Old school Easter eggs.
TRUYỆN HAY
Nhỏ là đặc biệt
GIỚI THIỆU NHÂN VẬT

Nó: Huỳnh Ngọc Bảo Nghi năm nay 18t (lớp 12) nhỏ khá xinh, trắng trẻo cao ráo 0 tính tình dễ thương nhưng cực kì cứng đầu và bướng bĩnh. Nó là con 1 của ông chủ nhà hàng nổi tiếng trong TPnhưnghokgiàunứtváchđâuàhnhanóhọccựcgiỏivàlàlớptrưởngnhưngcóđiềusởthich'củanócựckìkìcục(cáinàyt
Hắn: Vương Lậm Quân Bảo 18t-Một thiếu gia nhà giàu đẹp trai(hotboy), cao ráo (1m82) , lạnh lùng nhưng là bạn cực kì thân với nó (nghĩa là từ hồi còn đeo tả ) thích nó từ năm lớp 8 nhưng vì 1 lý do dzì đó nên hok thể tỏ tình được . Hắn luôn luôn hiểu nó nhất (2 đứa này như hình với bóng )

Chap 1 bắt đầu
Hồi ức
_êy Bảo qua đêy chơi với tao đi - 1 con nhóc chừng 5-6t gọi 1 thằng bé cùng độ tuổi
_chờ tao tí xíu, qua liền - thằng nhóc ấy trả lời
_sao mày là con gái mà thích chơi siêu nhân quá dzệy? - thẳng nhóc hỏi
_tao thấy dzui thì tao chơi, hỏi nhảm - con nhóc ung dung
_ùh ha, thui cho tao chơi dzới- thằng nhóc cười hòa
thề đó, 2 đứa có 1 tình bạn thật đẹp và vững bền thề đó.
Hiện tại
"tính tông..." tiếng chuông cổng 1 người phụ nữ hiền hậu lên tiếng
_Bảo hả con, vô nhà đi, con Nghi nó còn ngủ ở trên lầu đó con gọi nó dzệy dzùm mẹ đi (chú thích: vì 2 đứa rất thân nên tụi nó gọi phụ huynh của nhau là ba mẹ luôn)
_dzạ - Bảo nhanh nhẹn tiếng dzô phòng nó
_heeeeeeeeooooooooo..............dậy maaaaaaaaaaauuuu -Bảo hét ỏm tỏi
_chài ơi cho ngủ tí đi còn sớm mà - nó lè nhè
_sớm cái con khỉ, 7 h` kém 20 rùi đó -Bảo hét to dzô tai nó
_hả...?7 giờ dzô học - Nó hơi tĩnh tĩnh
_ùh thi` sao -Bảo hỏi ngược
_giở là 7h` kém 20, chết... trễ rồi-nó dzờ mới tĩnh hẳn - sao hok kiu sớm hơn
_ủa chứ ai "chài ơi cho ngủ tí đi còn sớm mà" Bảo nhài giọng nó
_grừ... -nó lò cài mặt ra khi trong miệng còn đầy bọt kem đánh răng
_Thui gớm quá đi, lẹ tao đợi mày ở dưới -Bảo hối
_uh`, xuống liền.
Xong nó phi thẳng xuống nhà chào Dad vs Mom, hok quên đem theo ổ sandwich dzới cái hộp sữa (nó cực thích uống sữa, nên mới cao được như dzệy). vừa đi nó vừa hối:
_lẹ y trễ rồi mà mày cứ rề rà
_tại ai mới trễ, cón cằn nhằn -Bảo nhăn nhó
_thui hok cãi nữa tập trung lái y - nó giục
_biết roài
7h` kém 3' "chíu" 2 đứa dzô cổng an toàn, chuông cũng vừa reng cả lớp dzô chổ ngồi, bà cô CN đi dzô nói to
_hum nay lớp chúng ta sẽ có 1 bạn mới vì vậy các em hãy dzúp đỡ bạn. Em dzô đi
1 thằng con trai bước dzô, cả lớp mắt chữ O miệng chữ A
_Mình tên là Vũ Minh Duy, rất dzui được gặp các bạn và rất mong các bạn dzúp đỡ -Nói xong Duy nháy mắt 1 cái làm cả bọn con gái hóa đá ( trừ 1 đứa đang cầm cuốn truyện đọc lén "lớp trưởng gương mẫu ghê")
_chài ơi đẹp trai wo' àh - con nhỏ thứ 1
_ùh . be my boy, please - 1 con nhỏ nữa 2 mắt hóa tịm (nham nhở thật)
_đúng dzệy, lớp chúng ta tật may mắn có tới 2 hotboy, hok biết nân hâm mộ ai đêy -nhỏ khùng thứ 3
"RẦM" tiếng đập bàn của chị phù thủy
_Các em im lặng nảo, DUy em ngồi cạnh Nghi nhé - bà cô xếp chổ
nghe tên mình nó mới ngẩn đâu lên thì Duy đã xuống ngồi cạnh nó từ lúc nào
_cô ơi, "trưởng trưởng" sướng quá được ngồi với cà 2 hot boy lun òy - 1con nhỏng nhẽo
_đúng đo' cô, xếp lại chỗ đi mà cô - 1con khác nài nĩ
_không xếp gì nữa hết cả lớp lật tập trang ...
_chào bạn tui là Duy, ta làm bạn chứ - Duy chìa tay
_OK, rất hân hạnh -NÓ cũng dzô tư bắt lại - Thui hoc y - nói rùi nó quay lên bảng nghe dzảng pài.
"hừ dám bắt chuyện với nhỏ hả ?" Bảo tức tối (ông này dzô dziên ng` ta lam` wen thôi ma`)

CHAP 2
Giờ ra về
_hẹn tao ra đây có chuyện gì hok?- Bảo hỏi
_ùh có. Bộ mày thích lớp trưởng hả?- Duy giớ mới hỏi
_có, thì sao? - Bảo dứt khoát
_thế thì tao muốn cạnh tranh công bằng với mày- Duy thỏa thuận - Nhỏ sẽ là của tao.
_OKie nhưng chắc chắn mày sẽ hok cưa được nhỏ đâu - Bảo cười khẩy
_Cứ chờ mà xem
Trước cổng ngay sau đó
_mày làm gì mà lâu quá dzệy?- Nó hỏi
_hok có gì về thôi - Bảo nghiêm mặt
_có chuyện gì mà mày ra trễ còn nghiêm trọng nữa là sao ? - nó tò mò
_Đã nói là hok có gì mà - Bảo gắt
_hok có gì thì thui làm gì dữ dzệy, xứ..- nó lẫy
2 đứa chở nhau về nhà mà hok nói tiếng nào .
Nó dzô nhà chào Da vs Ma rồi nhào thẳng lên phòng lấy mấy con siu nhân gao bằng bông ra đánh, đập, đá, dzộng (ax, bạo lục quá thẩy)
"hừ dám gắt gỏng với mình vô cớ hừ đồ chết bầm, ta sẽ băm mi ra tửng mãnh hahaha
Nhà hắn
"chết rùi nãy mình hơi quá lời với nhỏ rùi, chắc mình phải xin lỗi nhỏ thui" Bảo lôi em iphone của mình ra "bíp bíp"
Tại nhà nhỏ
"zzzzzzzzz.."tiếng chuông tin nhắn của nó reo lên
"XIN LỖI MÀY NHOA TAO GẶP CHUYỆN HOK DZUI, THA LỖI NHA, LUV DIU " dòng chữ trong điện thoại người gửi là hắn
"hứ gây ra lỗi rồi xin lỗi àh sao khôn dzệy? >o<" nó nhằn lại
"đi tha cho tao y mà" tin nhắn năn nỉ
"thui tao tạm tha cho mày nhưng tái phạm thỳ bye bye em iu nhá" no' dọa
"ùh ùh em iu biết rùi cảm ơn anh iu" bảo trêu nó
2 đứa cùng tắt máy rùi đi ngủ lun.
________________________________________

Năm lớp 8, 1 lần Bảo sang nhà nó nhưng nó hok có nhà Bảo thấy 1 cuốn sổ trên bạn của nó được trang trí khá đẹp nên tò mò mở ra ai ngờ đó là "nhật kí" của nó và nội dung như sau:
" ngày... tháng... năm...
Hum nay tắm X-men mới thơm làm sao, àh còn mấy cuốn truyện Yaoi nữa chứ mới mò thấy thú dzị ghê đọc hay hay chắc phải mua tiếp mới được, tình yêu con trai thú dzị hơn mình tưởng thui hok thích con trai yêu con gái nữa , qua đọc Yaoi còn sướng hơn "
đọc được mấy dòng đó Bảo hoảng hồn vì nó là con gái mà tắm X-men (tàm tạm) đọc truyện Yaoi (tình yêu giữa nam vs nam)(hok thể nào )
sau đó thì Bảo rất shock nhưng rùi cũng chấp nhận và vẫn thích nó thầm lặng (kiên nhẫn ghê, pái phục)

CHAP 3 nah`
Sáng hum sau, Bảo tiếp tục qua nhà đón nó như mọi ngày.
_dzậy chưa "heo ngủ" -BẢo la lớn
_Rồi, ủa muh` tự nhiên biệt danh đo' ở đâu ra dzệy, sớ....-nó huých 1 cái vô hông Bảo, hắn la oai oái, rồi 2 đứa "líu lo" chở nhau tới trường.
Trước cổng trường, Duy đứng và chứng kiến hết cảnh "líu lo" của tụi nó.
"hừ du` j` thj` hắn cũng la` bạn thân nhỏ nhưg hok sao minh` có cách để nhỏ là của minh`"
Dzô lớp, tụi nó an tọa dzjà chỗ của mình
bà cô đi dzô và nói lớn"
_hum nay chúng ta có 1 bạn mới nữa, mong các bạn dzúp đỡ bạn ấy nha -Bà cô hok bjt' sao mùh vừa nói vừa toát mồ hôi -thui em dzô lớp đi
_Chào, tui là Lâm Di San San, chỗ của tui ở đâu ? - San cất dzọng chảnh chọe và hất mặt lên hỏi bà cô
_àh... àh.. chổ của em bên cạnh Phương Du nha - bà cô lấp bấp, sợ sệt
_xi`...- San hếch lên nhìn bà cô rùi về chỗ ngồi
_chào bạn, mình là P.Du rất mong được làm quen - Du đưa tay ra
_Đồ nhà nghèo, im đi hok bạn bè j` với mày hết - San noi' to
_ơh...-Du hết sức ngạc nhiên nhưng cũng quay lại học pài
"reeeeennnggg..." giơ` ra chơi
_Nghi, tôi phải nhờ em rồi! làm ơn hướng dẫn San cho tôi nhé, cô pé ấy là con của người đã góp tiền xây nên ngôi trường này (ngôi trường này dành cho con nhà giàu), cả em nữa Bảo -bà cô nói trong đau khổ
_dzạ em sẽ cố gắng ạh -Đồng thanh
_Chào mình là Nghi hum nay mình sẽ hướng dẫn bạn...-chưa kịp nói hết câu SAn đã chen ngang
_chào bạn, bạn có bạn gái chưa?bạn hướng dẫn cho mình nha - mắt San sáng rỡ nhưng hok fải dzới Nghi mà là dzới bạn bên cạnh -là Bảo
_Gi` chứ ? tụ chỉ đi chung dzới Lớp trưởng thui muh`- Bảo cũng hơi ngạc nhiên
_đi ma` đi nha năn nĩ lun oh- San nhõng nhẽo (bảo đảm bà này mê trai oy`)
Nó huýt tay Bảo ra hiệu nhưg trong lòng cứ sao sao ấy.
Duy chờ thời cơ rủ nó đi chơi lun
_hey! yo! 6h` tối nay rãnh hum? -Duy cười thật tươi
_hả? ờh.. rãnh thy` sao - nó tròn mắt
_Đi chơi dzớj tui nha ?- Duy đá lông nheo dzới nó nhưng nó 0 quan tâm mà chỉ gật đầu cái rập như robot.
Bảo thì phải hướng dẫn cái pà lemon question (chanh vs hoi áh) đi tham quan trường
Giờ ra về
_êy chở tui dzề y, ng` nha` tui bận uy`- SAn chu mỏ
_ng` nha` cô bận thi` mặc cô -Bảo lạnh lung`
_nhưng ma` ng` ta thích đi dzới cậu - San mắt long lanh (pà này dzẹo trai thí gớm)
_Thui mày chở San về đi, Duy chở tao rùi - Nó nói = dzọng sầu đời
_nhưg mà...-Bảo hết sức kinh ngạc
_hok sao ma`-nó cười hiền
_Đi thôi Nghi - Duy thúc rùi nhìn Bảo cười nữa miệng
Bảo đành phải cho cô "chảnh" qua' dzang, trên đường mùh cô ta cứ "ríu rít" như chim hót muốn điếc cái lỗ tai lun.
Tại nhà Nghi
_Thanks Duy, Nghi dzô đêy -nó chào
_êy 6h` nhớ nha Nghi -Duy nhắc
_uh`m- nó cũng miễn cưỡng trả lời-bye
Lên phòng nó lại suy nghĩ tại sao nó buồn đến dzệy" chẳng lẽ mình... hok đời nào, hok thể nào..., thui đi tắm hok suy nghĩ nữa lát có người đến rước mà" nó tự nhũ rồi lắc đầu
6h` đúng Duy đã xuất hiện trước của nhà nó "tính toong..."
_Bảo hả...? ủa, cháu tìm ai? - 1 người phụ nữa ra mở cửa
_dzạ cháu chào bác cháu là Duy bạn của Nghi ạh - Duy lễ phép trả lời- chắc bác là mẹ của Nghi?
_uhm` ta là mẹ nó, cháu dzô nhà đi để ta gọi nó -bà hiền hậu trả lời nhưng vẫn còn ngạc nhiên
_thui khỏi mẹ, con xuống rồi -Nghi lên tiếng
_thui cháu chào bác ạh -Duy nói rồi đi ra trước
_dzạ chào mẹ con đi ! -Nó lặng lẽ bước theo Duy
"ủa sao thằng Bảo đâu mà con pé đi với cậu này?" mẹ nó ngạc nhiên
_tụi nhỏ bi h` thật khó hiểu - ba nó cũng lên tiếng
khoảng 15' sau "tinh..toong."
_mẹ ơi Nghi có nhà hok mẹ ?- Bảo mới réo
_ủa con hok bjt' j` sao nó đi với cái cậu Duy gì đó rùi - mẹ nó mới nói
_dzệy hả mẹ, dzậy thụ con dzề, chào mẹ con về - Bảo chào mẹ nó rùi đi thẳng
_chậc chậc kiểu này là dzận nhau rùi ông ạh - mẹ nó lắc đầu
_có thể lắm - ba nó cũng hết ý kiến

CHAP 4 đêy bạn ơi
Thế là nó và Duy cứ đi chơi nhưng nó đâu biết rằng có 1 người lòng đang đau thắt.
_Nghi àh đi chổ này đi...co' trò gì ở đằng kia kìa ...-Duy cứ nắm tay nó kéo đi hết chổ này đến chổ khác nhưng nó vẫn hok hề có chút cảm giác mà ngược lại trong lòng nó cũng rất đau khi nghĩ đến chuyện của San và hắn.
"không được nghĩ tới tên khỉ đó nữa không thể..."nó tự nhủ rồi lắc đầu lia lịa
_thôi chúng ta nghỉ chút đi, để mình mua nc' cho Nghi nha - Duy nói rồi bước
"sao dzệy ta, hum nay nhỏ hok được dzui, chắc phải tìm cách khác" Duy quay về với 2 lon nc' mát lạnh và đưa cho nó 1 lon
_sao mình thấy Nghi có vẻ hok vui ? - Duy hỏi
_àh ừhm thì... hok có gì đâu chỉ là một số chuyện riêng thui, Duy hok cần phải bận tâm đâu - nó cười ngượng
_thui hay chúng ta dzề nha cũng đã trễ rồi còn gì?-Duy nói
_uhm` chúng ta dzề- Nó cũng đồng tình
Nó về tới nhà
_tại sao con đi mà hok cho thằng Bảo nó biết để nó qua đây tìm con nàh? -mẹ nó hơi gắt
_con...-nó lúng túng
_đúng đó con làm nó lo lắng lắm đó - ba nó giờ mời nói
_dzạ thui chào ba mẹ con lên phòng-nó lẫn tránh
"lo lắng cho mình ư? sao có thể?"nó cũng hok dám tin
sau đó nó lại lấy em nhật kí iu dấu hí hoáy viết (viết j` dzệy cà?) và thiếp đi lúc nào hok bít.
Sáng hôm sau
_thằng Bảo nó gọi điện cho mẹ bảo hôm nay nó bận nên chú tư (tài xế nhà nó) sẽ chở con đi học- mẹ nó nói
_dzạ con biết rùi, chào mẹ con đi -nó cón thấy hụt hẫng hơn nữa
_Nghi này, con và thằng Bảo dzận nhau à?- mẹ nó hỏi
_dzạ hok có đâu mẹ, thui con đi-no lãng tránh
Nó tới trường với tâm trâng hok hề hứng thú. hum nay dzô lớp mà cả nó lẫn hắn cũng chẳng thèm nói dzới nhau câu nào. Hắn thì lạnh lùng dzới nó như chưa từng quen. Nhưng lương tâm nó hok cho nó ngồi yên nên nó quyết định giờ ra về sẽ nói chuyên dzới hắn. Còn cô nương San San thì cứ bám lấy Bảo như hình dzới bóng làm cả lớp thấy lạ
_êy "trưởng trưởng" sao hum nay hok đi chung dzới anh "đẹp trai"(ám chỉ hắn) nữa dzệy ?
_uh`m thì Bảo cũng phải hướng dẫn thêm cho bạn mới nữa ma`- nó cười buồn
_uh` nhắc mới nhớ , con nhỏ đó chanh chua thấy mùh ghét- rùi bọn con gái lại túm tụm nói xấu pà "hám trai" kia
Duy cũng rủ nó xuống canteen chung cho dzui nhưng làm sao nó dzui nổi cơ chứ trong khi 2 bạn kia đang tay trong tay(chỉ có pà hám trai mới níu tay hắn thôi chứ hằn hok có níu lại)
Rồi giờ ra về cũng đến,
_nàh hum nay mày làm sao dzệy ? sao hok nói chuyện dzới tao? -nó bực tức
_chẳng có gì để nói -lạnh lùng vẫn lạnh lùng
_nhưng tao thì có đó, tại sao lại hok có gì để nói, mười mấy năm làm bạn dzới mày chẳng lẽ chỉ có 1 câu nói đó thôi sao - Nó vửa nói vừa rưng rưng.
_thế thì sao?- Bảo lạnh nhạt hơn mức bình thường
_thôi được nếu mày đã như thế tao cũng hết cách , tình bạn này chấm dứt tại đây, tạm biệt mày , chúc mày hạnh phúc - Nó nói nhưng sắc mặt thì trắng bệch hết sức sống
_.....-vẫn im lặng nhưng trong lòng hắn như xé toặc khi nhỏ nói câu đó"nhỏ đi thật sao?"
Nó khóc vừa khóc vừa chạy và hok biết nên chạy về đâu.
"đau quá, tim mình sao đau thế.."nó đã òa khóc, bầu trời cũng òa khóc theo nó, mưa to quá, "ông trời ơi tại sao người ban cho con hạnh phúc rồi cướp nó đi như chưa từng có.." nó vừa khóc vừa hét trong đau khổ rồi thiếp đi vì lạnh và đói
" nhò đâu rồi, trời mưa thế này...." Bảo rất lo tim rất đau và
_Nghi, Nghi ơi tĩnh dzệy đi, Nghi ..-Bảo gọi nó
_Bảo.. bảo...-nó gọi nhưng hok mở mắt

Rồi hắn dưa nó về nhà mình vì sợ ba mẹ nó lo nên nói dối là nó qua nhà hắn ngủ vì ba mẹ hắn bảo.

CHAP 5 Mới đêy
Sáng hum sau
_Aaaaaaahhh.. sao tui lại ở đây?- NÓ la hét um sùm
_Hum qua.. cô khóc rùi bỏ chạy có đứa nhìn thấy lại báo cho tôi nên tôi đưa cô về đây -vẫn lạnh lùng
_ùhm... dzậy hả-nói rồi nó bật dậy -cảm ơn, nhưng cũng xin lỗi vì đã làm phiền. nhỏ quay bước
Bảo kéo tay nó và ôm nó từ đằng sau
_Đừng đi xin ma.. cậu đó, hãy cho tớ 1 cơ hội để có thể chuộc lỗi, làm ơn- Bảo nghẹn ngào nhưng thật nhẹ nhàng
_.....-nó im lặng hok nói nhưng cũng không đẩy hắn ra
_được hok, tớ có thể hok?-Bảo dịu dàng xoay người mó đối mặt với mặt mình-hãy trã lời cho tớ biết
_...- Nó hok nói nhưng thay dzào đó là cái gật đầu và rồi....(các bạn đoán xem nào)...một nụ hôn thật ấm, thật ngọt ngào và thật nồng cháy.
Thế rồi nó vs Bảo cứ giữ nguyên tư thế (ax ax)
_còn giận hả cô nương ? tha lỗi cho "em iu" này nha nha -Bảo chỉ có thể nhẹ nhàng khi ở với nó thôi "dzệy là nhỏ hok như mình đã nghĩ
_"anh iu" này hok dám đâu, tại ai mà "anh iu " bị ngất chứ, còn đi với nhỏ đó rồi còn lạnh lùng nữa, xí....-NÓ kể tội hắn ra rồi lẫy
_thui mùh cho xin lỗi, "em iu" sẽ hok bao giờ làm cho "anh iu buồn nữa ha - Duy hứa
_Nhớ đó- thế rùi chúng nó lại hòa và level up của sự bền vững cũng như hạnh phúc.
Sáng hum sau
_hey dzui lại òy, hình dzới bóng lại gắng kết rùi nha, công khai lun nha - mấy nhỏ con gài chọc nó làm nó đỏ như muốn đào cái lỗ chui xuống đất
_thui đừng chọc nữa nó nỡ mũi lun òy kìa - 1 đứa chọc... chúng nó cười nói rất dzuj dzẽ
Ở 1 góc nào đó
_hẹn tôi ra đây có chuyện àh ?- Duy hỏi
_có mới hẹn, anh biết tin gì chưa họ đã hết giận nhau rùi thậm chí cón công khai kuôn rùi đó -Nhỏ San nói với dzọng đầy thách thức
_liên quan đến tôi với cô àh? - Duy hơi bực
_sao lại hok chứ, tôi thích Bảo còn anh thì với Nghi, sao ta hok trao đổi 1 thỏa thuận nhỉ?- San gợi ý
_ý cô là...-Duy lúc này mới nhận ra
_ý tôi là ...- San nói khẽ vào tai Duy điều hì đó

CHAP 6
_sao cơ? - Duy ngạc nhiên thật sự khi San vừa nói xong
_đống ý hok?-San hỏi lại
_ùhm..ờh thì ...uhm...thì có nhưng có hơi quá hok?-Duy lo lắng
_hok có gí lá quá đáng đối với con San này - San nở 1 nụ cười nửa miệng
>>>>>>>>>kết thúc cuộc gặp gỡ<<<<<<<<<<
Hum đó, trước cổng nhà Nghi
_êy chào tạm biệt nha "heo ngủ", kaka-Bảo cười mà giọng cực kì đáng "oánh"
_hử vừa nói cái gì đó hử, "anh iu" xử lí "em iu" àh nha? -nó vừa hù dọa Bảo vừa cười _thử oánh coi , "EI" dzô méc mẹ của"AI" bi dzờ- BẢo cũng hù lại
_thui "AI" dzô nhà pa má đợi -nó vừa vẫy vẫy định vào nhưng Bảo gọi dzật lại
_wêy! "AI", "EI" nói nghe nèh
_sao?- nó cũng quay lại và sau đó là 1 nụ hôn phớt nhẹ trên má nó rồi Bảo chạy biến dzề nhà (nói chạy biến chứ thật ra nhà hắn chỉ cách nhà nó 1 cái vách tường )
Nó hạnh phục chạy dzô nhà lun , trên tầng 3 pa vs ma nó đã nhìn thấy tất cả rồi mỉm cười:
_thật đúng là bọn trẻ bi dzờ dzận xong lại huề - Mẹ nó lắc đầu, mỉm cười thật tươi
_bà hok thấy sao, tình bạn tan vỡ nhưng t/y chớm nở, haha-Ba nó cũng đồng tình
Trên căn phòng nhỏ bé của nó, như thường lệ nó lại lôi bé nhật kí, ra ghi ghi chép chép.
"vui quá siu nhân ơi, Bảo vs tao lại gắng kết lần nữa và lần này có thể là đẹp hơn thế nữa"- nó vui mừng thầm nói với mấy bạn siu nhân, nó hok hề bít sẽ có chuyện gì xảy ra cho nó.
Tại nhà hắn
"giờ chắc nhỏ phải la hét um sùm đây rùi " Bảo ngồi suy tưởng rùi lại cười 1 mình như thằng đao.
SÁNG HUM KẾ TIẾP
_êy dzệy chưa "heo ngủ" í lộn "AI" -BẢo nở nụ cười thật tươi mà trêu nó
_"AI" oánh chít "EI" bi h` - NÓ làm mặt dzữ - thui trễ rùi đi thui
xong 2 đứa "dung dăng dung dẻ" chở nhau tới trường.
khi vào lớp,
_ghê lun nha "trưởng trưởng", "AI","EI" lun nha - nhỏ P.Du nhảy qua chọc nó làm nó xấu hổ mún độn thổ (wen wen ta)
"1 tiết, 2 tiết, ...hết tiết 5" "reeennnggg..." tiếng chuông đã vang lên

_tui xuống trước lấy xe nha, nhớ xuống lẹ đó -Bảo nói
_uhm`
_lớp trưởng ơi San San gọi bạn ra sân sau đếy -1 đứa trong lớp chạy lên nói
_dzệy hả? uh` minh` xuống lìn -nó cũng ngu ngơ
rồi nó lôi pé KM900(của LG óh) nhắn tin cho Bảo kêu hắn về trước đi vì nó có việc giúp giáo viên (nối dối), hắn có vẻ hok yên và hok hài lòng lắm với lí do của nó nên quyết định đợi nó.
xong nó đi xuống sân sau để gặp San.
Tại sân sau
_òh chào lớp trưởng, bạn xuống rồi đấy àh? - San lên tiếng rồi sau đó thì có khoảng 5 đứa con gái vs 3 thằng con trai theo sau nhỏ
_các bạn muốn gì? - Nó lo lo
_mày đừng dzả điên, thế tụi tao gọi mày xuống để ngắm àh -1 con nhỏ dzọng chua lè lên tiếng
_các bạn phải nói lý do chứ? - Nó hơi sợ
_vì mày cướp Bảo khỏi San, nên mày phải bị trừng phạt - 1 thằng đầu nhuộm màu rainbow lên tiếng
_các bạn thật vô lí, thứ 1 tôi và Bảo là bạn thân từ bé, bạn lại đến sau tôi sao lại nói tôi cướp BẢO - Nó cũng hok chịu thua
_mày còn dám lí sự hả, lên thôi - San h` mới lên tiếng
chúng nó nhảy lên ỉ đông tưởng ăn hiếp 1 mình nó nhưng hồi bé nó cũng có học tí võ để tự vệ nên đã hạ gục lun 3 thằng con trai làm tụi con gái hơi xanh mặt
_sức người cũng có hạn thôi đừng làm tao giết tụi mày - mắt nó lúc này rất lạnh lùng và hok có gì gọi là sợ làm tụi con gái mặt hok còn 1 dzọt máu nào.
<điều này t/g chưa kể với các pạn đó là khi đã chịu đựng quá sức con người thì 1 con người khác của nó sẽ nổi dậy và con người đó của nó là 1 kẻ vô tình, dzữ tợn>
Lúc này Bảo thấy lâu quá nên vô trường hỏi bạn cùng lớp thì biết chuyện San gọi nó ra sân sau, nên Bảo vội chạy ra sân sau.
Bỗng ngay sau nó có 1 tên đứng dậy và tìm đâu ra 1 cái cây rồi "bập" nó ngất đi trong tiếng la của Bảo, hắn đã tìm thấy nó.
_chết tiệt, tụi bây chết đi - ngay lúc đó Bảo đã mất hết sự lạnh lùng thường ngày mà xông đến "xử li" cả bọn (nhưng thật ra chỉ là 3 thằng con trai thui còn bọn con gái thì chỉ hâm dọa thui ) rồi bế nó đến BV
"máu, nhiều quá, Nghi cố lên, đừng bỏ anh,...", " tại sao chứ, tại sao lại dzấu anh..." Bảo suy nghĩ trong sự đau khổ

Chap 7 đêy
Bảo lo lắng bế nó dzô BV
_xin lỗi, nhưng anh hok được vào phòng cấp cứu - 1y tá nói
_làm ơn, cứu lấy cô ấy - Bảo nói trong tuyệt vọng
30' sau cà 4 phụ huynh của cả Bảo lẫn nó đã đến
_Bảo, Bảo, con Nghi nó có bị làm sao hok hả, Bảo, tại sao lại như dzệy ?- mẹ nó hốt hoảng
_kìa bà, từ từ để nó trả lời chứ, Bảo nói cho 2 bác biết đi có chuyện gì xảy ra ?- ba nó bình tĩnh hơn hỏi Bảo
_dạ... - Bảo đang định nói nhưng bác sĩ ra đi ra
_ai là ng` nhà của cô pé -ông bác sĩ hỏi
_là chúng tôi -Ba vs ma nó trả lời.
_cô pé bị mất khá nhiều máu, nhưng BV chúng tôi lại đang hok có máu AB vì vậy...-bác sĩ ngập ngừng nói chưa hết câu thì Bảo lên tiếng.
_hãy lấy máu của cháu, cháu nhóm AB
_Bảo...- ba vs mạ hắn
_vậy được rồi hãy theo tôi -bác sĩ nói
_lạy trời cho con bé tai qua nạn khỏi - mẹ Bảo cùng hok kém phần lo cho nó
2 tiếng đã trôi qua từ lúc Bảo hiến máu, bác sĩ đã ra
_tình hình của cô pé bi h` đã qua cơn nguy hiểm nhưng vẫn còn rất yếu - Bác sĩ thông báo tình hình của nó
_cảm ơn, cảm ơn bác sĩ nhiều lắm - mẹ nó như đã nhẹ nhõm bớt phần nào
Mọi người vào pòng hồi sức để thăm nó
_thật là tội nghiệp con bé - ba hắn cũng rất quan tâm
_nào, Bảo kể ch chúng ta nghe có chuyện gí đi nào? -lúc này Ba nó lại lên tiếng
_dzạ...cũng hok có chuyện gì to tát lắm đâu ạh (chời, chuyện này nhỏ dzữ ha) chỉ là Nghi bảo để nó đi mua nước, khi băng qua đường thì có 1 chiếc xe đã thắng hok kịp... (xạo hok)-Bảo "thật thà" kể lại
_nhưng còn người đụng con bé đâu? - mẹ hắn hỏi
_dạ, hắn đã trốn rồi ạh - Bảo dàn dựng
_đúng là người hok ra gì mà - ba hắn cũng tức tối
Cô y tá bước vào
_đến giờ tiêm thuốc cho bệnh nhân, đề nghị người nhà ra ngoài
_ùh chúng ta ra ngoài thôi- ba nó thúc
Đã 3 ngày trôi qua rồi nhưng nhỏ vẫn chưa tĩnh, Bảo rất lo lắng
_em hãy tĩnh lại đi, xin em...- Bảo nói với nó - hok có em anh rất đâu khổ em biết hok, hãy tĩnh lại đi..
Tay của nó đột nhiên động đậy và có dấu hiệu của sự tĩnh lại, Bảo vội vàng gọi bác sĩ
_cô bé đã tĩnh dậy, anh có thể nói chuyện - cô y tá nhìn Bảo cười nhẹ nhàng ( chứ hok phải là tươi nhất có thể àh vì anh mình quá handsome)
_em đã tỉnh rồi - Bảo đến bên nó dịu dàng
_sao lại gọi là "em" chứ, = tuổi mà -nó nói với dzọng yếu ớt
_thua anh đến 3 tháng mà cón lí sự àh - Bảo cười rồi nhẹ nhàng nắm tay nó
_nhưng mà xưng "anh, em " thấy kì ghê -nó ngại
_hok nhưng gì hết, từ nay phải gọi = anh nghe rõ chưa? - Bảo ra lệnh
_uhm`.. ok lun... thích thì chìu - nó cười nhạt
Tụi nó cứ vui vẻ như vậy và đúng 2 tuần sau nó được xuất viện.
=========================
_hok thể tha cho nó được - 1 đứa lên tiếng
_hừ, tụi bây được lắm để xem con San này sẽ làm gì - 1 đứa giọng đầy quyền lực lên tiếng
"sha la la la.."(nhạc chuông điện thoại của nhỏ đó)
_alô San nghe - nhỏ nhấc máy
_dzạ thưa chị mọi chuyện đã chuẩn bị xong - đầu dây kia đáp
_được lắm, cứ theo kế hoạch mà làm, nghe rõ chưa? - nhỏ dứt khoát
_dzạ vâng - rồi 2 bên đều cúp máy
+++++++++++++++++++++++++
Hum nay nó đã dần khỏi hẳn và có thể đi học lại
_lớp trưởng có bị gì hok ?- 1 con nhảy tới khi thấy nó
_ùhm đúng đó, mùh sao mày bị dzệy? - 1 đứa khác bon chen
_hok có gì đâu chỉ là tai nạn thôi tụi bây đừng lo - nó cười cho tụi kia an tâm - nhưng cũng thật là may vì tao có thể ngồi đây nói chuyện với tụi bây
_thui dzô học rồi kìa tụi mày dzìa chỗ đi - Bảo nhắc
"hừm, còn cười được àh, rồi mày sẽ cười hok nổi khóc không xong đâu" San nghĩ thầm.

CHAP 8 hì hì
Hạnh phúc đang từng ngày đến với nó và hắn
rồi 1 ngày
_chờ em 1 chút để em đi mua quà cho nhỏ Ngọc (em họ nó ) ngày mai là sinh nhật nó rồi -nó nói
_ùh, mà có cần quân sư đi hok? -Bảo tự đề cao
_thui đi ba, tự tin quá ùi đó -no cười tươi -thui chờ đi sẽ lẹ thui mùh
Rồi nó lại cất bước đến tiệm quá lưu niệm ở góc đường
_hừm.. cái nào đẹp hơn ta..-nó đang cầm 2 sợi dây chuyền mà so sánh
_cái đó đẹp hơn đó - dzọng nói của 1 cô gái quen thuộc
_ơ, San San,.. bạn muốn gì nữa đêy- mặt nó bỗng nghiêm lại
_xin lỗi, vì lần đó đã kêu người đánh bạn tôi thật vô lí, thật tôi rất xin lỗi - San nói với dzọng rất có lỗi
_uh`..ơ` thôi dù gì chuyện cũng đã qua, mình cũng hok trách bạn nữa đâu - nó cũng chẳng trách móc làm gì
_ùh mình cảm ơn - San cười hiền
_àh mình cũng thấy cái này đẹp hơn nữa cảm ơn bạn nhé - nó cười nói - mà bạn cũng mua đồ ở đây àh?
_ừ, lâu lâu mình cũng ghé đi mua đồ linh tinh ấy mà - San giải thích
_ùh thui bye cậu, có người đang chờ mình ở ngoài, tạm biệt nha - nó chào tạm biệt San
_ùh bye, àh mà chúng ta có thể... làm bạn hok ?- San đề nghị
_chắc chắn rồi, chào mừng bạn -nó lại nở nụ cười ấy rồi bước đi
"sắp có kịch xem rồi bạn ơi" San cười 1 mình
"ủa sao con nhỏ đó nói chuyện với nó vậy cà?" Bảo thắc mắc
_chờ lâu hok, àh nãy em gặp San đó nỏ thay đổi rồi hay sao đó, còn đòi làm bạn e nữa- nó khoe
_dzệy àh khó tin nhỉ ? - Bảo vẫn còn nghi ngờ
_thui đi về thụ trễ rùi đóa - nó hối
Tụi nó vừa đi vừa nói hok ngừng (hạnh phúc quá)
Rồi sau đó, nó và San là bạn như đã nói
tụi nó chuẩn bị thi học kì nên đứa nào cũng lao vào bàu vở như điên. Khi thi xong nó và Bảo cùng có 1 số điểm như nhau và lại là số điểm cao nhất lớp (hâm mộ hâm mộ)
_____________________________________
Bản tin tức
_hÔm nay Tập đoàn Vũ Minh củaG đã chính thức bị phá sản do chủ tịch hội đồng quản trị Vũ Nam đã ăn hối lộ và rút tiền của c.ty xài vào việc riêng, do đo tất cả cổ phần đều thuộc về c.ty Vương Huỳnh (cty của nhà Bảo) cổ đông lớn nhất trong tập đoàn ...- Mc giới thiệu
_mình ơi chắc tui tổ chức tiệc mừng quá - ba của Bảo
_sẵn tiện chúng ta tuyên bố lễ đính hôn của bọn trẻ - mẹ Bảo cũng góp ý
_____________________________________
Bỗng 1 ngày khi nó đi chung với San ( tụi nó chơi với nhau thời gian cũng lâu nên có phần nào tin tưởng vì thế nó mới dám đi 1 mình với San)
_ra đây với mình nhé - San rủ
_đi đâu? - Nó ngu ngơ
_cứ ra đây đi - san kéo nó
Nó cũng đi theo nhưng càng đi, cái chỗ San dẫn lại càng tối rồi San bỗng nhiên đẩy nó về phía trước
_hum nay sẽ là ngày mày sẽ hok còn gặp lại Bảo nữa đâu - San lên tiếng
_ý bạn là sao ? - nó hoảng nhưng hok sợ lắm
_Còn hỏi nữa, tao chỉ giả vờ kết bạn với mày thui, chuyện của chúng ta chưa chấm dứt đâu - San nói xong bỗng có 1 bàn tay cùng với mãnh vải chưa đầy thuốc mê chụp dzô mặt nó -> nó ngất.
_làm tốt lắm Duy, còn chuyện của cậu với gia đình Bảo tôi sẽ giúp.
Rồi nhỏ cúi xuống lục chiếc thoại của nó và bấm số gọi
_Alô Nghi hả có gì hok? - Bảo vui khi nó gọi
_.............- đầu dây kia im lặng
_A lô, Nghi em có đó hok ? -Bảo bắt đầu lo lắng
_ là mình đây Bảo ạh, hok phải Nghi - San trả lời dzọng thật đểu
_Nghi đâu, tôi cần gặp cô ấy? -Bảo gấp gáp
_từ từ đã nào, cô ấy ở ngay đây nhưng muốn gặp àh đâu dễ thế - nhỏ cười nửa miệng
_cô muốn gì ? - Bảo đang mất bình tĩnh
_tôi muốn có 1 thỏa thuận
_nói đi, cô muốn gì? -Bảo tức mình
_tớ muốn cậu chia tay với Nghi và làm bạn trai tớ, vậy đã đủ chưa - SA n cười khẩy
_Cô thật quá đáng - Bảo hét
_thôi được nếu muốn nó trở về an toàn thì thực hiện đi, còn nếu hok thì cậu nên biết chuyện gì sẽ xảy ra, nếu đồng ý thì 5 h` chiều mai hãy ra coffee ... gặp tớ nhé, suy nghĩ kĩ đi , moah - nói xong San còn hok quên gửi nụ hôn thách thức rồi cúp máy hẳn.
lúc này Bảo ngồi nhưng tay nắm chặt hok biết phải làm sao.
Đúng 5 h` chiều Bảo ra địa chỉ đã hẹn
_òh cậu đến rồi àh, đã suy nghĩ kĩ chưa ? - San làm như mình vô tội
_câu trả lời của tôi là ............
Cánh của nhà kho mở toang
_ Nghi, Nghi ơi e ở đâu ? - Bảo thất thanh
_ Bảo, Bảo - Nghi cũng nghe thấy và gọi lại
_Nghi, mọi chuyện đã ổn rồi - Bảo ôm nó vào lòng khi nó còn khóc sướt mướt
_hức hức, làm sao mà a vào đây được ? bọn chúng đâu ?- Nó lo lắng
_anh đã "xử lí" hết rồi e đừng lo - Bảo nói nhưng hok nhìn mặt nó
Bảo cũng đã đưa nó về nhà an toàn.

CHAP 9
Qua những ngày sau đó, Bảo hok còn đến đón nó đi học nữa, thậm chí còn chuyển lun chỗ ngồi sang ngồi cạnh San. Nó thật sự hụt hẫng
"tại sao chứ, a ấy đã nói sẽ hok bao h` giận vô cớ nữa ma`? lại còn đi với cô ta "
Chiều hum ấy, hắn hẹn nó ra cổng sau
_Nghi àh ....- Bảo ngập ngừng
_sao? "hok lẽ là cầu hôn mình " nghĩ đến đó nó thật sự hạnh phúc
_chúng ta chia tia nhé - Bảo nói lạnh lùng
_Sao? - Nó hết sức ngạc nhiên, tim nó như tan vỡ khi Bảo nói câu đó - a đừng có giỡn àh nha
_là thật, hãy chia tay đi - Bảo lập lại 1 lần nữa và quay mặt bước đi - chúc e hạnh phúc
_sao có thể, tại sao, sao lúc nào cũng vậy chứ....hức hức - nó òa khóc rồi chạy đi "hạnh phúc ư, a như thế làm sao e có thể hạnh phúc được " nó cứ chạy đi mãi.
"Nghi àh, a xin lỗi a thật sự xin lỗi nhưng a hok còn cách nào khác để bảo vệ e" con tim Bảo lúc này như có con dao cắt ra từng mảnh.
1 tháng sau đó kể từ ngày Bảo nói lời chia tay
_thưa ba mẹ con muốn đi du học - Nó nói vẻ nghiêm túc
_sao lại đột ngột và ngay trong thời gian này vậy con? - mẹ nó ngạc nhiên trước câu nói của nó
_tại sao lại thế, chúng ta đã chuẩn bị mở tiệc tuyên bố lễ đính hôn của con và thằng Bảo - Ba nó sửng sốt
_thưa ba mẹ chúng con đã chấm dứt rồi ạh - nó nói mà hok có chút tình cảm
_tại sao vậy, lại giận nhau àh? - ba lẫn mẹ nó
_lần này là nghiêm túc -nó nói lạnh băng rồi đi lên lầu
_vậy là sao ? - ba mẹ nó ngỡ ngàng
"I used to be love drunk.."tiếng chuông điện thoại của Bảo reo lên
_alô, Bảo nghe - Bảo trả lời
_con Nghi nói con vs nó chấm dứt rồi, có thật hok?- ba nó hỏi gấp
_dzạ, đó là thật ạh - Bảo nói cũng hok cảm xúc
_nó đòi đi du học con có biết hok? - ba nó nói thêm
_dzạ thưa con hok biết - dứt khoát hằn trả lời
_thôi được chúng ta tôn trọng quyết định của 2 đứa, chào con -nói rồi ông gác máy
2 tuần sau, tại sân bay
_thằng con chúng ta thật ngốc con Nghi tốt thế này mà - mẹ hắn trách móc
_chậc chậc - ba hắn cũng lắc đầu
_Cảng hàng không TSN xin thông báo chuyến bay số .... sẽ khởi hành trong 1 tiếng nữa
_Thui chào mọi người con đi - nó nói giọng buồn và còn quay lại như tìm ai đó ví nó biết bước qua cánh cổng này có thể nó sẽ quên Bảo mãi mãi. Nó kéo chiếc va-li đồ của mình bước thật chậm vào sân bay.
Ở một góc nào đó của sân bay, xa xa chỗ của nó
_Xin lỗi e, chúc em hạnh phúc - 1 người con trai đau đớn nói.

Chap 10 nóng hổi đêy
Sân bay đã hạ cành xuống cái nước Mĩ tự do mà nó luôn ao ước đc đến. Nơi đây nó có thể bắt đầu 1 cuộc sống mới.
"reenngg.."tiếng chuông dzô học
_Class, this is your new classmate, her name is Janie so I hope all of you will help her, all right? (cả lớp, đây là bạn học mới của các em, cô ấy tên Janie vì vậy tôi mong các em hãy giúp cô ấy nhé, đc hok?)
_It's ok miss don't worry we'll help her (đừng lo thưa cô, chúng em sẽ giúp cô ấy) - 1 đứa con trai trông giống người nhật lên tiếng
_All right, you can sit next to Mark, it's an empty chair and class please open your book page... (đc rồi, em có thể ngồi cạnh Mark chỗ đó còn trống đó, cả lớp hãy mở sách ra trang...)- Bà cô hướng dẫn
xong nó về chỗ rùi nghe bà cô giảng bài.
Giờ ra chơi hum đó
(bắt đầu từ chỗ này là tiếng anh dịch việt)
_hey chào bạn , tui là Yuki rất mong đc làm quen- Yuki là cái thằng con trai hồi nãy phát biểu
_đc, rất hân hạnh gọi tôi là Janie - nó cũng đáp lẽ nhưng hok mỉm cười
_bạn có thích tham gia nhóm chùng tôi hok ? - Yuki hỏi nó
_ùhm rất vinh dự, nhưng mà là nhóm gì cơ?-nó tò mò
_nhóm chùng tôi là nhóm Fly High là 1 nhóm bình thường thui àh - YK giải thích
_1 nhóm ư? thế những người cón lại đâu?- nó hỏi
_có 5 người trong nhóm gồm tui, Yoon Hye, Marie, Jack và Mark nếu cậu gia nhập thì cậu là thành viên thứ 6 đấy- YK cười thật tươi
_okie đồng ý - Nó cũng hok mún riêng lẻ nên đành gia nhập
sau đó là một tràng giới thiệu của YK về những người trong nhóm:
Marie: ng` Pháp, đẹp, năng động thẳng thắng.
Yoon Hye: ng` Hàn khá xinh ít nói nhưng rất dịu dàng vs tế nhị.
Jason: khá điển trai, ga lăng vs đa tình nhưg cũng hok nói nhìu lắm.
Mark: đẹp lạnh lùng, cao ráo ít nói và bi ẩn đó là những gì YK có thể kể về Mark.
Yuki thì tự nói mình là nhìu chuyện nhưng tốt bụng (nhìu chuyện thì có nhưng tốt bụng thì chưa chắc)
nó : 1 đứa trở nên lạnh lùng vì lí do ai cũng bít, cực kì ít mở lời và 1 điều ai cũng biết đó là nó đẹp nét đẹp Á Đông.

Chap 11
Cũng đã đc 2 ngày kể từ khi nó đến đây, ở chỗ nhà nó đang định cư là 1 ngôi nhà khá to, giàu có nhưng hiu quạnh, lạnh lẽo và thiếu vắng bóng ng`. Ở đó có 3 người làm 1 bà chủ và 1 thằng con trai trặc tuổi nó. Bà chủ tên Isabella còn đứa con trai tên Kevin.
Lần đầu thấy nó bà Isa rất mừng
_Chào con ta là Isabella, là chủ của ngôi nhà này, ta rất vui khi con đến đây - bà Isa chào mừng nó
_vâng ạh con cũng thế - nó cười nhẹ và lễ phép đáp
_thôi, con lên phòng đi, Alex mau dẫn cô lên phòng - bà Isa sai ng` làm
_cô ơi để em giúp cô - Alex nhanh nhẩu
_đừng gọi tôi là cô, tên tôi là Janie - nó hơi khó chịu về cách xưng hô này vì thấy Alex chỉ nhỏ hơn nó có vài tuổi.
_dzạ nhưng bà chủ...-Aleex ngập ngừng
_đừng lo tôi sẽ giải thích cho - nó vẫn lạnh nhạt
_dzạ đến phòng rồi mời cô... àh chị Janie vào, em đã dọn thật sạch rồi đó - Alex cười với nó
_Cảm ơn em, Alex - nó dịu dàng nhưng hok bộc lộ cảm xúc
Thế rồi nó vào phòng và trước mắt nó bi h` là 1 căn phòng rộng màu vàng kem màu mà nó thích nhất (trùng hợp thui hok có sắp đặt) căn phòng này thiết kế rất đặc biệt đó là cái giường hình trón nằm chễm chệ giữa phòng chỗ bị hõm xuống xung quanh đó là những bậc thang. Phòng tắm cũng thật đẹp làm toán bằng kính có hoa văn, bồn tắm hình bầu dục nhưng cũng hơi tròn có rãi hoa hồng, rất đẹp và rất sạch.
nó bắt đầu sắp xếp đồ vào tủ quần áo rồi thay đồ xong xuống lầu, nó lọ mọ tham quan quanh nhà rồi chạy lon ton vô bếp
_tôi có thể giúp gì hok ? - nó hỏi
_thôi cô chủ ạh, bà chủ đuổi việc tôi mất - 1 chị hơn nó khoảng 2-3 tuổi.
_cứ để tôi giúp cho, tôi sẽ giải thích với bà Isa chứ bây h` tôi rất muốn giúp- nó thuyết phục
_thôi đi Jes để cô ấy làm, tôi là bà Marta rất vui đc gặp cô - bà Marta cười phúc hậu
_vâng ạh - nó cũng lễ phép rồi nhào đầu vô việc
Khoảng tầm 7 h` tối
"cốc cốc cốc" tiếng gõ cửa từ phòng bà Isa
_Thưa bà, đã đến giờ dùng bữa mời bà xuống ạh - Alex nói nhẹ
_đc rồi, ta sẽ xuống ngay đây - bà Isa mệt mỏi trả lời
_Thưa bà đây là những món mà cô Janie đã tự tay nấu đấy thưa bà - bà Marta lên tiếng giới thiệu
_ùh.... nhưng con đang mệt sao lại xuống bếp làm gì ? - bà Isa có vẻ lo
_dzạ hok sao đâu ạh, con cũng hok mệt, thưa bác - nó cung kính
_ùhm dzệy để ta xem tài nghệ của con thế nào - nói rồi bà dùng nĩa nếm những món mà nò làm - rất ngon, ta thật hok ngờ - bà cười và có vẻ hài lòng (thật ra nó nấu nhưng bà Marta là người chỉ cho nó cách nêm nếm )
_thôi con ngồi xuống dùng bữa với ta nào - bà hiền hậu, nó và bà cùng trò truyện và có vẻ hợp nhau
Ăn xong nó định xuống rửa chén nhưng bà Marta và con bé Alex nhất định hok cho vì sợ làm bẩn tay nó.
nó hok lên phòng ngay mà vào phòng đọc sách chọn lọc vài cuốn rồi đem ra vườn đọc cho thư giãn. Đó là những tác phẩm của James Joyce một nhà văn học người Ireland nổi tiếng.
Đã 11 h` khuya nhưng nó vẫn ngâm nga mấy cuốn tiểu thuyết, dột nhiên có tiếng còi xe ô tô trước cổng rồi thấy chị Jes chạy ra mở cửa.
trong xe là ai nó nhìn hok rõ vì nó ngồi ở 1 góc khuất trong vườn, sau đó bước ra khòi xe là 1 cậu trai trạc tuổi hay lớn hơn nó 1-2 tuổi rất đẹp, 1 cái đẹp hoang dã và dữ tợn. Anh ta vừa vô đến cửa đã vứt "bịch" cái ba lô xuống sàn và nói to
_Alex đâu, cất đồ coi
_dzạ - nghe lời tăm tắp
đúng như nó đoán cậu ta là Kevin cậu chủ căn biệt thự này, nhưng nó cũng chẳng mấy quan tâm và cảm thấy mệt nên cất sách đi ngủ.
Trong phòng nó, nó hok sao ngủ đc có lẽ vì chỗ lạ nẹn nó xuống bếp lấy trà uống, nhưng vì nhà tối quá nên nó vọ tình va phải 1 người
_xin... xin lỗi - Nó nhanh nhẹn nói
_hok lỗi phải gì hết, cô làm đổ coffee của tôi rồi, mau lấy ly khác cho tôi mau - đó là dzọng 1 đứa con trai (chắc các pạn đã đoán ra rồi phải hok)
_....- nó im lặng nhưng dzựt cái ly trên tay hắn rồi đi thẳng xuống bếp, cón tên ấy thì chạu ta bậy công tắc đèn
_hở cô là ai? người làm mới àh ? - Kevin nói với giọng coi thường
_... - nó vẫn im lặng làm cho hắn tức lắm
_cô bị điếc hay cố tình hok nghe dzệy, muốn bị đuổi việc hok ?
_anh có im đi hok, bộ hok nghe anh nói nghĩa là bị điếc àh? - nó đốp chát
_cô biết tôi là ai hok mà dám hỗn xược ?- Kevin đã mất hết bình tĩnh
_hok cần biết, cũng hok mún biết, mệt - nó hơi khó chịu
_cô được lắm...- đầu hắn muốn xì khói rồi dzựt li coffee nónh trên tay nó
"hừ cô ta được lắm, cô sẽ biết tay tôi" hắn tức tối
còn nó thì vẫn bình thản pha tách trà nóng.
Thế là 1 ngày đầu tiên đã trôi qua với nó.

Chap 12
Sáng hum sau thức dậy, vẫn như thường lệ nó làm vệ cá nhân và xuống nhà
_này cô kia, cô làm osin kiểu gì mà dậy trễ hơn chủ vậy ?- lâi cái dzọng dzô dzuyên + dzữ tợn đó nữa
_này, sao anh ồn ào quá vậy, anh hok nói có ai nói anh câm hok ? - Nó bực mình
_cô...cô.. biết tôi là ai hok mà dám nói chuyện như thế? - câu hỏi cũ rích
_tôi hok lầm anh đã hỏi tôi câu này rồi và câu trả lời của tôi vẫn hok thay đổi HOK BIẾT VÀ CŨNG HOK MUỐN BIẾT - Nó hét to
_cô... cô... bà Marta đâu, đuổi việc con nhỏ này cho tôi - Dzọng Kevin ra lệnh
nó cũng chẳng thèm đôi co với cái tên ngang ngược và cứng đầu như hắn nữa nên đi ra ngoài luôn, nhưng hok quên mang theo hộp sữa (hìhì món ưa thích)
Lúc này bà hầu Marta chạy ra
_dzạ thưa câu có chuyện dzì vậy ạh ?
_đuổi ngay con nhỏ người làm mới đi cho tôi - Kevin giọng bực tức
_nhưng thưa cậu nhà ta đâu có mướn người làm mới đâu ạh - bà Marta ngạc nhiên
_thế cái con bé người châu Á chuôi ở đâu ra vậy ? - tên này hỏi lại
_dzạ đó là khách của bà chủ, cô ấy là 1 du học sinh đó ạh - lúc này bà Marta mới giới thiệu - thế có chuyện gì hok mà cậu muốn đuổi cô ấy? - Bà Marta thắc mắc
_hok có chuyện gì hết ?- Kevin hơi bị quê vì tưởng nó là người ở rồi đòi đuổi nó đi
_Alex đâu ra chuẩn bị xe cho ta -hắn gọi
_vâng ạh - Alex tuân theo
Còn nó thì đến trường với một hộp sữa mát lạnh trên tay, từ nhà bà Isa đến trường đi bộ phải mất nửa tiếng nhưng cũng may là nó quen giấc ở VN nên dậy sớm vì thế có đi bộ cũng chẳng có trễ. (trường trung học bên ấy 8h` mới dzô học.)
6h` 45' nó có mặt ở trường trung học Winberlade(đặt đại)
_Janie, Janie - Marie gọi
_tôi ở đây.- nó trả lời
_Nhóm mình ở đây nè, mà bạn đi sớm quá ha - Marie nói
_ùh, tôi quen rồi ( xạo ngày xưa toàn có ng` kêu hok mà dám nói)
_đây là Jason - Marie dzới thiệu
_chào Jason - nó bắt tay
_chào thành viên mới- anh ta cũng đáp lễ
_còn đây là Yoon Hye - Marie tiếp lời
_chào bạn - Nó cũng chìa tay làm quen
_ùhm, chào - nhỏ này có vẻ hiền và hơi rụt rè.
_người còn lại mà bạn chưa gặp là Mark, có lẽ anh ta trốn ở 1 góc nào đọc sách hoặc ngủ lun rồi- Marie đoán thế
Rồi YK cũng đến rồi chúng tôi ngồi nói chuyện và mua đồ ăn sáng.
Nữa tiếng sau nó rời chỗ đi dạo quanh trường đang dạo quanh vườn bỗng nó vấp phải cái gì đó và "a" của người khi quay lại nó mới biết nó vấp phải 1 cái chân
_Xin lỗi - nó vội vàng
_.....- người đó vẫn im lặng
nó ngạc nhiên quay lại thì th
Trang: [1],2,3 [>]
Đến trang:
Tags: ynchdneg.wap.sh/truyen/ty2
SEO :
U-ON