nay đi làm thế nào? - Kevin sốt sắn - sao vậy, em bị sao vậy, ai làm cho em khóc ?
Nó hok nói gì nhưng Kevin thì bay dzô an ủi (ôm thì có)
Rồi nó cũng hết khóc
_em nói anh biết đi, ai làm em khóc, nói đi anh sẽ đập chết đứa đó cho em - Hắn hỏi dồn
_anh đừng hỏi nữa em hok mún trả lời, em mết lắm em đi nghỉ đây - nó nói nhưng rất mệt rồi đi thẳng lên lầu lằm Kevin hụt hẫng nhưng hok nói tiếng nào.
Sáng hum sau
_anh Paul, xuống gọi cô Janie nhân viên thực tập lên đây cho tôi - Bảo sai thư kí
Rồi anh thư kí đi xuống bộ phận thiết kế
_cô Janie, TGĐ gọi cô lên phòng ngay - anh ta nói
_vâng nói với TGĐ tôi sẽ lên ngay - nó nói miễn cưỡng (trong c.ty muh`)
"cộc.. cộc" (bực dzòi)
_em vào đi - Bảo nói
_TGĐ gọi tôi có chuyện gì ạh ? - nó lạnh tanh
_em đừng gọi anh là TGĐ nữa được hok, sao hok gọi anh = anh như lúc trước - hắn nói mà mặt nhăng như khỉ
_nhưng anh là TGĐ còn tôi chỉ là nhân viên nên tôi hok có vinh hạnh đó - nó nói nhưng hok nhìn
Bảo bực tức đứng lên 2 tay nắm chặt đôi vai mỏng manh của nó
_em có biết khi em đi anh đã như thế nào hok ? đau khổ anh đã rất đau khổ - hắn nói như hét vô mặt nó
_vậy anh tưởng khi anh nói những lời đó tôi vui lắm àh, tôi cũng như anh thôi, nhưng giờ đã quá muộn rồi, sao anh hok đi với cô pé hôm qua ấy - nó nhìn hắn với ánh mắt đau khổ
_anh.....- Hắn hok thể nói lời nào nữa
Nó định quay bước nhưng hắn chồm tới ôm từ đằng sau (cảnh này quen quen)
_anh xin lỗi, anh thật sự xin lỗi, hãy tha thứ cho anh, làm ơn - hắn nói như sắp khóc
_......đã quá muộn rồi....- nó khóc nức
_chưa chưa đâu - hắn nói
Nó vùng chạy, trời lại mưa, tại sao thế, sao mỗi lần nó đau khổ trời lại mưa
_hức hức...- tiếng nức của nó hòa vào làn mưa lạnh lẽo cô đơn
Lần này Bảo quyết định sẽ hok đánh mất nó lần nữa nên đã chạy theo.
_Nghi Nghi - hắn họi với
Nó vẫn chạy, trong cơn mưa không ngớt.
Rồi mọi thứ như mờ dần trong mắt nó, nó ngất rồi
_Nghi Nghi, em có nghe anh hok, Nghi - tiếng gọi ấy lại vang trong đầu nó
Khoảng 9h` tối
Nó dần tĩnh lại thì thấy Bảo đang nằm cạnh mình, còn nó thì 1 bộ đồ khác chính xác là bộ đồ của hắn đang ở trên người nó, nhưng nó hok la lên vì nó biết hắn sẽ sai người làm.
Nó toan bước đi nhưng có gì đó đang nắm tay nó là tay hắn, hắn nắm tay nó nhưng hok mở mắt
_Nghi... đừng đi, đừng bỏ anh - hắn mớ
Nó định bỏ tay Bảo ra nhưng thấy lạ nên nó áp tay lên trán hắn hắn sốt rồi
"trời, sao sốt cao dữ vậy?"(bà ơi hỏi lạ ng` ta chạy theo bà suốt đêm mà, pó tay )
Nó bắt đầu lo, nó vội chạy xuống nhờ người làm nhưng họ về hết rồi còn đâu, nó đạng quay lên tự tay "xử lí"
"xin lỗi, tôi hok muốn động dzô người anh đâu nhưng bất đắc dĩ, mạn phép" nó lạy trời lạy hắn (chài ng` ta chưa chết mà) rối tiến hành công việc.Nó bắt đầu cởi từng nút áo sơ mi của hắn nhưng quay mặt đi
_người gì mà nặng như heo - nó nói xong rồi nó quay lại nhìn (hết chịu nỗi oy`)
Body của hắn thật đẹp hok như nó tưởng tượng là yếu ớt mà là có cơ bắp nhưng hok phải dạng lực sĩ, nước da khá trắng (hok = nó) nói chung là perfect (tuỵệt vời)
Rồi tới cái quần (huhu)
"chài, làm sao bi h`" nó nhăn như khỉ đột
Nhưng nó lấy tấm chăn phủ lên rồi mới dám cởi nên chả thấy gì cả (phew)
"phù cuối cùng cũng xong" nó thở phào
rồi nó đem khăn đắp cho hắn rồi xuống nấu cháo. xong nó lên ngồi cạnh hắn chờ thay khăn. Chờ lâu quá nẹn nó cũng đi tắm.
"chết rồi cái áo lót ướt rồi làm sao bi h` ?" cái áo ng** của nó bị rớt xuống sàn ướt, nó đánh liều đi ra.
_anh tưởng em đi rồi chứ - Bảo đã tĩnh
"chời, sao tĩnh ngay cái lúc này chứ " nó định quay vô nhưng cũng vậy thui nên giả bộ làm ngơ.
Nó bước ra thật nhà tắm còn có hơi nước (dùng nc' nóng) làm nó thêm hấp dẫn, cùng với nước da trắng với cái áo dài của hắn che mất cái quần soóc (ac thằng nào chịu nổi)
_có cháo dưới bếp để tôi đi lấy cho anh - nó bước đi nhưng hắn đã rời khỏi dzường và đứng đằng sau nó từ lúc nào hắn dựa mặt vào tóc và lưng rồi vòng tay ra đằng trước (xỉu )
_lại còn hok mặc, định quyến rũ anh à - Bảo cười rồi hôn vai nó , nó hơi nhích người nhưng hok chống cự (thích mà xạo )
_hok, chỉ tại...- nó định giải thích nhưng môi đã kề môi rồi, (ax) hắn và nó như cuốn hút lẫn nhau.
rồi hắn nhẹ nhàng nhấc nó lên dzường rồi....t
Chap 20 lạng mạng nèh
Sang hum sau nó bật dạy uống nước nhưng trên người chỉ vẻn vẹn cái chăn
_your body is very perfect, my lady (các bạn tự dịch)
_đừng có nhìn lén chứ - Nó quăng cái gối vô mặt Bảo
Rồi Bảo đứng dậy đến chỗ nó vòng 2 tay qua eo nó nhẹ nhàng hôn lên đôi vai thanh mảnh trắng mịn
_thật mà, em đẹp lắm - Bảo nói làm nó đỏ ửng mặt
_xạo hok chắc nói với nhiều cô rồi chứ gì - nói xéo
_hok có nha đừng có vu oan cho anh đó nha, anh vẫn cón "jin" cho tới ngày hum qua đó nhe - Bảo thanh minh
_hok tin - nó chu môi trêu Bảo
Bảo chẳng nói gì chỉ tặng nó 1 cài hôn buổi sáng nhẹ nhàng ấm áp rồi nó và Bảo ăn sáng
_ấy chết quên gọi cho Kevin, chắc anh ấy lo lắm - no h` mới sực nhớ
_Kevin là thằng nào ? - nổi máu ghen
_anh ta là con của bà chủ nhà nơi em ở, anh ta là người tốt - nó giới thiệu
_anh ta có thích em hok? còn em nữa? - hắn hỏi túi bụi - mà hắn có làm gì em hok ?
_ax, hỏi gì mà nhiều vậy. Anh ta thích hok là chuyện của anh ta sao hỏi em, còn em thì chỉ xem anh ta là anh trai thui - nó nói tiếp - anh ta mà dám làm gì em, đai đen Kẩte àh nha
_hừm nhưng em đẹp vậy mà, nhưng thằng nào mà dám đụng đến em thì anh giết - Bảo hâm doạ
_tự giết mình đi - nó trêu rồi cười giòn Bảo thì ú ớ chả biết nói gì
_alô ,Janie hả, em ở đâu dzệy? có sao hok? sao hôm qua hok về nhà? - tới tấp tập 2
_em hok sao anh đừng lo, em đang ở c,ty, em gọi điện bào cho anh biết thui lát gặp - nói rồi nó cúp máy
Kevin cũng hok muốn hỏi nhiều vì thấy nó cũng hok muốn trả lời.
Khoảng 6h` nó về tới nhà, Kevin nhảy ra đón
_em về rồi - hắn nhảy chồm tới ơm nó vào lòng như xa mấy năm rồi
_anh làm gì vậy, em chỉ đi có 1 ngày thôi mà - nó hơi ngại vì hành động đó
_thui em dzô nhà đi - Kevin nói
_ủa dì Isa đâu rồi anh ? - nó hỏi vì thấy nhà vắng lắm
_mẹ đi công tác rồi, tuần sau mới về - Kevin giải thích
_uhm` mình ăn tối lun đi - nó nói
_uhm` em đi tắm đi rồi xuống ăn - Kevin cười
Nó lên tắm rồi đi xuống và một bữa ăn tối thật thịnh soạn đã được chuẩn bị với hoa, nến và sampanh
_em ngồi xuống đi - Kevin dịu dàng
_đẹp quá - nó chỉ biết ồ lên thôi
_em ăn đi tự tay anh chuẩn bị đấy (tự hào chưa)
_cảm ơn anh - nó nói
Ăn xong Kevin mở chai Sampanh đổ vào cái ly của nó, nó uống vào và có cái gí đó lợn cợn, nó lấy ra thì ra là 1 cái nhẫn
_lấy anh nhé, Janie - tỏ tình luôn (chậc chậc)
_ơ....em..- nó quá bất ngờ
_anh yêu em, Janie từ lâu rồi nhưng hôm nay mới có thể nói lời yêu em (sến quá ba ơi)
_uhm`..........em....- nó lấp bấp - cám ơn anh về bữa tiệc, nhưng em hok thể, em xin lỗi - nó từ chối
_tại sao chứ, chúng ta như người 1 nhà rồi còn gì? - hắn nói lòng đau rát
_đúng nhưng... em hok hề yêu anh, em xin lỗi - Nó thẳng thừng - anh à, em chỉ xem anh là anh trai thôi
_...............- Kevin hok nói gì nữa nhưng nó biết lòng anh đau lắm
rồi nó và anh mỗi người 1 tâm trạng
Sáng hum sau nó vừa vô tới c.ty Bảo đã nhảy ra kéo tay nó
_mọi người nghe đây, xin giới thiệu với mọi người đây là cô Janie là bạn gái của tôi - tuyên bố hẳn luôn
_còn cô Luc thì sao? - NV1
_ùhm, đúng đó - NV2
_các vị đừng bận tâm cô Lục và tôi chẳng có quan hệ gì cả chúng tôi chỉ là quen biết thôi - Bảo nói lớn
_tôi nay đi ăn tối với anh nhé - Bảo quay qua nó
_ờ.....uhm`.. - nó hơi ngại vì trước mặt mọi người
_đồng ý đi chứ, người ta đã ngỏ lời rồi mà - 1 vài người lên tiếng
_đúng đó, đồng ý đi - rồi những người khác cũng đồng tình
_uhm`, thôi được ạh - nó nói nhỏ
"bốp bốp bốp..." tiếng hoan hô của mọi người
_chúc mừng cô nhe, cô may mắn thật đó, ông TGĐ này hơi khó tính nhưng vậy là tốt rồi - cô quản lí nói với nó
"khó tính àh?" nó hơi tò mò
CHAP 21
Tối hum đó, khoảng 5h` chiều, Bảo đang lái xe đến nhà nó, anh đang mân mê cái nhẫn cầu hôn nó
thì bỗng
"Kétttt......" "rầm"
Tại nhà nó
"sao trong lòng mình thấy lo thế nhỉ, có cảm giác bất an nữa" nó lo lắng
"(nhạc bài River flows in you của Yiruma)"
_alô - nó nhấc điện thoại - ....sao lại như ậy được - Nó nói như sắp nấc lên từng tiếng rồi vội vàng lấy xe chạy vào bệnh viện GREEN GARDEN (đặt đại)
Tại bệnh viện
_Bác sĩ bác sĩ ơi, anh ấy có làm sao hok hả bác sĩ - Nó gào khóc đau đớn
_bi h` chúng tôi chưa làm phẫu thuật mong cô ra ngoài đợi - Bác sĩ khuyên nó
_hic hic - nó khóc òa
_Bảo Bảo ơi ! - tiếng của ba mẹ hắn
_ủa Nghi, sao con lại ở đây? - Mẹ nó ngạc nhiên
_hức hức, chỉ là con tình cờ gặp lại Bảo - nó giải thích
_ta vừa sang đây, nghe tin nó như vậy nên chúng ta chạy vô đây ngay - ba Bảo nói
_mong là nó hok sao, nó mà có làm sao thì ta chết mất - mẹ hắn cũng òa khóc.
"cạch" tiếng phòng mổ
_ai là người nhà của bệnh nhân - Bác sĩ hỏi
_là chúng tôi - Ba mẹ hắn lên tiếng
_ca mổ đã thành công nhưng ê rằng bệnh nhân sẽ mất một phần trí nhớ - Bác sĩ nói giọng vừa vui cũng vừa buồn - bi h` người nhà hãy để bệnh nhân nghỉ ngơi
_cảm ơn bác sĩ rất nhiều - Ba mẹ Bảo mừng
"mất trí nhớ ư ?" - nó hoang mang
3 ngày sau Bảo đã tĩnh dần
_Bảo, Bảo anh tĩnh rồi - nó vui hok ngớt
_ơh ba mẹ, sao mọi người lại ở đây, còn cô là ai? - tay chỉ vô nó
_hơ...- nó quá bất ngờ khi người Bảo quên lại chính là nó - em là Nghi đây
_tôi hok quen cô, cô tránh ra đi - Bảo nói như xua đuổi nó
_anh hok còn nhớ ra em sao - giọt nước mắt đã lăn dài trên khuôn mặt đó
_sao con hok nhớ Nghi, nó là người con yêu mà - mẹ hắn mắng
_con bi h` chẳng có yâu ai cả, sao lại yêu cô ta được - Bảo bướng bĩnh
_sao con lại thế, nó đã thức suốt 3 ngày để chăm sóc con đó- ba hắn thêm lời
_sao cơ? - hắn ngạc nhiên - thôi con muốn ngủ, đứng làm phiền con
Nó bi giờ hững hờ, nh
Trang:[<] 1,[2],3 [>]
Đến trang: